Ngày nó nhập ngũ tiết trời của đầu tháng 3 vẫn còn lưu lại chút không khí của ngày tết nguyên đán vừa kết thúc.
Ngồi trên chiếc xe khách với xung quanh là hơn chục người ở cùng địa phương nhưng xa lạ vì nó chưa gặp mặt ở ngoài bao giờ, nói đúng hơn là hơn chục đứa thanh niên vừa tròn 18-19 chỉ sót có nó là thanh niên già 23t trốn khám sức khoẻ hơn 5 năm ngồi riêng lẻ 1 góc xe chuyển quân.
Với độ tuổi chênh lệch như vậy nên thời gian đầu cùng sống trong đơn vị tân binh, nó có phần khó khăn hoà nhập với tập thể, mấy đứa nhỏ mà sau này khi đã thân thiết sau 3 tháng tân binh đặt cho nó cái biệt danh khá dài thượt " Ông già khoái cười ".
Biệt danh đó xuất phát từ 1 chế độ sinh hoạt trong doanh trại mà đối với nó khi lần đầu thực hiện cảm thấy khá là vu vơ vớ vẫn, mỗi buổi chiều sau khi ăn cơm về tới phòng tiểu trưởng sẽ chia tiểu đội thành 1 nhóm - 3 người, sẽ có thời gian 15p để 1 nhóm tập hát 10 bài nhạc quy định, cứ hát 1 bài khoảng 3 lần thời gian còn lại của 15p đó nhóm 3 người có nói chuyện tán gẫu tìm hiểu lẫn nhau, cả 1 quá trình 15p đó được gói gọn trong 2 từ " Hội Tổ ".
Một tuần lễ đầu tiên ở trong đơn vị với nó dài như 7 tháng trong 1 năm cũng chỉ vì cái 15p kinh điển đó, ngồi túm lại 3 thằng đực với nhau đã là chuyện hi hữu lâu lâu mới có với nó lúc ở ngoài đời, đằng này phải bắt đàu hát rõ chữ phát ra thành tiếng kế đó còn trò chuyện tâm sự các kiểu khiến nó còn xì trét hơn là vác súng AK đi bộ 4km ra thao trường huấn luyện mỗi buổi sáng.
Ngoài đời muốn hát đã có quán kara, muốn gặp mặt tán phét chuyện đời thì có quán nhậu, mà khứa tiểu trưởng của nó cũng ngộ lạ lắm, lựa chọn xếp cho nó 2 em binh nhì vừa mới tốt nghiệp cấp 3 chung tổ với nó, còn không quên đề bạt nó làm tổ trưởng của hội 3 chàng lính ngự lâm với lí do " em lớn tuổi hơn 2 đứa nó có gì giúp anh củng cố tư tưởng cho cả 2, chứ đêm đầu tiên 2 thằng cứ khóc thút thít không ngủ vì bị bạn gái chia tay anh lo xảy ra chuyện đào ngũ ", quân lệnh thì như sơn mà lòng lính thì gờn gợn, ngồi giữa 2 cu học sinh vừa tốt nghiệp cấp 3 quay sang khoác lên vai màu xanh áo chú bộ đội mà lại vừa thất tình 1 cặp nó chỉ muốn đứng lên hét vô mặt khứa tiểu đội trưởng nhỏ hơn nó 4t " đờ mờ tối nay tao nhảy rào về nhà luôn cho mày khỏi lo 2 thằng kia nó trốn".
Chuyện ca hát thì chú nào cũng tự giác có phần khá hăng say tập luyện vì nghe đâu trung đội trưởng có bóng gió xa gần là chú nào trong trung đội không thuộc lời hát rõ tiếng sẽ được vinh dự luyện thanh thêm vào giờ ngủ trưa giữa sân tập trung của đại đội, vấn đề khiến nó xì trét nhất là nhiệm vụ đầu tiên nó nhận được sau 2 ngày làm lính là trở thành quân y chữa trị vết thương đang rỉ máu của 2 cu nhóc.
Cả 2 cu nhóc có 1 tâm lí chung mà diễn tả dễ hiểu nhất bằng 4 chữ "buồn hơn chữ buồn", chỉ có khác nhau 1 chút xíu về sinh lí mà qua lời 2 thanh niên thất tình chia sẻ cho nhau như sau " đồng chí A chỉ mới dc bạn gái cho thơm lên tóc, đồng chí B nhỉnh hơn xíu dc bạn gái cho mi lên nhân trung tức là khoảng giữa của môi trên và chóp mũi ".
Mắt thấy khuôn mặt thảm sầu, tai nghe tâm sự thầm kín của 2 cu cậu nói ra nó chỉ còn biết ngồi đó cười rồi lắc đầu ngao ngán, thêm chữ cờ vào giữa nó hét lên trong đầu " đờ cờ mờ thằng tiểu trưởng ", dường như 2 cu nhóc thấy quê quê với điệu bộ cười cợt có vẻ cà khịa của nó nên lén đặt cho nó cái biệt danh khó kêu rồi truyền miệng nhau cho cả trung đội.
Và để như gỡ gạc lại, 2 cu nhóc xoay qua hỏi chuyện nó như cố khai thác chút thông tin cá nhân để có thể có suy nghĩ " ông có lớn hơn bao nhiêu tuổi thì tới lúc bị chia tay giống tui rồi cũng phải có lúc y chang nhau chứ có khác gì mà ngồi đó cười với lắc ", vấn đề đó với nó thì khá dễ dàng vì 1 đứa con trai từ lúc biết tới dậy thì rồi cũng sẽ có thời điểm gặp chuyện kiểu như " tình đầu luôn là đẹp nhất mà tình đẹp là tình dang dở " nó đã trải qua chuyện đó khá lâu rồi thời gian cũng giúp những cảm xúc tiêu cực tan đi hết, nên nó kể lại câu chuyện tình cảm của nó lại 1 cách khách quan nhất cho 2 cu nhóc nghe.
Ngày qua ngày nó kể từng chút,từng chút câu chuyện của nó không biết vì những tình tiết nó nêm nếm mắm muối hay là vì câu chuyện đang đúng với tâm sinh lí thất tình mà 2 chú nhỏ cứ hễ hội tổ là kêu kể miết, giờ nó kiêm thêm chức năng của cái đài radio kể chuyện đêm khuya chạy bằng năng lượng không phải pin hay điện mà bằng khói thuốc với rì vai chanh muối.
Sau 1 tuần câu chuyện của nó kết thúc, cũng là lúc 2 tổ viên của nó bắt đầu hút được hết 1 điếu thuốc lá đầu tiên sau khi chứng kiến nó đốt thuốc như khói xe lửa phả ra khi đang hì hục kéo lấy cả toa hàng dài nặng trịch leo lên con dốc, vì nó phải kể 1 câu chuyện không được vui của quá khứ mà lại quên cái cảm giác xảy ra trong thời điểm đó, nên càng cố nhớ lại nó càng hút nhiều thuốc hơn để gợi lại cái khó chịu, cái nỗi đau, cái vị cay đắng.
Và rồi kết quả cũng như nó mong muốn, hoàn thành nhiệm vụ của thằng khứa tiểu trưởng âm trì giao cho, 2 cu nhóc từ dạo nghe nó kể chuyện của bản thân rồi cũng đã ổn hơn, không thức đêm khóc thầm nữa, nó cũng có cơ hội hoà nhập hơn với cuộc sống tập thể trong đơn vị, chỉ có 1 điều lấn cấn là trung trưởng phê bình riêng nó về việc tập tành cho mấy ae nhỏ tuổi hút thuốc
Thời gian đầu nó quá khó chịu với cái chế độ hội tổ, nhưng hết 3 tháng tân binh rồi qua 12 tháng trực chiến, dần dần nó thấy thích chế độ đó.
Với nó khoảng thời gian càng về sau vẫn là 15p hội tổ, nhưng khi hoà nhập hơn với ae trong trung đội dc ae tin tưởng chia sẻ nhiều tâm sự của bản thân, nó có khoảng thời gian lắng nghe và im lặng suy nghĩ về nhiều chuyện có thể có ích cho cuộc sống của nó.
Nó nhận ra đôi khi mình cần 1 không gian riêng biệt, im lặng và lắng nghe nhiều hơn, rồi đắm mình vào những suy nghĩ khách quan của bản thân rút ra được tự trả lời cho những câu hỏi mà bản thân đã bế tắc tự đặt ra trong quá khứ
. . .
Ngồi trên chiếc xe khách với xung quanh là hơn chục người ở cùng địa phương nhưng xa lạ vì nó chưa gặp mặt ở ngoài bao giờ, nói đúng hơn là hơn chục đứa thanh niên vừa tròn 18-19 chỉ sót có nó là thanh niên già 23t trốn khám sức khoẻ hơn 5 năm ngồi riêng lẻ 1 góc xe chuyển quân.
Với độ tuổi chênh lệch như vậy nên thời gian đầu cùng sống trong đơn vị tân binh, nó có phần khó khăn hoà nhập với tập thể, mấy đứa nhỏ mà sau này khi đã thân thiết sau 3 tháng tân binh đặt cho nó cái biệt danh khá dài thượt " Ông già khoái cười ".
Biệt danh đó xuất phát từ 1 chế độ sinh hoạt trong doanh trại mà đối với nó khi lần đầu thực hiện cảm thấy khá là vu vơ vớ vẫn, mỗi buổi chiều sau khi ăn cơm về tới phòng tiểu trưởng sẽ chia tiểu đội thành 1 nhóm - 3 người, sẽ có thời gian 15p để 1 nhóm tập hát 10 bài nhạc quy định, cứ hát 1 bài khoảng 3 lần thời gian còn lại của 15p đó nhóm 3 người có nói chuyện tán gẫu tìm hiểu lẫn nhau, cả 1 quá trình 15p đó được gói gọn trong 2 từ " Hội Tổ ".
Một tuần lễ đầu tiên ở trong đơn vị với nó dài như 7 tháng trong 1 năm cũng chỉ vì cái 15p kinh điển đó, ngồi túm lại 3 thằng đực với nhau đã là chuyện hi hữu lâu lâu mới có với nó lúc ở ngoài đời, đằng này phải bắt đàu hát rõ chữ phát ra thành tiếng kế đó còn trò chuyện tâm sự các kiểu khiến nó còn xì trét hơn là vác súng AK đi bộ 4km ra thao trường huấn luyện mỗi buổi sáng.
Ngoài đời muốn hát đã có quán kara, muốn gặp mặt tán phét chuyện đời thì có quán nhậu, mà khứa tiểu trưởng của nó cũng ngộ lạ lắm, lựa chọn xếp cho nó 2 em binh nhì vừa mới tốt nghiệp cấp 3 chung tổ với nó, còn không quên đề bạt nó làm tổ trưởng của hội 3 chàng lính ngự lâm với lí do " em lớn tuổi hơn 2 đứa nó có gì giúp anh củng cố tư tưởng cho cả 2, chứ đêm đầu tiên 2 thằng cứ khóc thút thít không ngủ vì bị bạn gái chia tay anh lo xảy ra chuyện đào ngũ ", quân lệnh thì như sơn mà lòng lính thì gờn gợn, ngồi giữa 2 cu học sinh vừa tốt nghiệp cấp 3 quay sang khoác lên vai màu xanh áo chú bộ đội mà lại vừa thất tình 1 cặp nó chỉ muốn đứng lên hét vô mặt khứa tiểu đội trưởng nhỏ hơn nó 4t " đờ mờ tối nay tao nhảy rào về nhà luôn cho mày khỏi lo 2 thằng kia nó trốn".
Chuyện ca hát thì chú nào cũng tự giác có phần khá hăng say tập luyện vì nghe đâu trung đội trưởng có bóng gió xa gần là chú nào trong trung đội không thuộc lời hát rõ tiếng sẽ được vinh dự luyện thanh thêm vào giờ ngủ trưa giữa sân tập trung của đại đội, vấn đề khiến nó xì trét nhất là nhiệm vụ đầu tiên nó nhận được sau 2 ngày làm lính là trở thành quân y chữa trị vết thương đang rỉ máu của 2 cu nhóc.
Cả 2 cu nhóc có 1 tâm lí chung mà diễn tả dễ hiểu nhất bằng 4 chữ "buồn hơn chữ buồn", chỉ có khác nhau 1 chút xíu về sinh lí mà qua lời 2 thanh niên thất tình chia sẻ cho nhau như sau " đồng chí A chỉ mới dc bạn gái cho thơm lên tóc, đồng chí B nhỉnh hơn xíu dc bạn gái cho mi lên nhân trung tức là khoảng giữa của môi trên và chóp mũi ".
Mắt thấy khuôn mặt thảm sầu, tai nghe tâm sự thầm kín của 2 cu cậu nói ra nó chỉ còn biết ngồi đó cười rồi lắc đầu ngao ngán, thêm chữ cờ vào giữa nó hét lên trong đầu " đờ cờ mờ thằng tiểu trưởng ", dường như 2 cu nhóc thấy quê quê với điệu bộ cười cợt có vẻ cà khịa của nó nên lén đặt cho nó cái biệt danh khó kêu rồi truyền miệng nhau cho cả trung đội.
Và để như gỡ gạc lại, 2 cu nhóc xoay qua hỏi chuyện nó như cố khai thác chút thông tin cá nhân để có thể có suy nghĩ " ông có lớn hơn bao nhiêu tuổi thì tới lúc bị chia tay giống tui rồi cũng phải có lúc y chang nhau chứ có khác gì mà ngồi đó cười với lắc ", vấn đề đó với nó thì khá dễ dàng vì 1 đứa con trai từ lúc biết tới dậy thì rồi cũng sẽ có thời điểm gặp chuyện kiểu như " tình đầu luôn là đẹp nhất mà tình đẹp là tình dang dở " nó đã trải qua chuyện đó khá lâu rồi thời gian cũng giúp những cảm xúc tiêu cực tan đi hết, nên nó kể lại câu chuyện tình cảm của nó lại 1 cách khách quan nhất cho 2 cu nhóc nghe.
Ngày qua ngày nó kể từng chút,từng chút câu chuyện của nó không biết vì những tình tiết nó nêm nếm mắm muối hay là vì câu chuyện đang đúng với tâm sinh lí thất tình mà 2 chú nhỏ cứ hễ hội tổ là kêu kể miết, giờ nó kiêm thêm chức năng của cái đài radio kể chuyện đêm khuya chạy bằng năng lượng không phải pin hay điện mà bằng khói thuốc với rì vai chanh muối.
Sau 1 tuần câu chuyện của nó kết thúc, cũng là lúc 2 tổ viên của nó bắt đầu hút được hết 1 điếu thuốc lá đầu tiên sau khi chứng kiến nó đốt thuốc như khói xe lửa phả ra khi đang hì hục kéo lấy cả toa hàng dài nặng trịch leo lên con dốc, vì nó phải kể 1 câu chuyện không được vui của quá khứ mà lại quên cái cảm giác xảy ra trong thời điểm đó, nên càng cố nhớ lại nó càng hút nhiều thuốc hơn để gợi lại cái khó chịu, cái nỗi đau, cái vị cay đắng.
Và rồi kết quả cũng như nó mong muốn, hoàn thành nhiệm vụ của thằng khứa tiểu trưởng âm trì giao cho, 2 cu nhóc từ dạo nghe nó kể chuyện của bản thân rồi cũng đã ổn hơn, không thức đêm khóc thầm nữa, nó cũng có cơ hội hoà nhập hơn với cuộc sống tập thể trong đơn vị, chỉ có 1 điều lấn cấn là trung trưởng phê bình riêng nó về việc tập tành cho mấy ae nhỏ tuổi hút thuốc
Thời gian đầu nó quá khó chịu với cái chế độ hội tổ, nhưng hết 3 tháng tân binh rồi qua 12 tháng trực chiến, dần dần nó thấy thích chế độ đó.
Với nó khoảng thời gian càng về sau vẫn là 15p hội tổ, nhưng khi hoà nhập hơn với ae trong trung đội dc ae tin tưởng chia sẻ nhiều tâm sự của bản thân, nó có khoảng thời gian lắng nghe và im lặng suy nghĩ về nhiều chuyện có thể có ích cho cuộc sống của nó.
Nó nhận ra đôi khi mình cần 1 không gian riêng biệt, im lặng và lắng nghe nhiều hơn, rồi đắm mình vào những suy nghĩ khách quan của bản thân rút ra được tự trả lời cho những câu hỏi mà bản thân đã bế tắc tự đặt ra trong quá khứ




