Mấy ngày qua có muốn đi gặp e hàng. Chờ tin e mình mong đợi thì bật vô âm tín, nhắn tin e LH thì khg hồi âm (để Yêu máy bay nt). Lấy số bài TuTu nt e Ngoc gọi đt lúc 10g thì chỉ chuông reo. Thôi thì vạn sư tùy duyên vậy.
Trưa xem lại đt thấy địa chỉ KS chưa bao giờ tới và câu thòng "khi nào qua?" nhnhăn lại hẹn 15g. Đến lấy P rà thẻ mở cửa, Nghĩ trong bụng P như zậy chắc 1/2 tiền gái.
ĐT cho e " A đén rồi, P...." giọng Nam bộ alo thấy cũng yên lòng chút, thôi thì đi tắm, vừa xong có tiêng gỏ cửa. Bước vào là cô nàng nhỏ con tóc dài, đứng hình 30s, TuTu chụp hình thấy mb đồ sộ lắm mà, dàn khung loại GMC sao giờ khung xe Ríp vậy nè???? Ráng xã zao " Chào e" - Chào a. A đến đúng giờ quá há!!!! E phá tan sự thăm dò và im lăng, cũng đồng thời làm cho cổ họng tôi bật ra ngôn ngữ, e lăng nghe và đáp lại tự nhiên, khg khí trong phg trở nên ấm cúng, gần gủi, mật thiết hơn.
E bươc theo lên giường chỉ nội y trông hấp dẩn hơn, tôi hững hờ bung khăn để e thấy hàng chưa lần nào qua xử lý của bệnh viện da liễu. " E vào cuộc nha? " tôi lại cố nói thêm cho gần gủi thân mật hơn, e cũng dừng lại lắng nghe, như hiểu điều gì đó e nói " thỏa mái, e khg hối hả đâu." tôi im lặng, e trườn lên thân tôi rồi từ từ xuống dần đồng thời chuyển người cho khớp vào góc thị dâm, thuận thói quen khám phá khác giới, khép mở, co duổi đôi chân úp mở khá vi diệu, môi lưỡi e trở nên phù thủy trên cái linga lúc sâu thẫm lúc hững hờ nhưng cãm giác hưng phấn tăng dần như tăng 3 tốc độ vũ trụ, dể con thuyền thoát khỏi thượng tầng khí quyển băng vào dải ngân hà. Tôi cũng vậy từ nhão, cương cứng, cương cường đại ,cãm giác chơi vơi khi môi mình trên bờ mông e và bàn tay khẻ bóp vùng tam giác đang dần ẫm ướt.........................................
Tàn cuộc tôi tự hỏi? Điều gì giúp cho e biến một tên nhu nhược tình dục như tôi hiện tại trở lại với đại ngàn cãm xúc như chiều nay vậy?
Câu trả lời có lẽ không liên quan nhưng xâu chuổi tâm tình của e từ phòng tắm, tôi tư hiểu theo ý mình:
Xuất thân e từ vùng nước nổi có những cánh đồng sen rông lớn. Cả tuổi thơ e là chuổi dài bất hạnh, những năm tháng nghèo khó triền miên, mẹ e ra đi vì lam lũ suy nhược, ba e sau đó cũng ra đi vì bạo bệnh khi e vào tuổi trăng tròn, 2 chị em khg đất cắm dùi, nhà tranh không chổ dưng ổn định che mưa gió, đên tuổi cập kê những đứa trẻ ra đời. Ai từng là mẹ với 1 nách hai con bản năng sinh tồn dưa đẩy e tới chốn phồn hoa này. Nhưng chốn khắc nghiệt này nôi e và các con của mình lớn lên, nay nó đã bươc vào trung học, nơi mà e chưa từng đc đăt chân tới, em vượt xa hơn phụ huynh của mình về điều e đã, đang làm....Trong sâu thẫm e hạnh phúc, e biết hậu duệ sẽ vượt hơn e về tri thức, e biết phúc là thế hệ sau cái đầu hơn thế hệ trước, những cay đắng, dau thương e gánh vác đã lộ dần ra quả ngọt. Trong cái nghiệt ngã e quan sát, trải nghiệm, e cũng thầm hiểu từ nơi nào mà ngày nay e có, cộng với tính lương thiện của người dân Nam bộ cho e nhãn quan cái thiệt là trước mắt cái đc to lớn hơn là tương lai, Khi hạnh phúc thì chia sẽ hạnh phúc cho người khác bạn sẽ đc hạnh phúc hơn. E đã vượt lên sư so đo tính toán nên e đưa tôi về với đại ngàn rung cãm trong chiều nay.
Ngoại hình e khg đẹp, nhưng khg xấu, thời gian có tàn phá, cũng 30 cái mùa lá đổ rồi, nhưng khu nào vẫn còn y khu đó, Với tôi e rất đẹp bởi cái nết.
Nghe Cave kể chuyện, nghe con nghiện trình bày ư? Với tôi trong trường hợp này là khg phải
E là Cave (khg đc) là MB là người phụ nữ, người mẹ đáng trân trọng. Maxim Gocky đại văn hào Nga nói " Khg có mặt trời thì khg có hoa hồng, Khg có người mẹ thì khg có anh hùng, khg có thiên tài và khg có vĩ nhân.".
Quầy lễ tân " Của anh 60K" ồ!!!! reception lịch sư, phg đẹp sạch sẽ, an toàn, trong lòng trộm nghĩ " chưa có bao giờ đẹp như hôm nay" Tôi khg lấy xe chuồn vội, lượn lờ thả bộ trước cửa KS để lòng có thời khắc ghi nhớ và 1 chút lăng đọng.

