Khôi cho xe lên sảnh nhà hàng Ánh Dương... Dự bước xuống xe rồi đi đến quầy lễ tân... nói số phòng thì đc lễ tân dẫn lên phòng VIP.... cánh cửa mở ra Dự đi vào cười nhẹ rồi nói....
" Xin lỗi mọi người... công việc lu bu quá...nên đến trễ..." Dự nhìn trong bàn ko thấy thằng Nam và Toàn đâu thì hỏi " rồi còn thằng lồn Nam với.... thằng lồn Toàn đâu...." hết câu nói thì Toàn mở cửa phòng ra mà nói...
" Tao đây nè... đụ má làm như thương tao lắm nhắc tao..." Dự cười rồi nói....
" Ừh Tao thường mày với thằng Nam như thương con tao vậy...." Toàn lại chữi thề...
" Đụ má... nói tao với thằng Nam con mày à..." nói xong thì cả bàn cùng nhau cười.... Dự nhìn mấy em diễn viên người mẫu rồi nói
" Thôi vào thay đồ đàn hoàng đi mấy em... nhìn vậy ngứa mắt quá..." Cả đám đứng vậy vào phòng thay đồ... Toàn nghe vậy liền chữi...
" Đụ má bửa nay bài đặc... thanh cao... tử tế lắm..." Dự cười mà nói
" Hahaha... má mấy em này quen... nhìn tụi nó ngại..." Dự nhìn anh Minh Khang mà hỏi....
" Anh Khang nghe ở sài gòn này anh có kinh doanh gì ko..." Nói xong Dự cầm ly rượu lên mời mọi người.... Uống xong thì Minh Khang nhìn Dự mà trả lời....
" Nhiều lần cũng muốn chen chân vào đất sài gòn này... mà bị đánh bật ra... thấy vậy thôi a lui về biển sống..." Dự cười... thì Sơn nhìn Dự mà trách...
" Ông bạn nhà có đám cũng ko mời tôi he..." Dự cười rồi nói....
" Trời ơi đám giỗ làm nhỏ thôi... với lại đường xa xôi quá nên cũng ngại mời... À mà thằng bạn tôi mới lên nhận nhiệm vụ đó..." Sơn cười rồi nói
" Nãi nghe anh em nói rồi... Mà ai lo bạn ông về đc thành phố vậy... gốc cũng bự à.... " Dự cười nhẹ... rồi hỏi Sơn
" Nó về phụ trách mãng nào bạn...." Sơn cầm ly rượu lên mời mọi người rồi nói
" Chưa biết nữa bạn... đợi sắp lại... chắc tôi đoán tạm thời bạn ông bên mảng an ninh hội nghị quá...." Dự cười rồi nói
" Chuyện sắp xếp vị trí nhiệm vụ ai phân công..."
" Cái đó thường bên thành uỷ phân công..." Dự nhìn Sơn rồi nói...
" ok... để tôi nói với chú Việt đưa nó qua mảng điều tra hình sự và phòng chống MT..." Sơn nghe vậy liền nhìn Dự mà nói....
" Mãng đó tôi đang phụ trách..." Dự cười mà nói
" Giờ tạm thời ông qua phụ trách an ninh hội nghị với tôi... để thằng bạn tôi làm việc cho tôi... xong hết rồi ông muốn về đâu cũng đc..." Sơn nhìn Dự thầm nghĩ trong bụng.... chắc là có đấu đá nội bộ nên mới đưa bạn vào thế...
" Ok... ông nói vậy ok..." đang ngồi nói chuyện thì những người đẹp bước ra.... Cánh cửa phòng VIP lại mở ra người đẹp Đào đi tới ôm cổ Sơn mà hôn.... rồi lên đùi Sơn mà âu yếm.... lúc này phục vụ đi vào... đưa Dự cái Ipad... để lựa người.... chủ tịch Khang thấy vậy liền cười mà nói...
" Phải vậy chứ.... tới đây mà ngồi 1 mình lạnh lắm..." đang lựa qua lựa lại... thì cánh cửa phòng mở ra.... Lại xuất hiện thêm 1 người đẹp ko ai khác đó chí Thu Thảo... nàng liền bước tới chổ Dự đang ngồi rồi giật Ipad trên Dự đưa lại phục vụ...rồi nói...
" Nay lựa em út nữa he...tới đây ko gọi em... dám lén lút đi lại đây..." Cử chỉ hành đồng của Thu Thảo cảm thấy đang ghen.... Dự cười nhẹ rồi nhìn Thu Thảo mà nói
" Hehehe... a xem thôi chưa kêu ai luôn.... rồi sao em biết ở đây...." Quỳnh Mai dơ tay lên mà nói...
" Hihihi em thông báo cho chị tới.... hihihi..." Dự liếc Quỳnh Mai... Thu Thảo ngồi xuống cạnh Dự rồi nhéo vào eo Dự mà nói
" Bộ em tới ko đc hay gì.... chuyện hôm qua ở nhà a là giận lắm rồi đó... xuống cái ko ngó nhìn gì người ta... đồ thấy ghét..." Lúc này thằng Nam trong phòng đi ra nhìn Dự mà nói....
" Nãi giờ ngũ quên hahaha... mày tới hồi nào vậy..." Dự cười rồi chữi....
" Mẹ mày... tối ngày ăn với đụ.... lên đây ở với tao... tạo gọi điện thoại mà ko nghe thì tao gọi về cho ông già mày..." Nam nghe vậy liền chữi lại...
" Đụ mẹ... anh em con cặc gì... có chổ ngon vậy ko gọi anh em... giấu chơi 1 mình..." lúc này Khánh Linh cầm ly rượu đứng dậy rồi đi tới chổ Dự rồi...
" Em là Khánh Linh em chị Thu Thảo... nay mới đc gặp mặt anh rể... anh bây giờ trong showbiz đang tìm kiếm anh giữ lắm... ai cũng muốn biết xem ghệ chị Thảo là ai... nay vinh dự đc gặp anh... em mời anh 1 ly..." Dự nghe vậy cười rồi quay qua Thu Thảo mà hỏi...
" Anh giờ nổi tiếng cở vậy luôn hả... " Thảo liếc nhìn Dự mà nói...
" Anh giờ trong showbiz như sao Hạng A... ai cũng muốn gặp anh..." Dự cầm ly rượu chivas 32 uống cái ực hết ly... đặt xuống bàn thì Thu Thảo cầm chai rượu rót vào ly.... Diễm Mỹ thấy vậy cũng cầm ly rượu đến chổ Dự rồi cười mà nói...
" Hihihi... anh rể... em là Diễm My... em ngưỡng mộ anh... vừa đẹp trai... tài giỏi... giờ đi đóng phim với Thảo ko sợ đạo diễn ăn hiếp... đạo diễn giờ gặp chị Thảo cũng phải nể mặt... em mời a rể... cạn ly nghe anh..." Dự cụng ly cùng diễm my rồi uống... đặt ly xuống Thu Thảo cầm chai rượu rót tiếp... anh Khang thấy vậy liền nói
" Hahaha... Dự giờ nổi tiếng quá...." Nam nghe vây cũng hùa theo anh Khang mà nói
" Tao thấy mày nên xin nghĩ việc... chuyển qua người mẫu hay diễn viên đi Dự... hahaha" Dự nhìn Nam mà chữi
" Má nói khơi khơi... tao mà đóng phim... thì đoàn phim dẹp luôn.... " Ngọc Anh ly rượu đứng dậy mà đi tới chổ Dự.... Dự liền nói
" Cái gì nữa... mới uống 2 cái nguyên muốn ná thuở luôn...." Thu Thảo cười mà nói
" Anh yêu... cho Ngọc Anh mời anh cái đi... nhỏ này lần trước anh cứu nó đó.... cho em nó cám ơn a rể đi..." Dự nhìn Tuyết Xuân và Quỳnh Mai rồi hỏi
" 2 đứa có mời... thì cầm ly qua đây... uống 1 lược luôn... chứ hồi chạy qua mời uống chắc ngũ đây luôn quá...." Khanh cười mà nói...
" Hahaha... có giường sẳn muốn ngũ nào về cũng đc..." Dự chề môi mà chỉ Toàn với Nam rồi nói
" Giường 2 thằng lồn này nằm rồi... tao ko thích hử mùi nó..." Nói xong Dự nhìn qua Ngọc Anh nói...
" Dạ... lần trước nhờ anh cứu em... em mang ơn anh nhiều lắm.... chứ ko có anh... giờ em ko biết làm sao..." Dự nhìn Ngọc Anh rồi nói
" Thôi chuyện cũng ko đến nổi nào... mai mốt có chuyện gì... gọi hỏi chị Thảo.... cần gì hay giúp đỡ chuyện gì... cứ gọi nhờ chị Thảo..." Ngọc Anh như muốn khóc... " Không có khóc có gì mà khóc...." Thu Thảo đứng dậy ôm Ngọc Anh vỗ về
" Nín ko có đc khóc.... nghe lời chị... chổ mấy anh ăn nhậu mà khóc cái gì" A Khang thấy vậy kéo tay ngọc anh ngồi xuống.... cũng vỗ về... trong phòng đang trầm lặng thì có tiếng rõ cửa phòng rồi phục vụ đi vào.... rồi hỏi
" Dạ đây có ai tên Dự ko ạ...." Dự nhìn phục vụ rồi nói...
" Anh tên Dự có đây... có gì ko em..." Tên phục vụ liền nói
" Dạ... có Anh Thế Anh muốn gặp anh..."
" Kêu nó vào đây..." Dự ra lệnh cho phục vụ...Phục vụ đi ra thì Thế Anh đi vào tay cầm bọc đen đi đến chổ Dự mà quỳ xuống.... hành động của Thế Anh làm cả phòng ai cũng ngạc nhiên.... Dự thấy vậy liền nói....
" Mày đứng dậy nói chuyện... đụ mẹ tao chết hay gì mà quỳ lạy hả.... " nghe vậy thì Thế Anh đứng dạy... rồi nói
" Em xin lỗi anh Dự... Tha lỗi cho em lần này...." Dự ko nhìn nó mà nói....
" Đụ má đéo hiểu sao... tao nói bao nhiêu lần rồi... mà đéo nghe... giờ lại đây xin lỗi làm con cặc gì..." Thế Anh khúm núm mà nói...
" Dạ... em xin lỗi mong anh bỏ lần này cho em... em ko có lần sau nữa...." Dự tiếp tục chữi...
" Đụ má mày nghèo khổ lắm hay sao.... cứ làm cái chuyện tao nhìn đéo đc..." Thu Thảo hỏi nhỏ vào tai Dự...
" Chuyện gì mà anh chữi Thế Anh giữ vậy..."
" Nó lại công ty a đòi tiền bảo kê..."
" Mong a bỏ qua lần này cho em... em hứa với anh từ đây về sau em ko còn làm vậy nữa...." Sơn nhì Dự mà hỏi
" Chuyện gì vậy Dự...." Dự nhìn Sơn rồi nói...
" Nó đến công ty tôi đồi tiền bảo kê...." Sơn nhìn Thế Anh mà nói
" À... mẹ nó dựa hơi thằng Duy.... thằng Duy chống lưng cho nó...." Dự cười rồi nói
" Đụ mẹ tôi mà làm... ông già thằng Duy cũng ko dám lên tiếng chứ nói gì đến thằng Duy" Dự quay lại nhìn Thế Anh mà nói..." Lần này cũng như lần cuối cùng... tao tha... Tao mà nghe mày thu tiền bảo kê đâu nữa thì liệu hồn với tao..." Thế Anh liền để bọc đen lên ngay chổ Dự rồi nói
" Dạ em cám ơn anh... em đội ơn anh... xin phép mấy anh em đi..." Dự gật đầu thì Thế Anh đi ra.... Thu Thảo thấy vậy liền mở bọc đen ra coi thì nhìn 2 cọc tiền liền nói cho Dự nghe...
" Anh... Thế Anh bỏ lại nguyên cọc tiền...." Sơn nhìn Dự mà hỏi
" Nó đưa ông tiền gì vậy..." Dự cầm ly lên mời cả bàn cụng ly rồi nói...
" Sáng đưa lính nó 100tr tiền bảo kê... giờ tôi phải cho nó ra 1 tỷ.... " Nam nhìn Dự cười mà nói
" Đụ má... mày thâm quá Dự... phải gấp 10 lần mới chịu...." Dự cười rồi nói
" Phải cho nó bài học nhớ đời..." Diễm Mỹ nhìn Dự rồi cầm ly lên nói...
" Phải công nhận anh 1 điều... ko biết biết anh làm gì... mà phải để ông Thế Anh quỳ xuống xin tha lỗi.... em mời anh 1 ly..." Dự với Diễm My cụng ly.... Thu Thảo nhìn Dự rồi nói
" Làm vậy có quá đáng ko anh... dù gì Thế Anh cũng giúp mình vụ Ngọc Anh..." Dự quay qua hôn lên má Thu Thảo 1 cái rồi nói...
" Anh ko bắt nó quỳ... tự nhiên nó quỳ thôi... với lại ko ơn nghĩ là anh xúc nó rồi..." Dự cầm ly rượu lên mà mời mọi người.... Anh Khang uống xong thì nhìn đồng rồi nói
" Thôi giờ cũng 4h rồi.... về Vũng T chơi nè..." Thấy mọi người ai cũng đồng ý...
" Chắc em xin phép quá anh Khang..." Mình Khang nhìn Dự rồi nói...
" Hôm qua hứa anh gì đó... nay phải đi... " Toàn nhìn Dự mà nói
" Thôi đi chơi với tao bửa đi..." Quỳnh Mai nhìn Dự mà nói
" Đi đi anh Dự.... coi như nay mình đi sa stree đi...." Thu thảo nghe mọi người năng nỉ thì cũng nói theo...
" Mai em ko có lịch quay phim... thôi mình đi chơi anh yêu..." Dự quay qua nhéo vào má Thu Thảo rồi gật đầu.... Vũ liền kêu phục vụ tính tiền rồi cả nhóm đi... Vừa đi Thu Thảo hỏi Dự
" Đi xe em he...." Dự nhìn Thu Thảo cười rồi hỏi
" Em chạy xe nổi ko...." Thu Thảo cười rồi lắc đầu...
" Thôi bỏ xe em gữi đây đi... rồi dì xe anh có tài xế cho khoẻ...." Dự gọi cho Khôi quay lại đoán... Thu Thảo đi lấy ít đồ ngoài xe và gữi ít tiền cho bảo vệ coi dùm xem.... Khôi chạy xe tới Dự mở cửa cho Thu Thảo leo lên rồi Dự lên theo.... Khôi cho xe chạy về hướng Vũng T…. Thảo cầm bọc tiền lên nhìn Dự mà hỏi….
“ Tiền này giờ làm gì anh…” Dự trầm ngâm suy nghĩ rồi nói
“ Em đưa 500tr cho thằng Khôi và thằng Hưng đi… còn 500 chút chia cho mấy em mỗi đứa 100tr đi nói a lì xì…” Thảo liền Đưa cọc 500tr cho Khôi lái xe và nói….
“ Anh sao lại cho em tiền…. “ Dự nói
“ Cầm giữ mà sài… hoặc cho gia đình… nhớ đưa cho thằng Hưng 250tr nghe…” Khôi cười rồi cám ơn….
Sau 2 giờ ngồi xe thì lúc này cũng đến đc Vũng T…. Xe Dự đang đi cuối đoàn và chậm… thì đằng sau có chiếc Ferrari Roma đang lau lên rồi tạt đầu sang xe Dự… 2 xe va chạm nhau.. Khôi thắng gấp làm Thu Thảo và Dự cấm đầu về trước… nhưng ko sau chỉ đau ở đầu 1 chút…. Khôi quay lại và hỏi…
“ Anh chị có sao ko… mẹ để em xuống đóng cho thằng chó này chết mẹ nó luôn… chạy xe ngư như bò….” Dự nói
“ Thôi ko có sau… xuống coi xe trầy xướt nhẹ thì thôi bỏ đi…. “ Khôi gật đầu rồi mở cửa đi xuống… Dự hạ kính xuống…. Khôi vừa nhìn tên tài xe mà nói…
“ Đụ mẹ mày chạy kiểu chó gì vậy…” Tên cầm lái chiếc xe Ferrari Roma liền nghe Khôi chữi liền lấy cây gậy bóng chày trong xe ra mà đạp vào chiếc Lexus 570…. Dự liền mở cửa kéo Thảo xuống để tránh bị thương tích…. Khôi muốn đi lại đấm vào mặt nó thì Dự kéo lại mà nói….
“ Tụi này em đánh nó làm gì… cứ để nó đập… mấy thằng như này thì phải cho ăn cơm mới sợ…” Khôi hiểu ý Dự và đứng nhìn nó đập xe… lúc này tên tài xế điên cuồng đập phá…. 2 người dân bên đường tụ tập đứng xem mà bàn tán xôn xao… tên tài xế vừa đập vừa nói
“ Đụ má chữi tao nè… chữi tao nè….” Sau khi đập xe mệt rồi tên tài xế cầm gậy bóng rỗ chỉ về phí Khôi mà chữi “ Đụ má chữi nữa đi thằng chó… chữi tiếng nữa là gậy vào đầu mày liền…” nghe nó chữi Khôi cung 2 tay lại thành nắm đấm muốn nhào tới… Dự nắm tay Khôi lại và nói…
“ Thôi nghe anh… giữ cái đầu lạnh…. Để anh giải quyết…” Lúc này xe anh Khang quay lại… anh Khang xuống xe đi lại chổ Dự mà hỏi
“ Chuyện gì vậy em…” Dự cười mà nói
“ Nó tạt đầu xe em… rồi còn đập xe em luôn….” a Khang cười mà nói…
“ Yên tâm đi… có xe mới chạy… thằng này Lâm Thiếu Gia… con ông giám đốc CA….” Dự nghe vậy rồi cười nhẹ mà nói….
“ Hahaha… anh nghĩ đền rồi xong chuyện hả… xe của bộ cấp đó…” Minh Khang nhìn biển số rồi nói
“ Biển trắng mà Dự…. Mày làm như anh ko biết hay gì…” Dự lại cười mà nói
“ Biển đó biển phụ thôi… em ấn nút là nó lật biển đỏ liền… thằng này em bảo đảm anh nó ủ tờ là cái chắc… thôi anh chở Thu Thảo đi trước đi xong em gọi cho xe lại rước em…. Anh đứng đây mắc công phiền anh” Anh Khang nghe vậy thì liền nói….
“ Ừh… Với lại anh với anh 2 cũng ko thuận với ông Phúc giám đốc này lắm… thôi a đi trước có gì gọi a….” Dư nhìn Thu Thảo rồi kêu đi theo a Anh Khang… xe anh Khang vừa lăn bánh thì công an phường… cảnh sát giao thông tới… 1 vị mặc quân phục giao thông nhìn thấy cũng lớn tuổi đi lại chổ Lâm Thiếu Gia mà khép nép mà hỏi….
“ Chuyện gì vậy anh Lâm…” Lâm Thiếu Gia chỉ vào mặt khôi mà nói….
“ Thằng chó này nó chữi tao…. Đụ mẹ mày… bửa nay tao cho mày biết thế nào là Lâm Thiếu Gia…” Khôi chỉ đứng cười nhếch mép…. CSGT nói nhỏ vào tai Lâm Thiếu Gia
“ Giờ anh đập xe người ta vậy là lớn chuyện rồi… giờ giải quyết đền bù đi…. “ Lâm Thiếu Gia cười mà nói
“ Con xe rẻ rách này nhiêu tiền… tao đây dư sức đền… ghét đập… cho bỏ tức…. Nhiêu nói giá bố đây đền cho mày…” vị CSGT đi lại chổ Dự và Khôi mà hỏi…
“ 2 anh cho tôi hỏi ai chủ phương tiện…” Dự liền nói
“ Tôi đây có gì ko anh giao thông…”
“ Bên kia chấp nhận đền bù…vậy thôi mình hoà giải cho việc đỡ lu bu….” Dự nhìn vị giao thông mà nói với lời lẻ nghiêm túc…
“ Không hoà giải đền bù gì hết…. Anh cứ lập biên bản tai nạn…. Rồi giải quyết luôn vụ huỷ hoại tài sản…. tách 2 vụ này riêng nhé….” Giao thông nhìn Dự và nói…
“ Thôi anh à… chuyện này giải quyết ôn hoà đi… bên kia người ta cũng chấp nhận đền bù xe mới cho anh rồi còn gì…”
“ Cái vấn đề là tôi cần làm rõ vụ tai nạn và huỷ hoại tài sản…. Anh nghĩ tôi ko tiền hay sao mà cần đền bù…. Mấy anh cứ làm đúng nhiệm vụ đi…” tên giao thông thấy ko đàm phán ôn hoà đc thì liền lại chổ Lâm Thiếu Gia mà nói
“ Bên kia ko chịu đền bù…. Còn muốn làm hồ sơ tội huỷ hoại tài nữa kìa….” Lâm Thiếu Gia nghe vậy thì liền đi lại chổ Dự mà chỉ vào mặt Dự mà nói
“ Đụ má… muốn đền nhiêu bố đền cho…. 10 tỷ 20 tỷ …30 tỷ … nói đi bố cho…” Dự cười nhẹ mà nói…
“ Bố lo ở tù đi kìa…. Nãy giờ tao im ko phải là tao sợ…. Bây giờ mày đem ra 100 tỷ tao cũng ko lấy…” Lâm Thái Gia nghe vậy rồi cười mà chữi
“ Hahaha… ở cái con cặc tao nè…. Mày ko biết tao là ai ở cái đất Vũng T này à… tao mời tụi mày đi thưa… tao đi hầu….” Dự nhìn Khôi mà nói….
“ em gọi về cho thằng Nhân… kêu gọi cho điều tra quân sự… kiểm soát quân sự lại làm hiện trường vụ tai nạn giao thông và huỷ hoại tài sản nhà nước…” khôi nghe vậy liền móc điện thoại ra gọi… Dự thì đi lại xe rồi ấn nút lật biển số thành biển số đỏ…. Rồi đi lại chổ Lâm Thiếu Gia mà nói….
“ Mày nhìn đi… đụ má ông già mày ko cứu nổi mày chuyện này đâu….” Tên giao thông đi lại nói nhỏ vào tai Lâm Thiếu Gia
“ Ko xong rồi anh Lâm ơi… xe quân sự…. Lớn chuyện rồi…. Anh gọi về nói ba anh đi…” Lâm Thiếu Gia cười mà nói
“ Yên tâm… Ba tao cốt với ông chỉ huy trưởng… chắc dàn xếp đc” Tên Giao Thông nghe vậy thì liền lấy dụng cụ đo đạc hiện trường….Dự và Khôi đang đứng thì có tiếng xe hú còi in ỏi… Dự nhìn thấy xe kiểm soát quân sự….. và 2 chiếc 7 chổ…. Lúc này người ngồi xe 7 chổ bước xuống và đi về phía Dự mà nói
“ E chào thủ trưởng… em là Nhất trưởng ban tham mưu phòng PA Vũng T…. “ Dự gật đầu mà nói…
“ Em ở đây coi hiện trường…. Đợi điều tra quân sự lại hỗ trợ làm vụ án này….” Nói xong thì Dự quay tìm Lâm Thiếu Gia thì ko thấy đâu…. Dự nhìn Nhất mà nói…. Tìm thằng Lâm Thiếu Gia còng đầu nó đem về phòng PA cho anh… bắt đc nó báo về Cục PA…. Quay qua tìm Khôi rồi kêu Khôi tìm khách sạn nào đó ngũ nghĩ…. Dự lấy điện thoại ra và gọi cho A Khang cho xe tới rước….
19 giờ, tại căn biệt thự của ông Long…
Không gian phòng khách rộng lớn được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp. Ông Long ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da, thong thả nhâm nhi ly trà nóng, ánh mắt chăm chú vào bản tin thời sự trên màn hình tivi. Cả căn biệt thự chìm trong sự yên tĩnh.
Đúng lúc đó… điện thoại ông Long vang lên
Reng… reng… reng…
Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rung lên liên hồi. Nhìn thấy số gọi đến là của một người quen, ông Long bình thản nhấc máy.
“Alo, tôi nghe.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp:
“ Anh Long, có chuyện rồi! Lâm Thiếu Gia vừa gây tai nạn giao thông. Sau va chạm, cậu ấy còn xảy ra xô xát, đập phá và làm hư hỏng tài sản của người khác. Công an đã có mặt để xử lý.” Nghe đến đó, khuôn mặt ông Long lập tức sa sầm. Chiếc tách trà trên tay khựng lại giữa không trung.
“Cậu nói cái gì? Lâm gây tai nạn… rồi còn hủy hoại tài sản?”
“Dạ đúng. Theo thông tin ban đầu, phía bị hại đang yêu cầu xử lý theo quy định. Tình hình khá căng.”
Ông Long nhắm mắt vài giây, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Ông đặt mạnh ly trà xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa căn phòng. Ông đứng bật dậy, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Ông Long vừa cúp máy, gương mặt vốn điềm tĩnh giờ trở nên nặng trĩu. Ông quay sang gọi lớn:
“Em đâu rồi?” Từ cầu thang, bà Dung – vợ ông Long – vội bước xuống, thấy vẻ mặt chồng liền lo lắng.
“Có chuyện gì vậy anh?” Ông Long thở dài, giọng trầm xuống mà nói…
“Lâm vừa gây tai nạn giao thông. Sau đó còn nóng giận, đập phá tài sản của người ta. Bây giờ công an đang xử lý.” Bà Lan thoáng sững người rồi buột miệng:
“Thằng con trai em có sao không… Ôi muốn đền bao nhiêu cũng đc miễn sao con trai em ko sao lag đc ?” Ông Long lắc đầu, ánh mắt đầy mâu thuẫn.
“Không đơn giản vậy. Tai nạn là một chuyện, còn hành vi hủy hoại tài sản là chuyện khác. Nếu có dấu hiệu phạm tội thì cơ quan điều tra sẽ xử lý theo quy định.” Bà Lan nhìn chồng mà nói
“Anh là Giám đốc Công an tỉnh… chẳng lẽ không có cách nào giúp con?”
Ông Long đứng lặng trước khung cửa sổ. Ông hiểu rõ quyền hạn của mình, nhưng cũng hiểu rằng nếu can thiệp trái quy định thì không chỉ sự nghiệp của bản thân mà uy tín của cả ngành sẽ bị ảnh hưởng… đang đứng suy nghĩ thì Lâm Thiếu Gia bước vào nhà…. Ông Long nhìn Long mà nói….
“ Con ngồi xuống…. Nhà chỉ có mình con… sao cứ ra đường quậy phá… để ba mang tiếng hả con…. Tao là giám đốc CA 1 tỉnh mà có thằng con quậy phá như vậy thì sao tao chỉ đạo cấp dưới…. Kể lại sự việc cho tao nghe” Lâm Thiếu Gia ngồi kể sự việc lại cho ông Long nghe…. Nghe xong sự việc…. Ông Long nhìn thẳng vào Lâm, giọng trầm xuống mà hỏi
“ Nói rõ. Chiếc xe con đập là xe gì?” Lâm cúi mặt xuống mà trả lời
“…Lexus LX 570 màu đen.” Ông Long bước tới gần Lâm Thiếu Gia mà hỏi tiếp
“Biển số?” Lâm thiếu giá nói
“ Mới đầu là biển số kí hiệu sài gòn nền trắng…. Nhưng sau khi con đập chiếc xe…. Thằng chủ xe nó lậy lại biển số đỏ….” nghe vậy thì ông Long trợn mắt nhìn Lâm Thiếu Gia mà rằng hỏi lại 1 lần nữa….
“ Biển Số đỏ “ Lâm Thiếu Gia gật đầu … Ông Long đập mạnh tay xuống bàn nhìn vào mặt Lâm Thiếu Gia mà hét lớn….
“ Mày có biết…. Hành động của mày làm mọi chuyện nó như thế nào…. Trời ơi….” Hành động của ông Long làm Lâm thiếu gia và bà Lan giật mình. Ông Long lại nói tiếp….
“ Tao muốn biết… người ngồi trong chiếc Lexus đó là ai!” Lâm thiếu gia thấy ông Long có vẻ cân thẳng…. Mà trả lời
“ Thằng tài xế khoảng 32t… thằng ngồi sau thì 38 39 tuổi….” Cả căn phòng khách bỗng im phăng phắc. Bà Lan thấy vậy mà chen vào mà nói
“Thì hỏng bao nhiêu mình đền. Một chiếc Lexus thì cùng lắm vài tỷ, nhà mình đâu thiếu số tiền đó.” Ông Long quay sang nhìn vợ, giọng đầy căng thẳng nhìn vợ mà nói
“Em nghĩ vấn đề nằm ở cái xe sao….Điều đáng sợ nhất là chủ nhân chiếc Lexus đó đc gắn biển số đỏ… mà biển số đỏ là tài sản nhà nước. Người mà đc cấp Lexus 570 là địa vị của họ rất lớn. Nếu con bà đụng nhầm người có sức ảnh hưởng địa vị họ cao…. thì hậu quả sẽ phức tạp hơn rất nhiều.” Lâm lúc này mới bắt đầu thấy lo lắng khi nghe ông Long nói…. Ông Long rút điện thoại, ánh mắt đầy suy tư và gọi đầu dây bên kia nói
“ nghe Long ơi….” Người nghe máy là ông Nghĩa chỉ huy trưởng BCHQS tỉnh….
“ đang làm gì vậy ông….” Ông Nghĩa thuở dài mà nói
“ Đang ở hiện trường của con ông nè…. Tính chút nữa điện thoại cho ông để nói cho ông hay… giờ ông gọi tôi rồi….” Long chậm rải mà hỏi
“ Sự việc xảy ra thì ông cũng biết rồi…. Nên cho tôi hỏi…. Vụ này có giải quyết nhẹ nhàng đc ko…” Ông nghĩa nói chậm rãi….
“ Chuyện này khó ông Long à…. Nếu xe của tỉnh thì anh em mình ngồi với nhau mà giải quyết… còn đằng này xe ko phải của tỉnh…” Ông Long lại hỏi tiếp
“ Xe QK hả….” Ông đáp
“ Nếu quân khu thì cũng dễ nói chuyện… xe này thuộc cục PA…. Mà thằng con ông nó đập ngay xe đang chờ cục trưởng nữa…. Hiện giờ ở điều tra quân khu đang làm nhiệm vụ ở đây….. trước mắt kêu thằng Lâm lánh mặt đi… rồi tôi với ông tìm đường giải quyết…. Đụ má… tôi dù gì cũng chỉ huy trưởng mà phải ra hiện trường…. Thì ông biết vụ này căng cở nào rồi…. Thôi nghe… nữa gặp sao nói chuyện….” Ông Nghĩa cúp máy… ông Long thì thẳng thờ ngồi trên sofa mà thở dài… buông chiếc điện thoại xuống bàn kính. Căn biệt thự rộng lớn vốn yên tĩnh bỗng trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Ông ngồi lặng trên sofa, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt vô hồn nhìn về khoảng sân trước nhà…. Bà Lan nhìn chồng mình rồi nói với lời lẻ như ko có chuyện rất là nhỏ…
“ Có xíu chuyện vậy …mà tôi thấy ông làm gì căng thẳng vậy…” Ông Long giờ ko còn lớn tiếng nửa mà chỉ chậm rải trả lời trong vô vọng….
“ Chiếc xe mà thằng con trai bà đập nó ko đơn thuần là 1 vụ huỷ hoại tài sản bình thường nữa… Chiếc Lexus 570 đó chỉ là cái vỏ. Cái đáng nói là nó đập đúng chiếc xe công vụ của Cục PA… mà ngay lúc người ngồi trong xe là Cục trưởng.” Bà Lan nghe vậy thì liền tái mặt mà thốt lên
“ Trời…ơi…” ông Long nói tiếp
“Ông Nghĩa vừa nói. Chính ông ấy cũng phải xuống hiện trường. Chuyện này không ai dám xem nhẹ nữa.” Ông Long nhìn qua thằng Lâm Thiếu Gia mà ra lệnh…” Mày lấy vài bộ đồ rồi tìm chổ nào ở yên 1 thời gian… có gì tao gọi…. Nhanh lên… ko còn thời gian đâu….” Bà Lan nghe vậy thì đứng dậy kéo con trai mình đi lên phòng lấy vào bộ đồ rồi đi xuống… Lâm Thiếu Gia nhìn ông Long mà hỏi
“ Vậy con đi bằng gì Ba…” Ông Long buồn bả mà nói
“ Mày lấy chiếc xe của mẹ đi đi…. Cố gắng ở yên…. Đừng làm gì để xảy ra chuyện nữa….” Ông Long nói xong thì Bà Lan lấy chìa khoá đưa cho Lâm thiếu gia… khi cánh cổng mở ra xe vừa chạy ra đc khoản 3 phút …. Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng phanh xe gấp…..Một chiếc 7 chổ từ từ tiến vào sân……Ba người đàn ông mặc thường phục bước xuống xe….Với gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao. Người quản gia vội chạy vào.
“Thưa ông chủ… có 3 người nói là phòng PA muốn gặp ông chủ…” Ông Long hít một hơi thật sâu rồi thuở dài mà nói
“Cứ mời họ vào.” 3 người của phòng PA vào… ngồi vào sofa mà nói…
“ Xin chào ông Long… tôi là Nhất trưởng ban tham mưu phòng PA… đến đây về vụ án của con trai ông…” Nói xong thì Nhất đặt lên bàn một tập hồ sơ cùng vài tấm ảnh hiện trường. Tấm kính chiếc xe công vụ vỡ vụn, phần thân xe móp sâu vì những cú đập mạnh…. Ông Long cầm những bức ảnh mà nhìn, bàn tay khẽ run lên….Ông hiểu rất rõ…..Từ giây phút này, mọi chuyện đã vượt khỏi khả năng giải quyết bằng vài cuộc điện thoại hay những mối quan hệ quen biết….. xem xong những bức ảnh xong thì ông Long nhìn Nhất mà hỏi
“ Các đồng chí cần tôi hỗ trợ gì….” Nhất nhìn ông Long mà nói….
“ Thứ nhất… tôi đến thông báo cho ông biết sự việc…. Nhưng ko cần thông báo thì ông cũng biết rồi…. Thứ hai tôi đến để tìm cậu Lâm về hỗ trợ điều tra…” ông Long nhẹ nhàng mà nói…
“ Cám ơn các đồng chí… thằng Lâm nhà tôi chưa về nhà… nếu nó về tôi sẻ dẫn nó lên để hỗ trợ điều tra…”
“ Cám ơn ông… cũng khuya rồi tôi xin phép ra về…” 3 người đứng dậy mà ra về…. Không khí trong phòng khách trở nên nặng nề. Ngay cả bà Lan cũng không còn giữ được vẻ bình thản như lúc đầu, khi nhận ra vụ việc có thể không chỉ dừng lại ở chuyện bồi thường chiếc xe…..
Sau khi nhận đc cuộc gọi của Dự thì anh Khang liền cho tài xế lại đoán Dự… 5’ ngồi xe thì tài xế cho xe quẹo vào căn biệt thự ven biển…. Xe chạy vào trong sân và dừng lại… thì Dự xuống xe và đc giúp việc dẫn ra chổ hồ bơi… lúc này trong khuôn viên hồ bơi xôi động và náo nhiệt mấy em gái trong trang phục pikini… dưới hồ hồ bơi Nam…. Toàn…. Và Khanh đang đùa giỡn với mấy em…. Dự đi lại bàn anh Khang… Vũ và Sơn đang ngồi…. Thấy Dự anh Khang cầm trai rượu rót vào ly… rồi nhìn Dự mà hỏi….
“ Vụ tai nạn sao rồi em….” Dự cười rồi nói
“ Thì đợi khởi tố thôi anh…. Lúc mới xảy ra tai nạn… em kêu thằng lính em… xuống xem nếu trầy nhẹ thì bỏ qua rồi đi…. Đéo mẹ thằng chó đó nó lấy gậy bóng chày ra mà đập… thằng lính em muốn nhảy lên đấm… em cản lại… cho đập phá thổi máy… thứ này cho đi tù mới bỏ thối hóng hách…” a Khanh nhìn Dự mà nói….
“ thằng Lâm này… nó ỷ loại ông già nó…. Nó muốn làm gì làm… ko coi ai ra gì…. Nhiều lần nói chuyện với anh… rất mất dạy….” Dự cười mà nói….
“ Thứ này gặp em…. Hết ỷ…. Giờ lo mà chạy chứ ở đó mà ỷ loại…. “ Vũ và Sơn thì ngồi nghe nói chuyện…. A Khang nhìn Dự mà nói tiếp….
“ Chưa chắc đâu Dự…. Ông Long này lính ruột ông Đăng chủ tịch đấy…. Nghe nói ông Đăng lính ông nào ngoài kia… nói chung gốc rể á….” Dự cười mà nói…
“ Để em coi vụ này ai cản em…. Giờ ko có xe đi luôn…” Vũ nghe vậy mà nói….
“ lấy xe tôi đi di… “
“ Lấy xe ông… rồi ông đi bằng gì…. “ Anh Khang nói…
“ Lấy chiếc Lexus ML 500h mà đi cho khoẻ…. Rộng rải… xe đó a đậu ít đi lắm….” Dự nghe vậy liền nói
“ kakaka anh có lòng thì thôi… em mượn đỡ đi…. Nào có xe em gữi lại….” Thôi 1 2 3 zô 1 cái nào…..
Cứ thế cuộc nhậu diễn ra đến 12h…. Thì anh Khang sắp xếp hết chổ ngũ cho mọi người…. Dự và Thu Thảo vào phòng cánh cửa đóng lại là 2 người ôm lấy nhau trao nhau những nụ hôn…. Thu Thảo rời bờ môi Dự ra và nhìn vào 2 mắt Dự mà nói….
“ Em Nhớ Anh Yêu Lắm…. Em Yêu Anh….” Nói xong câu tình cảm thì 2 bờ môi lại chạm tiếp vào nhau… vừa hôn vừa cở đồ cho nhau…. Lúc này 2 cơ thể ko còn mãnh vải nào trên người…. Thu Thảo đẩy Dự nằm xuống giường … cặc Dự cương cứng chỉa thẳng lên… Thu Thảo cầm lấy cặc Dự mà liếm và bú……. ( tới khúc này anh em tự suy nghĩ…. Muốn Dự chơi Thu Thảo kiểu gì thì suy nghĩ kiểu đó…)