CHƯƠNG 16: BỮA TIỆC CỦA GIỚI THƯỢNG LƯU
Biệt thự ven sông khu Thảo Điền đêm nay rực sáng như một cung điện pha lê. Những chiếc siêu xe nối đuôi nhau tiến vào cổng, tiếng động cơ gầm gừ kiêu hãnh hòa lẫn với tiếng nhạc Jazz dìu dặt vọng ra từ bên trong.
Minh cho xe dừng lại ngay trước thảm đỏ. Gã hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh trước sự xa hoa choáng ngợp này, rồi nhanh chóng bước xuống mở cửa xe sau.
Một chiếc giày cao gót đính đá lấp lánh chạm xuống mặt đất. Tiếp theo là một đôi chân dài miên man, trắng muốt lộ ra sau đường xẻ tà táo bạo của chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu.
Ngọc Lan bước ra.
Minh sững sờ mất vài giây. Gã suýt không nhận ra vợ mình. Mái tóc đen nhánh được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ thanh tú đeo một sợi dây chuyền kim cương sáng lóa – món quà mà Thiên vừa đeo cho cô trên xe lúc nãy. Gương mặt cô được trang điểm sắc sảo, đôi môi đỏ mọng đầy quyền lực, ánh mắt không còn vẻ rụt rè của một cô giáo dạy đàn nghèo khó nữa.
Lan đứng đó, kiêu sa và lộng lẫy, tỏa ra thứ hào quang của tiền bạc và dục vọng.
"Cảm ơn," Thiên bước ra từ phía bên kia, chỉnh lại khuy áo vest. Hắn đi vòng qua, thản nhiên vòng tay ôm trọn lấy eo Lan, kéo sát cô vào người mình. Bàn tay hắn đặt lên hông cô đầy vẻ chiếm hữu, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp lụa đỏ như muốn khẳng định với cả thế giới: Người phụ nữ này là của tôi.
"Đi thôi em," Thiên thì thầm, rồi quay sang Minh, ném cho gã chiếc chìa khóa xe. "Đánh xe ra bãi sau. Rồi vào trong tìm chỗ nào khuất mà đứng. Lúc nào về tôi gọi."
Minh cúi đầu nhận chìa khóa, cảm thấy mình nhỏ bé và dơ dáy lạ thường trước cặp đôi hoàn hảo này.
Bên trong sảnh tiệc, mùi nước hoa đắt tiền, mùi xì gà thượng hạng và mùi rượu sâm-panh nồng nàn quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc quánh của giới thượng lưu.
Minh – trong bộ dạng của một gã tài xế – nép mình vào một góc tối gần quầy bar, nơi những người phục vụ đi lại. Gã gọi một ly nước lọc, mắt không rời khỏi Lan.
Vợ gã đang tỏa sáng. Cô đứng giữa đám đông những doanh nhân, thiếu gia, cười nói duyên dáng. Thiên không rời cô nửa bước. Hắn thì thầm vào tai cô điều gì đó khiến Lan bật cười khúc khích, rồi cô ngả đầu vào vai hắn, ánh mắt mơ màng hạnh phúc.
Minh thấy một gã đàn ông lạ mặt tiến đến mời rượu Lan. Ánh mắt gã đó hau háu nhìn vào khe ngực sâu hun hút của Lan. Thay vì e ngại che chắn như trước kia, Lan lại khẽ ưỡn ngực lên, nâng ly rượu chạm nhẹ, đôi mắt lẳng lơ đáp trả.
Cô ấy đang tận hưởng điều này. Cô ấy đang tận hưởng cảm giác được thèm khát, được cung phụng.
Thiên đứng bên cạnh, không hề ghen tuông. Trái lại, hắn nhếch mép cười đắc ý. Hắn thích cảm giác sở hữu một món đồ trang sức quý giá mà ai cũng muốn chạm vào nhưng không được. Hắn vòng tay ra sau lưng Lan, bàn tay to lớn trượt xuống, bóp nhẹ vào vòng ba của cô ngay giữa chốn đông người. Lan giật mình, quay sang nhìn Thiên, mặt đỏ bừng nhưng không hề gạt tay hắn ra.
"Này anh bạn," một giọng nói vang lên bên cạnh Minh.
Minh giật mình quay lại. Một người phục vụ bưng khay rượu nhìn gã: "Tài xế của cậu Thiên đúng không? Cậu ấy bảo mang cái này ra cho anh."
Người phục vụ đưa cho Minh một đĩa thức ăn thừa – những miếng canapé tôm hùm sang trọng nhưng đã bị cắn dở hoặc nguội lạnh.
"Cậu ấy bảo anh cứ ăn tự nhiên, đừng để bụng đói mà lái xe không an toàn," người phục vụ nhếch mép cười khinh bỉ rồi bỏ đi.
Minh nhìn đĩa thức ăn trên tay. Một sự sỉ nhục tinh tế nhưng tàn độc. Thiên đang bố thí cho gã, nhắc nhở gã rằng gã chỉ xứng đáng nhận những thứ thừa thãi – kể cả thức ăn, lẫn vợ của mình.
Đúng lúc đó, tiếng nhạc du dương nổi lên. Mọi người bắt đầu đổ ra sàn nhảy.
Thiên dắt tay Lan bước ra giữa sảnh. Ánh đèn chùm pha lê rọi thẳng vào họ. Thiên một tay nắm tay Lan, một tay ôm chặt eo cô. Họ di chuyển nhịp nhàng theo điệu Waltz.
Cơ thể Lan dán chặt vào Thiên. Minh thấy rõ đầu gối của Thiên tách hai chân Lan ra, chen vào giữa mỗi khi họ xoay người. Gã thấy Lan nhắm mắt lại, thì thầm vào tai Thiên, môi cô chạm nhẹ vào vành tai hắn đầy khiêu khích.
Đột nhiên, một người bạn của Thiên đi ngang qua chỗ Minh đứng, chỉ trỏ về phía sàn nhảy:
"Con bé kia là ai mà nhìn ngon thế? Bồ mới của thằng Thiên à?"
Người bạn đi cùng gật gù: "Ừ, nghe đâu là sinh viên nhạc viện. Nhìn cái tướng đấy thì trên giường chắc dâm phải biết. Mày nhìn cái hông nó lắc kìa, thằng Thiên số hưởng thật."
"Thế còn cái gã đứng kia?" Người kia hất hàm về phía Minh.
"À, thằng tài xế riêng. Nghe nói thằng Thiên mới tuyển. Nhìn đụt đụt thế thôi chứ trung thành lắm."
Minh nghe hết. Gã đứng chôn chân tại chỗ, tay siết chặt đĩa thức ăn đến mức chiếc đĩa nhựa kêu răng rắc. Gã là chồng, nhưng trong mắt xã hội này, gã chỉ là "thằng tài xế đụt". Và vợ gã – người đàn bà đang uốn éo trong vòng tay Thiên kia – được định danh là "con hàng ngon" của sếp gã.
Bài nhạc kết thúc. Thiên cúi xuống, hôn lên môi Lan trước tràng pháo tay của mọi người. Lan không né tránh, cô vòng tay qua cổ Thiên, đáp lại nụ hôn đó một cách nồng nhiệt, công khai.
Khoảnh khắc đó, Minh nhận ra mình đã mất Lan hoàn toàn. Không phải vì tờ giấy hôn thú, mà vì cô ấy đã thực sự bước chân vào thế giới của Thiên – một thế giới lấp lánh, phù phiếm và đầy khoái lạc mà gã không bao giờ có thể chạm tới.
Gã đặt đĩa thức ăn xuống, lủi thủi đi ra cửa sau, châm một điếu thuốc. Gã đứng trong bóng tối của bãi xe, nhìn vào ánh đèn rực rỡ bên trong, chờ đợi đến giờ tàn tiệc để được lái xe đưa "ông bà chủ" về đi ngủ – hoặc đi làm tình.
CHƯƠNG 17: CƠN GHEN CỦA "KẺ THỨ BA"
Ánh đèn Strobe Light tại Sky Bar quét loang loáng những vệt màu tím ngắt lên đám đông đang lắc lư điên cuồng. Tiếng Bass dội vào lồng ngực thùm thụp.
Minh đứng ở khu vực dành cho vệ sĩ và tài xế, mắt không rời khỏi bàn VIP trung tâm. Ở đó, Bảo Thiên đang ngồi ngả ngớn trên ghế sofa nhung, tay cầm ly Whisky. Nhưng bên cạnh hắn không chỉ có Lan.
Một cô gái lạ mặt – nghe đâu là người mẫu mới nổi – đang sà vào lòng Thiên. Cô ta mặc chiếc váy sequin xẻ sâu đến tận rốn, bộ ngực bơm căng tròn ép chặt vào cánh tay Thiên. Cô ta thì thầm vào tai hắn, bàn tay vuốt ve đùi hắn một cách công khai, trắng trợn.
Thiên không đẩy ra. Hắn cười, ghé sát tai cô ta nói gì đó khiến ả cười rú lên, đấm nhẹ vào ngực hắn.
Minh nhìn sang Lan.
Vợ gã ngồi ở phía bên kia của Thiên. Cô không còn vẻ cam chịu hay e dè như trước. Cô đang nhìn cô ả người mẫu kia với ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Bàn tay Lan siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đó không phải là ánh mắt của một kẻ sợ mất "mỏ vàng". Đó là ánh mắt của một người đàn bà đang ghen tuông vì người đàn ông mình yêu.
Bất ngờ, cô ả người mẫu cầm trái cherry trong ly cocktail, đưa lên miệng Thiên, định mớm cho hắn.
Cạch!
Lan dằn mạnh ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Âm thanh chát chúa khiến cả bàn giật mình.
"Đi về," Lan nói, giọng lạnh băng nhưng đầy uy lực. Cô đứng phắt dậy, không đợi Thiên trả lời, quay lưng bước thẳng ra cửa.
Thiên ngẩn người một giây, rồi nhếch mép cười thích thú. Hắn gạt cô người mẫu ra, đứng dậy đuổi theo Lan, bỏ lại đằng sau ánh mắt ngỡ ngàng của đám bạn bè.
Trong bãi đỗ xe VIP vắng vẻ.
Minh vừa mở cửa xe sau, Lan đã lao vào trong. Thiên cũng vừa tới nơi, chưa kịp nói gì thì đã bị Lan túm lấy cà vạt, kéo mạnh vào trong xe.
Rầm! Cánh cửa đóng lại.
"Bác tài! Chạy xe! Về ngay lập tức!" Lan hét lên, giọng lạc đi vì giận dữ.
Minh vội vã nổ máy. Gã chưa từng thấy vợ mình mất kiểm soát thế này bao giờ.
Ở ghế sau, một cuộc chiến đang nổ ra. Lan không ngồi im chờ Thiên âu yếm nữa. Cô lao vào hắn như một con thú hoang bị tổn thương.
