Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện NGUYÊN TẮC LÀM ĐỸ

Lượt xem: 3778

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

ĐỖ QUYÊN

Banned
8/6/19
1,091
4,290
91
27
Vũng Tàu 0889028288
VND
166,588
Tín dụng
1,162
Nó quyết định làm “ Đĩ “, nhưng không có nghĩa làm đĩ là phải bỏ học . Bản thân nó muốn làm một con Đĩ có học thức . Nó tặc lưỡi, cấp 3 vẫn phải học , làm đĩ thì làm ban đêm chứ có làm ban ngày đâu mà phải bỏ học .
Ngọc Cúc tìm đến bạn đồng môn của mẹ nó , một bà cô già cũng hành nghề “ đĩ “ để xin nhập môn . Bà này ngoài 40 tuổi nhưng nhờ biết trang điểm nên nhan sắc vẫn còn mặn mà , tuy đã không còn buôn hương bán phấn nhưng vẫn hành nghề mô giới . Ngày bé thi thoảng bà ta vẫn đến nhà nó chơi , mẹ nó hay bắt gọi là dì Vân .
Bà ta cũng thích nó , xinh gái hệt như mẹ nó , ngày xưa trước khi vập vào thuốc phiện cô ta từng được mệnh danh là “ Hoa mẫu đơn “ chỉ tiếc đã sớm tàn tạ , trở thành người thiên cổ . Con bé lại đang độ tuổi non tơ , trắng trẻo , ngọt nước nhưng mà lại vướng một nỗi lương tâm không cho phép , đây dù sao cũng là con gái của chị em kết nghĩa . Đưa nó vào con đường này cũng giống như đang trên đà đẩy nó xuống vực thẳm .
Nó nhìn dì Vân , khuân mặt không đổi sắc mà nói : bà yên tâm , vào con đường này là do tôi lựa chọn vốn dĩ không liên quan đến ai , cho dù khi bà ấy còn sống cũng không ngăn cản được tôi . Tôi cần tiền để trang trải cho cuộc sống của 2 chị em tôi , bệnh thằng Minh bà cũng biết rồi đấy , tôi dù sao cũng chẳng còn lựa chọn nào khác , bà không giúp tôi thì tôi cũng đi tìm người khác .
Người đàn bà nghĩ ngợi một chút , thấy nó nói cũng có lý mới dịu dàng bảo : mày muốn thế nào ? lần đầu của mày ấy ?
Nó : bán trinh cho một đại gia nào đó , nhiều tiền đẹp trai , không được quá già , cũng không được quá trẻ , phải học đại học trở lên , nhất định phải dùng bao cao su , không được bắt tôi dùng miệng , không được có bệnh tật, không gặp gỡ lại lần thứ 2 , khi làm thì phải tắt điện, tôi không cần biết tên hắn , còn hắn cũng không được biết tên tôi dì hiểu không ? …..
Dì Vân : ôi mẹ ơi cháu tôi , cháu bán thân mà cháu làm như ngôi sao màn bạc thế ? người hoàn mỹ như thế dì biết kiếm ở đâu ra . Có thể thôi ảo tưởng đi được không ?
Nó mím môi kiên quyết nói : không ? làm một con đĩ đi chăng nữa cũng cần phải có giá trị của nó .
Dì Vân : cứ về nhà đi , tìm được dì bảo .
Nó trở về nhà , cu Minh đang nằm trong phòng nghe nhạc đôi môi tái nhợt nhưng đôi mắt lại tưởng chừng như rất sáng ,một thứ ánh sáng kỳ diệu , nó mấp máy nhẩm theo bài hát : “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi.Để một mai tôi về làm cát bụi.Ôi cát bụi mệt nhoài.Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi.Bao nhiêu năm làm kiếp con người.Chợt một chiều tóc trắng như vôi.Lá úa trên cao rụng đầy. Cho trăm năm vào chết một ngày”
Thằng bé đặc biệt thích nghe nhạc của Trịnh Công Sơn đặc biệt là bài “ Cát Bụi “ . Đến chính bản thân nó cũng không thể hiểu nổi vì sao một đứa trẻ nhỏ như thế , lại có thể cảm nhận những bài nhạc sâu sắc trải đời đến như vậy .
Thằng Minh nhìn thấy chị về liền trở nên vui vẻ nói : em lúc nãy nằm mơ , em mơ thấy mẹ kéo em đi , bảo đi theo mẹ nhiều đồ ăn ngon lắm , lại còn có cả trò chơi nữa . Rồi chị kéo em lại nói không được đi với mẹ .
Ngọc Cúc kéo em trai vào lòng , khóc nức nở : không ai có quyền đưa em đi đâu hết , cho dù chị còn một hơi thở trên đời cũng sẽ bảo vệ em đến cùng .
Thằng Minh tròn xoe mắt nhìn nó , đưa đôi bàn tay bé nhỏ ra lau nước mắt cho chị: em cũng đã hơn 10 tuổi rồi , sắp trở thành một chàng trai rồi , làm sao mà vì mấy viên kẹo ngọt có thể bỏ laị chị chứ , em còn muốn sống , muốn ôm mộng tưởng làm kĩ sư máy tính , còn muốn bảo vệ chị cả đời nữa kìa.
Nó không nói gì nữa , vuốt tóc em thở dài .
Thằng Minh mệt mỏi nằm xuống ,nó chậm rãi đi ra bàn thờ của người đàn bà khốn kiếp kia , thắp một nén nhang, khói trắng bay nghi ngút , lượn lờ như ma chơi , miệng không ngừng chửa rủa : tôi hận bà , tại sao bà chết rồi bà vẫn còn lởn vởn ở đây , chị em tôi còn phải sống dưới bóng ma của bà đến bao giờ nữa . Đừng bao giờ xuất hiện nữa , dù chỉ là trong giấc mơ của thằng Minh cũng không được .
2 ngày sau . Dì Vân thông báo cho nó biết đã tìm được người thích hợp . Đúng tiêu chuẩn của con luôn nhé . Nhớ nhé 8 giờ tối , khách sạn “ Khánh Lâm “ phòng 9104 .
Ngọc Cúc trông chừng Minh uống thuốc lại dặn dò nó đóng cửa cẩn thận , cơ chừng đêm nay có lẽ sẽ không về được.
Cô gái tội nghiệp được dì Vân đưa đến phòng 9104 . Quẹt thẻ phòng, “Tít tít” hai tiếng, khóa cửa liền bị mở ra.

Trong phòng khách sang trọng, TV LCD gắn trên vách tường im lặng mở, gian phòng tràn ngập hương nước hoa nhàn nhạt. Phòng khách không có ai, cửa phòng ngủ lại hờ khép, lộ ra một góc giường đôi mềm mại mà ám muội.
Nó cẩn thận nghe động tĩnh bốn phía, sau đó chân dẫm qua tấm thảm mềm mại, ngừng lại trước cửa phòng ngủ, ghé qua khe cửa nhìn nhìn bên trong, phát hiện vẫn không có ai.
Lúc này nó đột nhiên mất bình tĩnh.
Trong film kinh dị trường đoạn dọa người nhất là lúc nào? Chính là khi tìm không thấy mục tiêu, vừa quay đầu lại đột nhiên phát hiện có thứ gì đó như mặt người đang dán sát vào cổ nhìn mình! Vì nó đã xem Đạo mộ bút ký lại càng khắc sâu cái cảm giác này.
Cho nên, khi nó mơ hồ cảm thấy phía sau có hô hấp rất nhỏ lướt qua gáy, cơ hồ máu toàn thân tắc nghẽn không còn lưu thông . Da gà nổi hết lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Ngay sau đó eo nó bị người ôm lấy! Nó quay đầu lại nhìn một gã đàn ông có nét lai Tây , mắt nâu , tóc xoăn , da trắng trên dưới 30 tuổi , có thể nói đúng đối tượng mà nó muốn , nhưng nhất thời nghĩ đến những chuyện tiếp sau liền sợ hãi .
Hắn nhìn thấy nó , một đứa nhóc xanh xao, tái nhợt thu người vào một góc nhỏ trong phòng.
Hắn cười khẩy rồi gào lên: Sao phải sợ, tôi đáng sợ vậy sao???? Hả... đã làm đĩ mà còn bày đặt cao sang , làm trò à ?
Nó vẫn ngồi đó không đáp, run rẩy mà nấc cụt sợ hãi.
Hắn chạy tới nâng gương mặt thon gọn, nhợt nhạt của nó lên. Gương mặt quá ngây thơ , quá xinh đẹp , so với con vợ đáng kiếp đã sớm mất trinh của hắn thì … hơn gấp vạn lần .
Hắn thô bỉ giật đứt 2 cúc áo đầu của chiếc sơ mi mỏng, bộ ngực trần trắng nõn lộ ra, hắn đưa tay sục sạo bên trong, vuốt ve nhụy hoa hồng rồi đưa miệng cắn ngấu nghiến.
Ngọc Cúc sợ hãi lùi lại, mồ hôi lúc này đã ướt đẫm lưng: Anh...a...anh, xin anh tha cho tôi, anh muốn làm gì cũng được nhưng đừng làm vậy, xin...đừng....
Chưa nói hết câu, hắn đã ôm lấy nó ném xuống giường: Còn cầu xin?? Mày có biết tao bỏ ra một số tiền lớn để mua về chỉ đợi hưởng cái màng trinh , tha cho mày á , thằng này chưa bao giờ kinh doanh lỗ vốn . Câm miệng lại cho tao .
Như một con dã thú hắn lao tới đè bẹp nó , nhanh chóng lột hết những gì trên cơ thể nó xuống đất, bây giờ toàn thân nó đã trần truồng, lộ ra một đường cong hoàn mĩ. Hắn lúc này cũng chẳng còn xót thứ gì trên người.
Theo bản năng nó vẫn ngoan cố vùng vẫy, đem hết sức lực trốn thoát. Nhưng làm sao địch nổi với một con sói đang lên cơn, hắn lấy chiếc cà vạt dưới đất trói tay nó vào, dùng thân hình to lớn đè lên người nó .
Hắn đưa lưỡi mình quấn lấy cái lưỡi đang ẩm ướt kia, dùng sức ghì mạnh vào, mùi máu tanh trào ra hòa với nước bọt, thấm vào đầu lưỡi. Đôi tay hắn thoăn thoắt hành động, dang rộng hai chân nó ra, lôi thứ to khủng của mình đặt ở cửa mình .
Nó yếu ớt van xin : xin anh , …..xin …. Tha… cho … tôi .
Đôi môi đầy máu, van lơn hết lời, hắn chẳng những không nghe còn đâm thẳng vào bên trong, cửa mình của nó vừa nhỏ vừa chặt khiến hắn càng thích thú . Khoái cảm sạp tới khiến hắn không chịu nổi mà đâm sâu hơn, tinh dịch trắng trào ra hòa lẫn với máu đỏ loang lổ trên tay hắn .
Thằng khống kiếp đưa đôi bàn tay chứa chất dịch tanh tưởi đó đến trước mặt nó ra lệnh : ăn đi .
Nó hét lên, đẩy hắn ra xa, lao ra ngoài, bỏ chạy khỏi hắn. Hắn lúc này đã chạy đuổi theo ra tới sàn nhà, hắn lại tiếp tục đè nó ra cắn vào vai nó , ngấu nghiến trên da thịt nó để lại những vết thâm tím xanh đen chằng chịt.
Ngọc Cúc lúc này đã khóc nức nở, gương mặt xinh đẹp đã có phần tái nhợt hơn, nó khóc đến sưng đỏ cả mắt : cầu xin anh , tôi muốn ra khỏi đây, tôi xin anh , tôi còn em nhỏ bị tim thằng bé rất cần tiền để cứu lấy sinh mạng nó .
Gã đàn ông : nói đi nói lại thực ra cũng chỉ vì tiền có đúng thế không ? Vậy tao cho mày.
Gã đàn ông mở trong cái tú da , lấy ra 1 sấp tiền 500k , ném tung tóe trên nền phòng , nó quỳ xuống , lê lết từng bước nặng nề , mỗi bước đi , máu lại từng giọt nhỏ xuống hòa quyện với nước mắt tanh nồng .
Gã đàn ông cười xảo trá , ném cho nó một cái nhìn khinh miệt .
Hắn bỏ ra khỏi phòng , quay đầu lại nhìn nó : dù cho là vì mục đích gì mà lại bán rẻ bản thân vì mấy đồng bạc vụn cũng không nên . Nhớ lấy điều này , đàn ông chân chính chỉ nên yêu đàn bà chân chính .
Nó cười , cười cho số phận tàn khốc , kiếp sống khốn nạn của mình , cùng lúc đó lệ cũng vương đầy trên mặt . Nó mạnh mẽ đứng lên lau nước mắt , mặc quần áo trở lại cầm chỗ tiền cẩn thận cho vào trong túi áo khoác , chậm rãi bước ra khỏi khách sạn . dê tiện thì đã làm sao ? không chân chính thì đã làm sao ? không có tự trọng thì đã làm sao ? nó không chết được nhưng mà không có tiền em nó sẽ chết .
Ngoài đường đèn hoa sáng rực lên, tất cả mọi vật trên mặt đất đều có màu sắc như mộng ảo.
Nó mờ mịt mà đi tiếp, gió lạnh thổi qua, vết thương trên người đau đến nóng rát, nhưng nó lại phảng phất như không hề cảm thấy, chỉ là vẫn đi, vẫn tiếp tục đi, ở một nơi nào đó , em trai nó có lẽ vẫn ngóng nó trở về .
Thời gian là một loại thuốc có thể xóa nhà đi tất cả . Buổi đêm hôm nay về sau cũng chỉ tựa như một đoạn ký ức mơ hồ trong mơ.

c_oc=AQlznZsIFX3yicZWGuVxU5A5QCvzr_mwiTt-95SVZ7Tp2Oyn5h-azypAeEBrXemLd4I&_nc_ht=scontent.fsgn4-1.jpg
 
T

Timhieu0505

Guest
Nhiều thứ ở nhiều hoàn cảnh mà những người chưa chạm tới không thể nào biết
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan