Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Mình Sẽ Lau Nước Mắt Cho Nhau - Phần 1

Lượt xem: 2083

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Vi Tiểu Bảo

Checker Chính Thức
25/12/18
1,721
3,117
169
Bali
VND
0
Tín dụng
214
''Mình sẽ lau nước mắt cho nhau"

ivLMcUi.jpg



Đó là lời của một kẻ say tưởng chừng như bông đùa nhưng lại là lời thật tâm. Chưa bao giờ cô được chồng mình lau nước mắt cho ngay cả khi cô đang tuyệt vọng và đau đớn nhất.


Hắn bước đi giữa bóng chiều chuếnh choáng, trên tay là cái chai rỗng không còn một giọt rượu, chẳng khác nào như tim hắn lúc này cũng chẳng còn một giọt máu. Hắn tự hỏi yêu là sai hay sao? Hắn lê từng bước chân nặng nhọc, lửng thững bước đi như một kẻ mộng du giữa cõi trần đầy mộng mị.


Men cay cứ thế xông lên khiến đôi mắt của hắn cũng ươn ướt mùi rượu. Một người đàn ông từng xông pha vào chiến trận, tay không ngừng cầm súng xả đạn vào những kẻ thù to gấp ba, một người đàn ông tưởng chừng như muốn uống máu tươi của kẻ thù để giải khát mà giờ đây cũng có phút yếu lòng vì sự lạnh lùng của một con đàn bà. Chẳng cần một viên đạn nào mà giờ đây tim hắn cũng rỉ máu đến khô cằn như thế. Nhục, hắn thấy mình thật nhục nhã.


Hoàng hôn buông xuống trên vai, giữa con đường dài thẳng tắp, cô rảo bước về phía chân trời có ánh nắng đang dần tắt lịm. Con bé đã ra đi thật rồi, một sự thật mà cô đã từng chối bỏ giờ đây lại tự bắt buộc mình phải thừa nhận và đối diện. Con bé ra đi chỉ bởi sự bất cẩn của cô, chỉ vì một đóa hoa xinh đẹp mà cô đã để cho thân xác con gái mình bị nghiền nát dưới bánh xe, trong phút chốc, cô mất đi đóa hoa xinh đẹp nhất cuộc đời.


Cô nhớ con mình, nhớ đến điên dại, nhớ từng ánh mắt, nụ cười của con bé, nhớ lúc con bé chập chững bước đi, lần đầu gọi "daddy", "mommy", nhớ chiếc mũi bé xinh chun lại mỗi lần chồng cô cầm trên tay bao thuốc lá ... Trời dần buông, con bé nằm dưới lòng đất sâu kín ấy có nghe được từng tiếng nấc trong lòng cô...?


WIvMByO.jpg



Hắn ném chai rượu xuống đất, từng mảnh thủy tinh vỡ tan tành. Hắn yêu Thanh đến điên dại, ấy vậy mà cô nỡ lòng nào bỏ hắn, rời bỏ cả miền quê nghèo khô cằn sỏi đá để vào chốn phồn hoa, đêm đêm nhảy đầm, cặp kè với Tây, với kẻ thù của quê hương, đất nước. Một năm, hai năm nơi đầu trận tuyến hắn vẫn mỏi mong một dòng thư từ người thương mến, khi quân đổ về Sài Gòn, hắn đã mong chờ biết bao, hi vọng mối duyên thiền định cho mình gặp lại Thanh, ấy vậy mà đời chẳng là mơ.


Hắn đã siết cổ Thanh thật chặt, hắn muốn giết chết cô, bàn tay của hắn đã từng bóp nghẹn đưa tiễn bao người về giấc thiên thu, giờ đây hắn muốn giết chết người hắn yêu thương nhất. Nước mắt Thanh chảy dài, hắn lại buông xuôi như đôi tay đang tự bóp chết mình, hắn dùng ngón tay quệt giọt nước mắt của cô rồi đưa lên miệng nếm thử, hắn muốn biết nước mắt của cô có vị mặn hay ngọt, ấy sao mà cô lại tuyệt tình đến thế, lạnh lùng đến thế. Hôm đó tiết trời vào tháng sáu...


Chồng cô là một sĩ quan cấp cao người Mỹ, từ ngày đứa con gái đầu lòng mất, vợ chồng cô cũng chẳng còn chăn êm nệm ấm. Anh luôn tự trách rằng chính cô đã tiếp tay cho Chúa mang con bé ra đi, anh giận hờn cả Chúa – đấng thiêng liêng mà anh luôn tôn sùng.


Anh hút thuốc nhiều hơn vào mỗi đêm trở mình không an giấc, anh uống rượu ra ngoài nhiều hơn để khuây khỏa nỗi lòng. Cô đã cố gắng tìm mọi cách để chuộc lỗi bản thân, cô muốn sinh con, sinh thật nhiều để bù đắp lại cho anh những khoảng trống mất mát từ đứa con gái, nhưng không, anh đã ngoại tình.


VwMK2yA.jpg



Anh mang cô trả lại nhà bố mẹ ruột, chẳng còn điều gì nhục nhã và kinh khủng hơn là mất đi tất cả chỉ trong vài tháng. Cô đắm mình vào vũ trường,lang thang và mơ màng trong làn khói thuốc, trong những cơn say, thế nhưng hôm nay, cô chỉ muốn lang thang trên đường phố Sài Gòn để nhắc nhớ về anh, về người đàn ông đã nhẫn tâm ruồng bỏ cô. Một ngày trời trở gió, cô nhận được tin, anh phải trở về nước. Đau lòng nhất là anh trở về quê hương và mang theo người bạn thân của vợ mình chứ không phải vợ mình.


Một bàn tay bất chợt đặt lên vai khiến cô quay trở về thực tại ngay lập tức: "Cô làm rơi khăn"


Hắn đã say lắm rồi, đôi mắt hắn tờ mờ chẳng còn nhìn thấy rõ, ấy vậy mà hắn thấy được phía trước có vật gì trăng trắng, rơi ra từ một người phụ nữ. "Là Thanh phải không? Thanh đến để lại cho mình bức thư đúng không?" – Hắn tự hỏi.
 

Reporter

Dân đen
9/9/18
9,697
12,687
330
VND
42,248,959
Tín dụng
4,069,020
Mấy tml không có tâm hồn gì cả, người ta tâm sự kể chuyện mà đòi coi hình, m up luôn hình con trym của m lên cho tụi nó mãn nguyện
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan