Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Người đàn bàn tham vọng

Lượt xem: 5054

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Chào mọi người, mình đọc bài của Vochonghanoi rất thích style của bác ấy. Nhưng mà bác ấy viết chậm quá, nên mình thử viết theo :))

Mình học style thôi, chứ gout mình không mặn như bác ấy đâu, và câu chuyện cũng là câu chuyện khác, không liên quan nhau...




Chương 1: Những khoảng cách không lời



Sáng sớm chưa hoàn toàn tỉnh giấc, căn bếp im lìm trong hơi lạnh còn sót lại từ đêm qua. Nam đứng bên bàn bếp với dáng vẻ trầm mặc, từng động tác chuẩn bị bữa sáng cho con trai Bảo hết sức nhẹ nhàng, cẩn trọng. Mỗi lần anh khua đôi đũa vào bát, tiếng leng keng vang lên từng nhịp, trôi giữa sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của cả căn phòng. Đôi mắt anh bất giác nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, con kim trôi chậm chạp qua từng số, tựa như đo đếm không chỉ thời gian mà còn là những khoảng cách mênh mông giữa anh và Hương. Anh thầm nghĩ, hôm nay liệu cô có kịp về trước giờ đi làm, hay lại một lần nữa bị cuốn trong những cuộc tiếp khách, những áp lực vô hình từ công việc mà cô luôn phải đối mặt? Sự yên lặng trong căn bếp không chỉ là không gian, mà là khoảng cách xa cách về mặt tâm hồn, khiến tiếng máy rửa bát vang lên đều đều như nhịp thở của một cuộc hôn nhân im lặng, câm nín, nơi hai người sống chung mà không thực sự gần nhau. Nam, quá tinh tế, luôn hiểu ý Hương trước khi cô kịp thốt lời, nhưng chính sự nhạy bén đó lại tạo ra một rào cản vô hình, khiến cô cảm thấy bị bó buộc trong những mong muốn chưa nói.

Khi cánh cửa nhẹ mở, Hương bước vào, dáng dấp có phần vội vã như muốn tìm cách thoát ra khỏi vô số áp lực ngấm ngầm trong công việc và cuộc sống. Cô chuốt lại lớp son môi một cách kỹ lưỡng, áo vest công sở chỉn chu, sang trọng như một bức bình phong bảo vệ lớp vỏ bọc bên ngoài khỏi những rối ren trong lòng. Nhưng ánh mắt cô, thoáng chút buồn, vẩn vơ, như đang bơi trong những suy tư sâu kín không nguôi. Những câu xã giao, lời hỏi thăm với Nam chỉ như thói quen, những câu chữ đóng vai trò che đậy sự thật — một cuộc sống hôn nhân cạn kiệt cảm xúc. Trong tâm trí cô, mọi toan tính, nghi hoặc tràn ngập, cảm giác ngột ngạt dần trở nên không thể chối từ. Hai người, rõ ràng là của nhau, nhưng lại cách biệt bởi những thế giới riêng biệt, không thể hòa nhập. Ánh sáng lờ mờ chiếu qua cửa sổ, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt bàn như một biểu tượng cho những điều bị bỏ ngỏ, một cuộc hôn nhân đang dần phai nhạt.

Đêm đến, thành phố bên ngoài ồn ào dần lắng xuống, căn nhà chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Bảo đã ngủ say trong phòng, Nam ngồi trước máy tính với ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu lên gương mặt anh đầy mệt mỏi và cô đơn. Không gian xung quanh càng thêm nặng nề trong sự im lặng, khi anh không thể tìm thấy lời an ủi hay sự kết nối nào để giải tỏa nỗi buồn sâu thẳm trong lòng.

Hương ngồi một mình trong phòng khách, tay cầm chiếc điện thoại, ánh sáng vàng nhạt phủ lên làn da mệt mỏi, nặng nề hơn cả tâm trạng cô. Cô lướt qua hàng loạt email công việc như một cái máy, nhưng ánh mắt thì trống rỗng, không còn tìm thấy ngọn lửa nhiệt huyết như trước nữa. Cô không cần sự thỏa mãn thể xác — bởi Nam vẫn gần như đọc được suy nghĩ cô, luôn đáp ứng mọi điều cô muốn trước khi cô nói ra — mà cô thiếu một thứ khác nhiều hơn: một sự kích thích tinh thần, một ánh nhìn trân trọng dành cho cô như một cá thể độc lập, một lời ngợi khen sâu sắc mà cô khát khao nghe từ người chồng, người đã dần trở nên xa lạ qua thời gian. Sự thiếu vắng ấy khiến cô lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình, cô đơn đến mức không thể nói thành lời.

Vào một buổi chiều tĩnh mịch, khi đèn đã bật lên và không gian nhuốm màu vàng dịu, Hương nhận được một tin nhắn từ Dũng—một người đàn ông thành đạt mà cô mới tình cờ gặp ở một buổi họp công việc gần đây. Tin nhắn mở đầu không phải lời chào xã giao bình thường, mà là lời khen ngợi khả năng xử lý tình huống ấn tượng trong cuộc họp trước đó của cô, cùng với một lời khen khéo léo về nhan sắc mà Dũng chưa từng giấu diếm. Câu mở đầu ấy như một luồng gió mới, mang lại cho cô một niềm tự hào lạ thường, một cảm giác được ngưỡng mộ thật sự, không phải chỉ vì năng lực mà còn vì chính con người cô. Từ đây, những tin nhắn trao đổi giữa họ trở nên đều đặn, từ công việc chuyển dần sang những lời hỏi han tinh tế và những chia sẻ thân mật mà lâu nay cô chưa từng có với ai.

Dần dần, Dũng đề nghị một cuộc gặp gỡ riêng, muốn được ngắm nhìn cô trong bộ váy như lần trước, bởi ấn tượng sâu sắc về cô vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim anh. Cuộc hẹn không chỉ đơn thuần là dịp để thư giãn mà còn đi kèm với lời mời hợp tác trong dự án mà Dũng đang đầu tư, mở ra cơ hội để hai người bàn bạc kỹ hơn về tiềm năng phát triển. Lời đề nghị này mang theo một sức hút bí ẩn, vừa là cơ hội vừa là thử thách với Hương, khiến cô vừa bị lôi cuốn, vừa bối rối không thể từ chối vội vàng.

Đứng trước ánh sáng mờ ảo của màn hình điện thoại, Hương cảm thấy tâm hồn mình rối bời một cách khó tả, ngọn lửa tò mò, hy vọng và cả những hoài nghi bắt đầu le lói, đánh thức một chương mới của cuộc đời đang chờ cô khai phá — một chương không chỉ là sự bùng nổ cảm xúc mà còn là bước ngoặt tinh thần đầy bất ngờ, nơi ranh giới giữa an toàn và mạo hiểm trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
 

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Chương 2: Chạm vào những giới hạn

Hương đứng trầm tư trước gương trong căn phòng nhỏ, ánh sáng chiều nhạt nhòa xuyên qua khung cửa kính, soi rõ từng đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt cô. Tay cô run run khi cầm chiếc váy xanh lam nhẹ nhàng, lần từng nếp vải như tiếp thêm chút dũng khí cho trái tim đang nhấp nhổm. “Liệu cuộc gặp này sẽ đưa em đến đâu?” Suy nghĩ ấy nhẹ nhàng len lỏi trong tâm trí, như dòng nước êm đềm nhưng tiềm ẩn những cơn sóng ngầm. Ánh mắt Hương thoáng nhìn về chiếc điện thoại đặt trên bàn, nơi dòng tin nhắn cuối cùng từ Dũng vẫn hiện lên rõ: "Anh rất mong gặp Hương, để vừa bàn công việc, vừa nói những điều em chưa kịp chia sẻ." Cô nuốt nước bọt, cảm giác vừa háo hức, vừa dè chừng khiến lòng dấy lên bao cung bậc cảm xúc khó tả.

Cuộc gặp diễn ra êm đềm trong quán cà phê nhỏ ấm cúng với ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc nền nhẹ nhàng. Dũng đứng lên, ánh mắt đầy dịu dàng và chân thành dừng lại nơi Hương. Anh tiến lại gần, mỉm cười ấm áp rồi nhẹ nhàng ôm vai cô — cái chạm không lời mà sâu sắc, làm Hương thở dốc, tim đập rộn ràng.

Dũng thì thầm:
“Hương, hôm trước anh đã thấy sự quyết đoán và duyên dáng khó quên ở em.”

Hương (e thẹn):
“Anh nói quá rồi.”

Cô nắm ly cà phê chặt, cố gắng giữ bình tĩnh trước cảm xúc đang trào dâng.

Dũng, giọng trầm ấm:
“Không phải lời khen suông đâu. Em giữ được sự mềm mại trong guồng quay công việc căng thẳng, điều đó thật đáng quý.”

Anh đặt nhẹ tay lên mu bàn tay cô, không gian như ngừng trôi. Hơi ấm từ chỗ chạm khiến lòng cô dịu lại giữa những ngày cô đơn.

Cuộc trò chuyện dần sâu sắc khi họ mở lòng về những điều thầm kín, những giấc mơ và nỗi niềm chưa từng chia sẻ.

Dũng:
“Anh tin mỗi người đều mang trong mình giá trị tiềm ẩn chưa được khám phá. Đừng để áp lực bên ngoài giới hạn bản thân mình, Hương à.”

Ánh mắt anh chân thành, đánh thức những bức tường phòng thủ trong trái tim cô. Một tia hy vọng bừng lên trong lòng.

Dũng chia sẻ sâu hơn về dự án bất động sản khu nghỉ dưỡng cao cấp dành cho khách Nhật tại Đà Nẵng — cơ hội lớn để Hương phát triển sự nghiệp đầy triển vọng.

Dũng:
“Anh muốn em vẫn giữ vai trò phó giám đốc ở công ty cũ của mình, nhưng đồng thời hợp tác cùng anh khởi đầu công ty mới từ dự án này. Thành công sẽ mở ra cho em nhiều cơ hội, nhiều đối tác quan trọng khác.”

Anh nhìn thẳng, ánh mắt đầy kỳ vọng và chân thành:
“Anh cần người vừa thông minh, vừa xinh đẹp như em, để đồng hành trên con đường này không chỉ là công việc mà còn là cả cuộc sống.”

Trước khi chia tay, Dũng khẽ chạm vai Hương với ánh mắt sâu lắng:

Dũng:
“Anh mong sẽ còn nhiều lần được ngồi bên em, không chỉ bàn dự án, mà còn hiểu em nhiều hơn qua những khoảnh khắc riêng tư.”

Sau cuộc gặp, Hương trở về nhà với tâm trạng rối bời. Ánh đèn phòng khách mờ nhạt phản chiếu bóng dáng cô lặng lẽ bước qua, ngồi trên sofa với ánh mắt trống rỗng và dòng suy nghĩ rối ren về cảm xúc mới được khơi dậy. Cô nhìn về phía Nam đang ngồi bên bàn làm việc, ánh mắt tránh né khi anh quay lại. Sự rung động vừa nhen nhóm trong cô là hỗn hợp giữa khao khát và sợ hãi.

Nam bên góc nhà chơi cùng Bảo. Câu nói ngây thơ của con trai khiến anh đau nhói:

Bảo:
“Ba ơi, mẹ buồn nhiều hơn trước.”

Nam nhìn con rồi thở dài, cảm nhận trong lòng một dự cảm nặng nề. Anh không thể xua tan cảm giác bóng tối đè nén mối quan hệ gia đình, cứ như có điều gì đó bất ổn sắp xảy ra. Tâm trạng anh ngày càng căng thẳng, những suy nghĩ dồn dập không lời khiến bầu không khí trong nhà nhuốm màu lo âu.

Đêm muộn, khi Nam đã ngủ, điện thoại Hương rung lên với tin nhắn từ Dũng:

“Cuộc gặp hôm nay để lại trong anh dấu ấn khó phai. Lần sau cà phê nhé, để anh nói nhiều hơn về dự án… và những điều ngoài dự án nữa.”

Hương nằm thao thức, tâm trí đầy những câu hỏi: Liệu cô có nên bước qua ranh giới an toàn? Liệu cảm xúc này chỉ là khoảnh khắc nhất thời hay chính là sự khởi đầu cho hành trình mới đầy bất ngờ?
 

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Chương 3: Những lựa chọn trong bóng tối

Sáng sớm, ánh nắng nhè nhẹ len qua khe rèm cửa, dịu dàng chiếu lên gương mặt mệt mỏi nhưng sâu sắc của Hương. Cô nằm dài trên giường, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng lung linh như khuấy động làn sóng cảm xúc dâng trào trong tâm trí. Mọi suy nghĩ trong cô xoay quanh lời mời tiếp tục gặp gỡ của Dũng, những tin nhắn ẩn ý như thử thách cô đứng trước một ngã ba đường đầy khó khăn. Hương đứng lên, tiến về phía gương, nhìn thật kỹ vào chính mình — người phụ nữ trong ảnh phản chiếu vừa tò mò, vừa bối rối, ánh mắt thoáng chút tự vấn sâu sắc: “Liệu mình có đang phản bội chính mình hay không?” Hình ảnh phản chiếu ấy không chỉ là vẻ ngoài mà còn phác họa sống động những giằng xé, mâu thuẫn sâu xa trong tâm hồn cô. Tay cô khẽ chạm lên vùng trán vuốt qua từng nếp suy tư, tiếng thở dài nhẹ như giọt nước rơi chậm vào lòng. Mỗi lần nghĩ về Dũng, tim cô dồn dập, hòa quyện niềm mong đợi và nỗi sợ chưa gọi tên.

Trước đó trong phòng họp, dưới ánh đèn lạnh, Hương thể hiện sự sắc sảo, kiên định và tham vọng không thể phủ nhận. Cô chủ động dẫn dắt cuộc họp với sự tự tin và tầm nhìn sắc bén. Tuy nhiên, ánh mắt cô thoáng liếc nhìn điện thoại trong túi áo vest, dấu hiệu cho những băn khoăn kéo dài không nguôi. Dưới vẻ ngoài mạnh mẽ là tâm hồn đang giằng xé, bị xiềng xích giữa trách nhiệm và khát khao tự do.

Về nhà, không khí êm ấm bị phá vỡ bởi tiếng gọi yếu ớt của con trai. Nam đứng bên phòng con, ánh mắt hốt hoảng, muốn gọi Hương nhưng nuốt nỗi cô đơn vào lòng. Tiếng gọi vang vọng trĩu nặng: “Hương ơi, xuống xem Bảo với!” Nhưng ngoài khoảng không là sự im lặng. Nam nhìn con, lòng đầy nặng nề, cảm giác như có điều bất an sắp đến đổ bóng lên cuộc hôn nhân họ.

Trong khi ấy, Hương cầm chiếc điện thoại, ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt mờ nhạt khi đọc tin nhắn từ Dũng: “Khách bất chợt đến Việt Nam, hôm nay mình gặp nhé.” Luồng cảm xúc mới mẻ cuốn trôi đi mọi ưu tư về Bảo, tiếng ho sốt và những lo sợ trong nhà. Cô đứng trước một ngưỡng cửa lớn — nơi hội tụ của cơ hội và rủi ro đan xen.

Chớp mắt, cô bước khỏi nhà, đóng lại cánh cửa khép kín một khoảng đời, để lại sự vắng lặng và những câu hỏi chưa lời đáp.

Tối muộn, trước tấm ảnh cưới trong phòng khách, Hương đứng lặng người với ánh mắt chan chứa nỗi buồn và giằng xé. Tay cô chạm nhẹ góc ảnh, ký ức hạnh phúc ngày xưa như vừa hiện về rồi vụt biến. Bỗng nhiên, điện thoại rung lên, ánh sáng từ màn hình hiện tin nhắn Dũng kèm ảnh chụp hai người đang ôm, hôn nhau. Cùng lúc, Nam gọi tên cô từ phía sau, giọng trầm ấm mà lẫn cả lo âu và tức giận. Khoảnh khắc ngưng đọng ấy khiến Hương nghẹn lại trong sự giằng xé giữa những giá trị đã chọn và khát vọng chưa thổ lộ.
 

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Chương 4: Tiếng Vọng Của Niềm Vui Và Những Rạn Nứt

Đêm ấy, ánh đèn trong sảnh khách sạn lan tỏa dịu dàng, len lỏi vào từng góc nhỏ, vẽ nên một không gian mơ màng đầy cảm xúc lay động. Hương đứng bên cửa sổ, ánh mắt đong đầy những giọt nước mắt mờ ảo, nhìn ra bức tranh rực sáng của thành phố phía xa – nơi dự án mà cô và Dũng đã dồn bao tâm huyết nay đã trở thành hiện thực. Mỗi nhịp thở trong lồng ngực cô như nhắc nhở cả tiếng reo vui lẫn những lo lắng âm thầm. Thành công ấy trọn vẹn, nhưng bên trong cô lại là những mảng tối rối rắm khó gọi tên.



Trong đầu cô lúc này là một dòng chảy hỗn loạn:

“Nam đang ở nhà, chắc vẫn đang dỗ Bảo ngủ… Anh ấy luôn dịu dàng như thế, luôn gánh hết mọi thứ mà không một lời than vãn. Vậy mà mình lại ở đây, để một người đàn ông khác chạm vào mình, chiếm lấy mình. Em xin lỗi anh… nhưng anh chưa bao giờ khiến em cảm thấy mình được ngưỡng mộ thực sự, được nhìn như một người phụ nữ thành đạt chứ không chỉ là một bà vợ, một bà mẹ. Dũng cho em cảm giác đó… dù chỉ một đêm thôi.”



Dũng bước đến từ phía sau, không nói gì, chỉ lặng lẽ vòng tay qua eo cô, bàn tay ấm áp áp sát bụng dưới, kéo cô tựa hẳn vào ngực mình. Hơi thở anh phả vào gáy cô, nóng bỏng, khiến từng sợi tóc mai dựng đứng.

“Em biết không… từ lần đầu nhìn thấy em trong phòng họp, anh đã muốn được chạm vào em thế này,” giọng anh trầm khàn, rung lên ngay sát vành tai cô.



Hương khẽ run, không đáp, chỉ ngửa cổ để anh dễ dàng hôn dọc theo đường xương hàm, rồi xuống cổ, rồi cắn nhẹ lên vai. Mỗi lần răng anh chạm da là một lần cô cảm thấy cơ thể mình như bị thiêu đốt từ từ. Trong lòng cô, một giọng nói nhỏ bé vang lên:

“Đây là sai… nhưng sao lại đúng đến thế? Nam mạnh khỏe, hàng to, nhưng anh ấy không thích tình dục, không bao giờ đòi hỏi em, không bao giờ khiến em cảm thấy mình là người phụ nữ đáng được chiếm đoạt. Dũng thì khác… anh ấy nhìn em như một chiến lợi phẩm quý giá, một người phụ nữ thành công đáng để chinh phục.”



Cánh cửa phòng tiệc vừa khép chặt, Dũng đã không còn kiên nhẫn nữa.

Anh đẩy mạnh Hương ép sát vào tường kính lạnh ngắt, hai tay giữ chặt cổ tay cô giơ cao quá đầu. Nụ hôn đến ngay lập tức – không dịu dàng, không dạo đầu – môi anh cắn mạnh môi dưới của cô, lưỡi xông thẳng vào, cuốn lấy lưỡi cô trong một trận chiến dữ dội. Hương đáp trả không kém, cắn lại môi anh đến rướm máu, vị tanh ngọt lan trên đầu lưỡi khiến cả hai càng điên cuồng hơn. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình được sống thực sự – không còn là người vợ bị bó buộc bởi trách nhiệm gia đình, mà là một người phụ nữ được khao khát, được chiếm lĩnh.

“Nam ơi… em đang phản bội anh… nhưng em cần điều này. Anh quá hiền lành, quá nhường nhịn, đến mức em nghẹt thở. Em muốn được ai đó mạnh mẽ, muốn được ai đó nhìn em như một người phụ nữ thực thụ.”



“Em muốn anh mạnh bạo đúng không?” Dũng gầm gừ bên tai cô, một tay đã xé toạc hàng cúc áo sơ mi của chính mình, nút bắn tung tóe trên sàn. Tay kia luồn xuống dưới váy cô, xé rách luôn lớp quần lót ren mỏng manh. Tiếng vải rách khô khốc khiến Hương run lên, một cơn sóng khoái cảm xen lẫn tủi hờn dâng trào – tủi vì đang phản bội Nam, người chồng vẫn đang lặng lẽ gánh vác gia đình, nhưng khoái vì cuối cùng cô cũng được ai đó nhìn nhận giá trị thực sự của mình.



Hai ngón tay thô bạo của anh đâm thẳng vào trong cô – ướt át từ lâu rồi, nhưng vẫn chặt đến mức anh phải nghiến răng mới đẩy sâu hết được. Anh cong ngón tay móc mạnh vào điểm G, rút ra đẩy vào liên hồi, nước nhờn bắn ra tung tóe. Hương cong người, đầu ngửa ra sau đập vào kính, mắt trắng dã vì khoái cảm quá dữ dội.

“Nam chưa bao giờ làm thế này với em… Anh ấy luôn nhẹ nhàng, luôn sợ làm em đau. Còn Dũng… anh ấy khiến em đau, nhưng đau đến sung sướng, đau đến tan vỡ.”



Rồi anh bế xốc cô lên, ném thẳng xuống bàn tiệc dài. Ly rượu vang đổ nghiêng, rượu đỏ loang ra như máu. Dũng quỳ giữa hai đùi cô, há miệng ngậm trọn vùng kín, mút mạnh đến mức phát ra tiếng “chụt chụt” dâm đãng. Lưỡi anh đâm sâu, xoáy mạnh, hai tay bóp chặt đùi cô đến hằn năm dấu tay đỏ tươi. Hương hét lên, nước tuôn ra ướt đẫm cằm anh. Cô khóc – không phải đau, mà vì hạnh phúc thoáng chốc, vì cuối cùng có người khiến cô cảm thấy mình đáng giá, đáng được ngưỡng mộ.

“Em xin lỗi Nam… nhưng em không thể quay lại nữa. Em cần điều này… cần một người đàn ông khiến em cảm thấy mình còn sống.”



“Đừng… anh… em chịu không nổi…” cô van xin, nhưng chân lại tự động quàng qua cổ anh, kéo sát hơn.



Dũng ngẩng lên, miệng bóng nhẫy, cười man dại. Anh tụt phăng quần, dương vật bật ra đập mạnh lên bụng mình – dài, dày, gân guốc nổi cuồn cuộn, đầu khấc tím đỏ bóng loáng. Anh vỗ mạnh mấy cái vào âm vật sưng mọng của cô, rồi không báo trước, đẩy thẳng vào – một cú thúc hết chiều dài, đâm xuyên đến tận tử cung. Hương hét lên đau đớn xen khoái lạc, nước mắt trào ra, tay cào cấu lưng anh rách toạc cả áo.



Anh địt cô như thú dữ, rút ra gần hết rồi lại đâm mạnh, liên tục, dồn dập, tiếng da thịt va chạm “bốp bốp bốp” vang khắp phòng.

“Nhìn anh này… nhìn anh địt em này…” Dũng gầm gừ, nắm tóc cô kéo đầu cô ngẩng lên, bắt cô phải nhìn chỗ hai người đang nối liền. Hương nhìn mà tim quặn thắt – tội lỗi vì phản bội Nam, nhưng sung sướng vì được Dũng khiến cô cảm thấy mình là nữ hoàng. Cô nghĩ về Nam, về sự hèn nhát của anh khi biết chuyện ngoại tình mà vẫn nhắm mắt chịu đựng, và điều ấy khiến cô thêm phần hưng phấn: “Anh ấy sẽ không bao giờ biết… hoặc nếu biết, anh ấy cũng chỉ im lặng. Còn em… em đang được một người đàn ông khác lấp đầy, được anh ấy bắn vào trong, trong khi chồng em thậm chí không thích làm tình.”



Khi Dũng cuối cùng gầm lên, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi, dày đặc vào sâu trong cô, Hương cảm nhận rõ ràng từng dòng ấm áp tràn đầy tử cung mình. Cô run rẩy trong cao trào cuối cùng, nước mắt lăn dài: “Em đã thuộc về anh ấy rồi… ít nhất là đêm nay.”



Tối muộn, trước tấm ảnh cưới trong phòng khách, Hương đứng lặng người với ánh mắt chan chứa nỗi buồn và giằng xé. Tay cô chạm nhẹ góc ảnh, ký ức hạnh phúc ngày xưa như vừa hiện về rồi vụt biến. Bỗng nhiên, điện thoại rung lên, ánh sáng từ màn hình hiện tin nhắn Dũng kèm ảnh chụp hai người đang ôm, hôn nhau – trong ảnh, cô đang quấn chặt lấy anh, miệng hé mở đón nhận nụ hôn sâu, mắt nhắm nghiền vì khoái lạc. Cùng lúc, Nam gọi tên cô từ phía sau, giọng trầm ấm mà lẫn cả lo âu và tức giận:

“Hương…?”



Khoảnh khắc ngưng đọng ấy khiến Hương nghẹn lại trong sự giằng xé giữa những giá trị đã chọn và khát vọng chưa thổ lộ. Cô không quay lại ngay, chỉ lặng lẽ bước qua anh, để lại phía sau vệt nước nhờn còn nhỏ giọt từ giữa hai đùi run rẩy, lòng cô giằng xé giữa niềm vui thoáng chốc vừa nhận được từ Dũng và nỗi đau đang lớn dần – đau vì đã phản bội người chồng quá tốt, quá hiền lành, và đau vì biết rằng mình sẽ không thể dừng lại.
 

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Mình chưa nghĩ sẽ chưa drop đâu, cảm hứng là từ bác @Vochonghanoi Nhưng khi bắt tay vào viết, thì hào hứng và viết khá nhanh, nhưng tới đây bắt đầu kẹt ý rồi. Nhưng chắc phải suy nghĩ kỹ hơn để viết tiếp chứ không nhanh như hôm nay vầy nổi.

Chương 5: Những Dấu Vết Không Thể Xóa


Sáng hôm sau, căn nhà vẫn im lặng như mọi ngày, chỉ khác là không khí nặng nề hơn thường lệ, như một lớp sương mù bao trùm lấy mọi thứ.

Nam dậy từ sớm, như mọi khi, chuẩn bị bữa sáng cho Bảo. Anh mặc chiếc áo phông cũ, tay cầm thìa khuấy cháo, nhưng ánh mắt cứ hướng về phía phòng ngủ chính – cánh cửa vẫn khép chặt từ đêm qua. Anh không ngủ được. Mùi hương lạ trên áo khoác của Hương, vệt nước nhờn khô lại trên sàn hành lang, và cả tiếng khóc khe khẽ của cô khi bước qua anh – tất cả đều khắc sâu vào tâm trí anh. Nam biết. Anh đã biết từ lâu rồi, về những cuộc gặp gỡ bí mật, về người đàn ông khác khiến vợ mình thay đổi. Nhưng anh vẫn im lặng, như mọi lần, vì anh sợ mất cô, sợ Bảo mất mẹ. Sự hèn nhát ấy khiến anh tự ghét bản thân, nhưng anh vẫn chọn chịu đựng, lặng lẽ quan sát vợ mình dần thuộc về kẻ khác.

Trong phòng ngủ, Hương nằm co người trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Giữa hai đùi vẫn còn âm ỉ rát, từng đợt tinh dịch của Dũng đêm qua như vẫn đang chảy ra chậm rãi, thấm ướt cả lớp ga giường trắng. Cô đưa tay xuống chạm nhẹ – nhớp nháp, nóng ấm. Một cơn rùng mình vừa tội lỗi vừa khoái lạc chạy dọc sống lưng. “Em đã để một người đàn ông khác bắn vào trong mình… không bao cao su… trong khi chồng em thậm chí còn không thích làm tình. Nam ơi, anh quá yếu đuối, quá an phận, anh không bao giờ có thể khiến em cảm thấy được chinh phục như Dũng. Em xin lỗi… nhưng em nghiện cảm giác này rồi.” Ý nghĩ ấy khiến cô cắn môi đến bật máu, nhưng đồng thời, cơ thể cô lại nóng ran khi nhớ về những cú thúc mạnh bạo của Dũng, về cách anh chiếm lấy cô như một chiến lợi phẩm. Cô ghét bản thân, nhưng đồng thời lại thấy mình… sống động hơn bao giờ hết, được ngưỡng mộ bởi một người đàn ông thành công, trong khi Nam chỉ là một nhân viên IT tầm thường, dù lương cao đến đâu.

Điện thoại rung nhẹ trên tủ đầu giường. Tin nhắn từ Dũng: [Ảnh đính kèm: một góc bàn tiệc loang lổ rượu vang và dịch trắng đục] “Anh vẫn còn cứng khi nghĩ về em. Tối nay, khách sạn cũ, tầng 28. Anh đặt sẵn phòng. Em không cần trả lời. Chỉ cần đến.”

Hương nhìn tin nhắn, tim đập thình thịch. Cô biết mình sẽ đi. Cô biết mình không thể dừng lại. Ý nghĩ về Nam ở nhà, một mình chăm sóc Bảo, chỉ khiến cô thêm phần hưng phấn –tưởng tượng chồng mình đang đau khổ lặng lẽ, trong khi cô tan chảy trong vòng tay kẻ khác.

Bếp ăn vang lên tiếng Bảo gọi yếu ớt: “Mẹ ơi… mẹ dậy chưa? Con… con mang cháo cho mẹ…”

Hương giật mình, vội kéo chăn che kín người, lau nước mắt. Cô không muốn nhìn con trai lúc này – Bảo bị sốt từ hôm qua, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ toàn là hình ảnh Dũng, là những khoảnh khắc điên cuồng đêm trước. Cô không bận tâm đến con, không muốn để ý đến tiếng gọi yếu ớt ấy, vì nó nhắc nhở cô về cuộc sống hôn nhân ngột ngạt mà cô đang cố trốn chạy.

Cửa hé mở. Bảo lon ton bước vào, tay bưng tô cháo nóng hổi, trán dán miếng hạ sốt màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét vì sốt nhưng mắt vẫn sáng lên lo lắng. Thằng bé 5 tuổi, dù cơ thể mệt mỏi, vẫn cố gắng mang cháo cho mẹ, vì “mẹ mệt thì con phải chăm mẹ chứ”. Bảo nhìn Hương, giọng non nớt nhưng đầy quan tâm: “Mẹ ơi… mẹ sao vậy? Mẹ buồn hả? Con sốt nhưng con vẫn lo cho mẹ lắm… Mẹ ăn cháo đi, ba nấu ngon lắm.”

Hương nhìn con trai một thoáng, nhưng ánh mắt cô lạnh lẽo, không chút ấm áp. Cô không ôm con, không vuốt ve trán nó, chỉ gật đầu máy móc: “Ừ… để mẹ ăn sau. Con đi chơi đi.”

Bảo thất vọng, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay ra, trán miếng hạ sốt vẫn dính chặt, cơ thể nhỏ bé run run vì sốt nhưng lòng vẫn lo cho mẹ. Theo sau là Nam. Anh đứng ở cửa, không vào hẳn, chỉ lặng lẽ nhìn vợ. Đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng vẫn dịu dàng như mọi ngày, dù tim anh đang quặn thắt vì biết vợ mình vừa từ vòng tay kẻ khác trở về.

Nam nhẹ giọng: “Anh nấu cháo thịt bằm với trứng muối, em thích mà… Ăn đi kẻo nguội. Bảo sốt cả đêm, anh thức canh con rồi…”

Hương nhìn chồng, nhìn tô cháo còn bốc khói, nhìn bàn tay chai sạn của anh – bàn tay đã gánh cả gia đình bao năm nay. Nhưng cô không động lòng. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn là Dũng, là sự ngưỡng mộ anh dành cho cô, là những khoảnh khắc thể xác mãnh liệt mà Nam không bao giờ mang lại. Cô chợt thấy cổ họng nghẹn lại, nhưng không phải vì thương chồng, mà vì tội lỗi thoáng qua – rồi biến mất. “Cảm ơn anh…”

Nam gật nhẹ, quay lưng đi, nhưng trước khi bước ra anh khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm: “Tối nay em lại đi à?”

Hương cứng người. Cô không trả lời. Chỉ lặng lẽ cúi đầu, nước mắt rơi xuống tô cháo nóng, nhưng nước mắt ấy không phải vì hối hận, mà vì cô biết mình sẽ lại đi, sẽ lại để Dũng chiếm lấy, trong khi chồng mình chỉ có thể ngồi nhà chờ đợi trong đau khổ lặng lẽ.

Chiều muộn, Hương đứng trước gương, mặc chiếc váy ôm sát màu đỏ rượu – chiếc váy Dũng từng bảo “chỉ mặc cho anh thôi”. Cô trang điểm kỹ, son đỏ thẫm, nước hoa quyến rũ. Trong gương, cô đẹp lộng lẫy, nhưng đôi mắt lại trũng sâu vì day dứt – day dứt không phải vì gia đình, mà vì cô sợ mình sẽ nghiện Dũng đến mức không quay đầu được.

Nam ngồi ở phòng khách, ôm Bảo xem hoạt hình. Bảo vẫn sốt, trán dán miếng hạ sốt, cơ thể mệt mỏi tựa vào ba, nhưng mắt con vẫn hướng về phía mẹ khi cô bước ra. Bảo thì thầm: “Mẹ ơi… mẹ đừng đi lâu nhé. Con lo mẹ mệt…”

Hương nhìn con trai một thoáng, nhưng không dừng lại, không ôm con, chỉ gật đầu lạnh lùng: “Mẹ đi gặp đối tác. Con ngủ đi.”

Nam nhìn vợ, tim anh như bị dao cắt. Anh biết cô đi đâu, biết cô sẽ lại nằm dưới thân kẻ khác, lại để hắn lấp đầy nơi mà anh – chồng cô – chưa bao giờ thực sự chiếm hữu. Nhưng anh vẫn im lặng, tay siết chặt điều khiển ti vi, nước mắt kìm nén. Bảo ngây thơ hỏi: “Mẹ đi làm thêm hả mẹ?”

Hương mỉm cười gượng gạo, cúi xuống hôn con một cái qua loa: “Ừ, mẹ đi gặp đối tác một chút. Tối muộn mẹ mới về.”

Nam không nói gì. Chỉ khi Hương đã quay lưng bước ra cửa, anh mới khẽ gọi: “Hương…”

Cô dừng lại, không quay đầu. Nam giọng khản đặc, đầy đau đớn nhưng vẫn cố dịu dàng: “Về sớm một chút… Bảo nó sốt, nó lo cho em lắm. Anh… anh cũng vậy.”

Cửa đóng lại. Tiếng xe máy của Hương nổ máy, xa dần. Nam ôm chặt Bảo, nước mắt lặng lẽ rơi. Con trai anh, dù sốt cao, vẫn thì thầm: “Ba ơi… mẹ sẽ về sớm mà phải không? Con lo mẹ…”

Nam không trả lời, chỉ siết chặt con, tim anh vỡ vụn vì biết vợ mình đang lao vào vòng tay kẻ khác, đang để hắn chiếm lấy mọi thứ mà anh từng nghĩ là của mình.

Cùng lúc đó, tại tầng 28 khách sạn, Dũng đã chờ sẵn. Căn phòng penthouse rộng lớn, rượu vang đỏ, ánh nến lung linh. Anh đứng bên cửa sổ, tay cầm ly rượu, ánh mắt tối sầm vì dục vọng.

Cửa mở. Hương bước vào, váy đỏ rực như lửa.

Dũng không nói gì, chỉ mỉm cười, tiến lại gần, kéo khóa váy xuống ngay từ hành lang. Chiếc váy rơi xuống đất. Bên trong, cô không mặc gì cả – đúng như tin nhắn anh gửi lúc trưa: “Đừng mặc nội y. Anh muốn em đến là có thể địt ngay.”

Hương run rẩy, nhưng không kháng cự. Cô nhắm mắt, để mặc anh đẩy mình áp vào cửa kính lạnh ngắt, đối diện toàn thành phố sáng đèn. “Dũng… nhẹ thôi… em vẫn còn đau từ hôm qua…”

Anh cười khẽ, thì thầm bên tai cô: “Đau mới nhớ là của anh chứ. Chồng em có bao giờ làm em đau thế này không? Hay anh ta chỉ biết ngồi nhà chờ em về, với cái mùi của anh trên người em?”

Hương rên lên, không phải vì đau, mà vì lời anh khơi dậy lớp NTR sâu thẳm trong cô – hình ảnh Nam ở nhà, một mình chăm Bảo sốt, chờ vợ về trong vô vọng, khiến cô thêm phần kích thích. Dũng đẩy mạnh vào từ phía sau – một cú thôi, sâu đến tận cùng. Hương hét lên, tay bấu chặt vào kính, nước mắt trào ra vì đau và vì khoái lạc. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: “Nam ơi… em xin lỗi… nhưng em không thể dừng lại nữa rồi. Anh quá yếu đuối, em cần một người đàn ông như Dũng… cần anh ấy lấp đầy em, trong khi anh chỉ biết chịu đựng.”

Tiếng da thịt va chạm lại vang lên trong căn phòng cao nhất thành phố. Dưới kia, Nam vẫn ngồi lặng lẽ ôm con, chờ vợ về – như mọi đêm khác, với nỗi đau ngày càng lớn dần, nhưng vẫn im lặng, vì anh biết, nếu lên tiếng, mọi thứ sẽ tan vỡ.
 
  • Like
Reactions: vnn1268

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Chương 6: Đêm Không Còn Giới Hạn



2 giờ sáng, căn phòng penthouse tầng 28 vẫn sáng đèn mờ ảo, không khí ngập tràn mùi mồ hôi và dục vọng. Hương nằm ngửa trên giường king-size, hai chân bị Dũng giữ banh rộng hết cỡ, cơ thể cô đầy dấu hôn và dấu cắn đỏ tươi – những dấu vết anh để lại như lời tuyên bố sở hữu. Anh đang chậm rãi rút ra rồi lại đẩy sâu vào, từng cú một, không vội vàng nữa mà như muốn khắc sâu từng giây vào cơ thể cô. Dương vật anh vẫn cứng ngắc, gân guốc nổi rõ, ra vào nhịp nhàng trong vùng kín ướt át của cô, mỗi lần đẩy vào là một lần cô cảm nhận rõ ràng sự lấp đầy tuyệt đối.


Hương thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt ga giường đến trắng bệch. Trong đầu cô lúc này là một dòng chảy hỗn loạn:

“Mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần rồi nhỉ? Năm lần? Sáu lần? Mình không còn đếm nữa. Mình chỉ biết mình đang thuộc về anh ấy, hoàn toàn… trong khi Nam đang ở nhà ôm Bảo sốt, chắc đang khóc một mình. Em xin lỗi anh… nhưng anh quá yếu đuối, quá hiền lành, anh không bao giờ có thể khiến em cảm thấy thế này – được chinh phục, được ngưỡng mộ như một người phụ nữ thành công. Dũng cho em tất cả: sức mạnh, thành đạt, và những khoảnh khắc khiến em tan vỡ trong khoái lạc. Còn anh… anh chỉ biết chịu đựng, biết nhắm mắt làm ngơ khi em ngoại tình. Ý nghĩ ấy khiến em thêm phần hưng phấn, như một cơn nghiện không lối thoát.”

Dũng cúi xuống thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt:

“Đêm nay anh sẽ bắn vào trong em thêm lần nữa. Không bao. Em muốn thế đúng không? Muốn anh lấp đầy em, để chồng em ở nhà ngửi thấy mùi anh trên người em khi em về?”


Hương chỉ gật đầu, nước mắt lăn dài trên má, nhưng hai chân lại tự động quàng chặt lấy hông anh hơn, đón nhận từng cú đẩy sâu. Lời anh khơi dậy sâu thẳm trong cô – hình ảnh Nam ở nhà, một mình chăm Bảo sốt cao, chờ vợ về trong vô vọng, khiến cô thêm phần kích thích, như một lưỡi dao ngọt ngào cắt qua tim nhưng lại đẩy khoái cảm lên cao trào.

Cảnh chuyển về nhà, nơi Nam ngồi bên giường Bảo, thay miếng hạ sốt mới trên trán con trai. Bảo sốt gần 39 độ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, miếng hạ sốt màu xanh dính chặt nhưng con vẫn mê man gọi trong giấc ngủ: “Mẹ… mẹ ơi… mẹ đừng đi…” Nam lau mồ hôi cho con, tay run run, mắt đỏ hoe vì thức trắng. Anh nhắn tin cho Hương:

“Bảo sốt cao lắm, em về được không?”


Tin nhắn hiện “đã xem” nhưng không trả lời. Nam nhìn màn hình, tim quặn thắt. Anh biết vợ đang ở đâu, đang làm gì – đang nằm dưới thân kẻ khác, đang để hắn chiếm lấy mọi thứ mà anh từng nghĩ là của mình. Nhưng anh vẫn im lặng, ôm chặt Bảo, nước mắt lặng lẽ rơi: “Ba xin lỗi con… ba không giữ được mẹ cho con…”

Trở lại penthouse, Dũng bế xốc Hương ra ban công kính, ép cô áp mặt vào kính lạnh ngắt, đối diện toàn thành phố sáng đèn. Gió đêm thổi nhẹ, nhưng cơ thể cô nóng ran dưới vòng tay anh. Anh vừa đẩy mạnh vào từ phía sau vừa thì thầm:

“Nhìn xuống dưới kia kìa. Chồng em đang ở đâu đó trong những ánh đèn ấy, ôm con trai sốt cao, chờ em về. Còn em thì đang để anh bắn đầy vào lồn em. Đau không? Đau vì biết chồng em đang chịu đựng, nhưng đau ấy khiến em sướng hơn đúng không? Em thấy mình dâm đãng đến mức nào chưa?”


Hương khóc, nhưng không phải vì xấu hổ – mà vì khoái lạc tột độ khi bị nói đúng sự thật. Mỗi cú đẩy của anh như một lời nhắc nhở: Nam quá hèn nhát, quá nhường nhịn, trong khi Dũng khiến cô cảm thấy mình là nữ hoàng bị chinh phục. Cô cong người, đón nhận từng cú đâm sâu, nước nhờn chảy dài xuống đùi, hòa lẫn với mồ hôi. “Dũng… mạnh nữa đi… em muốn anh lấp đầy em… để Nam biết em không còn là của anh ấy nữa…”


Dũng cười man dại, tăng tốc độ, tiếng da thịt va chạm “bốp bốp” vang vọng trong đêm. Anh nắm tóc cô kéo ngửa ra sau, cắn mạnh vào cổ cô, để lại dấu răng đỏ lựu. Hương lên đỉnh lần nữa, cơ thể co giật, nước phun ra ướt đẫm kính ban công. Nhưng anh chưa dừng, bế cô vào phòng tắm kính lớn, mở vòi sen nước nóng, làn hơi nước mù mịt bao phủ hai người.


Dũng ép cô quỳ xuống dưới vòi sen, nước nóng chảy rào rào xuống da thịt. Hương ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy dương vật anh vẫn cứng ngắc, lưỡi cuốn quanh đầu khấc bóng loáng, mút mạnh như muốn nuốt trọn. Anh rên khẽ, tay luồn vào tóc cô ướt sũng, đẩy hông theo nhịp: “Chồng em có bao giờ bắt em quỳ thế này không? Hay anh ta chỉ biết nằm im để em dẫn dắt?” Lời anh lại khơi dậy – Hương tưởng tượng Nam ở nhà, một mình ôm Bảo sốt, trong khi vợ anh đang quỳ dưới chân kẻ khác, nuốt lấy tinh dịch của hắn.

Sau đó anh bế cô lên, để cô ngồi lên bồn rửa mặt, hai chân dang rộng. Nước sen vẫn chảy, hơi nước làm kính mờ đi, nhưng anh không quan tâm – đẩy thẳng vào sâu trong cô, liên tục, dồn dập. Tiếng nước hòa lẫn tiếng rên của Hương: “Dũng… em của anh rồi… bắn vào em đi… lấp đầy em…” Anh gầm lên, vài chục cú thúc điên cuồng cuối cùng, rồi bắn – từng đợt tinh dịch nóng hổi, dày đặc bơm thẳng vào tử cung cô, nhiều đến mức tràn ra ngoài, chảy xuống bồn rửa mặt trắng sứ thành dòng trắng đục nhớp nháp.

Hương đạt cực khoái cuối cùng, hét lên tên Dũng, rồi bất lực gục vào ngực anh, khóc nức nở: “Em… em không về nhà được nữa… em sợ nhìn mặt Nam và Bảo… em sợ thấy anh ấy đau khổ, nhưng em không thể dừng lại…”


Dũng vuốt tóc cô, cười nhẹ, giọng đầy sở hữu:

“Đừng về nữa. Từ giờ em là của anh. Anh sẽ cho em tất cả những gì chồng em không bao giờ cho được – thành công, khoái lạc, và một cuộc sống không còn ngột ngạt.”


5 giờ sáng, Hương ngồi trên ghế sofa trong phòng, mặc áo choàng tắm của Dũng, tay cầm ly rượu vang anh rót. Cơ thể cô mệt mỏi nhưng thỏa mãn, giữa hai đùi vẫn còn âm ỉ rát, dòng tinh dịch trắng đục chậm rãi chảy ra, nhỏ giọt xuống ghế sofa da trắng.


Điện thoại rung liên hồi – 27 cuộc gọi nhỡ từ Nam, tin nhắn cuối cùng:

“Bảo lên cơn co giật, anh đưa con vào viện nhi đồng rồi. Em… em đang ở đâu vậy Hương?”

Hương nhìn màn hình, tay run run, nước mắt lăn dài. Trong đầu cô xoáy lên hình ảnh Bảo sốt cao, miếng hạ sốt trên trán, gọi mẹ trong mê man; hình ảnh Nam đau khổ, một mình đưa con vào viện, chờ vợ về trong vô vọng. Tội lỗi dâng trào, nhưng đồng thời là khoái lạc thoáng qua – khiến cô nghiện, khiến cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn khi phản bội người chồng yếu đuối ấy. Cô tắt nguồn điện thoại, ngẩng lên nhìn Dũng đang đứng tắm trong phòng tắm kính, cơ thể săn chắc dưới vòi sen.


Cô thì thầm một mình:

“Em xin lỗi Bảo… xin lỗi Nam… nhưng mẹ đã chọn rồi. Em chọn Dũng… chọn khoái lạc này… thay vì cuộc sống nhàm chán với anh.”


Màn hình tối dần, chỉ còn tiếng nước sen và tiếng tim đập của một người phụ nữ vừa chính thức bước qua giới hạn cuối cùng – không còn đường quay lại.
 
  • Like
Reactions: vnn1268

kaukinh

Đang Bú Sữa Mẹ
30/1/25
25
13
11
33
Bình Dương
VND
0
Tín dụng
96
Bữa giờ không biết rphang đổi tên miền gì, vào mãi không được.


Chương 7: Những Mảnh Vỡ Còn Lại



Buổi chiều mưa tầm tã, Sài Gòn như khóc thay cho cả ba con người – những giọt nước nặng nề rơi xuống mái tôn bệnh viện, hòa lẫn với tiếng thở dài khe khẽ của Nam. Anh ngồi bên giường bệnh Bảo ở viện Nhi Đồng 1, tay nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con trai, cảm nhận rõ ràng từng nhịp mạch yếu ớt dưới lớp da mỏng manh. Bảo đã hạ sốt, nhưng vẫn yếu, mắt thâm quầng, miếng hạ sốt cũ đã rơi từ lúc nào, để lại một vệt đỏ mờ trên trán con. Nam không ngủ suốt ba đêm, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng nỗi đau trong lòng còn nặng nề hơn – một nỗi đau âm ỉ, như bị dao cứa chậm rãi từng nhát một. Đầu óc anh là một dòng ý thức hỗn loạn, không ngừng lặp lại, giằng xé giữa tình yêu thương vợ con và nỗi thống khổ bị phản bội:


“Đêm qua em ở đâu, Hương? Em đang nằm dưới hắn, để hắn bắn đầy vào trong, để hắn chiếm lấy mọi thứ mà anh từng nghĩ là của chúng ta… trong khi con trai mình co giật vì sốt 40 độ, gọi mẹ trong mê man. Anh đau lắm, đau đến mức muốn hét lên, muốn đấm vào tường cho vỡ tay. Nhưng anh vẫn ngồi đây, ôm con, vì anh yêu em, yêu Bảo quá nhiều. Mình đã sai ở đâu? Vì mình quá hiền? Vì mình không đủ mạnh mẽ như hắn, không đủ để khiến em ngưỡng mộ? Vì mình im lặng quá lâu, để em nghĩ anh không biết đau? Không… anh đau lắm chứ. Nhưng anh sợ mất em, sợ mất gia đình này – sợ Bảo tỉnh dậy mà không thấy mẹ, sợ chính mình sẽ tan vỡ nếu phải đối mặt. Giờ thì sao? Em đã chọn rồi. Còn anh? Anh phải thay đổi… phải nói ra, phải cho em thấy anh cũng biết yêu, biết đau. Nếu không, anh sẽ mất hết – mất em, mất Bảo, mất chính mình. Nhưng nếu em vẫn đi… anh sẽ để em đi, dù tim anh có vỡ vụn.”


Bình minh hôm ấy, Nam đã tự vấn chính mình trước gương nhà vệ sinh bệnh viện. Mắt anh đỏ hoe, phản chiếu một người đàn ông mệt mỏi, lưng hơi cong vì gánh nặng cuộc sống. Giọng anh khàn đặc thì thầm với chính mình, từng lời như dao cắt vào tim:

“Mày hèn nhát quá lâu rồi, Nam ạ. Em đi với hắn vì mày không đủ mạnh, không đủ để khiến em ngưỡng mộ như thầy giáo hay giám đốc ngày xưa của em. Mày chỉ biết gánh vác, biết im lặng chịu đựng, nhưng im lặng ấy đã đẩy em xa hơn. Giờ mày phải thay đổi. Không phải để giữ em bằng lực, bằng giận dữ – mà để em thấy anh cũng có trái tim, cũng biết đấu tranh cho gia đình. Nếu em vẫn chọn đi… ít nhất anh đã cố. Vì Bảo, vì chính mày. Anh không muốn con trai mình lớn lên mà nghĩ ba nó yếu đuối, không muốn em nhìn anh như một kẻ tầm thường nữa.”

Chiều mưa, Hương cuối cùng cũng xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Cô mặc áo khoác dài che kín dấu vết trên cổ và ngực – những dấu cắn đỏ từ Dũng vẫn còn âm ỉ rát, mỗi lần chạm vào là một cơn rùng mình khoái lạc tội lỗi len lỏi, nhắc nhở cô về những đêm điên cuồng, về dòng tinh dịch nóng hổi tràn đầy tử cung. Tóc ướt mưa, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và vì những đêm không ngủ, lòng cô giằng xé giữa dục vọng và day dứt: “Mình nên về đây không? Dũng đang chờ, hắn khiến mình sống động, khiến mình được ngưỡng mộ… nhưng Bảo… con trai mình đang nằm đó, vì mình mà sốt cao, vì mình mà co giật. Mình là mẹ tồi tệ… nhưng sao mình vẫn muốn quay về penthouse, muốn hắn chiếm lấy mình lần nữa? Tội lỗi này… nó ngọt ngào quá, đau đớn quá.”

Nam nhìn thấy vợ, chỉ khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng đứng dậy. Bảo đang ngủ, hơi thở đều đặn. Nam ra hiệu cho Hương theo anh ra hành lang.

Mưa vẫn rơi xối xả ngoài cửa sổ kính, như muốn rửa trôi mọi thứ.

Nam đưa cho cô một hộp nhỏ bằng gỗ – chiếc hộp anh từng đựng nhẫn cưới ngày xưa, giờ đây nặng trĩu ký ức. Bên trong là chiếc nhẫn cũ và một xấp giấy ly hôn đã ký sẵn một bên.

“Anh ký rồi. Em chỉ cần ký nốt là xong. Nhà, xe, tiền anh để lại hết. Anh chỉ xin nuôi Bảo.”


Giọng anh bình tĩnh, nhưng nước mắt đã lăn dài, từng giọt rơi xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo. Không giận dữ, không trách móc – chỉ đau đớn thuần khiết, như một dòng sông ngầm cuối cùng vỡ bờ, và anh chia sẻ hết những tổn thương dồn nén:

“Anh không giữ em nữa. Em đi với anh ấy thì… chắc sẽ hạnh phúc hơn, sẽ được ngưỡng mộ như em luôn khao khát. Chỉ là… anh không ngờ ngày này lại đến nhanh thế. Anh đau lắm, Hương ạ. Không phải vì em ngoại tình – anh biết từ lâu, anh thấy mùi hắn trên người em, thấy em thay đổi – mà vì anh biết mà vẫn im lặng, vì anh nghĩ im lặng là yêu thương, là nhường nhịn để em không ngột ngạt. Nhưng giờ anh nhận ra, im lặng ấy chỉ khiến mọi thứ tệ hơn, khiến em nghĩ anh yếu đuối, không đủ để giữ em. Anh yêu em, yêu Bảo, nhưng nếu em chọn con đường khác… anh sẽ để em đi, để em không còn phải sống trong 'yên bình giả tạo' như em từng nói. Chỉ mong em nghĩ đến con, nghĩ đến những gì chúng ta từng có.”

Hương chết lặng. Tay cô run run cầm hộp gỗ, lòng quặn thắt như bị siết chặt. Trong đầu cô chợt hiện lên cảnh đêm qua: Dũng đẩy mạnh vào cô trên ghế sofa penthouse, bắn đầy tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung, cười bảo “Từ giờ em là của anh”, còn cô thì cong người lên trong khoái lạc đỉnh điểm, rên rỉ tên hắn. Bây giờ, đứng trước chồng, cô đột nhiên thấy ghê tởm chính mình – một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì dục vọng, mà vì tội lỗi thực sự lần đầu tiên dâng trào, khiến cô nghẹn ngào, muốn quỳ xuống mà không thể.

Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ mở cửa phòng bệnh, bước vào với bước chân nặng nề.


Bảo tỉnh dậy ngay lúc ấy. Con bé gầy rộc, mắt sáng lên khi thấy mẹ, nhưng giọng yếu ớt, đầy lo lắng và tủi thân:

“Mẹ… mẹ về rồi… Con sợ lắm… sao mẹ không về với con? Con sốt mà không có mẹ… con gọi mẹ mãi…”


Hương lao đến bên giường, ôm chặt con vào lòng, khóc nức nở, nước mắt thấm ướt áo bệnh viện của Bảo. Bảo nép vào mẹ, tay nhỏ xíu vuốt tóc cô, cử chỉ ấy non nớt nhưng đầy yêu thương:

“Mẹ đừng đi nữa nhé… Con nhớ mẹ… Con sốt mà chỉ có ba… ba khóc suốt…”


Nam đứng ngoài cửa, lưng tựa tường, nước mắt rơi nhưng không lên tiếng, chỉ nhìn vợ con qua lớp kính mờ hơi nước – ánh mắt anh đầy kiên trì, đầy tình yêu không nguôi, như muốn nói “Anh vẫn ở đây, nếu em muốn quay về”. Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận – chỉ có tiếng mưa và tiếng khóc của ba người, tiếng nức nở của Hương hòa lẫn với hơi thở yếu ớt của Bảo, và ánh mắt Nam lặng lẽ quan sát, đầy hy vọng mong manh xen lẫn đau đớn.


Một lúc sau, Hương buông Bảo ra, hôn lên trán con, cử chỉ ấy nhẹ nhàng nhưng đầy day dứt, rồi đặt phong bì tiền viện phí dày cộp lên tủ đầu giường – một cử chỉ máy móc, như cố bù đắp bằng vật chất cho sự vắng mặt của mình. Cô đứng dậy, nhìn Nam, ánh mắt cô lần đầu tiên yếu đuối thực sự, không còn lớp vỏ mạnh mẽ:

“Em… em chưa ký.”

Nam chỉ gật đầu, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt anh ánh lên một chút hy vọng mong manh – lần đầu tiên anh thấy vợ do dự, thấy cô yếu đuối thực sự trước tình yêu của anh, và anh khẽ mỉm cười – một nụ cười đau đớn nhưng chân thành, như muốn ôm cô nhưng vẫn giữ khoảng cách để cô tự quyết.

Hương bước ra hành lang, mưa vẫn rơi. Cô đứng dưới mái hiên bệnh viện, tay cầm hộp gỗ, nước mắt hòa lẫn nước mưa, lòng giằng xé giữa khoái lạc thoáng chốc từ Dũng và tình yêu gia đình đang lay động cô. Điện thoại rung – Dũng gọi video. Cô nhìn màn hình, tay run run, nhưng không nghe máy. Tin nhắn hiện lên:

“Em đang ở đâu? Anh đang cứng đây. Về nhanh đi, tầng 28 chờ em.”

Hương tắt máy, quay lại nhìn vào phòng bệnh qua lớp kính. Nam đang ngồi bên Bảo, hát ru con ngủ, giọng khàn khàn nhưng ấm áp như ngày xưa, tay anh vuốt nhẹ lưng con – cử chỉ ấy giản dị nhưng đầy tình phụ tử, khiến Hương chợt nhớ những ngày đầu hôn nhân, khi Nam còn khiến cô mỉm cười. Bảo đã ngủ thiếp đi, tay nhỏ nắm chặt áo ba, như tìm chỗ dựa cuối cùng.

Hương đứng đó rất lâu, dưới mưa. Cô không bước vào lại, cũng không rời đi ngay. Chỉ lặng lẽ mở hộp gỗ, lấy chiếc nhẫn cưới cũ ra, đeo lại vào ngón áp út – dù nó đã chật vì tay cô sưng vì khóc, cử chỉ ấy không lời nhưng đầy ý nghĩa, như một lời thú nhận thầm lặng. Nam nhìn thấy qua kính, và anh khẽ gật đầu, ánh mắt gặp nhau – không lời, nhưng đầy thấu hiểu, đầy hy vọng hàn gắn.

Mưa vẫn rơi. Giấy ly hôn vẫn nằm trong hộp, chưa có chữ ký thứ hai. Hương quay lưng, bước về phía taxi, nhưng không phải về penthouse – mà về nhà, nơi Nam và Bảo đang chờ. Nhưng trong túi cô, điện thoại lại rung lần nữa – Dũng nhắn:

“Tối nay tầng 28 vẫn chờ em. Đừng để anh đợi lâu.”

Cô không trả lời. Chỉ siết chặt chiếc nhẫn trong tay, nước mắt rơi lẫn mưa, lòng giằng xé giữa khoái lạc thoáng chốc và tình yêu gia đình đang cố gắng hồi sinh. Hành trình hàn gắn mới bắt đầu – không dễ dàng, đầy thử thách từ Dũng và những cám dỗ bên ngoài, từ sự thay đổi của Nam và những nhận lỗi của cô, nhưng lần đầu tiên, cô cảm nhận được tình yêu kiên trì của chồng, và có lẽ, đó là chìa khóa để xây dựng lại niềm tin từng mảnh vỡ.
 

Bài viết liên quan