Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Nhật ký của người vợ tự do

Lượt xem: 4716

motcanhdaoto

Trứng nước
18/6/25
8
3
2
36
Đồng nai
VND
0
Tín dụng
29
Đây là việc mình từng được trải nghiệm cùng anh chị. Mình viết lại theo yêu cầu của anh chị và những cảm xúc của anh chị.
NHẬT KÝ CỦA NGƯỜI VỢ TỰ DO
Nhật ký người vợ – Phần 1: Khi em vượt qua ranh giới
Em đã từng nghĩ, tự do trong một mối quan hệ là điều không tưởng.
Nhưng hôm nay, em sống nó – không trong tội lỗi, không trong giấu giếm – mà bằng sự cho phép đầy bao dung từ người duy nhất khiến em tin vào sự kết nối lâu dài: anh.

Em không biết định nghĩa tình yêu đúng nhất là gì. Nhưng khi em nhìn vào mắt anh, thấy sự đồng cảm thay vì nghi ngờ – em biết mình đang sống trong một kiểu yêu hiếm gặp.

Khoảnh khắc đó, khi em bước ra khỏi những ranh giới từng mặc định là “đúng” – không phải vì thiếu anh, mà vì em muốn được là chính mình – anh vẫn đứng đó, không níu kéo, không tổn thương… mà chỉ mỉm cười, như thể anh tự hào khi em được sống trọn.

Em đã từng sợ, từng hoang mang. Nhưng người đàn ông kia – người không phải anh – không chiếm đoạt em.
Anh ấy nâng niu em bằng một sự tôn trọng lạ lùng, như thể anh ấy cũng biết… em thuộc về một nơi khác.
Và kỳ lạ thay, chính điều đó làm em muốn quay về trong bình yên, không gánh nặng.

Giữa những rối ren cảm xúc và ham muốn, em không thấy mình lạc lõng.
Bởi vì cả hai người đàn ông đó – người yêu em bằng xác thịt, và người yêu em bằng tâm hồn – không tranh giành, không tổn thương, mà cùng lắng nghe nhau bằng im lặng.
Em thấy mình không sở hữu ai, và không bị ai sở hữu.
Chỉ có những khoảnh khắc – thật đến mức không thể chối bỏ – là thứ em mang theo.
Em không dám nói tình yêu này đúng. Nhưng nó thật.
Và nếu một ngày, mọi thứ không còn như cũ, em vẫn sẽ biết ơn… vì đã từng được sống đúng với bản năng – mà không cần nói dối.
 

motcanhdaoto

Trứng nước
18/6/25
8
3
2
36
Đồng nai
VND
0
Tín dụng
29
Nhật ký người vợ – Phần 2: Khi em muốn giữ cả hai
Có một điều em chưa từng dám thừa nhận với anh – cho đến hôm nay.
Em thích mình như thế này.

Em thích cái cách người khác nhìn em khi em bước vào một căn phòng – không phải vì em đẹp, mà vì em biết mình đang sống thật.

Em thích cảm giác được anh ấy ôm từ phía sau, bằng cái siết của một người biết mình không có quyền giữ, nhưng vẫn ôm chặt.
Em thích cả nụ cười của anh – người chồng chính thức – khi thấy em trở về sau một ngày dài mà đôi mắt vẫn sáng, cơ thể vẫn mềm mại, và tâm hồn không còn u uất.
Em không lừa dối. Em không lén lút. Em chỉ đang học cách yêu theo nhiều tầng – mà tầng nào cũng có anh.
Em không muốn đánh đổi. Em muốn bù đắp.
Nếu em đã mở lòng để nhận về nhiều hơn, thì cũng phải mở rộng mình để trao ra nhiều hơn.
Anh không hề thiếu. Chỉ là em nhiều quá, và em không muốn cắt bớt phần nào trong chính mình.
Em nấu cơm kỹ hơn, xếp áo anh cẩn thận hơn, hôn anh lâu hơn – không phải vì áy náy, mà vì biết ơn.
Anh đã để em được là chính mình, và em sẽ không bao giờ để anh thấy mình là người bị “chia phần”.
Còn người kia…
Em không dám gọi là chồng – nhưng trong tâm trí, em mong anh ấy sẽ ở lại như một “người chồng không danh phận”.
Một người hiểu vị trí của mình không phải ngoài lề – mà là một nhánh song song.
Không tranh đoạt, không giành quyền – chỉ cần cùng tồn tại, như ánh trăng khi mặt trời vẫn đang sáng.
Em không chọn một trong hai.
Em chọn sống trọn với cả hai.
Vì ai nói trái tim chỉ có một ngăn, nếu nó còn đang đập vì nhiều điều tử tế?
 

motcanhdaoto

Trứng nước
18/6/25
8
3
2
36
Đồng nai
VND
0
Tín dụng
29
Nhật ký người vợ – Phần 3: Khi em muốn làm mẹ
Anh à,
Hôm nay em đã mua một đôi giày bé xíu – không biết cho trai hay gái, nhưng là màu trắng.
Nhìn nó nằm trong lòng bàn tay mình, em mới biết khao khát làm mẹ đã nằm đó từ rất lâu rồi… chỉ là em chưa dám chạm vào.

Nhưng rồi em lại ngồi lặng hàng giờ, chỉ để đối diện với một câu hỏi đơn giản:
Con mình… sẽ là của ai?
Câu hỏi ấy không đến từ sự rối ren. Mà đến từ tình yêu… quá đầy.
Nếu em có thể nói rằng “em chỉ yêu anh” – thì mọi chuyện đã dễ hơn biết bao.
Nhưng em không nói được.
Vì em yêu cả hai, theo cách rất riêng, rất rõ ràng, và rất thật.

Và em không muốn biến tình yêu ấy thành một cuộc so sánh.

Em đã ngồi bên anh, đặt bàn tay mình lên tay anh, và nói:
“Em muốn có một đứa trẻ. Nhưng em không thể chọn. Anh có đồng ý… nếu em để điều đó cho sự may mắn quyết định?”

Anh chỉ im lặng… rồi khẽ gật đầu.
Không trách. Không nghi ngờ. Không cần biết “khả năng” là bao nhiêu.
Anh chỉ nói:
“Miễn là nó là con của em – thì nó cũng là con của anh.”

Em đã ôm anh thật lâu.
Có những giọt nước rơi, không biết là mừng hay buồn. Nhưng em biết: đó là khoảnh khắc mà em chưa từng thấy mình tự do và được yêu nhiều đến thế.

Em không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng nếu đứa trẻ ấy đến – em sẽ dạy nó về sự tử tế, lòng biết ơn, và sự trung thực.
Như cái cách mà em đã sống – giữa hai người đàn ông dám yêu một người đàn bà… không rập khuôn.
 

motcanhdaoto

Trứng nước
18/6/25
8
3
2
36
Đồng nai
VND
0
Tín dụng
29
Phần 4 – Cuối tuần có ba người
Anh bảo em: "Cuối tuần này, tụi mình đi biển một chuyến đi. Gần thôi, cách nhà có hai tiếng lái xe."
Em gật đầu, không hỏi gì thêm. Biển là nơi em luôn thấy lòng mình mềm lại.
Sáng hôm đó, em mặc chiếc đầm trắng đơn giản, mang theo một chiếc mũ cói, vài cuốn sách mỏng, và một trái tim không mong gì hơn ngoài những phút giây riêng tư với anh.
Nhưng khi xe rời khỏi thành phố được một đoạn, anh rẽ vào một con đường nhỏ.
Em còn chưa kịp hỏi, thì đã thấy anh ấy – người đàn ông kia – đang đứng đợi với balo sau lưng và nụ cười hơi ngập ngừng.
Tim em khựng lại một nhịp.
Không phải vì khó chịu. Mà vì em không lường được anh lại chủ động đến vậy.
Anh chỉ nói gọn:
“Cho chuyến đi này… có ba người thì vui hơn.”

Suốt chuyến đi, em ngồi ghế sau.
Anh và người kia thay phiên nhau lái xe, chuyện trò như hai người bạn cũ – dù em biết, họ chỉ gặp nhau vài lần.
Em ngồi sau, lặng im. Mỗi lần xe dừng đèn đỏ, em nhìn lên qua gương chiếu hậu – thấy người đàn ông em yêu đang nắm vô lăng, đôi mắt tập trung, bàn tay vững vàng.
Và rồi đến khi người kia cầm lái, anh lại quay xuống hỏi em có buồn ngủ không, có đói không, có lạnh không.
Cái cảm giác được cả hai người đàn ông chăm sóc... không phải là xa hoa.
Mà là ấm áp đến nghẹt thở.

Tới nơi, họ nhận một căn phòng đủ cho bốn người, dù chỉ có ba.
Phòng không quá rộng, nhưng thoáng – có cửa kính nhìn ra biển, và ánh nắng ấm rải đều lên sàn gỗ.
Buổi chiều, họ rủ nhau đi dạo ven biển, chụp ảnh, đạp xe.
Và trước khi rời phòng, anh – người chồng của em – bước đến gần, cười nhẹ:
“Hôm nay, anh làm bạn. Em thử làm vợ của ảnh một ngày đi.”
Em cứng người lại một giây, rồi bật cười – như thể đang được sống trong một vở kịch mà… mình là nữ chính được cưng chiều nhất.
Cả buổi hôm ấy, người kia nắm tay em, che nắng cho em, đặt tay lên lưng em mỗi lần sang đường.
Em để mình được dẫn dắt. Và tim em rung lên từng đợt nhẹ – không vì so sánh, mà vì nhận ra:
em đang được yêu bằng hai màu khác nhau – mà màu nào cũng thật.

Tối đến, gió biển thổi mạnh hơn. Họ về lại căn phòng, tắm gội, ăn tối, và mở một chai rượu vang.
Không ai nói nhiều. Chỉ là… ánh nhìn lâu hơn, sự lặng im dài hơn, và không khí dường như dày thêm một lớp cảm xúc.
Khi rượu đã vơi nửa chai, anh – chồng em – đặt ly xuống bàn và nói nhỏ:
“Tối nay, anh ngủ giường phụ. Em là vợ của ảnh.”
Em quay sang nhìn anh, rồi nhìn người kia.
Đôi bàn tay người kia tìm đến tay em, siết nhẹ. Nhưng rồi anh ấy lại lắc đầu, giọng trầm:
“Không. Nếu là yêu – thì phải cùng chia sẻ. Không có ai bị đặt ra ngoài.”
Và rồi, trong một khoảnh khắc em không thể diễn tả…
Họ – cả hai người – cùng kéo em lại gần, bằng tất cả sự dịu dàng không cạnh tranh.
Đêm đó, em không là của ai.
Em là của tình yêu – thứ không phân vai, không đặt giới hạn.
Họ không làm em thấy mình phải chọn.
Không ai giành. Không ai hơn.
Chỉ có ánh mắt, bàn tay, hơi thở – và sự hiện diện rất thật, rất đủ, rất thương.
Em nằm giữa họ, đầu ngả lên hai bờ vai – và tim em… không còn trống chỗ nào.
 
  • Like
Reactions: ntrboy271

motcanhdaoto

Trứng nước
18/6/25
8
3
2
36
Đồng nai
VND
0
Tín dụng
29
Phần 5 sẽ là góc nhìn và tâm sự của người chồng và một đêm nhiều nhục dục hơn.
Tuy nhiên anh chị cũng nói sẽ vào đọc comment, càng nhiều người ủng hộ, quan tâm thì em sẽ được viết càng chi tiết hơn
 

Hyuhuy

Bắt Đầu Check Gái
21/3/21
214
121
53
40
Hcm
VND
0
Tín dụng
853
Tự dưng lại thấy hình ảnh của mình trong đó. Nhưng ko biết quá khứ đó có thể "tiếp diễn" hay không. Không dành giật, ko "danh phận" chỉ cần được ở bên cô ấy, lại thấy đủ rồi.
 
  • Like
Reactions: motcanhdaoto

Hyuhuy

Bắt Đầu Check Gái
21/3/21
214
121
53
40
Hcm
VND
0
Tín dụng
853
giờ vợ ban sao rùi nè
Mình là bull bạn. Haha
Đã từng có ý tưởng sẽ viết ra cảm xúc của cả 3 người theo từng lời kể của từng người, từng góc nhìn của từng người.
Mới kể sơ sơ góc nhìn của mình thôi thì hết truyện. Haha
 
  • Like
Reactions: doidua

Bài viết liên quan