Lúc đó, tôi đã nhớ một người tới điên cuồng. Cậu biết đấy, khi cậu không có cách nào để tìm thấy họ, không có số điện thoại, không có địa chỉ email, không có một tấm ảnh lưu lại, không gì cả, đó là lúc cậu sợ sẽ đánh mất ký ức về người đó.
Cậu sợ khi cậu tỉnh dậy vào một sáng mùa hạ, cậu không nhớ khuôn mặt ấy thế nào, đôi mắt của họ ra sao. Khi ấy, thứ còn lại chỉ là một cái tên. Rồi đến cái tên cậu cũng sẽ quên mất. Cậu sẽ gọi người đó là "cô ấy". Nắng sẽ chiếu đến chỗ cô ấy ngày trước vẫn nằm.
Thật kỳ lạ, vì họ đã từng ở đây.
Nói rồi hắn chỉ vào vùng ngực trái, hắn ngước mắt lên nhìn trời mây.
"Ở đây - nơi mà chúng ta hứa rằng sẽ không bao giờ có thể phai nhạt - và đó là một lời nói dối."
From BeP
Cậu sợ khi cậu tỉnh dậy vào một sáng mùa hạ, cậu không nhớ khuôn mặt ấy thế nào, đôi mắt của họ ra sao. Khi ấy, thứ còn lại chỉ là một cái tên. Rồi đến cái tên cậu cũng sẽ quên mất. Cậu sẽ gọi người đó là "cô ấy". Nắng sẽ chiếu đến chỗ cô ấy ngày trước vẫn nằm.
Thật kỳ lạ, vì họ đã từng ở đây.
Nói rồi hắn chỉ vào vùng ngực trái, hắn ngước mắt lên nhìn trời mây.
"Ở đây - nơi mà chúng ta hứa rằng sẽ không bao giờ có thể phai nhạt - và đó là một lời nói dối."
From BeP
×



, ủa mà sao tâm cmn trạng zị chú 





mất tiêu hết gồi.