1. 2. Tiếng nhạc cất lên, một giai điệu cũ kĩ, quen thuộc như chính những kí ức đã ngủ quên trong lòng. Chàng trai ngồi đó, giữa góc phòng quen thuộc, nơi ánh đèn vàng vọt hắt bóng xuống cuốn sách đang mở dang dở. "Killing Me Softly" của Perry Como, không phải bản của Fugees hay Roberta Flack đầy day dứt, mà là giọng ca trầm ấm, chậm rãi của Como, như một lời tâm sự thì thầm, nhẹ nhàng mà lại cứa vào lòng người nghe một vết thương không thể nào lành.
Giai điệu cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, kéo theo những thước phim đã cũ. Chàng trai nhắm mắt lại, tưởng tượng về một buổi chiều nào đó, có một cô gái ngồi đối diện, đôi mắt sáng lấp lánh và nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là lần đầu tiên chàng trai cảm nhận được sự rung động mãnh liệt. Cô gái ấy, với sự tinh tế và nhạy cảm của mình, đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn chàng trai. Cô đã “hát” những ca từ dịu dàng, những cử chỉ ân cần để đánh thức những cảm xúc mà bấy lâu nay anh vẫn giấu kín.
Đó là những buổi tối lang thang trên phố, là những lời hẹn hò vụng về, là những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng lại đầy ắp tiếng cười. Cô gái như một người nhạc sĩ tài ba, đã viết nên bản tình ca đẹp nhất đời anh, và bằng chính sự hiện diện của mình, cô đã “chơi” bản nhạc ấy, “hát” lên những câu hát của riêng hai người. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm tay đều như những nốt nhạc, hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu say đắm, êm dịu, nhưng cũng đầy xáo động.
Nhưng cũng như chính lời bài hát, “Strumming my pain with his fingers, singing my life with his words”, chàng trai chợt nhận ra, bản tình ca ấy, dù đẹp đến đâu, cũng ẩn chứa một nỗi đau. Anh đã say đắm trong những giai điệu dịu dàng ấy, để rồi khi bản nhạc kết thúc, khi cô gái rời đi, sự im lặng còn lại bỗng trở thành nỗi đau câm nín. Cô đã “killing me softly”, giết chết anh một cách dịu dàng, bằng chính tình yêu cô mang đến. Cô đã mở ra cánh cửa của trái tim anh, thắp lên ngọn lửa của tình yêu, để rồi chính cô lại là người thổi tắt nó đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, chênh vênh.
Bây giờ, khi nghe lại bài hát, chàng trai không còn cảm thấy đau đớn dữ dội nữa, mà chỉ còn lại sự bâng khuâng, tiếc nuối.
Nỗi đau đã được mài mòn theo thời gian, chỉ còn lại sự ngọt ngào của những kỉ niệm đã qua. Giọng hát của Perry Como, trầm ấm và đầy trải nghiệm, như một người bạn già đang kể lại một câu chuyện buồn nhưng cũng rất đẹp.
Anh hiểu rằng, tình yêu cũng giống như một bản nhạc, có lúc thăng hoa, lúc trầm lắng, có lúc hạnh phúc và có cả những nỗi đau. Dù sao đi nữa, bản nhạc ấy đã từng tồn tại, đã từng cất lên những giai điệu đẹp nhất trong cuộc đời anh.
Khi bài hát kết thúc, chàng trai khẽ mở mắt. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao. Cuốn sách vẫn mở dang dở, nhưng tâm trí anh đã được lấp đầy bằng một cảm xúc lạ lẫm, vừa buồn bã vừa mãn nguyện.
Anh đã được “giết chết một cách dịu dàng”, và có lẽ, đó là cách đẹp nhất để nhớ về một tình yêu đã cũ.
Anh mỉm cười, không phải là nụ cười hạnh phúc, mà là nụ cười của sự chấp nhận.
Chấp nhận rằng, có những bản nhạc trong đời, dù chỉ được cất lên một lần, cũng đủ để người ta nhớ mãi, và có những người, dù chỉ đi qua một đoạn đường, cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời một con người...
Giai điệu cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, kéo theo những thước phim đã cũ. Chàng trai nhắm mắt lại, tưởng tượng về một buổi chiều nào đó, có một cô gái ngồi đối diện, đôi mắt sáng lấp lánh và nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là lần đầu tiên chàng trai cảm nhận được sự rung động mãnh liệt. Cô gái ấy, với sự tinh tế và nhạy cảm của mình, đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn chàng trai. Cô đã “hát” những ca từ dịu dàng, những cử chỉ ân cần để đánh thức những cảm xúc mà bấy lâu nay anh vẫn giấu kín.
Đó là những buổi tối lang thang trên phố, là những lời hẹn hò vụng về, là những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng lại đầy ắp tiếng cười. Cô gái như một người nhạc sĩ tài ba, đã viết nên bản tình ca đẹp nhất đời anh, và bằng chính sự hiện diện của mình, cô đã “chơi” bản nhạc ấy, “hát” lên những câu hát của riêng hai người. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm tay đều như những nốt nhạc, hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu say đắm, êm dịu, nhưng cũng đầy xáo động.
Nhưng cũng như chính lời bài hát, “Strumming my pain with his fingers, singing my life with his words”, chàng trai chợt nhận ra, bản tình ca ấy, dù đẹp đến đâu, cũng ẩn chứa một nỗi đau. Anh đã say đắm trong những giai điệu dịu dàng ấy, để rồi khi bản nhạc kết thúc, khi cô gái rời đi, sự im lặng còn lại bỗng trở thành nỗi đau câm nín. Cô đã “killing me softly”, giết chết anh một cách dịu dàng, bằng chính tình yêu cô mang đến. Cô đã mở ra cánh cửa của trái tim anh, thắp lên ngọn lửa của tình yêu, để rồi chính cô lại là người thổi tắt nó đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, chênh vênh.
Bây giờ, khi nghe lại bài hát, chàng trai không còn cảm thấy đau đớn dữ dội nữa, mà chỉ còn lại sự bâng khuâng, tiếc nuối.
Nỗi đau đã được mài mòn theo thời gian, chỉ còn lại sự ngọt ngào của những kỉ niệm đã qua. Giọng hát của Perry Como, trầm ấm và đầy trải nghiệm, như một người bạn già đang kể lại một câu chuyện buồn nhưng cũng rất đẹp.
Anh hiểu rằng, tình yêu cũng giống như một bản nhạc, có lúc thăng hoa, lúc trầm lắng, có lúc hạnh phúc và có cả những nỗi đau. Dù sao đi nữa, bản nhạc ấy đã từng tồn tại, đã từng cất lên những giai điệu đẹp nhất trong cuộc đời anh.
Khi bài hát kết thúc, chàng trai khẽ mở mắt. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao. Cuốn sách vẫn mở dang dở, nhưng tâm trí anh đã được lấp đầy bằng một cảm xúc lạ lẫm, vừa buồn bã vừa mãn nguyện.
Anh đã được “giết chết một cách dịu dàng”, và có lẽ, đó là cách đẹp nhất để nhớ về một tình yêu đã cũ.
Anh mỉm cười, không phải là nụ cười hạnh phúc, mà là nụ cười của sự chấp nhận.
Chấp nhận rằng, có những bản nhạc trong đời, dù chỉ được cất lên một lần, cũng đủ để người ta nhớ mãi, và có những người, dù chỉ đi qua một đoạn đường, cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời một con người...







