Thân chào mấy tml yêu quý.
Tuy tham gia diễn đàn chưa bao lâu và cũng chưa quen biết nhiều anh em trên đây. Nhưng tao coi tất cả anh em trên diễn đàn này như 1 gia đình thứ hai vậy.
Hôm nay tao buồn quá. Niềm tin của tao bị chó cắn tụi mày à.
Số là dấn thân vào con đường chịch này chưa lâu, chỉ mới xoạc được chừng 40 em thôi. Tao chưa từng động lòng trước bất kì em hàng nào.
Cách đây chừng 2 tháng, tao có đi em hàng kia chừng 18 tuổi. Em này hoàn cảnh cũng khó khăn như hoàn cảnh chung của bao chị em làm chung nghành nghề này. Mọi chuyện có lẽ cũng sẽ không có chuyện gì đặc biệt. Tao đi thêm em ấy tổng cộng trước sau là 4 lần. Lâu dần khách quen thì cũng có cảm mến, nên mới hỏi thăm hoàn cảnh gia đình của ẻm thế nào, cuộc sống và định hướng và tương lai của ẻm ra sao..v.v..
Như 1 định luật vật lý, dần dần quý nhau, rồi xem nhau là bạn thân thiết, thường hay chat chít zalo tâm sự những chuyện vui buồn cho nhau nghe những lúc rảnh rỗi, rồi tình cảm cũng lớn dần lên thêm 1 bậc (gần gần nhưng chưa tới tình yêu).
Đến 1 ngày nọ, lúc nữa đêm 1 giờ khuya, tao đang ngủ say, thì điện thoại tao rung lên vì 1 tin nhắn zalo. Cố mở mắt coi tin nhắn của ai, thì ra là tin nhắn của em ấy. Em ấy nhắn là đang cần gấp 500k vì thiếu tiền trả cho phòng khách sạn, vì em ấy bao phòng cho khách. Mà không biết phải mượn ai hết vì trời đang tối. (Đậu mớ, không biết sao lúc đó tao ngu dữ, không suy nghĩ gì cả, liền tin ngay, có lẽ do tao đặt niềm tin ở em ấy nhiều quá, nên không mảy may suy nghĩ gì cả).
Thế là tao ba chân bốn cẳng lật đật thức dậy xách xe máy, chạy giữa đêm khuya 1 giờ khuya xuyên qua 20 km đến chổ em ấy. Đưa tiền cho em ấy tiền. Xong tao chạy xe về.
Vài ngày sau, thấy hoàn cảnh em đang khó khăn, và nghe em kể mẹ của em ấy dưới quê đang bệnh nặng, nên em ấy phải tăng cường tần suất đi làm hơn để kiếm tiền gửi gấp về trị bệnh cho mẹ. Làm tao đã thương, nay càng thấm hơn (chắc gần yêu mọe nó òi).
Hau hôm sau em ấy về quê thăm mẹ bệnh, rồi lên lại. Tao mới nhắn tin hỏi thăm động viên này kia. Rồi hỏi là anh đi với em nhe, để giúp 1 phần nào kinh phí cho em. Thì lúc này em ấy bắt đầu trở cờ, em ấy lấy lý do là chưa có tiền gửi lại số tiền đã mượn của tao lúc trước nên em ấy ngại gặp tao. Em ấy con nói là tâm trạng đang bất ổn và buồn tuổi vì việc nhà mẹ bệnh rối ren nên không muốn gặp tao.
Đậu xanh.., lúc này tao như 1 con chó, tin liền mà đéo có 1 chút nghi ngờ gì cả luôn tụi bây. Một tuần sau, liên tiếp ngày nào tao cũng nhắn tin để đòi gặp em, để đi với em nhằm giúp 1 phần kinh phí cho em, thì đều nhận được 1 câu trả lời giống nhau là: " tâm trạng em không tốt, em buồn, em không muốn gặp ai, cả tuần nay khách gọi em đều từ chối không đi ai cả..v.v..."
"Đu ma quốc gia nga" em nó.. Xui cho em nó là chiến hữu tao hơi bị đông, mấy chiến hữu tao nói là cả tuần qua em hàng vẫn đi khách bình thường với tụi nó, chứ em hàng đéo có chuyện buồn, hay tâm trạng cái nồn què gì cả.. em ấy toàn giả bộ xạo looòn nói dóc gạt tao thôi.
Thế là tao tức sôi máu, cả tuần qua bị gạt như 1 con chó. Niềm tin mà tao dành cho ẻm, giờ bị ẻm đem ra làm trò hề. Tao giận quá, nhắn tin lột mặt ả liền, nói hết nước hết cái, cạn tình cạn nghĩa 1 lần cho rõ trắng đen. Em ấy im ru, còn kêu tao đưa số tài khoản, để em ấy gửi trả 500k tiền lại cho.
Đuuu maaaa... nó tứccccc... 500k là cái nồn gì.. nó bao lớn..... có lớn bằng niềm tin tao dành hết cho em ấy trong 2 tháng qua khôngggggg ?????
Con kẹtttttt.. tao bỏ luôn, đéo thèm nhắn tin nữa, xóa kết bạn zalo luôn.
Tao biết sẽ có 1 số ae kêu tao post tên và nick con đó lên đây cho anh em tẩy chay thấy mọe nó đi.
Nhưng xin lỗi ae, nó sống chó với tao được. Nhưng tao không sống chó như vậy với nó được. Trời nhìn thấy hết, luật nhân quả tới nhanh lắm. Tao không hại người khác được.
Sẵn đây xin nói luôn, tao biết các em hàng có người này người kia. Nhưng đa phần các em hàng đều có tâm tốt, vì cuộc sống mà phải làm nghề này. Nên anh em đừng quơ đũa cả nắm nhé. Có lẽ tại tao đen thôi.
CÓ LẼ TẠI NIỀM TIN CỦA TAO BỊ CHÓ CẮN THÔI.
TIM TAO ĐAU QUÁ MEN. HU HU HU (đu maaáaa nóoooo... tao khóc thiệt òi nè)