Ngày nắng. Em lại thèm một trận mưa.
Thèm được một mình, ngồi ở quán nhỏ trong lòng thành phố và chọn chiếc bàn bên cạnh khung cửa sổ.
Em sẽ thừ người ra ngắm những giọt long lanh qua ánh đèn vàng rọi lên ô kính. Khoảnh khắc ấy. Em phát hiện ra thời gian thật trầm tĩnh, không còn đuổi theo hối hả, phía sau cuộc đời.
Bản nhạc không lời của Vivaldi, về một mùa đông tuyết trắng, giai điệu lúc cao trào - khi sâu lắng, em nghĩ tới lúc chúng mình lột bỏ tất cả, xiết lấy cơ thể của đối phương.
Nếu em có thể đừng suy nghĩ nhiều thì bây giờ hai đứa có còn bên nhau không anh nhỉ?
Anh đã quên em chưa?
Sao chuỗi ngày thinh lặng
Và có còn thức trắng
Nhớ! Đêm ấy, trời mưa...
Thèm được một mình, ngồi ở quán nhỏ trong lòng thành phố và chọn chiếc bàn bên cạnh khung cửa sổ.
Em sẽ thừ người ra ngắm những giọt long lanh qua ánh đèn vàng rọi lên ô kính. Khoảnh khắc ấy. Em phát hiện ra thời gian thật trầm tĩnh, không còn đuổi theo hối hả, phía sau cuộc đời.
Bản nhạc không lời của Vivaldi, về một mùa đông tuyết trắng, giai điệu lúc cao trào - khi sâu lắng, em nghĩ tới lúc chúng mình lột bỏ tất cả, xiết lấy cơ thể của đối phương.
Nếu em có thể đừng suy nghĩ nhiều thì bây giờ hai đứa có còn bên nhau không anh nhỉ?
Anh đã quên em chưa?
Sao chuỗi ngày thinh lặng
Và có còn thức trắng
Nhớ! Đêm ấy, trời mưa...
Chỉnh sửa cuối:










