Có gì dịu dàng hơn ánh nắng sớm mai, khi mặt trời vừa thức giấc, nhẹ nhàng rải những tia sáng đầu tiên xuống mặt đất?
Nắng sớm chẳng cần phải rực rỡ để khiến người ta chú ý, không chói lóa như giữa trưa, mà mang một cảm giác ấm áp, đủ để làm tan đi cái lạnh còn sót lại của đêm, nó len lỏi qua những khe hở của tấm rèm cửa, phủ lên cơ thể em một màu vàng nhạt như dát mật, dịu dàng và đầy sức sống, như thể mọi gánh nặng trong lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng chính sự dịu dàng, bình yên ấy lại làm ấm lòng những tâm hồn đang tìm kiếm một chút nhẹ nhàng, cảm nhận trọn vẹn sự tươi mới, để sống chậm và thật ý nghĩa.
- - -
Tôi đang rảnh và .... Em cũng vậy. Chúng tôi cùng nhau đón ánh nắng đầu ngày
Nắng sớm mai trải dài trên mông em, nụ cười em cũng rạng rỡ như ánh dương vậy.
Nắng sớm chẳng cần phải rực rỡ để khiến người ta chú ý, không chói lóa như giữa trưa, mà mang một cảm giác ấm áp, đủ để làm tan đi cái lạnh còn sót lại của đêm, nó len lỏi qua những khe hở của tấm rèm cửa, phủ lên cơ thể em một màu vàng nhạt như dát mật, dịu dàng và đầy sức sống, như thể mọi gánh nặng trong lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng chính sự dịu dàng, bình yên ấy lại làm ấm lòng những tâm hồn đang tìm kiếm một chút nhẹ nhàng, cảm nhận trọn vẹn sự tươi mới, để sống chậm và thật ý nghĩa.
- - -
Tôi đang rảnh và .... Em cũng vậy. Chúng tôi cùng nhau đón ánh nắng đầu ngày
Nắng sớm mai trải dài trên mông em, nụ cười em cũng rạng rỡ như ánh dương vậy.



