May mắn của đời thường
Là đúng lúc mình thương,
Họ chân thành đáp lại
Mơ về chung một đường.
Họ không vướng bận nữa
Những chuyện của ngày xưa
Mình chẳng thiết tha nữa
Quá khứ ngủ yên rồi.
Bước qua thời nông nỗi
Đôi chân mệt rã rời
Chỉ cần ngày tháng tới
Bên người, an yên thôi.
BT0720
P/s: Sau một ngày cày cuốc, nhận đc 3 ảnh đẹp ở nơi mình thương nhớ. Cám ơn bạn.





Thơ hay
