Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Clip Một chiều suy tư

Lượt xem: 4874

Deleted member 719289

Trứng nước
12/4/25
0
13
7
VND
0
Tín dụng
42
Thời gian cứ như dòng sông vô tận, cuốn trôi đi những năm tháng bôn ba không ngừng nghỉ. Đôi vai này đã gánh biết bao nhiêu nắng mưa, biết bao nhiêu trách nhiệm nặng nề giữa những bộn bề của cuộc đời. Mắt vẫn còn hằn lên chút mệt mỏi của những đêm thức trắng lo toan, đôi tay vẫn còn chai sạn vì những chuyến đi dài kiếm tìm một điều gì đó... mà giờ đây, khi đã chạm đến, lại thấy không quan trọng bằng sự thanh thản đang lan tỏa.
Giờ đây, anh không còn muốn chạy theo những hào nhoáng ngoài kia nữa. Anh đã mệt. Mệt đến mức chỉ muốn buông tất cả xuống, như một chiếc thuyền tìm được bến đỗ cuối cùng sau cơn bão. Bình yên không phải là thứ có thể mua được bằng tiền, mà nó nằm ngay đây, trong ánh mắt dịu dàng của em. Người phụ nữ đã kiên nhẫn đợi anh trở về.
Bước chân anh chậm lại, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi của căn nhà, nơi có mùi hương quen thuộc của em, có giọng nói vỗ về của em. Mọi tham vọng lớn lao bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại khát khao được tựa đầu vào lòng em, để những suy tư không tên được xoa dịu. Em là mái ấm, là nơi anh được phép sống thật với những yếu đuối của mình, không cần phải khoác lên chiếc áo giáp mạnh mẽ.
Anh đã từng nghĩ hạnh phúc là phải đạt được đỉnh cao sự nghiệp, nhưng hóa ra, nó chỉ đơn giản là được cùng em ngắm nhìn hoàng hôn qua khung cửa sổ này. Cuộc đời anh có thể sóng gió bao nhiêu, chỉ cần có em ở đây, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng. Em ơi, anh đã về. Về để nghỉ ngơi... và để yêu thương.
 

Ảnh/Video/Clip đính kèm

kimbaoto

Sắp Làm Checker
7/5/24
3,993
1,103
67
TP HCM
VND
0
Tín dụng
17,506
Thời gian cứ như dòng sông vô tận, cuốn trôi đi những năm tháng bôn ba không ngừng nghỉ. Đôi vai này đã gánh biết bao nhiêu nắng mưa, biết bao nhiêu trách nhiệm nặng nề giữa những bộn bề của cuộc đời. Mắt vẫn còn hằn lên chút mệt mỏi của những đêm thức trắng lo toan, đôi tay vẫn còn chai sạn vì những chuyến đi dài kiếm tìm một điều gì đó... mà giờ đây, khi đã chạm đến, lại thấy không quan trọng bằng sự thanh thản đang lan tỏa.
Giờ đây, anh không còn muốn chạy theo những hào nhoáng ngoài kia nữa. Anh đã mệt. Mệt đến mức chỉ muốn buông tất cả xuống, như một chiếc thuyền tìm được bến đỗ cuối cùng sau cơn bão. Bình yên không phải là thứ có thể mua được bằng tiền, mà nó nằm ngay đây, trong ánh mắt dịu dàng của em. Người phụ nữ đã kiên nhẫn đợi anh trở về.
Bước chân anh chậm lại, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi của căn nhà, nơi có mùi hương quen thuộc của em, có giọng nói vỗ về của em. Mọi tham vọng lớn lao bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại khát khao được tựa đầu vào lòng em, để những suy tư không tên được xoa dịu. Em là mái ấm, là nơi anh được phép sống thật với những yếu đuối của mình, không cần phải khoác lên chiếc áo giáp mạnh mẽ.
Anh đã từng nghĩ hạnh phúc là phải đạt được đỉnh cao sự nghiệp, nhưng hóa ra, nó chỉ đơn giản là được cùng em ngắm nhìn hoàng hôn qua khung cửa sổ này. Cuộc đời anh có thể sóng gió bao nhiêu, chỉ cần có em ở đây, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng. Em ơi, anh đã về. Về để nghỉ ngơi... và để yêu thương.
Lol múp êm 😍
 

Bài viết liên quan