NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
E tan trường về đường mưa nhỏ nhỏ
E tan trường về đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở tóc dài tà áo vờn bay, vờn bay
Em tan trường về a theo Ngọ về
Môi e mĩm cười mang mang sầu đời, tình ơi!
Rồi ngày qua đi, qua đi, qua đi dần theo năm tháng
TÌNH YÊU CỦA TA LÀ HƯƠNG CỦA HOA
NHỮNG MÃNH VỤN-SÓNG GIÓ CUỘC ĐÒI
XÓT XA, ÂM THẦM, TUYỆT VỌNG
Ôi ta nhớ nhung đường về xa xa
Ta mơ giấc mơ gia đình yêu thương
Ta lê bước chân phong trần tha hương
Ca nhi đối gương in sầu riêng bóng
CON ĐƯỜNG NÀO CHO TA ????
Nhìn e trong lòng mọi người
Quay cuồng theo tiếng nhạc vui
Môi cười mà lệ như rơi.
Trong xót xa đưa theo từng ngày lạnh lùng
E hởi! e ơi mai này đời sẽ ra sao?
Từng mùa xuân buồn lòng vẫn cô đơn
Từng mùa đông lạnh tình vẫn xa xôi
Lòng người vô tình e sẽ về đâu?
Người ta thường nghĩ ta chọn con đường, không! con đường chọn ta.
Cây xưa còn gầy nằm phơi dáng đỏ
Áo e ngày nọ phai nhạt mấy màu .
Bài viết này không có cái gì là của người viết cả, kể cả lời. Chỉ hệ xâu chuổi lại những nhân vật bước vào tuổi 30 và vượt hơn tuổi 30 mà người chấp bút đã nhiều lần gặp gở, hoặc chỉ một lần duy nhất. Nghe tiếng lòng, nổi niềm của họ,
Xin được chuyển tới diễn đàn.Những nhân vật có xuất hiện trên bài nếu có sự phản ứng khg bằng lòng xin Inbox người viết sẽ tự ý đuc bỏ và có lời Xin lỗi.
E tan trường về đường mưa nhỏ nhỏ
E tan trường về đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở tóc dài tà áo vờn bay, vờn bay
Em tan trường về a theo Ngọ về
Môi e mĩm cười mang mang sầu đời, tình ơi!
Rồi ngày qua đi, qua đi, qua đi dần theo năm tháng
TÌNH YÊU CỦA TA LÀ HƯƠNG CỦA HOA
NHỮNG MÃNH VỤN-SÓNG GIÓ CUỘC ĐÒI
XÓT XA, ÂM THẦM, TUYỆT VỌNG
Ôi ta nhớ nhung đường về xa xa
Ta mơ giấc mơ gia đình yêu thương
Ta lê bước chân phong trần tha hương
Ca nhi đối gương in sầu riêng bóng
CON ĐƯỜNG NÀO CHO TA ????
Nhìn e trong lòng mọi người
Quay cuồng theo tiếng nhạc vui
Môi cười mà lệ như rơi.
Trong xót xa đưa theo từng ngày lạnh lùng
E hởi! e ơi mai này đời sẽ ra sao?
Từng mùa xuân buồn lòng vẫn cô đơn
Từng mùa đông lạnh tình vẫn xa xôi
Lòng người vô tình e sẽ về đâu?
Người ta thường nghĩ ta chọn con đường, không! con đường chọn ta.
Cây xưa còn gầy nằm phơi dáng đỏ
Áo e ngày nọ phai nhạt mấy màu .
Bài viết này không có cái gì là của người viết cả, kể cả lời. Chỉ hệ xâu chuổi lại những nhân vật bước vào tuổi 30 và vượt hơn tuổi 30 mà người chấp bút đã nhiều lần gặp gở, hoặc chỉ một lần duy nhất. Nghe tiếng lòng, nổi niềm của họ,
Xin được chuyển tới diễn đàn.Những nhân vật có xuất hiện trên bài nếu có sự phản ứng khg bằng lòng xin Inbox người viết sẽ tự ý đuc bỏ và có lời Xin lỗi.
Chỉnh sửa cuối:








( tiếp bút : kiếp đam mê ) mệt quá ông bạn già , mỗi lần xem RP của ông anh xót xa đâu không thấy , thấy xót ruột đói bụng bỏ mẹ