Trưa xem lại đt thấy địa chỉ KS chưa bao giờ tới và câu thòng "khi nào qua?" nhnhăn lại hẹn 15g. Đến lấy P rà thẻ mở cửa, Nghĩ trong bụng P như zậy chắc 1/2 tiền gái.
ĐT cho e " A đén rồi, P...." giọng Nam bộ alo thấy cũng yên lòng chút, thôi thì đi tắm, vừa xong có tiêng gỏ cửa. Bước vào là cô nàng nhỏ con tóc dài, đứng hình 30s, TuTu chụp hình thấy mb đồ sộ lắm mà, dàn khung loại GMC sao giờ khung xe Ríp vậy nè???? Ráng xã zao " Chào e" - Chào a. A đến đúng giờ quá há!!!! E phá tan sự thăm dò và im lăng, cũng đồng thời làm cho cổ họng tôi bật ra ngôn ngữ, e lăng nghe và đáp lại tự nhiên, khg khí trong phg trở nên ấm cúng, gần gủi, mật thiết hơn.
E bươc theo lên giường chỉ nội y trông hấp dẩn hơn, tôi hững hờ bung khăn để e thấy hàng chưa lần nào qua xử lý của bệnh viện da liễu. " E vào cuộc nha? " tôi lại cố nói thêm cho gần gủi thân mật hơn, e cũng dừng lại lắng nghe, như hiểu điều gì đó e nói " thỏa mái, e khg hối hả đâu." tôi im lặng, e trườn lên thân tôi rồi từ từ xuống dần đồng thời chuyển người cho khớp vào góc thị dâm, thuận thói quen khám phá khác giới, khép mở, co duổi đôi chân úp mở khá vi diệu, môi lưỡi e trở nên phù thủy trên cái linga lúc sâu thẫm lúc hững hờ nhưng cãm giác hưng phấn tăng dần như tăng 3 tốc độ vũ trụ, dể con thuyền thoát khỏi thượng tầng khí quyển băng vào dải ngân hà. Tôi cũng vậy từ nhão, cương cứng, cương cường đại ,cãm giác chơi vơi khi môi mình trên bờ mông e và bàn tay khẻ bóp vùng tam giác đang dần ẫm ướt.........................................
Tàn cuộc tôi tự hỏi? Điều gì giúp cho e biến một tên nhu nhược tình dục như tôi hiện tại trở lại với đại ngàn cãm xúc như chiều nay vậy?
Câu trả lời có lẽ không liên quan nhưng xâu chuổi tâm tình của e từ phòng tắm, tôi tư hiểu theo ý mình:
Xuất thân e từ vùng nước nổi có những cánh đồng sen rông lớn. Cả tuổi thơ e là chuổi dài bất hạnh, những năm tháng nghèo khó triền miên, mẹ e ra đi vì lam lũ suy nhược, ba e sau đó cũng ra đi vì bạo bệnh khi e vào tuổi trăng tròn, 2 chị em khg đất cắm dùi, nhà tranh không chổ dưng ổn định che mưa gió, đên tuổi cập kê những đứa trẻ ra đời. Ai từng là mẹ với 1 nách hai con bản năng sinh tồn dưa đẩy e tới chốn phồn hoa này. Nhưng chốn khắc nghiệt này nôi e và các con của mình lớn lên, nay nó đã bươc vào trung học, nơi mà e chưa từng đc đăt chân tới, em vượt xa hơn phụ huynh của mình về điều e đã, đang làm....Trong sâu thẫm e hạnh phúc, e biết hậu duệ sẽ vượt hơn e về tri thức, e biết phúc là thế hệ sau cái đầu hơn thế hệ trước, những cay đắng, dau thương e gánh vác đã lộ dần ra quả ngọt. Trong cái nghiệt ngã e quan sát, trải nghiệm, e cũng thầm hiểu từ nơi nào mà ngày nay e có, cộng với tính lương thiện của người dân Nam bộ cho e nhãn quan cái thiệt là trước mắt cái đc to lớn hơn là tương lai, Khi hạnh phúc thì chia sẽ hạnh phúc cho người khác bạn sẽ đc hạnh phúc hơn. E đã vượt lên sư so đo tính toán nên e đưa tôi về với đại ngàn rung cãm trong chiều nay.
Ngoại hình e khg đẹp, nhưng khg xấu, thời gian có tàn phá, cũng 30 cái mùa lá đổ rồi, nhưng khu nào vẫn còn y khu đó, Với tôi e rất đẹp bởi cái nết.
Nghe Cave kể chuyện, nghe con nghiện trình bày ư? Với tôi trong trường hợp này là khg phải
E là Cave (khg đc) là MB là người phụ nữ, người mẹ đáng trân trọng. Maxim Gocky đại văn hào Nga nói " Khg có mặt trời thì khg có hoa hồng, Khg có người mẹ thì khg có anh hùng, khg có thiên tài và khg có vĩ nhân.".
Quầy lễ tân " Của anh 60K" ồ!!!! reception lịch sư, phg đẹp sạch sẽ, an toàn, trong lòng trộm nghĩ " chưa có bao giờ đẹp như hôm nay" Tôi khg lấy xe chuồn vội, lượn lờ thả bộ trước cửa KS để lòng có thời khắc ghi nhớ và 1 chút lăng đọng.
Chỉnh sửa cuối:




