Câu chuyện 5 và 6 (8): CHÚNG TA ĐÃ TỪNG LÀ CỦA NHAU (2) - BUÔNG THẢ
Kết thúc thật rồi, ý tui là kết thúc buổi nhậu ấy, chứ chuyện giữa tui với V thì chưa.
Hôm đi nhậu, đụ hụt em gái bán hoa, tự nhiên lúc đó nhớ tới Tr vô cùng. Âu cũng vì em Tr làm tình vẫn là đỉnh nhất. Hôm đó phần con trong tui lớn hơn phần người. Chả thấy buồn gì chuyện giữa tui và V. Giống như bia có chất xúc tác để ta có thể di dời đi cảm xúc vậy.
Ngày hôm sau lết cái thân đến văn phòng, hơi thở còn toát ra mùi bia, lúc đi ngang qua em lễ tân lầu trệt, tui đưa tay lên chào xả giao. Vì hôm qua đã từng song ca khóc lóc với nhau nên ẻm gật đầu nhẹ đáp lại kèm theo nụ cười tỏa nắng. Chà, xinh phết.
Lên tới văn phòng thì đã đông đủ mọi người, a T đang uống trà đạo với ai ở tổng cty xuống. Chắc có việc ghé ngang qua. Tui liếc nhìn xung quanh, thấy V đang chăm chú gõ bàn phím. Lâu lâu nhìn tập hồ sơ viết viết gì đó. Muốn lại gần xoa đầu như thói quen hằng ngày, nhưng đôi chân tui không nghe lời. Nó rẽ qua hướng bàn làm việc của tui. Bật máy tính, nhìn giao diện màn hình hiện lên, tui vào zl nt với V hẹn tối đi cf. V trloi "Dạ" làm tui lâng lâng như tìm lại nguồn sống. Cứ nghĩ rằng mọi chuyện có thể giải quyết, ít nhất là đối với V. Dù sao tui vẫn yêu V thật lòng mà, không thể buông tay dễ dàng như vậy được.
Một ngày làm việc trôi qua bt, tối về tới phòng, tui tắm rửa ăn mặc thoải mái tìm quán cf nào nhìn được được, nt cho V địa chỉ và chờ V đến, trong đầu đang suy tính làm lành với V như thế nào. 20p sau, V xuất hiện với quần kaki màu nâu, áo len nhiều lỗ nhỏ có họa tiết đơn giản, nhìn khuôn mặt xinh xắn ấy, tui không nhìn ra em đang buồn hay vui nữa.
Nước được mang lên, không như tui nghĩ, cả 2 rơi vào khoảng không im lặng. Không ai muốn mở lời trước. Khẽ nuốt nước bọt, tui khô khốc hỏi
"Em ăn gì chưa ?
"Em ăn rồi"
"Em còn buồn anh hả?" Tui hỏi thẳng
"Em không, anh có làm gì sai với em đâu mà buồn. Chỉ là em thấy a với em khó có thể tiếp tục mà thôi."
"Em đừng nói vậy được không. Anh xin lỗi vì chuyện hôm đó. Anh đã cố gắng giải thích với gia đình anh."
"Em biết. Nên em không có giận anh. Em chỉ sợ cảm giác bị ngăn cấm bởi người lớn mà thôi."
"Nhà anh có còn gọi cho em lần nào nữa không?"
"Một lần còn chưa đủ hay sao? " V hỏi vặn lại tui
Đến lúc này tui hơi hơi thấy khó chịu trong lòng. Xin lỗi các bác, tính tui chỉ thích ngọt chứ không thích ngang. Nếu V tỏ vẻ bề trên lúc đang quen tui thì có lẽ tui đã không yêu V lâu như vậy. 8 tháng rồi chứ có ít gì.
Câu hỏi vặn của em làm tui hơi tức nên tui im lặng....
"Ba của em muốn nhà anh gọi vào nói chuyện"
Câu nói của V kéo tui về thực tại. Tui biết sớm muộn gì chuyện này cũng đến. V đã lớn tuổi, nên người nhà V muốn bọn tui nhanh chóng tiến đến hôn nhân cũng là hợp lý, lúc trước về nhà V ăn giỗ, tui đã thoáng nghe ra được ẩn ý trong lời nói của bố V. Nhưng mà, tui chưa muốn cưới. Thật, vào thời điểm đó, tui chưa muốn cưới sớm. Tui lúc đó còn ham chơi lắm. Yêu đương đụ địt thì được chứ cưới thì.......
Không biết phải trloi V như thế nào. Áp lực của tui đến cả 3 phía. là người đứng giữa, tui cảm thấy lúc đó mình bất lực thật sự.
"Anh gọi em ra đây cf sao không thấy nói gì vậy", V bắt đầu chất vấn tui
"Cho anh thêm một chút thời gian được không, anh sẽ cố gắng". Giọng nói tui phát ra mà đến chính bản thân tui còn thấy không tin tưởng vào lời nói đó.
"Thôi, em ko muốn nhắc đến chuyện gia đình anh nữa. Anh ác với em lắm anh biết không, chưa bao giờ em nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh này." giọng V bắt đầu run lên, 2 mắt đã ngấn nước chỉ trực trào ra khóe mi.
"Anh hứa, anh sẽ không khiến em phải buồn nữa. Anh sẽ nghĩ cách, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà." Tui tự nói dối lòng mình và nói dối luôn cả V
"Em đã bàn giao hết cv chưa?" Tui đổi chủ đề
Nhưng mà không ăn thua
V đã khóc. Nước mắt lăn dài lên má.
Có lẽ đã quá ấm ức
Có lẽ vì V yêu tui thật lòng nên V cảm thấy đau khổ vì gia đình ngăn cấm
Có lẽ tui chưa đem lại cho V câu trloi mà V mong muốn
Có lẽ mọi chuyện đã sai ngay từ khi bắt đầu.
2 vai run lên, quẹt vội nước mắt trên mi, V đứng dậy về trước.
Châm một điếu thuốc, muốn bình tâm trở lại, nhưng mà sao hôm nay thuốc đắng vậy nhỉ.
mua phải hàng giả hay gì.
Tối hôm đó, sau khi đã hút rất nhiều thuốc, tui mò về phòng nằm mà hồn đã lạc đâu mất.
Buồn thì buồn, nhưng 7h30 cũng phải có mặt tại vp làm việc. Dù sao có thực mới vực được đạo, mà thực thì phải dùng tiền để đánh đổi. Mọi người biết tui và V đang cãi nhau, vì cả 2 đã không còn nói chuyện và thỉnh thoảng rãi cơm chó nữa, biết ý nên ko ai nói gì. Ông Ng lâu lâu thấy tui mất hồn thì đấm cái với cái bảng mặt "Anh hiểu chú".
Hiểu hiểu cc. Đang bực trong người đây.
11h30 hôm đó ông Ng ko đem cơm theo như mọi bữa, hình như là vì đi cf sớm với bạn nên mẹ ổng chưa nấu kịp. Ổng mời tui đi ăn cơm.
"Trưa nay a mời chú, dù sao a cũng thắng kèo." Mẹ nó, say mà còn nhớ dai thế.
Vì được ổng mời nên tui không đi ăn ở chỗ xa nữa. Mà xuống phía đối diện, có quán cơm văn phòng. Vì sao lúc trước tui không ăn ấy hả, mắc chứ sao. Dĩa cơm rẽ nhất cũng 60k. Đắc như quỹ. Rủ V đi ăn nữa có mà sạch túi tiền sớm.
Trưa hôm đó có thêm cả ông D, hình như đang nt với gái hay gì mà suốt bữa ăn cầm đt nt rồi cười tủm tỉm. Đm, đang yêu thật rồi.
"Cuối tuần nha anh" Tui lên lịch trả kèo
"Chiều t7 làm về đi luôn cho máu"
"Ok, chốt"
"D em đi không, thằng Q nó bao, không lo" Ổng nc tỉnh bơ, biết vậy nãy ăn 2 dĩa cơm.
"OK anh, để em rủ thêm bạn được không."
"ai á? gái thì được, trai thì dẹp" Tui rào trước
"nhỏ áo đen hôm bữa á. Đang nt với nó nè, chưa biết mở miệng rủ đi chơi đâu."
á đù đù. Tẩm ngẫm tầm ngầm mà đâm chết voi. Mới đó mà đã muốn rủ con nhà người ta đi đụ rồi.
"ok, ông rủ ẻm đi." Tui dễ dãi đồng ý
Một lúc sau, 3 thằng đang băng đường về lại vp, ông D bổng nói
"N nói rủ thêm bạn được không, đi mình nó ngại"
"Clm, ai nữa" Tui chửi thề
"2 em hôm trước đi chơi đó. N muốn rủ thêm 2 bé kia cho đỡ ngại"
"chốt" "ok" Tui và ông Ng đồng thanh hô
Vậy là cuối tuần đó, 3 cặp.....à 1 cặp 4 người chính thức làm quen nhau.
Chuyện đó tính sau, còn 4 ngày nữa, xa lắm. Quay lại chuyện của V nhé. Tui và V từ cái hôm uống cf gần nhất thì không còn gặp riêng nhau nữa. V muốn cho tui thời gian để cho V câu trloi. Nhưng mà, tui có đi tìm lời giải đâu, tui không tìm được, lúc đó cũng k cố gắng tìm. Đến cuộc gọi của gia đình tui còn không bắt máy, lấy gì có lời giải để trloi cho V. Nhưng mà tui vẫn nhớ V, càng nhớ cái lồn ẻm. Mẹ nó, gần 10 ngày ko được đụ rồi. Vậy là thay vì tìm cách giải quyết, trong đầu tui nghĩ đến việc rủ V đi khách sạn.
Thấy tui khốn nạn không. Lúc đó tui còn trẻ, các bác thông cảm.
"E đang làm gì vậy? A qua chở em đi dạo nha. Anh nhớ em" Tui nt cho V
"Dạ, 15p nữa anh qua nha, em tắm cái đã"
Nhận được tin nhắn đồng ý, tui hồ hởi tắm rửa, diện đồ qua đón V. Vẫn con đường ấy, vẫn dáng người ấy, V từ từ bước đến xe tui. Em không còn chạy vù về phía tui như mọi lần nữa. Lên xe, tui đèo em đi hết đường PVĐ, rẽ qua những con đường xa lạ đối với tui, không có định hướng, thấy thích thì tui rẽ, không thì chạy thẳng. Ngồi sau xe, 2 tay V để lên đùi mình, như không chịu được sự trống vắng, tui kéo 1 tay V qua ôm chầm lấy bụng tui. V vẫn ôm tui bằng 1 tay, sau rồi là 2 tay, sau đó mặt em vùi lấy vai tui, ấp mặt vào đó. Cảm giác được sự rung động, tui thấy vai mình mang mát, tui biết, V đang khóc, ngay sau lưng tui. Chỉ biết nắm chặc lấy cánh tay V trước bụng mình, tui cảm thấy mình giờ không biết đi nên về hướng nào nữa.
Một lúc sau như đã khóc đủ, V đã rời bờ vai tui, tay cũng muốn rút về nhưng tui nắm chặt nên không thể. Bọn tui cứ thế lang thang hơn 1 tiếng đồng hồ.
Cố gắng bắt chuyện, tui hỏi V giờ đi đâu nhỉ.
V nói em không biết. Anh muốn đi đâu cũng được.
Hỏi cũng như không, vì giờ cả 2 đang không biết phải đối xử với nhau như thế nào. Tui chở V về. Ừ, về thôi, thế này thì làm ăn được gì. Tui tự nhủ trong lòng. Dừng xe lại, tui mở đt lên ktra mình đang ở đâu trên cái đất SG này. Định vị được phương hướng, tui quay xe về theo hướng khác, gần hơn.
Gần tới trọ V
"Đi tiếp đi anh, em không muốn về nhà bây giờ"
"vậy a kiếm chỗ nghỉ nha" Tui đánh liều hỏi dò. Chứ giờ đi đâu nữa trời, đi cả tối mỏi tay, mỏi lưng thấy mẹ
"Dạ cũng được"
Vậy là tui chở V vào ks mà cả 2 từng vào trước đó. Phòng vẫn còn trống. Tui nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy lên phòng.
Vừa đóng cửa lại, tui đã ôm chầm, tham lam hôn lấy bờ môi của V. Như đang chờ đợi điều đó, V cũng ôm lấy tui hôn đáp trả, cả 2 vừa hôn vừa cởi hết áo quần, đến khi thân thể cả 2 đã trần truồng, 2 bờ môi mới tách ra. Ánh mắt V là ngân ngấn nước. Thôi mà, khóc nữa. Khóc nữa sao làm tiếp đây. Vội lấy 2 ngón tay chùi 2 khóe mắt của V, tui bồng V ném lên cái giường công cộng. Lấy lưỡi ra đi khắp cơ thể V như đang nhấm nháp món ăn ngon, hơi thở em càng ngày càng nặng nề. 2 tay V nắm lấy đầu tui, di chuyển đến những chỗ em muốn tui liếm vào. Một lúc sau, tui mới được V ấn xuống lồn ẻm. Nước lồn đã rỉ ra, hình như sau 10 ngày ko được qtam, lồn ẻm nhạy cảm hơn thì phải. Liếm nhẹ dọc cái lồn, lưỡi tui đưa sâu vào trong, tách 2 mép lồn ra. Nuốt lấy dâm thủy để cảm nhận hương vị sau bao ngày nhung nhớ. Vẫn mùi vị đó. Thằng nhỏ đã ngóc đầu lên xem tui làm việc từ bao giờ. Nó cũng muốn.
Từ từ, tao đến trước.
Tui miệt mài vùi đầu làm việc, tay V đã bắt đầu nắm chặt lấy tóc tui hơn. Ấn mạnh đầu tui xuống như muốn nói anh liếm mạnh hơn đi, bú lồn em nữa đi anh, em sướng lắm.
Tiếng rên vang ra từ cổ họng V làm cả người tui càng lúc càng nóng. Khi tui và thằng nhỏ đã nứng không chịu được, tui nằm xuống, mượn lực đẩy V ngồi dậy để V có thể cưỡi tui. Vì không hiểu ý, V cúi xuống ngậm lấy thằng nhỏ. Lút cán. Lần này, như có tâm sự trong lòng kích thích, V mút cặt tui mạnh bạo hơn, tui đã có thể cảm nhận được cái lưỡi và 2 bờ môi V lướt trên thằng nhỏ. Đã lâu lắm rồi, cảm giác khoái cảm này lại được trải nghiệm. sướng tê người. Tui cố gắng tìm lấy lồn V rồi cả 2 bắt đầu 69. Cả 2 hòa quyện lại thành 1, không biết bao lâu, V mới nhả cặt tui ra, cố gắng hít sâu mấy cái để lấy lại không khí.
Tay V vuốt vuốt lấy thằng nhỏ để chơi đùa, thỉnh thoảng bị tui cắn vào lồn 1 cái, V lại rên to lên......
aaaa.... anh ơi….đa…u... sướn...g....
anh cũng sướng V ạ. em đừng vuốt vuốt thằng nhỏ được không. Nó nôn mất thì sao. Không chỉ lồn V, cặt tui một thời gian dài bị bỏ đói cũng nhạy cảm lắm chứ bộ. Thôi làm nhanh kẻo k kịp. Tui đẩy mông V xuống, hiểu ý, em cầm cặt tui xoa xoa lên 2 mép lồn, tiếng lép nhép vang lên khe khẽ. Đẩy mạnh hông một cái, thằng nhỏ đã chui tọt vào trong lồn V cái một.
aaaa.... ummm...a..um...mmmm
Tiếng rên hòa quyện với mỗi lần nhấp của V. Hôm nay V lạ thật, làm tình cuồng nhiệt hơn, kêu to hơn, ngậm cặt cũng sướng hơn nữa. Ẻm như muốn trừng phạt tui bằng cách nhấp liên tục, nước lồn chảy dài từ lồn rồi men theo những sợ gân máu thằng nhỏ chảy xuống 2 hòn bi của tui, trắng xóa.
Cố gắng ngồi dậy, đẩy V quỳ ở phía trước. Tui bắt đầu đụ ẻm từ phía sau. Tiếng bạch....bạch.... từ mông của ẻm va chạm vào đùi tui vang lên dày đặt. Tui cũng muốn nhấp thật mạnh, thật nhanh để cái cảm giác sung sướng này không bị trôi đi.
Thằng nhỏ muốn nôn vì tốc độ di chuyển nhanh, chắc say xe. Tui mới chịu dừng lại, bóp cổ nó một lúc cho nó không nôn. V quay lại, liếm hết dâm thủy còn vướng lên cặt tui. Lần này, ẻm đã tự liếm dâm thủy của mình. Vệ sinh cặt tui sạch sẽ, em mới hài lòng nằm xuống, được đà 1 hôm V bú cu giỏi như thế này, tui muốn V tiếp tục ngậm thằng nhỏ. Ngồi thằng lên đầu V, tui đưa cặt vào miệng ẻm rồi dí xuống. Lút cán nhất có thể, như muốn chui xuống cuống họng của em. Em bị sặc. Ho sặc sụa một hồi nhưng vẫn chịu ngậm tiếp. Tui để em ngậm 2 hòn bi của mình, rồi đến đít, rồi ngậm cặt lại, cả 2 tiếp tục 69 cho nhau một hồi.
Không thể chia rẽ đôi uyên ương quá lâu, tui xoay người lại bắt đầu đút cặt vào lồn V đụ tiếp. Lần này cả 2 chơi kiểu truyền thống, nhưng tui vẫn dập hết sức mình. V ôm chầm lấy tôi, 10 ngón tay bấu chặc lên lưng tui như cào xé, càng đau, khoái cảm của tui càng mạnh, càng nứng, tui dập nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Để khi thấy V hơi giật giật tui mới chịu hạ nhiệt, giảm phanh. Thở ra như chó vì mệt, ngắm nhìn V đang lim dim đôi mắt tận hưởng vị ngọt của tình dục. Tui nghỉ một lúc rồi xoay người V lại dập tiếp, tui muốn tính toán hết khoảng nợ mà gần 10 ngày qua mình phải chịu đựng.
aaa.aaa...aaa.... anh ơi...em muốn ngậm....
V rên rĩ với tui....
Tui mặc kệ.....
aaa...umm...a...ummm.mmm... sướng.... sướ...ng quá....
Tui dập mạnh hơn
umm...mmm...aâ..a..aa.....
Tiêng rên của V to và kéo dài cho đến khi tui bắn thẳng vào lồn ẻm. Tui hi vọng ẻm có bầu thì chắc mọi chuyện sẽ dễ dãi quyết hơn, dù biết rằng đó là hạ sách và em sẽ là người bị người đời chê cười. Nhưng mà không được các bác ạ. V uống thuốc tránh thai hằng ngày mà.
Cả 2 ôm chầm lấy nhau, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn nhịp của đối phương, mỗi lần V thở ra, tui lại tham lam hít vào hơi thở ấy, như muốn tất cả mọi người của em đều sẽ là của tui, kể cả hơi thở.
Hơn 11h, tui mới đưa V về tới trọ, lần này tui đã chở V tới cổng trọ, nhìn vào dãy trọ lác đác ánh đèn, V chỉ cho tui phòng trọ ở gần cuối dãy, nó vẫn đang sáng đèn. Chờ cánh cổng cửa trọ khép lại, đợi V bước vào phòng, tui mới lưu luyến đi về. Hình như, con tim đã vui trở lại.
cuộc sống mà, ai mà được chữ ngờ. Ai mà biết được ngày mai sẽ ra sao, ngay khi thấy ánh sáng cuối chân trời đang le lói, bổng nhiên bầu trời tối xầm lại, như ngày tận thế đến vậy. Ngày hôm sau, với tui đó là ngày tận thế.
Chỉ vì ham muốn của bản thân tui, ngày hôm đó đưa V về muộn, bố của V muốn gia đình tui gọi điện vào để nói chuyện 2 đứa. Chứ tui ăn mẹ con gái ngta rồi còn đâu nữa. Đụ được thì phải cưới được chứ, của chùa cho à.
Ngày hôm sau, V nt cho tui về thánh chỉ của bố. Nói thật, đọc dòng tn V gửi, t ko biết phải trloi sao nữa. Sao chơi ác quá vậy. Mn ai cũng ép tui vậy vui lắm sao.Đầu ko sao nghĩ ra đc câu trloi, tn V lại đến:
“Thôi, em biết làm khó anh, để em bảo lại bố”
“Anh xin lỗi, cho a thêm một chút thời gian nha”. Tui vội vàng nt xin lỗi, mẹ nó, chỉ biết xin lỗi.
Ko thấy tn hồi âm từ người ngồi phía sau lưng, tui biết V đang thất vọng về tui lắm.
Đến chiều trên đường đi làm về, bầu trời tối đen như mực, dòng người hối hả chen chúc nhau để về sớm nhất có thể, đt thông báo có tn, tui lôi đt ra đọc. 1 tn rất dài. Ừ, là của V
Đại loại mở bài và kết bài là:
“AQ, em đã suy nghĩ kỹ rồi, ngay từ lúc bắt đầu, em đã sợ chuyện này sẽ xảy ra. Ko ngờ nó đến với em thật………………………………. Dù sao đi chăng nữa, ngay từ lúc bắt đầu, em đã từng rất hạnh phúc khi yêu anh. Mình chia tay nhé, người mà em vẫn còn yêu”
Mưa rồi. Mưa nặng hạt. Mưa xối xả. Nó như nước mắt V trút xuống đầu tui khi em nhắn cho tui dòng tin nhắn đó. Tui biết em đang khóc, ở một góc nào đó trên mảnh đất Sài Thành này.
Cơn mưa bất ngờ ập đến làm mọi người trở tay không kịp. Tui không kịp gọi hay nhắn tin cho V mà bắt chước mọi người lấy áo mưa ra mặc. Trong đầu muốn về trọ thật nhanh để gọi cho V. Ông trời muốn cản bước chân tui nên càng cho mưa lớn hơn. Từng dòng nước luồn qua cổ áo mưa luồn vào bên trong. Ướt hết rồi
Mọi người đua nhau vượt đèn đỏ, làm tình hình giao thông càng tệ, kẹt xe cứng ngắt, chỉ có thể nhích từng tí một.
Ngập rồi.
Tui vội vã lấy áo mưa ra, cuốn lấy cái balo bỏ trước xe, đội mưa nhích từng tí một.
Lạnh.
Ướt.
Về đến trọ, cả người tui ko có chỗ nào khô cả. Lết cái thân lên phòng, tui vội vã lâu khô tay rồi lôi đt từ balo ra gọi điện cho V.
Không có ai bắt máy.
Gọi rất nhiều cuộc, đáp lại vẫn là sự im lặng.
Em có bị dính mưa ko V?! Có bị ướt lạnh không?! Hay đi dưới màn mưa, em đang khóc để không ai được biết.
kể từ tn đó, dù tui có nt hay gọi điện bao nhiêu lần, V cũng ko trloi lại. Tối hôm đó, tui đã hút rất nhiều thuốc.
Đm ốm rồi.
Thân xác bơ phờ lên vp, tui muốn gặp trực tiếp V để hỏi cho ra lẽ, nếu ẻm k chịu gặp riêng, em đừng trách tui quá đáng.
Sáng hôm đó V k đến làm. Chiều hôm đó, bà B nhiều chuyện quay sang hỏi tui
“Ủa bé V nghỉ làm luôn rồi à, sớm vậy”
Ngạc nhiên, tui đến bàn aT hỏi thì đc câu trloi là V dùng 6 ngày phép trong năm để được nghỉ sớm. Hình như về nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi đi làm chỗ khác.
Lửng thửng về chỗ ngồi, tui ko ngờ V rời xa tui bằng cách đó. Từ trước tới nay, tui luôn là người chạy trốn khỏi người ta, nhưng lần này, V lại là người bỏ cuộc trước.
Không ai biết gì. Tui cũng k nói ra t vs V đã chia tay. Tui muốn giấu lâu nhất có thể. Vì tui hi vọng, V sẽ quay trở lại với tui, như lúc ban đầu.
Không có V, tui đã ko còn hào hứng đến vp như mọi ngày, nhìn ai cũng cười nói, tui biết bây giờ tui khó hoà nhập lại. Trầm tính hẳng, tui bắt đầu lv lơ tơ mơ.
ngày thứ 6, dượng của tui ở Q9 gọi hỏi thăm sức khoẻ, xong rồi ngỏ ý muốn tui thiết kế nhà cho ổng ở BD. Dạ vâng đồng ý, tui hẹn tuần sau sẽ ghé nhà chơi và trao đổi cv. Ngày hôm đó, đánh dấu bước ngoặc để tui nghỉ việc ở cty này, cũng là bước ngoặc để bây giờ tui tự mình thành lập công ty như bây giờ.
ngày làm việc cuối cùng trong tuần, ngày tui phải trả kèo nhậu cũng đã đến….
Kết thúc thật rồi, ý tui là kết thúc buổi nhậu ấy, chứ chuyện giữa tui với V thì chưa.
Hôm đi nhậu, đụ hụt em gái bán hoa, tự nhiên lúc đó nhớ tới Tr vô cùng. Âu cũng vì em Tr làm tình vẫn là đỉnh nhất. Hôm đó phần con trong tui lớn hơn phần người. Chả thấy buồn gì chuyện giữa tui và V. Giống như bia có chất xúc tác để ta có thể di dời đi cảm xúc vậy.
Ngày hôm sau lết cái thân đến văn phòng, hơi thở còn toát ra mùi bia, lúc đi ngang qua em lễ tân lầu trệt, tui đưa tay lên chào xả giao. Vì hôm qua đã từng song ca khóc lóc với nhau nên ẻm gật đầu nhẹ đáp lại kèm theo nụ cười tỏa nắng. Chà, xinh phết.
Lên tới văn phòng thì đã đông đủ mọi người, a T đang uống trà đạo với ai ở tổng cty xuống. Chắc có việc ghé ngang qua. Tui liếc nhìn xung quanh, thấy V đang chăm chú gõ bàn phím. Lâu lâu nhìn tập hồ sơ viết viết gì đó. Muốn lại gần xoa đầu như thói quen hằng ngày, nhưng đôi chân tui không nghe lời. Nó rẽ qua hướng bàn làm việc của tui. Bật máy tính, nhìn giao diện màn hình hiện lên, tui vào zl nt với V hẹn tối đi cf. V trloi "Dạ" làm tui lâng lâng như tìm lại nguồn sống. Cứ nghĩ rằng mọi chuyện có thể giải quyết, ít nhất là đối với V. Dù sao tui vẫn yêu V thật lòng mà, không thể buông tay dễ dàng như vậy được.
Một ngày làm việc trôi qua bt, tối về tới phòng, tui tắm rửa ăn mặc thoải mái tìm quán cf nào nhìn được được, nt cho V địa chỉ và chờ V đến, trong đầu đang suy tính làm lành với V như thế nào. 20p sau, V xuất hiện với quần kaki màu nâu, áo len nhiều lỗ nhỏ có họa tiết đơn giản, nhìn khuôn mặt xinh xắn ấy, tui không nhìn ra em đang buồn hay vui nữa.
Nước được mang lên, không như tui nghĩ, cả 2 rơi vào khoảng không im lặng. Không ai muốn mở lời trước. Khẽ nuốt nước bọt, tui khô khốc hỏi
"Em ăn gì chưa ?
"Em ăn rồi"
"Em còn buồn anh hả?" Tui hỏi thẳng
"Em không, anh có làm gì sai với em đâu mà buồn. Chỉ là em thấy a với em khó có thể tiếp tục mà thôi."
"Em đừng nói vậy được không. Anh xin lỗi vì chuyện hôm đó. Anh đã cố gắng giải thích với gia đình anh."
"Em biết. Nên em không có giận anh. Em chỉ sợ cảm giác bị ngăn cấm bởi người lớn mà thôi."
"Nhà anh có còn gọi cho em lần nào nữa không?"
"Một lần còn chưa đủ hay sao? " V hỏi vặn lại tui
Đến lúc này tui hơi hơi thấy khó chịu trong lòng. Xin lỗi các bác, tính tui chỉ thích ngọt chứ không thích ngang. Nếu V tỏ vẻ bề trên lúc đang quen tui thì có lẽ tui đã không yêu V lâu như vậy. 8 tháng rồi chứ có ít gì.
Câu hỏi vặn của em làm tui hơi tức nên tui im lặng....
"Ba của em muốn nhà anh gọi vào nói chuyện"
Câu nói của V kéo tui về thực tại. Tui biết sớm muộn gì chuyện này cũng đến. V đã lớn tuổi, nên người nhà V muốn bọn tui nhanh chóng tiến đến hôn nhân cũng là hợp lý, lúc trước về nhà V ăn giỗ, tui đã thoáng nghe ra được ẩn ý trong lời nói của bố V. Nhưng mà, tui chưa muốn cưới. Thật, vào thời điểm đó, tui chưa muốn cưới sớm. Tui lúc đó còn ham chơi lắm. Yêu đương đụ địt thì được chứ cưới thì.......
Không biết phải trloi V như thế nào. Áp lực của tui đến cả 3 phía. là người đứng giữa, tui cảm thấy lúc đó mình bất lực thật sự.
"Anh gọi em ra đây cf sao không thấy nói gì vậy", V bắt đầu chất vấn tui
"Cho anh thêm một chút thời gian được không, anh sẽ cố gắng". Giọng nói tui phát ra mà đến chính bản thân tui còn thấy không tin tưởng vào lời nói đó.
"Thôi, em ko muốn nhắc đến chuyện gia đình anh nữa. Anh ác với em lắm anh biết không, chưa bao giờ em nghĩ mình sẽ rơi vào tình cảnh này." giọng V bắt đầu run lên, 2 mắt đã ngấn nước chỉ trực trào ra khóe mi.
"Anh hứa, anh sẽ không khiến em phải buồn nữa. Anh sẽ nghĩ cách, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà." Tui tự nói dối lòng mình và nói dối luôn cả V
"Em đã bàn giao hết cv chưa?" Tui đổi chủ đề
Nhưng mà không ăn thua
V đã khóc. Nước mắt lăn dài lên má.
Có lẽ đã quá ấm ức
Có lẽ vì V yêu tui thật lòng nên V cảm thấy đau khổ vì gia đình ngăn cấm
Có lẽ tui chưa đem lại cho V câu trloi mà V mong muốn
Có lẽ mọi chuyện đã sai ngay từ khi bắt đầu.
2 vai run lên, quẹt vội nước mắt trên mi, V đứng dậy về trước.
Châm một điếu thuốc, muốn bình tâm trở lại, nhưng mà sao hôm nay thuốc đắng vậy nhỉ.
mua phải hàng giả hay gì.
Tối hôm đó, sau khi đã hút rất nhiều thuốc, tui mò về phòng nằm mà hồn đã lạc đâu mất.
Buồn thì buồn, nhưng 7h30 cũng phải có mặt tại vp làm việc. Dù sao có thực mới vực được đạo, mà thực thì phải dùng tiền để đánh đổi. Mọi người biết tui và V đang cãi nhau, vì cả 2 đã không còn nói chuyện và thỉnh thoảng rãi cơm chó nữa, biết ý nên ko ai nói gì. Ông Ng lâu lâu thấy tui mất hồn thì đấm cái với cái bảng mặt "Anh hiểu chú".
Hiểu hiểu cc. Đang bực trong người đây.
11h30 hôm đó ông Ng ko đem cơm theo như mọi bữa, hình như là vì đi cf sớm với bạn nên mẹ ổng chưa nấu kịp. Ổng mời tui đi ăn cơm.
"Trưa nay a mời chú, dù sao a cũng thắng kèo." Mẹ nó, say mà còn nhớ dai thế.
Vì được ổng mời nên tui không đi ăn ở chỗ xa nữa. Mà xuống phía đối diện, có quán cơm văn phòng. Vì sao lúc trước tui không ăn ấy hả, mắc chứ sao. Dĩa cơm rẽ nhất cũng 60k. Đắc như quỹ. Rủ V đi ăn nữa có mà sạch túi tiền sớm.
Trưa hôm đó có thêm cả ông D, hình như đang nt với gái hay gì mà suốt bữa ăn cầm đt nt rồi cười tủm tỉm. Đm, đang yêu thật rồi.
"Cuối tuần nha anh" Tui lên lịch trả kèo
"Chiều t7 làm về đi luôn cho máu"
"Ok, chốt"
"D em đi không, thằng Q nó bao, không lo" Ổng nc tỉnh bơ, biết vậy nãy ăn 2 dĩa cơm.
"OK anh, để em rủ thêm bạn được không."
"ai á? gái thì được, trai thì dẹp" Tui rào trước
"nhỏ áo đen hôm bữa á. Đang nt với nó nè, chưa biết mở miệng rủ đi chơi đâu."
á đù đù. Tẩm ngẫm tầm ngầm mà đâm chết voi. Mới đó mà đã muốn rủ con nhà người ta đi đụ rồi.
"ok, ông rủ ẻm đi." Tui dễ dãi đồng ý
Một lúc sau, 3 thằng đang băng đường về lại vp, ông D bổng nói
"N nói rủ thêm bạn được không, đi mình nó ngại"
"Clm, ai nữa" Tui chửi thề
"2 em hôm trước đi chơi đó. N muốn rủ thêm 2 bé kia cho đỡ ngại"
"chốt" "ok" Tui và ông Ng đồng thanh hô
Vậy là cuối tuần đó, 3 cặp.....à 1 cặp 4 người chính thức làm quen nhau.
Chuyện đó tính sau, còn 4 ngày nữa, xa lắm. Quay lại chuyện của V nhé. Tui và V từ cái hôm uống cf gần nhất thì không còn gặp riêng nhau nữa. V muốn cho tui thời gian để cho V câu trloi. Nhưng mà, tui có đi tìm lời giải đâu, tui không tìm được, lúc đó cũng k cố gắng tìm. Đến cuộc gọi của gia đình tui còn không bắt máy, lấy gì có lời giải để trloi cho V. Nhưng mà tui vẫn nhớ V, càng nhớ cái lồn ẻm. Mẹ nó, gần 10 ngày ko được đụ rồi. Vậy là thay vì tìm cách giải quyết, trong đầu tui nghĩ đến việc rủ V đi khách sạn.
Thấy tui khốn nạn không. Lúc đó tui còn trẻ, các bác thông cảm.
"E đang làm gì vậy? A qua chở em đi dạo nha. Anh nhớ em" Tui nt cho V
"Dạ, 15p nữa anh qua nha, em tắm cái đã"
Nhận được tin nhắn đồng ý, tui hồ hởi tắm rửa, diện đồ qua đón V. Vẫn con đường ấy, vẫn dáng người ấy, V từ từ bước đến xe tui. Em không còn chạy vù về phía tui như mọi lần nữa. Lên xe, tui đèo em đi hết đường PVĐ, rẽ qua những con đường xa lạ đối với tui, không có định hướng, thấy thích thì tui rẽ, không thì chạy thẳng. Ngồi sau xe, 2 tay V để lên đùi mình, như không chịu được sự trống vắng, tui kéo 1 tay V qua ôm chầm lấy bụng tui. V vẫn ôm tui bằng 1 tay, sau rồi là 2 tay, sau đó mặt em vùi lấy vai tui, ấp mặt vào đó. Cảm giác được sự rung động, tui thấy vai mình mang mát, tui biết, V đang khóc, ngay sau lưng tui. Chỉ biết nắm chặc lấy cánh tay V trước bụng mình, tui cảm thấy mình giờ không biết đi nên về hướng nào nữa.
Một lúc sau như đã khóc đủ, V đã rời bờ vai tui, tay cũng muốn rút về nhưng tui nắm chặt nên không thể. Bọn tui cứ thế lang thang hơn 1 tiếng đồng hồ.
Cố gắng bắt chuyện, tui hỏi V giờ đi đâu nhỉ.
V nói em không biết. Anh muốn đi đâu cũng được.
Hỏi cũng như không, vì giờ cả 2 đang không biết phải đối xử với nhau như thế nào. Tui chở V về. Ừ, về thôi, thế này thì làm ăn được gì. Tui tự nhủ trong lòng. Dừng xe lại, tui mở đt lên ktra mình đang ở đâu trên cái đất SG này. Định vị được phương hướng, tui quay xe về theo hướng khác, gần hơn.
Gần tới trọ V
"Đi tiếp đi anh, em không muốn về nhà bây giờ"
"vậy a kiếm chỗ nghỉ nha" Tui đánh liều hỏi dò. Chứ giờ đi đâu nữa trời, đi cả tối mỏi tay, mỏi lưng thấy mẹ
"Dạ cũng được"
Vậy là tui chở V vào ks mà cả 2 từng vào trước đó. Phòng vẫn còn trống. Tui nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy lên phòng.
Vừa đóng cửa lại, tui đã ôm chầm, tham lam hôn lấy bờ môi của V. Như đang chờ đợi điều đó, V cũng ôm lấy tui hôn đáp trả, cả 2 vừa hôn vừa cởi hết áo quần, đến khi thân thể cả 2 đã trần truồng, 2 bờ môi mới tách ra. Ánh mắt V là ngân ngấn nước. Thôi mà, khóc nữa. Khóc nữa sao làm tiếp đây. Vội lấy 2 ngón tay chùi 2 khóe mắt của V, tui bồng V ném lên cái giường công cộng. Lấy lưỡi ra đi khắp cơ thể V như đang nhấm nháp món ăn ngon, hơi thở em càng ngày càng nặng nề. 2 tay V nắm lấy đầu tui, di chuyển đến những chỗ em muốn tui liếm vào. Một lúc sau, tui mới được V ấn xuống lồn ẻm. Nước lồn đã rỉ ra, hình như sau 10 ngày ko được qtam, lồn ẻm nhạy cảm hơn thì phải. Liếm nhẹ dọc cái lồn, lưỡi tui đưa sâu vào trong, tách 2 mép lồn ra. Nuốt lấy dâm thủy để cảm nhận hương vị sau bao ngày nhung nhớ. Vẫn mùi vị đó. Thằng nhỏ đã ngóc đầu lên xem tui làm việc từ bao giờ. Nó cũng muốn.
Từ từ, tao đến trước.
Tui miệt mài vùi đầu làm việc, tay V đã bắt đầu nắm chặt lấy tóc tui hơn. Ấn mạnh đầu tui xuống như muốn nói anh liếm mạnh hơn đi, bú lồn em nữa đi anh, em sướng lắm.
Tiếng rên vang ra từ cổ họng V làm cả người tui càng lúc càng nóng. Khi tui và thằng nhỏ đã nứng không chịu được, tui nằm xuống, mượn lực đẩy V ngồi dậy để V có thể cưỡi tui. Vì không hiểu ý, V cúi xuống ngậm lấy thằng nhỏ. Lút cán. Lần này, như có tâm sự trong lòng kích thích, V mút cặt tui mạnh bạo hơn, tui đã có thể cảm nhận được cái lưỡi và 2 bờ môi V lướt trên thằng nhỏ. Đã lâu lắm rồi, cảm giác khoái cảm này lại được trải nghiệm. sướng tê người. Tui cố gắng tìm lấy lồn V rồi cả 2 bắt đầu 69. Cả 2 hòa quyện lại thành 1, không biết bao lâu, V mới nhả cặt tui ra, cố gắng hít sâu mấy cái để lấy lại không khí.
Tay V vuốt vuốt lấy thằng nhỏ để chơi đùa, thỉnh thoảng bị tui cắn vào lồn 1 cái, V lại rên to lên......
aaaa.... anh ơi….đa…u... sướn...g....
anh cũng sướng V ạ. em đừng vuốt vuốt thằng nhỏ được không. Nó nôn mất thì sao. Không chỉ lồn V, cặt tui một thời gian dài bị bỏ đói cũng nhạy cảm lắm chứ bộ. Thôi làm nhanh kẻo k kịp. Tui đẩy mông V xuống, hiểu ý, em cầm cặt tui xoa xoa lên 2 mép lồn, tiếng lép nhép vang lên khe khẽ. Đẩy mạnh hông một cái, thằng nhỏ đã chui tọt vào trong lồn V cái một.
aaaa.... ummm...a..um...mmmm
Tiếng rên hòa quyện với mỗi lần nhấp của V. Hôm nay V lạ thật, làm tình cuồng nhiệt hơn, kêu to hơn, ngậm cặt cũng sướng hơn nữa. Ẻm như muốn trừng phạt tui bằng cách nhấp liên tục, nước lồn chảy dài từ lồn rồi men theo những sợ gân máu thằng nhỏ chảy xuống 2 hòn bi của tui, trắng xóa.
Cố gắng ngồi dậy, đẩy V quỳ ở phía trước. Tui bắt đầu đụ ẻm từ phía sau. Tiếng bạch....bạch.... từ mông của ẻm va chạm vào đùi tui vang lên dày đặt. Tui cũng muốn nhấp thật mạnh, thật nhanh để cái cảm giác sung sướng này không bị trôi đi.
Thằng nhỏ muốn nôn vì tốc độ di chuyển nhanh, chắc say xe. Tui mới chịu dừng lại, bóp cổ nó một lúc cho nó không nôn. V quay lại, liếm hết dâm thủy còn vướng lên cặt tui. Lần này, ẻm đã tự liếm dâm thủy của mình. Vệ sinh cặt tui sạch sẽ, em mới hài lòng nằm xuống, được đà 1 hôm V bú cu giỏi như thế này, tui muốn V tiếp tục ngậm thằng nhỏ. Ngồi thằng lên đầu V, tui đưa cặt vào miệng ẻm rồi dí xuống. Lút cán nhất có thể, như muốn chui xuống cuống họng của em. Em bị sặc. Ho sặc sụa một hồi nhưng vẫn chịu ngậm tiếp. Tui để em ngậm 2 hòn bi của mình, rồi đến đít, rồi ngậm cặt lại, cả 2 tiếp tục 69 cho nhau một hồi.
Không thể chia rẽ đôi uyên ương quá lâu, tui xoay người lại bắt đầu đút cặt vào lồn V đụ tiếp. Lần này cả 2 chơi kiểu truyền thống, nhưng tui vẫn dập hết sức mình. V ôm chầm lấy tôi, 10 ngón tay bấu chặc lên lưng tui như cào xé, càng đau, khoái cảm của tui càng mạnh, càng nứng, tui dập nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Để khi thấy V hơi giật giật tui mới chịu hạ nhiệt, giảm phanh. Thở ra như chó vì mệt, ngắm nhìn V đang lim dim đôi mắt tận hưởng vị ngọt của tình dục. Tui nghỉ một lúc rồi xoay người V lại dập tiếp, tui muốn tính toán hết khoảng nợ mà gần 10 ngày qua mình phải chịu đựng.
aaa.aaa...aaa.... anh ơi...em muốn ngậm....
V rên rĩ với tui....
Tui mặc kệ.....
aaa...umm...a...ummm.mmm... sướng.... sướ...ng quá....
Tui dập mạnh hơn
umm...mmm...aâ..a..aa.....
Tiêng rên của V to và kéo dài cho đến khi tui bắn thẳng vào lồn ẻm. Tui hi vọng ẻm có bầu thì chắc mọi chuyện sẽ dễ dãi quyết hơn, dù biết rằng đó là hạ sách và em sẽ là người bị người đời chê cười. Nhưng mà không được các bác ạ. V uống thuốc tránh thai hằng ngày mà.