"Anh thích nó hả?" Lan gầm gừ, đẩy Thiên ngã ngửa ra ghế. "Vú nó to hơn em đúng không? Nó lẳng lơ hơn em đúng không?"
"Bình tĩnh nào cưng..." Thiên cười cợt, hai tay giơ lên đầu hàng nhưng ánh mắt lại rực lửa dục vọng. Hắn thích nhìn thấy cô ghen.
"Đừng có cười!" Lan quát.
Cô làm một hành động khiến Minh sững sờ qua gương chiếu hậu. Lan tốc váy lên, leo hẳn lên người Thiên, ngồi lên đùi hắn ngay khi xe đang lăn bánh.
"Hôm nay em sẽ cho anh biết, ai mới là người làm anh sướng nhất!"
Lan thô bạo kéo khóa quần Thiên xuống. con cặc khủng của hắn bật ra, cứng ngắc vì bị kích thích bởi sự hung dữ của cô. Lan không cần dạo đầu. Cô nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, bôi qua loa xuống cửa mình đang khô khốc vì giận dữ, rồi cầm lấy dương vật của Thiên, nhắm thẳng vào lối vào của mình.
"Áaaaa!"
Lan nghiến răng, ấn mạnh hông xuống.
Không có sự dịu dàng. Cô nuốt chửng lấy Thiên một cách thô bạo. Cảm giác đau rát khi xâm nhập khô khốc khiến cô tỉnh táo hơn, nhưng cũng điên cuồng hơn.
"Của em... Nó là của em..." Lan rên rỉ, hai tay bấu chặt vào vai Thiên, móng tay cào xước cả da thịt hắn qua lớp áo sơ mi.
Cô bắt đầu nhún nhảy.
Ở tư thế Cowgirl (Cưỡi ngựa) này, Lan hoàn toàn nắm quyền chủ động. Cô nâng hông lên cao rồi thả rơi tự do xuống, để "con cặc" của Thiên đóng cọc sâu nhất vào tử cung mình.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, mạnh mẽ và đầy hận thù.
"Nói đi! Con kia có làm được thế này không?" Lan vừa nhún vừa thở hổn hển, tóc tai rũ rượi, mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ. Gương mặt cô lúc này toát lên vẻ dâm mị và chiếm hữu đến đáng sợ.
Thiên sướng đến tê dại. Hắn bóp chặt lấy hai bầu ngực đang nảy lên bần bật của Lan, ngửa cổ ra sau rên rỉ: "Không... a... không ai bằng em... em là nhất..."
Minh lái xe, tay run rẩy đến mức suýt lạc tay lái. Gã nhìn thấy tất cả. Gã thấy vợ mình đang cưỡi trên người gã đàn ông khác, điên cuồng khẳng định chủ quyền.
Cô ấy không làm thế vì Minh ép buộc. Cô ấy làm thế vì cô ấy yêu Thiên. Cô ấy sợ mất Thiên.
"Sâu nữa... đâm chết em đi..." Lan nức nở, nước mắt chảy dài nhưng hông vẫn không ngừng nghiền nát dương vật của Thiên. "Anh là của em... Cấm anh nhìn con khác..."
Thiên chồm lên, hôn ngấu nghiến vào môi Lan để chặn lại những lời ghen tuông đó. Hắn thúc mạnh từ dưới lên, phối hợp với nhịp nhún của cô.
"Anh là của em. Cả đời này là của em," Thiên thề thốt trong cơn khoái lạc.
Lan hét lên một tiếng dài, cơ thể co giật, siết chặt lấy Thiên rồi gục xuống vai hắn. Thiên cũng gầm lên, phóng thích dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể người tình.
Không gian trong xe chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc.
Lan nằm rúc vào lòng Thiên, ngoan ngoãn như một con mèo vừa được vuốt ve, tay vẫn ôm chặt lấy cổ hắn không buông.
Minh nhìn qua gương, thấy ánh mắt Lan nhắm nghiền, khóe môi vương nụ cười mãn nguyện. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Minh. Gã hiểu rằng, "trò chơi" kiếm tiền trả nợ của gã đã kết thúc từ lâu. Bây giờ là thực tế: Vợ gã đã yêu người ta mất rồi. Và gã, chính thức trở thành kẻ thứ ba thừa thãi trong mối quan hệ này.
CHƯƠNG 18: SỰ SO SÁNH TÀN NHẪN
Đêm đã về khuya. Căn phòng trọ chìm trong tiếng quạt trần quay cót két già nua.
Ngọc Lan bước ra từ nhà tắm, trên người quấn chiếc khăn bông cũ kỹ. Cô vừa gột rửa sạch sẽ những tàn dư của trận mây mưa cuồng nhiệt trên xe với Thiên. Mùi sữa tắm rẻ tiền cố gắng lấp đi mùi xạ hương nam tính, nhưng không thể xóa nhòa được vẻ thỏa mãn vẫn còn vương trên nét mặt cô.
Lan ngồi xuống mép giường, thẩn thơ cầm điện thoại nhắn tin chúc Thiên ngủ ngon. Cô hoàn toàn coi Minh như không khí.
Minh ngồi ở bàn uống nước, nhìn tấm lưng trần của vợ. Hình ảnh Lan cưỡi trên người Thiên, điên cuồng nhún nhảy lúc nãy vẫn ám ảnh tâm trí gã. Nó khiến gã đau đớn, nhưng cũng kích thích cái tôi đàn ông hèn kém của gã trỗi dậy. Gã muốn chứng minh. Gã muốn khẳng định rằng: Cô ấy vẫn là vợ gã.
Minh đứng dậy, tắt đèn. Căn phòng tối om, chỉ còn chút ánh sáng hắt vào từ khe cửa.
Gã tiến lại gần giường, leo lên, vòng tay ôm lấy eo Lan từ phía sau.
"Lan..." Minh thì thầm, bàn tay bắt đầu sờ soạng bầu ngực cô qua lớp khăn tắm.
Lan không giật mình, cũng không hất tay ra như mọi khi. Cô ngồi im, thở dài một tiếng – tiếng thở dài của sự chán chường.
"Anh muốn gì?" Lan hỏi, giọng đều đều, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.
"Làm tình với anh đi," Minh cầu khẩn, dụi mặt vào vai cô. "Lâu lắm rồi... chúng ta không làm chuyện đó. Em là vợ anh mà."
Lan tắt điện thoại, đặt lên bàn. Cô quay lại, nằm xuống giường, dang hai chân ra một cách hờ hững, vô cảm như một con búp bê cao su.
"Làm nhanh đi. Em buồn ngủ lắm rồi," cô nói, giọng ráo hoảnh.
Thái độ của Lan như gáo nước lạnh tạt vào mặt Minh. Nhưng gã không dừng lại. Gã vội vàng cởi quần, lao vào vợ mình với sự khao khát tuyệt vọng.
Minh hôn cô. Nhưng đôi môi Lan mím chặt, khô khốc. Cô không đáp trả, không hé miệng để lưỡi gã lách vào. Gã hôn cô như hôn một bức tượng đá.
Bỏ cuộc với nụ hôn, Minh trườn xuống dưới. Gã dùng tay tách hai chân Lan ra.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Minh thấy vùng kín của vợ mình. Nó hơi sưng đỏ, hai mép lồn hơi mở rộng ra – hậu quả của việc bị Thiên đóng cọc liên hồi lúc nãy.
Minh đưa tay chạm vào. Khô. Hoàn toàn khô ráo.
Không có dâm thủy. Không có sự ướt át mời gọi như khi cô ở bên Thiên. Cơ thể Lan đóng cửa hoàn toàn với gã.
Minh cố gắng dùng nước bọt bôi trơn qua loa, rồi đưa "thằng nhỏ" của mình vào.
Và đó là lúc bi kịch thực sự bắt đầu.
Cảm giác đầu tiên của Minh là sự trống rỗng.
Trước đây, Lan rất khít. Mỗi lần vào là một lần khó khăn. Nhưng bây giờ, sau một thời gian dài bị Thiên khai phá và nong rộng bằng kích thước ngoại cỡ, "lối đi" của Lan đã trở nên quá rộng so với Minh.
Cậu nhỏ khiêm tốn của Minh lọt thỏm vào trong. Gã không cảm nhận được sự ma sát, không cảm nhận được các thớ cơ co bóp chào đón. Gã như đang đi vào một hang động không đáy.
"Ưm..." Minh gồng mình, cố gắng thúc mạnh, hy vọng tìm được chút cảm giác.
Bạch... bạch...
Tiếng va chạm vang lên rời rạc, yếu ớt.
Lan nằm dưới, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà đen kịt. Cô không rên. Không một tiếng động. Hai tay cô buông thõng sang hai bên, không hề ôm lấy lưng chồng.
"Em... em có thấy gì không?" Minh vừa thở dốc vừa hỏi, mồ hôi vã ra như tắm vì cố gắng kích thích vợ.
Lan im lặng một lúc, rồi buông một câu tàn nhẫn:
"Anh vào chưa?"
Ba chữ. Chỉ ba chữ thôi nhưng nó giết chết Minh ngay tức khắc. Gã đang hì hục bên trên, còn vợ gã thì hỏi gã đã vào chưa.
Minh khựng lại. Gã rút ra, rồi lại đâm vào, điên cuồng và tuyệt vọng.
"Anh đang ở trong em đây! Em không thấy sao?" Minh gào lên trong tiếng nấc.
"Không thấy," Lan trả lời, giọng lạnh lùng và thành thật đến tàn độc. "Nó nhỏ quá. Nó chẳng chạm vào đâu cả. Anh cứ huých huých ở ngoài cửa, ngứa ngáy khó chịu lắm."
Cô nhổm dậy, đẩy Minh ra. Minh ngã ngửa xuống giường, "thằng nhỏ" xìu xuống ngay lập tức vì quá nhục nhã.
Lan nhìn Minh, ánh mắt không còn chút thương hại nào. Cô bắt đầu so sánh, từng chi tiết một, như một bác sĩ pháp y mổ xẻ tử thi.
"Anh biết cảm giác khi ở bên Thiên là thế nào không?" Lan thì thầm, giọng cô bỗng trở nên run rẩy đầy hưng phấn khi nhắc tên người tình.
"Của anh ấy... nó to bằng cổ tay anh vậy. Khi anh ấy vào, em cảm thấy mình bị xé toạc ra. Nó chật chội, nó căng tức đến mức em không thở nổi. Nó lấp đầy mọi ngóc ngách, cọ xát vào tận cùng tử cung của em."
Lan đưa tay xuống dưới háng mình, mô phỏng lại động tác:
"Còn của anh... nó cứ trôi tuột đi đâu ấy. Em xin lỗi Minh. Nhưng cái 'hang' này..." cô vỗ nhẹ vào vùng bụng dưới, "...nó đã quen chứa chấp 'con cặc khủng' rồi. Nó không còn cảm giác với những thứ tầm thường nữa."
Minh nằm co quắp, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt chảy ướt đẫm gối.
"Dừng lại đi... đừng nói nữa..."
"Anh phải biết," Lan tiếp tục, tàn nhẫn xoáy sâu vào vết thương. "Anh ấy làm em lên đỉnh chỉ bằng một cú thúc. Còn anh hì hục cả tiếng đồng hồ chỉ làm em rát da thôi. Đừng cố nữa. Anh không thay thế được anh ấy đâu."
Nói xong, Lan nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu, quay lưng về phía Minh.
"Ngủ đi. Mai dậy sớm mà chở em đi. Anh Thiên nói mai sẽ đưa em đi thử váy cưới giả để chụp ảnh nghệ thuật. Anh ấy muốn thấy em mặc váy cô dâu."
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Minh nằm đó, trần trụi và ê chề. Gã nhìn tấm lưng của vợ, nhận ra rằng khoảng cách giữa hai người giờ đây không chỉ là tờ giấy ly hôn sắp ký, mà là một hố sâu ngăn cách về thể xác không thể nào lấp đầy.
Cơ thể vợ gã đã tiến hóa. Nó đã trở thành một cỗ máy tình dục được tinh chỉnh riêng cho Bảo Thiên. Và Minh, chính thức trở thành phế thải trong dây chuyền khoái lạc này.
CHƯƠNG 19: LỜI CẦU HÔN DƯỚI LỚP VÁY CƯỚI
Studio áo cưới White Swan nằm biệt lập trong một căn biệt thự Pháp cổ trên đường Tú Xương. Không gian nơi đây sặc mùi tiền và sự giả tạo của hạnh phúc.
Minh đỗ xe vào sân, vội vàng chạy vòng ra sau mở cửa. Hôm nay gã mặc một bộ vest đen rẻ tiền, rộng thùng thình, trông khúm núm đúng chất một gã tài xế trung niên an phận.
Thiên bước xuống xe, chỉnh lại chiếc nơ cổ. Hắn mặc Tuxedo trắng, phong độ như một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Hắn đưa tay đỡ Lan, ánh mắt ngập tràn sự sở hữu.
Khi Lan bước ra, Minh sững sờ. Cô chưa mặc váy cưới, chỉ mới trang điểm nhẹ, nhưng thần thái đã toát lên vẻ đài các kiêu sa khác hẳn người vợ lam lũ ở nhà trọ.
"Vào thôi," Thiên ra lệnh, tay hắn thản nhiên trượt xuống, vỗ nhẹ vào mông Lan một cái bộp ngay trước mặt Minh.
"Bác tài đứng đây chờ nhé. Hoặc vào trong xách đồ cho cô ấy cũng được," Thiên nói trống không, không thèm nhìn mặt Minh.
"Dạ... dạ vâng thưa cậu chủ," Minh cúi đầu đáp.
Bên trong studio, những bộ váy cưới lộng lẫy treo trên ma-nơ-canh như những bóng ma trắng toát.
"Bộ này," Thiên chỉ vào chiếc váy đuôi cá cúp ngực đính pha lê lấp lánh ở vị trí trung tâm. "Và cả bộ ren xuyên thấu kia nữa. Em thử hết cho anh."
Lan ngoan ngoãn đi vào phòng thay đồ rộng lớn được che bởi tấm rèm nhung đỏ thẫm.
Minh đứng nép ở góc phòng, tay cầm túi xách và mấy chai nước, đóng trọn vai người phục vụ. Nhưng chỉ được vài phút, Thiên bất ngờ thò đầu ra khỏi rèm, vẫy tay gọi Minh.
"Này bác tài! Vào đây một chút."
Minh giật thót: "Dạ?"
"Vào giúp cô ấy nâng cái đuôi váy. Nó nặng quá, cô ấy không xoay người được. Nhanh lên!"
Minh lật đật chạy vào. Căn phòng thay đồ bốn bề là gương phản chiếu. Lan đang đứng giữa phòng, trên người chỉ còn độc nhất bộ đồ lót màu da mỏng tang.
Thấy Minh bước vào, Lan hơi giật mình, hai tay theo phản xạ che trước ngực. Nhưng ánh mắt sắc lạnh của Thiên khiến cô phải buông tay xuống.
"Ngại cái gì? Bác tài già rồi, coi như chú bác trong nhà thôi," Thiên cười cợt nhả, tay hắn vòng qua eo Lan, trắng trợn bóp mạnh vào bầu ngực đang phập phồng của cô.
"Với lại... anh muốn có người phục vụ chúng ta. Nó làm anh thấy mình như vua chúa vậy."
Minh cúi gằm mặt, cố giấu đi sự run rẩy, quỳ xuống chân vợ để giúp cô luồn chân vào tùng váy tầng tầng lớp lớp.
Mùi hương cơ thể đàn bà nồng nàn phả vào mặt Minh khi gã rúc đầu vào lớp vải tuyn để chỉnh lại lớp lót. Trước mặt gã, ngay tầm mắt, là vùng bẹn của vợ được che đậy hời hợt bởi lớp vải ren mỏng.
"Kéo lên đi," Thiên ra lệnh cho Minh như ra lệnh cho một con chó.
Trong khi Minh đang loay hoay kéo khóa váy từ dưới lên, Thiên đứng sừng sững phía sau, áp sát hạ bộ vào mông Lan.
"Ưm..." Lan rên nhẹ khi cảm nhận được vật cứng rắn của Thiên đang cọ vào rãnh mông mình qua lớp quần lót.
"Đẹp lắm," Thiên thì thầm vào tai Lan, nhưng mắt hắn lại nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương – nơi gã tài xế già đang quỳ gối phục dịch dưới chân người tình của hắn.
"Em thấy không Lan? Em sinh ra là để được kẻ khác quỳ gối phục vụ. Còn anh... sinh ra là để cưỡi lên em."
Minh đứng dậy, tay vẫn giữ mép khóa kéo sau lưng vợ. Tiếng rẹt vang lên khô khốc, nhốt chặt cơ thể Lan vào trong chiếc váy bó sát.
Chiếc váy tôn lên đường cong hoàn hảo của Lan. Cô trông như một nữ thần, nhưng đôi mắt cô lại ướt át, dại đi vì những ngón tay hư hỏng của Thiên đang bắt đầu luồn lách vào trong cổ áo cúp ngực.
"Cậu chủ... váy chật lắm... hỏng mất..." Minh lí nhí can ngăn, tim gã đau nhói.
"Hỏng thì mua cái khác. Tao có tiền!" Thiên gắt lên, rồi bất ngờ hắn tốc ngược tùng váy cô dâu lên.
"Á!" Lan kêu lên, hai tay bám chặt vào vai Thiên.
Dưới lớp váy bồng bềnh, đôi chân trần của Lan lộ ra. Thiên thô bạo kéo lệch chiếc quần lót sang một bên, để lộ lỗ lồn hồng hào đang rỉ nước.
"Bác tài nhìn xem," Thiên cười hô hố, chỉ tay vào giữa hai chân Lan. "Con gái bây giờ bạo thật. Mới thử váy thôi mà đã ướt nhẹp thế này rồi. Chắc cô ấy thèm chồng lắm rồi đây."
Minh chết lặng. Thiên đang mời gã chiêm ngưỡng sự dâm đãng của vợ gã, mà không hề biết gã chính là người chồng bất lực đó.
"Dạ... cô chủ... đẹp lắm ạ..." Minh nuốt nước mắt vào trong, thốt ra lời khen đau đớn nhất cuộc đời mình.
Thiên không chần chừ, hắn quỳ xuống, chui đầu vào trong tùng váy.
"Ôi... Thiên... anh làm gì thế... có người mà..." Lan rên rỉ, tay vò nát lớp vải tuyn trắng tinh.
"Kệ lão ta. Lão ta dám nhìn sao?" Tiếng Thiên vọng ra từ trong váy, ồm ồm và đầy dục vọng.
Và rồi, tiếng chùn chụt, lép nhép vang lên. Thiên đang dùng lưỡi liếm láp, ngấu nghiến hạt âm vật của Lan ngay trước mặt Minh.
Minh đứng như trời trồng, nhìn tùng váy cưới của vợ mình rung lên bần bật theo nhịp đầu của gã nhân tình.
"A... sướng... sướng quá..." Lan không kìm được nữa, cô ngửa cổ ra sau, rên la thất thanh, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của chồng mình.
Khoảnh khắc đó, Minh nhận ra mình hoàn toàn vô hình. Trong mắt họ, gã chỉ là không khí.
Đột nhiên, Thiên chui ra, miệng ướt nhẹp dâm thủy. Hắn đứng dậy, rút từ túi áo ra một hộp nhung đỏ.
"Lan," Thiên nói, giọng khàn đục nhưng đầy uy quyền.
"Anh không muốn em về cái xóm trọ nghèo nàn đó nữa. Anh muốn em ở bên anh. Đêm nào anh cũng muốn được 'ăn' em thế này."
Hắn đeo chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn vào ngón tay Lan – ngón tay mà Lan đã tháo nhẫn cưới cất đi từ trước khi bước vào đây.
"Làm vợ anh nhé? Dọn về biệt thự sống với anh ngay hôm nay."
Lan sững sờ. Cô nhìn chiếc nhẫn, rồi liếc nhìn Minh qua gương với ánh mắt hoang mang. Cô đang xin ý kiến của "quân sư".
Minh đứng trong góc tối, nhìn vợ mình. Nếu cô từ chối, kế hoạch đổ bể, chủ nợ sẽ giết gã. Nếu cô đồng ý, gã mất vợ.
Minh khẽ gật đầu. Một cái gật đầu cam chịu và hèn hạ.
Lan thở phào, cô quay sang ôm chầm lấy Thiên, nụ cười rạng rỡ đầy thực dụng: "Em đồng ý... Nhưng mà..."
"Nhưng sao?"
"Em sợ ở biệt thự rộng lớn một mình... Em chưa quen..." Lan nũng nịu, đúng bài Minh đã dạy.
Thiên suy nghĩ một chút, rồi quay sang Minh, búng tay một cái tách.
"Này bác tài."
"Dạ cậu chủ?"
"Ông lái xe cho Lan bao lâu rồi?"
"Dạ... cũng được một thời gian rồi ạ."
"Tốt. Tôi thấy ông cũng được việc, lại biết giữ mồm giữ miệng," Thiên hất hàm về phía Minh, ánh mắt như đang định giá một món đồ cũ.
"Về làm quản gia cho tôi đi. Lương gấp đôi chỗ cũ. Nhiệm vụ chính là đưa đón Lan, lo cơm nước và vặt vãnh cho cô ấy. Lan nó nhát, có người quen đi theo chắc nó đỡ sợ hơn."
Minh mở to mắt. Đây là cơ hội duy nhất để gã được ở gần vợ.
"Mày thấy sao? Có làm được không?" Thiên hỏi dồn.
Minh nuốt cục nghẹn ở cổ họng xuống, cúi rạp người:
"Dạ... đội ơn cậu chủ. Con làm được ạ. Con hứa sẽ chăm sóc cô chủ... thật tốt."
Thiên cười lớn, vỗ mông Lan một cái rõ kêu: "Đấy, chiều em hết nấc nhé. Giờ thì thay đồ đi, về biệt thự 'tân hôn' sớm thôi."
Minh đứng lùi lại, nhìn Lan hạnh phúc trong vòng tay Thiên. Gã vừa chính thức nhận lời làm người hầu cho vợ mình và gã nhân tình, bắt đầu một chuỗi ngày địa ngục ngọt ngào dưới mái nhà của kẻ khác.
CHƯƠNG 20: KẾ HOẠCH "SỐNG CHUNG"
Tiếng băng dính kéo rẹt một cái chói tai, xé toạc sự im lặng nặng nề của căn phòng trọ.
Minh miết mạnh tay lên nắp thùng carton, niêm phong lại những món đồ cuối cùng của Lan. Không phải là quần áo cũ, cũng không phải những cuốn sách nhạc ố vàng. Trong thùng toàn là những thứ "mới": váy lụa, giày cao gót đính đá, và cả một ngăn riêng đựng những bộ đồ lót ren, lọt khe, tất lưới mà Thiên đã mua cho cô.
Căn phòng trọ gắn bó 5 năm giờ trông trống hoác, lạnh lẽo như một cái xác không hồn.
"Xong chưa? Lề mề quá đấy," Lan đứng ở cửa, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, vẻ mặt cau có vì cái nóng hầm hập của buổi trưa Sài Gòn.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy maxi hở lưng, xịt nước hoa thơm phức, hoàn toàn lạc lõng giữa đống đồ đạc bừa bộn, ẩm mốc này. Cô không động tay vào bất cứ việc gì, chỉ đứng chỉ đạo như một bà chủ thực thụ.
"Xong... xong rồi đây," Minh đáp, quệt mồ hôi trên trán. Gã nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh cưới treo trên tường – thứ duy nhất còn sót lại.
Trong ảnh, Minh mặc vest thuê rộng thùng thình, cười gượng gạo bên cạnh Lan ngây thơ, giản dị.
"Cái này... tính sao em?" Minh chỉ tay vào tấm ảnh.
Lan liếc nhìn, ánh mắt thoáng chút do dự, rồi nhanh chóng trở nên lạnh lùng:
"Vứt đi. Hoặc anh đem về quê mà đốt. Mang sang bên đấy để anh Thiên thấy thì chết cả nút."
Minh nuốt đắng vào trong, gật đầu. Gã gỡ tấm ảnh xuống, úp mặt nó vào tường, nhét vào đáy chiếc túi du lịch rách nát của riêng mình. Thế là xong. Cuộc hôn nhân của họ chính thức bị đóng gói và giấu nhẹm đi như một món hàng lậu.
"Đi thôi. Anh ấy đang đợi cơm," Lan giục, bước ra khỏi cửa không một lần ngoái lại nhìn căn phòng tân hôn cũ.
Chiếc xe tải chở đồ dừng trước cổng biệt thự khu Thảo Điền. Cánh cổng sắt hoa văn cầu kỳ từ từ mở ra, để lộ một thế giới hoàn toàn khác biệt: Sân vườn rợp bóng cây, hồ bơi xanh ngắt và tòa nhà trắng toát sừng sững như một lâu đài.
Bảo Thiên đứng đợi sẵn ở sảnh chính, tay đút túi quần, dáng vẻ bệ vệ của chủ nhân ngôi nhà.
Minh khúm núm bước xuống, chạy vòng ra mở cửa xe cho Lan.
"Mừng em về nhà," Thiên dang rộng vòng tay.
Lan sà vào lòng hắn như một con chim non tìm được tổ ấm. Thiên ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng lên xoay một vòng, tiếng cười giòn tan của họ vang vọng khắp sân, đâm thẳng vào tim Minh.
"Bác tài," Thiên gọi, mắt vẫn không rời khỏi ngực Lan.
"Dạ cậu chủ?"
"Mang hết vali của cô ấy lên phòng Master lầu 2. Nhớ nhẹ tay thôi, toàn đồ hiệu đấy."
"Vâng ạ."
"Còn đồ của ông..." Thiên hất hàm về phía cái túi du lịch cũ kỹ của Minh. "...phòng của ông ở dưới tầng hầm, cạnh gara xe. Chỗ đó hơi bí tí nhưng yên tĩnh. Cất đồ xong thì lên phòng khách tôi phổ biến quy tắc."
Minh lầm lũi xách hai chiếc vali Louis Vuitton nặng trịch của vợ, đi lướt qua cặp tình nhân đang âu yếm nhau ngay tại sảnh. Mùi nước hoa nam tính của Thiên và mùi cơ thể nồng nàn của Lan quyện vào nhau, tạo thành một rào cản vô hình đẩy Minh ra rìa.
Căn phòng của Minh nằm khuất sau cầu thang dẫn xuống hầm rượu. Nó chỉ rộng chừng 10 mét vuông, không cửa sổ, chỉ có một chiếc giường đơn chật chội và một cái tủ sắt lạnh lẽo.
Minh đặt túi đồ của mình xuống. Gã ngồi lên mép giường cứng ngắc, ngước nhìn lên trần nhà.
Ngay phía trên đầu gã, chính là phòng ngủ Master.
Gã có thể nghe thấy tiếng bước chân đi lại bịch bịch vọng xuống. Tiếng giày cao gót của Lan gõ xuống sàn gỗ, và tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Thiên đuổi theo sau.
Vị trí này... thật trớ trêu và hoàn hảo. Gã nằm dưới chân họ, theo đúng nghĩa đen.
30 phút sau, Minh chỉnh tề trong bộ đồng phục quản gia mà Thiên vừa ném cho: Áo gile đen, sơ mi trắng, thắt nơ cổ chỉnh tề. Bộ đồ hơi chật, bó sát vào người khiến gã khó thở, nhưng nó khiến gã trông "chuyên nghiệp" hơn – một sự chuyên nghiệp rẻ tiền.
Gã bước lên phòng khách. Thiên đang ngồi vắt chân trên ghế sofa da bò, tay cầm ly rượu, còn Lan ngồi tựa đầu vào vai hắn, tay vuốt ve đùi hắn một cách lười biếng.
"Nghe cho rõ đây Minh," Thiên bắt đầu, giọng uy quyền, không còn chút cợt nhả.
"Thứ nhất: Ông lo toàn bộ việc đưa đón Lan, dọn dẹp nhà cửa, giặt ủi quần áo. Bếp núc thì có người nấu theo giờ, ông chỉ việc bày biện."
"Dạ vâng."
"Thứ hai: Khu vực lầu 2 là không gian riêng tư. Ông chỉ được lên khi dọn dẹp vào ban ngày hoặc khi được gọi. Tuyệt đối không được tự ý bén mảng tới gần phòng ngủ của tôi và Lan sau 9 giờ tối."
Minh gật đầu lia lịa: "Con nhớ rồi ạ."
Thiên nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nheo lại đầy ẩn ý:
"Thứ ba, và là quan trọng nhất: Ông phải biết mù, biết điếc đúng lúc. Sống trong cái nhà này, ông sẽ thấy và nghe nhiều thứ... nhạy cảm. Tôi không thích kẻ nhiều chuyện. Hiểu chưa?"
"Dạ hiểu... con tuyệt đối kín miệng ạ," Minh đáp, mồ hôi rịn ra trên trán.
Lan ngồi bên cạnh, liếc nhìn Minh với ánh mắt phức tạp. Cô thấy chồng mình đứng đó, trong bộ đồ kẻ hầu người hạ, cúi đầu vâng dạ trước người tình của mình. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị sự kích thích lạ lẫm đè bẹp.
Sự hiện diện của Minh ở đây, chứng kiến cuộc sống sa đọa của cô, khiến cô cảm thấy mình quyền lực hơn, và cũng... hư hỏng hơn.
"Được rồi. Lui xuống đi. Chuẩn bị nước tắm cho Lan. Tối nay tôi muốn tắm chung với cô ấy," Thiên phất tay đuổi Minh đi.
"Khoan đã..." Lan bất ngờ lên tiếng. Cô đứng dậy, đi về phía Minh.
Minh giật mình, tim đập thình thịch. Cô ấy định nói gì? Định bênh vực gã sao?
Lan dừng lại trước mặt Minh, đưa tay chỉnh lại cái nơ cổ bị lệch của gã. Hành động tưởng chừng ân cần, nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lùng đến tàn nhẫn:
"Cái nơ này... thắt cho chặt vào. Đừng để tuột. Trông luộm thuộm lắm, làm xấu mặt tôi."
Rồi cô ghé sát tai Minh, thì thầm bằng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe, mang theo hơi thở thơm mùi bạc hà:
"Tối nay... nhớ để cửa phòng anh hé ra một chút. Anh sẽ nghe thấy rõ hơn đấy."
Minh chết lặng. Cô ấy không bênh vực gã. Cô ấy đang chơi đùa với gã.
Lan quay lưng, đi về phía Thiên, để lại Minh đứng trơ trọi giữa phòng khách sang trọng với cái nơ cổ thít chặt lấy yết hầu như một sợi dây thòng lọng.
"Nước tắm! Nhanh lên!" Thiên quát.
"Dạ! Con đi ngay!"
Minh lật đật chạy vào phòng tắm lớn ở lầu 2. Gã vặn vòi nước nóng, rắc những cánh hoa hồng đỏ thắm vào bồn tắm sục Jacuzzi.
Hơi nước bốc lên nghi ngút. Minh nhìn vào mặt nước rung rinh, tưởng tượng ra cảnh lát nữa thôi, thân thể ngà ngọc của vợ gã sẽ trần trụi ngâm trong này, và Thiên sẽ dùng đôi bàn tay to lớn đó kỳ cọ, xâm chiếm từng ngóc ngách trên cơ thể cô.
Gã đưa tay xuống, vục nước lên rửa mặt để xua đi sự tưởng tượng bệnh hoạn, nhưng không được. "Thằng nhỏ" trong quần gã đã bắt đầu rục rịch cương lên.
Kế hoạch "sống chung" đã bắt đầu. Minh không còn đường lui. Gã đã chính thức bước vào cái lồng do chính mình và vợ dệt nên, chờ đợi để được tra tấn bằng những âm thanh hoan lạc mỗi đêm.