Đến 1 lúc nào đó, ta nhận ra mình đã quá già để mà mơ mộng và chờ đợi 1 người nào đó. Đến 1 lúc nào đó, ta nhận ra những tình cảm ngày trước chỉ là được dựng lên bằng quá nhiều mộng tưởng và được nêm gia vị bằng đủ thứ tiểu thuyết tình yêu ở trên đời. Đến 1 lúc nào đó, ai rồi cũng sẽ khác. Những buốt giá và nguội lạnh cứ thế lớn dần rồi nuốt chửng tâm hồn và trái tim con người. Tôi không buồn, nhưng có chút gì đó xót xa, ngậm ngùi và cứ thế day dứt mãi không thôi. Suy nghĩ đôi khi trở thành gánh nặng. Những đêm mùa buông gió, tôi ngồi một mình trong bóng tối để cho những cô đơn gậm nhấm trái tim từng chút một. Những người đã đi qua cuộc đời chúng ta, bao nhiêu người còn giữ mình trong tim họ, dù chỉ là một phần rất nhỏ nhoi. Hay đối với họ, ta cũng chỉ là một người qua đường....!!!





Chỉnh sửa cuối:








