Đã 3 tháng kể từ ngày t tìm thấy e. Một ng con gái, tưởng chừng như bình thường như bao e hàng khác, lại khiến t đau đớn mỗi ngày khi nghĩ đến e.
Ko gì hơn cái nét ngây ngô dịu hiền, thật thà tinh khiết trong lời nói cử chỉ tâm hồn e khiến t mê mẩn từ những lần đầu. Mãi đến sau đó mới biết, những gì e nói, chỉ có 1 nửa sự thật.
Sau hơn 1 tháng, e đã từ bỏ con đường gái ngành. Nhưng t và e giữ liên lạc. T vẫn "ăn bánh trả tiền", nhưng dường như t là "khách" duy nhất. Rồi cũng dẫn e đi ăn đi mua đồ. T càng ngày càng lún sâu. Ai từng biết t cũng thấy, bthg cũng máu me rp các kiểu, giờ thì t chẳng quan tâm bất cứ thứ gì ngoài e. Mọi thứ tự nhiên như rơm gặp lửa thì cháy. E như liều thuốc phiện, chỉ sau khi gặp e t mới có đủ tỉnh táo và động lực tiếp tục công việc chán ngán của mình. T đợi từng phút đến lúc đc gặp e. Và đương nhiên, e lúc nào cũng "bận", chỉ thỉnh thoảng vài hôm ...
Một ngày trái gió trở trời, e bảo đi **. Lúc đó thì t cũng cảm giác đc e rằng e đã có bồ và đi chơi vs nó dù khi nt hay nch vs t e cố che giấu. Vô tình lướt lướt fb, gõ tên e. R bi kịch đến, dù đã đoán đc từ trc nhưng khi biết e vs thằng bồ xăm trổ đã công khai chụp hình các thứ, yêu nhau đi đó đi đây, hơn 1 năm, tất cả những gì t muốn đc làm cùng e ... t đã suy sụp. T vội xóa zalo và nghĩ rằng mọi chuyện đến đây thôi đc r. Nhưng t lại ko kiểm soát nổi bản thân. Suốt 3-4 ngày liền t ko ăn ko ngủ đc. Và r lại tìm cách liên lạc lại vs e, cả e và t đều vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, t muốn 1 lần, bất chấp tất cả để giành lấy e. Thậm chí có những lúc t còn muốn tìm cách, để giết thằng bồ e nữa. Dù là vờ ko biết, nhưng chắc e đã biết là t biết.
Từ sau việc đó, t vẫn gặp e mỗi cuối tuần, nhưng càng lúc càng e càng giữ khoảng vs t. E bảo chỉ xem t là khách thôi. Nhưng những gì e làm, cái cảm giác bên e, nó quá thật, đến nỗi dù cố thuyết phục bản thân đây chỉ là ảo tưởng, t vẫn ko làm đc. T vẫn cố duy trì mqh mập mờ này, dù biết rằng cái kết cuối cho t cùng thật thê thảm. Cơ hội cho t đến vs e là con số 0 tròn trĩnh.
Đau đớn nhất có lẽ là cầm một bông hồng, si mê nâng niu nó mỗi ngày mặc cho gai đâm đến chảy máu vẫn ko thể buông tay.
Ko gì hơn cái nét ngây ngô dịu hiền, thật thà tinh khiết trong lời nói cử chỉ tâm hồn e khiến t mê mẩn từ những lần đầu. Mãi đến sau đó mới biết, những gì e nói, chỉ có 1 nửa sự thật.
Sau hơn 1 tháng, e đã từ bỏ con đường gái ngành. Nhưng t và e giữ liên lạc. T vẫn "ăn bánh trả tiền", nhưng dường như t là "khách" duy nhất. Rồi cũng dẫn e đi ăn đi mua đồ. T càng ngày càng lún sâu. Ai từng biết t cũng thấy, bthg cũng máu me rp các kiểu, giờ thì t chẳng quan tâm bất cứ thứ gì ngoài e. Mọi thứ tự nhiên như rơm gặp lửa thì cháy. E như liều thuốc phiện, chỉ sau khi gặp e t mới có đủ tỉnh táo và động lực tiếp tục công việc chán ngán của mình. T đợi từng phút đến lúc đc gặp e. Và đương nhiên, e lúc nào cũng "bận", chỉ thỉnh thoảng vài hôm ...
Một ngày trái gió trở trời, e bảo đi **. Lúc đó thì t cũng cảm giác đc e rằng e đã có bồ và đi chơi vs nó dù khi nt hay nch vs t e cố che giấu. Vô tình lướt lướt fb, gõ tên e. R bi kịch đến, dù đã đoán đc từ trc nhưng khi biết e vs thằng bồ xăm trổ đã công khai chụp hình các thứ, yêu nhau đi đó đi đây, hơn 1 năm, tất cả những gì t muốn đc làm cùng e ... t đã suy sụp. T vội xóa zalo và nghĩ rằng mọi chuyện đến đây thôi đc r. Nhưng t lại ko kiểm soát nổi bản thân. Suốt 3-4 ngày liền t ko ăn ko ngủ đc. Và r lại tìm cách liên lạc lại vs e, cả e và t đều vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, t muốn 1 lần, bất chấp tất cả để giành lấy e. Thậm chí có những lúc t còn muốn tìm cách, để giết thằng bồ e nữa. Dù là vờ ko biết, nhưng chắc e đã biết là t biết.
Từ sau việc đó, t vẫn gặp e mỗi cuối tuần, nhưng càng lúc càng e càng giữ khoảng vs t. E bảo chỉ xem t là khách thôi. Nhưng những gì e làm, cái cảm giác bên e, nó quá thật, đến nỗi dù cố thuyết phục bản thân đây chỉ là ảo tưởng, t vẫn ko làm đc. T vẫn cố duy trì mqh mập mờ này, dù biết rằng cái kết cuối cho t cùng thật thê thảm. Cơ hội cho t đến vs e là con số 0 tròn trĩnh.
Đau đớn nhất có lẽ là cầm một bông hồng, si mê nâng niu nó mỗi ngày mặc cho gai đâm đến chảy máu vẫn ko thể buông tay.




t cũng yêu cơ mà



, tỉnh lại đi người AE