Cả 2 ôm chầm lấy nhau, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn nhịp của đối phương, mỗi lần V thở ra, tui lại tham lam hít vào hơi thở ấy, như muốn tất cả mọi người của em đều sẽ là của tui, kể cả hơi thở.
Hơn 11h, tui mới đưa V về tới trọ, lần này tui đã chở V tới cổng trọ, nhìn vào dãy trọ lác đác ánh đèn, V chỉ cho tui phòng trọ ở gần cuối dãy, nó vẫn đang sáng đèn. Chờ cánh cổng cửa trọ khép lại, đợi V bước vào phòng, tui mới lưu luyến đi về. Hình như, con tim đã vui trở lại.
cuộc sống mà, ai mà được chữ ngờ. Ai mà biết được ngày mai sẽ ra sao, ngay khi thấy ánh sáng cuối chân trời đang le lói, bổng nhiên bầu trời tối xầm lại, như ngày tận thế đến vậy. Ngày hôm sau, với tui đó là ngày tận thế.
Chỉ vì ham muốn của bản thân tui, ngày hôm đó đưa V về muộn, bố của V muốn gia đình tui gọi điện vào để nói chuyện 2 đứa. Chứ tui ăn mẹ con gái ngta rồi còn đâu nữa. Đụ được thì phải cưới được chứ, của chùa cho à.
Ngày hôm sau, V nt cho tui về thánh chỉ của bố. Nói thật, đọc dòng tn V gửi, t ko biết phải trloi sao nữa. Sao chơi ác quá vậy. Mn ai cũng ép tui vậy vui lắm sao.Đầu ko sao nghĩ ra đc câu trloi, tn V lại đến:
“Thôi, em biết làm khó anh, để em bảo lại bố”
“Anh xin lỗi, cho a thêm một chút thời gian nha”. Tui vội vàng nt xin lỗi, mẹ nó, chỉ biết xin lỗi.
Ko thấy tn hồi âm từ người ngồi phía sau lưng, tui biết V đang thất vọng về tui lắm.
Đến chiều trên đường đi làm về, bầu trời tối đen như mực, dòng người hối hả chen chúc nhau để về sớm nhất có thể, đt thông báo có tn, tui lôi đt ra đọc. 1 tn rất dài. Ừ, là của V
Đại loại mở bài và kết bài là:
“AQ, em đã suy nghĩ kỹ rồi, ngay từ lúc bắt đầu, em đã sợ chuyện này sẽ xảy ra. Ko ngờ nó đến với em thật………………………………. Dù sao đi chăng nữa, ngay từ lúc bắt đầu, em đã từng rất hạnh phúc khi yêu anh. Mình chia tay nhé, người mà em vẫn còn yêu”
Mưa rồi. Mưa nặng hạt. Mưa xối xả. Nó như nước mắt V trút xuống đầu tui khi em nhắn cho tui dòng tin nhắn đó. Tui biết em đang khóc, ở một góc nào đó trên mảnh đất Sài Thành này.
Cơn mưa bất ngờ ập đến làm mọi người trở tay không kịp. Tui không kịp gọi hay nhắn tin cho V mà bắt chước mọi người lấy áo mưa ra mặc. Trong đầu muốn về trọ thật nhanh để gọi cho V. Ông trời muốn cản bước chân tui nên càng cho mưa lớn hơn. Từng dòng nước luồn qua cổ áo mưa luồn vào bên trong. Ướt hết rồi
Mọi người đua nhau vượt đèn đỏ, làm tình hình giao thông càng tệ, kẹt xe cứng ngắt, chỉ có thể nhích từng tí một.
Ngập rồi.
Tui vội vã lấy áo mưa ra, cuốn lấy cái balo bỏ trước xe, đội mưa nhích từng tí một.
Lạnh.
Ướt.
Về đến trọ, cả người tui ko có chỗ nào khô cả. Lết cái thân lên phòng, tui vội vã lâu khô tay rồi lôi đt từ balo ra gọi điện cho V.
Không có ai bắt máy.
Gọi rất nhiều cuộc, đáp lại vẫn là sự im lặng.
Em có bị dính mưa ko V?! Có bị ướt lạnh không?! Hay đi dưới màn mưa, em đang khóc để không ai được biết.
kể từ tn đó, dù tui có nt hay gọi điện bao nhiêu lần, V cũng ko trloi lại. Tối hôm đó, tui đã hút rất nhiều thuốc.
Đm ốm rồi.
Thân xác bơ phờ lên vp, tui muốn gặp trực tiếp V để hỏi cho ra lẽ, nếu ẻm k chịu gặp riêng, em đừng trách tui quá đáng.
Sáng hôm đó V k đến làm. Chiều hôm đó, bà B nhiều chuyện quay sang hỏi tui
“Ủa bé V nghỉ làm luôn rồi à, sớm vậy”
Ngạc nhiên, tui đến bàn aT hỏi thì đc câu trloi là V dùng 6 ngày phép trong năm để được nghỉ sớm. Hình như về nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi đi làm chỗ khác.
Lửng thửng về chỗ ngồi, tui ko ngờ V rời xa tui bằng cách đó. Từ trước tới nay, tui luôn là người chạy trốn khỏi người ta, nhưng lần này, V lại là người bỏ cuộc trước.
Không ai biết gì. Tui cũng k nói ra t vs V đã chia tay. Tui muốn giấu lâu nhất có thể. Vì tui hi vọng, V sẽ quay trở lại với tui, như lúc ban đầu.
Không có V, tui đã ko còn hào hứng đến vp như mọi ngày, nhìn ai cũng cười nói, tui biết bây giờ tui khó hoà nhập lại. Trầm tính hẳng, tui bắt đầu lv lơ tơ mơ.
ngày thứ 6, dượng của tui ở Q9 gọi hỏi thăm sức khoẻ, xong rồi ngỏ ý muốn tui thiết kế nhà cho ổng ở BD. Dạ vâng đồng ý, tui hẹn tuần sau sẽ ghé nhà chơi và trao đổi cv. Ngày hôm đó, đánh dấu bước ngoặc để tui nghỉ việc ở cty này, cũng là bước ngoặc để bây giờ tui tự mình thành lập công ty như bây giờ.
ngày làm việc cuối cùng trong tuần, ngày tui phải trả kèo nhậu cũng đã đến….



