Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Mình Sẽ Lau Nước Mắt Cho Nhau - Phần 2

Lượt xem: 1512

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
dhMIbug.jpg


Hắn chạy đến và nhặt bức thư tình mà hắn đã chờ đợi, nhưng không, đó chỉ là một chiếc khăn. Hắn cầm lấy chiếc khăn tay vuông vức và đưa cho cô gái rồi định bụng bước đi, nhưng kìa, trong đôi mắt cô gái ấy là cả một đại dương đang cuộn trào từng đợt sóng, chỉ ít giây nữa thôi là nước biển có thể tuôn ra từ đáy mắt cô gái này.


"Thank you anh" – Cô nói rồi cầm lấy phía đầu bên kia của chiếc khăn, thế nhưng hắn chưa chịu buông trả. Bất chợt, hắn giật lấy chiếc khăn, đưa tay lên lau giọt nước mắt chưa kịp khô trên gò má cô.

"Chúng ta có thể lau nước mắt cho nhau được chứ?" – Hắn nói.


Lời của một kẻ say tưởng chừng như bông đùa nhưng lại là lời thật tâm. Chưa bao giờ cô được chồng mình lau nước mắt cho ngay cả khi cô đang tuyệt vọng và đau đớn nhất. Trời tắt nắng, hai chiếc bóng xiêu vẹo đi bên nhau tưởng chừng như đã có căn kiếp trước. Họ chỉ đi cạnh nhau như hai đường thẳng song song chẳng thể cắt nhau được bởi cái nắm tay.


(Tôi không rõ họ nói với nhau chuyện gì, tôi chỉ thấy họ có địa vị khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, họ có những nỗi đau khác nhau nhưng lại có thể khóc cùng nhau và lau nước mắt cho nhau và tất nhiên, nước mắt của họ cũng có vị mặn của biển)


Một ngày mưa tháng cuối tháng sáu, cô phát hiện ra mình có thai. Cô suy sụp hoàn toàn, đứa bé là con của người chồng cũ. Làm sao cô có thể quên được cái đêm mà anh đuổi cô ra khỏi nhà sau khi hành hạ thân xác cô, làm sao cô có thể quên cảm giác đau đớn khi tình dục chẳng còn là cảm giác thăng hoa của tình yêu, khi chính người đầu ấp tay gối sử dụng làn da, thân thể mình để trút lên đó những vết hằn căm phẫn. Đau đớn thay, lúc này trái tim cô lại rung động vì một kẻ say rượu vô tình gặp trên đường.


Từ ngày quen biết cô, hắn gần như lấy lại được niềm tin trong cuộc sống. Hắn không còn mượn rượu làm bạn vì đã có cô, hắn như một đứa trẻ lần đầu được yêu với một tình yêu trong sáng và thanh khiết nhất. Hắn thường mơ về những mùa thu nơi ngõ vắng của Hà Nội, hắn sẽ nắm tay cô dạo bước trên những con đường bằng lăng tím rụng, mùa thu sẽ đậu trên vai cô, len lỏi hương thơm vào từng sợi tóc rối.


Hắn sẽ cùng cô nằm nghe mùi thơm rơm rạ cháy nắng, sẽ cùng nhau nằm võng đong đưa vào những trưa hè oi ả, hắn sẽ kể cho cô nghe chuyện thời kháng chiến, hắn đã cùng đồng đội vào sinh ra tử ra sao, tất cả rồi sẽ thật bình yên, thật bình yên bên cô. Và rồi, hắn suy sụp khi nghe tin cô mang thai.

h2bCcCf.jpg


Chiều nay nước cuốn, dàn lục bình trôi lờ lững sống một cuộc đời vô định. Cô không thể nào bỏ đi đứa trẻ được, bản năng của một người làm mẹ không thể cho phép cô làm điều đó. Thế nhưng, thế nhưng nếu đứa trẻ được sinh ra, cuộc sống của nó sẽ thế nào khi thời thế xã hội đang thay đổi, cô sẽ phải làm gì để nuôi nấng một đứa con lai thật tốt, phải làm gì để đối mặt với con khi câu hỏi " Ba con là ai?" được đặt ra?


Khuya. Hắn lại say mèm. Lần này, hắn không đi lang thang nữa, hắn đến thẳng nơi cô ở, hắn dùng tay đập vào cánh cửa gỗ đã cũ mèm mục nát. Ánh sáng ngọn đèn dầu hiu hắt phát ra sau cánh cửa, hắn lại ném chai rượu ra phía sau, từng mảnh thủy tinh tan vỡ như con tim của hắn lúc này. Hắn ôm chầm lấy cô, hắn cố gắng ôm lấy cô không để cho một khe sáng nào lọt qua kẽ hở, hắn không muốn là người đi bên cạnh cô như hai đường thẳng song song nữa, hắn muốn yêu cô, muốn bên cô


"Anh sẽ thay đổi, chúng ta sẽ thay đổi, chúng ta sẽ cùng yêu thương con, chúng ta sẽ cùng lau nước mắt cho nhau. Hãy để anh yêu em."


Đại dương trong đáy mắt của cô lại tuôn trào, đôi tay buông thõng của cô đưa lên, ôm chặt tấm lưng dài rộng của kẻ say rượu. Họ lại cùng khóc và cùng lau nước mắt cho nhau, lần này, họ là những đường thẳng cắt ngang nhau.


Mười lăm năm sau, có người nói lại với tôi rằng đôi vợ chồng ấy có với nhau ba đứa trẻ. Một ngày mùa đông ở Texas, người ta thấy có một người đàn ông đến bấm chuông ngôi nhà của họ và bỗng chốc ôm chầm đứa trẻ có mái tóc xoăn màu nâu giống ông ta. "Kẻ say rượu" bước ra, anh ta bắt tay và ôm lấy người đàn ông, sau đó tiễn ông ấy ra về. Không ai biết rằng trong quá khứ, họ đã từng có thể giết chết lẫn nhau. Trong màn tuyết trắng xóa, người đàn ông lầm lũi bước đi trên con đường dài đằng đẵng, trên chiếc mũ màu đỏ là những hạt tuyết trắng ngần...
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan