Phần 1
Lan và Minh đã cưới nhau được mười bốn năm. Những năm đầu hôn nhân còn nồng nhiệt, nhưng dần dần, mọi thứ trở thành thói quen. Sex chỉ còn là nghĩa vụ định kỳ, ngắn ngủi, thiếu lửa. Minh thường ngủ ngay sau khi xong việc, còn Lan nằm đó, mắt mở to trong bóng tối, cơ thể vẫn còn âm ỉ một thứ gì đó chưa được giải tỏa.
Gần đây, Lan bắt đầu đến phòng gym gần nhà vào buổi chiều, giờ mà Minh còn đang ở công ty. Cô chọn lớp tập với Hùng – một huấn luyện viên cá nhân 27 tuổi, cao 1m87, vai rộng, cơ bắp săn chắc nhưng không quá thô, kiểu người khiến nhiều chị em trong phòng tập phải ngoái nhìn. Hùng luôn mặc áo ba lỗ bó sát và quần short thể thao mỏng, để lộ rõ đường nét cơ thể trẻ trung, khỏe mạnh. Và đặc biệt, đường cong phồng lên ở giữa hai chân anh ta… không thể giấu được.
Lan bắt đầu thay đổi cách ăn mặc khi đến tập. Cô chọn những bộ đồ legging siêu bó, loại mỏng đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn phòng tập, và cố tình không mặc nội y. Không áo lót, không quần lót. Chỉ có lớp vải mỏng ôm sát lấy từng đường cong. Mỗi lần squat, mỗi lần plank, mỗi lần Hùng đỡ lưng hay chỉnh tư thế cho cô, làn da họ chạm nhau chỉ qua lớp vải mỏng manh.
Cô cảm nhận rõ ràng.
Mỗi lần ngón tay Hùng vô tình lướt qua eo, hay bàn tay to lớn đặt nhẹ lên đùi trong để hướng dẫn động tác sumo squat, âm đạo cô lại co bóp mạnh. Nước tự dâng lên, ướt át, trơn nhầy. Lớp legging màu đen càng làm mọi thứ lộ rõ hơn: một vệt tối dần lan ra giữa hai đùi, xuống tận bẹn. Cô biết chắc chắn Hùng đã nhìn thấy. Ánh mắt anh ta đôi lúc dừng lại lâu hơn mức cần thiết, rồi giả vờ nhìn đi chỗ khác, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.
Có hôm, trong lúc hướng dẫn cô tập hip thrust, Hùng đứng sát phía sau, hai tay giữ hông cô. Lan đẩy mông về sau theo nhịp, vô tình ép sát vào vùng háng anh. Cô cảm nhận được thứ gì đó cứng, to, nóng ran chạm vào khe mông mình qua hai lớp vải. Không phải cương cứng hoàn toàn, nhưng đủ lớn, đủ dài để cô hình dung ngay: chắc phải to gần bằng cổ tay, và dài… ít nhất cũng gần 25cm như lời mấy cô bạn trong phòng tập thì thầm.
Tim Lan đập thình thịch. Âm đạo cô co rút liên hồi, nước chảy nhiều hơn, thấm ướt cả một mảng lớn ở đáy quần. Cô phải cắn môi để không rên thành tiếng. Hùng cũng không rút lui ngay. Anh giữ nguyên tư thế thêm vài giây, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô, rồi mới nhẹ nhàng buông ra, giọng trầm khàn:
“Chị giữ lưng thẳng tốt lắm… nhưng mông cần đẩy mạnh hơn nữa.”
Lan chỉ dám gật đầu, mặt đỏ bừng, chân run run.
Họ chưa từng vượt quá giới hạn. Chưa có nụ hôn, chưa có cái chạm thật sự vào chỗ nhạy cảm, chưa có gì ngoài những lần “vô tình” cọ xát, những ánh mắt kéo dài, những câu nói mang hai lớp nghĩa. Nhưng cả hai đều biết.
Cô thèm anh ta đến phát điên.
Anh ta cũng thèm cô, dù miệng vẫn gọi “chị” một cách lễ phép.
Mỗi buổi tập kết thúc, Lan về nhà với quần ướt sũng, âm đạo sưng mọng, đầu óc quay cuồng hình ảnh cây cu to lớn của Hùng. Cô tắm vội, nằm bên cạnh Minh đang ngủ say, tay vô thức luồn xuống dưới, tự sướng trong im lặng, tưởng tượng cảnh thứ đó tiến sâu vào mình.
Còn Hùng, sau khi tan ca, anh thường đứng một mình trong phòng thay đồ, tay nắm chặt con cặc đang cương cứng đau nhức, nhớ lại cảm giác mông mềm mại của Lan ép vào mình, nhớ vệt nước thấm ướt giữa hai đùi cô, và tự hỏi: “Bao giờ thì chị ấy sẽ không chịu nổi nữa?”
Câu chuyện của họ vẫn dừng lại ở ranh giới mong manh ấy – đầy dục vọng, đầy khao khát, nhưng chưa ai dám bước qua.
Những buổi tập sau đó, Lan như biến thành một người khác. Cô không còn ngại ngùng che đậy nữa. Mỗi lần đến phòng gym, cô chọn những bộ legging cũ, đã mặc nhiều lần, cố tình để chúng mỏng manh hơn, dễ rách hơn. Cô dùng kéo nhỏ cắt vài đường chỉ mỏng ở đúng vùng tam giác – nơi lớp vải vốn đã căng đến mức sắp bung – chỉ cần một động tác mạnh là sẽ toạc ra.
Hôm ấy là buổi tập tạ nằm ngửa, bài hip thrust nặng. Lan nằm trên ghế tập, hai chân chống rộng, mông nâng cao theo nhịp đếm của Hùng. Cô cố tình đẩy mạnh hơn bình thường, hông dồn hết sức về phía trước. Đột nhiên, “rẹt” – một tiếng xé nhỏ nhưng rõ ràng. Vùng tam giác giữa hai đùi toạc hẳn ra thành một lỗ lớn, lộ cả phần dưới bụng và âm hộ mọng nước.
Hùng đang đứng phía trước, hai tay đỡ thanh tạ, bất ngờ đứng hình. Mắt anh ta dán chặt vào chỗ ấy. Lồn Lan đỏ au, sưng mọng vì nứng từ đầu buổi, môi ngoài bóng nhẫy, nước dâm đã chảy quá nhiều, thấm ướt cả ghế tập thành một vũng nhỏ. Mấy giọt còn đọng lại trên mép vải rách, lấp lánh dưới ánh đèn neon.
Lan đỏ mặt, hai tay vội vàng che lại theo phản xạ, nhưng chân vẫn run run, không thể khép lại ngay. Cô thì thầm, giọng lạc đi vì xấu hổ xen lẫn kích thích:
“Em… em xin lỗi… quần rách rồi…”
Hùng nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:
“Chị… đừng che. Để em…”
Anh ta quỳ một gối xuống, giả vờ như đang kiểm tra tư thế, nhưng bàn tay to lớn đã đặt lên đùi trong của Lan, rồi từ từ trượt lên. Ngón tay cái và ngón giữa khẽ bịt lại chỗ rách, che đi phần nhạy cảm, nhưng thay vì rút ra, anh ta lại ấn nhẹ, để đầu ngón tay chạm vào môi ngoài ướt át. Lan giật mình, rên khẽ trong cổ họng. Hùng không dừng lại. Ngón tay trượt vào giữa khe, chọc nhẹ vào lỗ nhỏ đang co bóp, rồi ngoáy chậm rãi, xoáy vòng. Nước dâm tuôn ra nhiều hơn, chảy dọc theo ngón tay anh, nhỏ xuống sàn.
Lan cắn môi, mắt nhắm nghiền, cơ thể cong lên vì khoái cảm. Cô không đẩy tay anh ra. Cô muốn nhiều hơn.
Hùng thở dốc, quần short thể thao của anh vốn đã căng phồng từ nãy giờ. Trong lúc quỳ, anh vô tình để tay kia kéo nhẹ mép quần xuống – hay chỉ là “vô tình”? – con cặc to khủng tuột hẳn ra ngoài. Nó dựng đứng, đỏ sậm, gân nổi cuồn cuộn, đầu khấc bóng nhẫy dịch nhờn, dài gần 25cm, to bằng cổ tay như lời đồn. Nó đung đưa ngay trước mặt Lan, chỉ cách miệng cô vài phân.
Lan mở mắt, nhìn thấy thứ ấy, tim đập thình thịch. Cô ngượng đến mức muốn chui xuống đất, nhưng cơn nứng đã lấn át hết lý trí. Cô đưa tay run run nắm lấy nó – nóng ran, cứng như sắt, mạch đập mạnh dưới lòng bàn tay. Cô sục chậm rãi, lên xuống, cảm nhận từng thớ thịt căng tràn.
Hùng rên khẽ, tay vẫn ngoáy sâu hơn trong lồn cô, ngón giữa giờ đã chui hẳn vào, cong lên móc điểm G. Lan cong người, nước dâm bắn ra từng đợt nhỏ.
“Chị… để em bú cho chị nhé?” Hùng thì thầm.
Lan gật đầu lia lịa, không nói được lời nào. Cô kéo đầu anh ta xuống, để anh quỳ hẳn giữa hai chân mình. Miệng Hùng áp vào âm hộ ướt át, lưỡi liếm dọc khe, mút mạnh lấy hột le sưng mọng. Lan rên to hơn, tay kia ôm đầu anh, tay kia vẫn sục con cặc to đùng.
Rồi cô cúi xuống, ngậm lấy đầu khấc. Miệng cô nhỏ, phải há to hết cỡ mới ngậm được nửa. Cô bú liếm, lưỡi quấn quanh quy đầu, tay sục phần thân còn lại. Hùng rên lên, hông đẩy nhẹ theo nhịp miệng cô. Anh ta vừa bú lồn cô, vừa để mặc cô phục vụ con cặc mình.
Họ làm thế trong góc khuất của phòng tập, khi mọi người đã về gần hết, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nước ướt át. Lan bú cu anh ta đến khi miệng tê dại, còn Hùng liếm lồn cô đến khi cô run bần bật, nước dâm phun ra ướt cả mặt anh.
Nhưng họ vẫn dừng lại ở đó.
Chưa địt. Chưa để con cặc khủng ấy tiến vào trong.
Lan về nhà với quần rách, lồn vẫn sưng đỏ, miệng còn vị mặn của dịch nhờn Hùng. Cô nằm bên Minh, tay lại luồn xuống tự sướng, nhớ lại cảm giác con cặc to đùng trong miệng mình.
Còn Hùng, sau khi lau sạch ghế tập, anh đứng trong phòng thay đồ, tay nắm chặt cặc vẫn cứng, tự hỏi lần tới Lan sẽ dám đi xa hơn đến đâu.
Căng thẳng dục vọng giữa họ ngày càng dày đặc, chỉ chờ một khoảnh khắc nào đó để vỡ òa.
Minh vẫn yêu Lan, theo cách của một người chồng đã quen với sự hiện diện quen thuộc bên cạnh suốt mười mấy năm. Tình cảm không còn nồng nàn như thời mới cưới, nhưng nó vẫn là một thứ ấm áp, ổn định, như chiếc ghế sofa cũ kỹ trong phòng khách – ngồi mãi cũng thấy thoải mái, dù đã sờn vải. Sex thì nhạt dần thật, chỉ còn vài lần mỗi tháng, nhanh gọn, thiếu những cái vuốt ve dài dòng hay những lời thì thầm dâm đãng ngày xưa. Minh nghĩ đó là chuyện bình thường của tuổi trung niên, công việc áp lực, con cái bận rộn, ai cũng mệt.
Nhưng gần đây, anh bắt đầu nhận ra sự thay đổi ở vợ.
Lan trở nên chăm chút ngoại hình hơn hẳn. Cô hay soi gương lâu hơn, trang điểm nhẹ nhàng dù chỉ đi tập gym. Những bộ đồ cô mặc khi ra khỏi nhà… Minh không thể không để ý. Legging bó sát đến mức gần như dính vào da, mỏng tang, màu đen hay xám đậm, nhưng dưới ánh đèn đường hay khi cô cúi xuống nhặt đồ, anh thấy rõ: không có đường viền quần lót, không có áo lót. Vùng tam giác giữa hai đùi căng phồng lên, đường nét âm hộ hiện rõ mồn một qua lớp vải mỏng – cái mu lồn hơi nhô, hai mép ngoài phồng nhẹ, như thể đang… ưỡn mình khoe mẽ. Mỗi lần Lan bước ra cửa, Minh đứng sau lưng nhìn theo, tim anh đập nhanh một nhịp lạ lùng. Không phải ghen tuông ngay lập tức, mà là một thứ cảm giác lẫn lộn: vừa ngạc nhiên vì vợ mình vẫn còn sexy đến thế, vừa lo lắng vì không hiểu tại sao cô đột nhiên “bạo” như vậy.
Anh bắt đầu để ý chi tiết hơn. Lan về nhà muộn hơn bình thường, tóc ướt mồ hôi nhưng mắt sáng khác thường, má ửng hồng dù chỉ tập xong. Cô tắm vội, thay đồ ngủ, nhưng Minh ngửi thấy mùi lạ – không phải mồ hôi gym thông thường, mà là thứ mùi kích thích, gần như mùi dâm đãng, lẫn với xà phòng. Có hôm anh vô tình chạm vào quần legging cô vứt trong giỏ đồ, lớp vải ở giữa đùi ướt sũng, dính nhớp, không phải mồ hôi. Minh cầm lên, ngửi thử, tim thắt lại. Mùi của nước dâm, rõ ràng.
Đêm đó, khi Lan đã ngủ say, Minh lặng lẽ cầm điện thoại của cô. Anh biết mật khẩu từ lâu – ngày cưới của hai người. Anh bật định vị chia sẻ vị trí, chọn chế độ “luôn theo dõi” mà không gửi thông báo. Từ hôm sau, anh bắt đầu kiểm tra.
Hàng ngày, vào khoảng 5-6 giờ chiều, vị trí của Lan dừng lại ở phòng gym cách nhà 3km. Không di chuyển trong gần hai tiếng. Rồi về thẳng nhà. Nhưng có hôm, định vị cho thấy cô dừng lại lâu hơn, ở một góc khuất trong khuôn viên gym – nơi có phòng thay đồ nam hay khu vực ít người qua lại. Minh zoom bản đồ, tim đập mạnh. Anh không dám nghĩ xa hơn, nhưng những hình ảnh trong đầu cứ hiện lên: vợ mình, trong bộ đồ bó sát rách một lỗ, quỳ trước một gã đàn ông trẻ, miệng ngậm thứ gì đó to lớn…
Minh không đối chất. Anh chưa có bằng chứng rõ ràng, chỉ có những dấu hiệu nhỏ tích tụ. Anh vẫn ôm Lan mỗi tối, vẫn hỏi han công việc, vẫn cười khi cô kể chuyện “tập hôm nay mệt quá”. Nhưng trong lòng anh giờ có một vết nứt. Không phải giận dữ mù quáng, mà là sự tò mò pha lẫn đau đớn. Anh tự hỏi: mình đã để mọi thứ nguội lạnh đến mức vợ phải tìm kiếm ở nơi khác sao? Hay chính sự nguội lạnh ấy đã đánh thức thứ gì đó hoang dại trong cô?
Có đêm, khi Lan ngủ, Minh nằm bên cạnh, tay đặt nhẹ lên đùi vợ. Anh cảm nhận da cô vẫn mềm mại, ấm áp. Nhưng anh biết, nơi ấy giờ không còn chỉ dành cho mình. Anh vuốt ve nhẹ, rồi dừng lại, thở dài trong bóng tối.
Anh vẫn theo dõi định vị mỗi ngày. Không phải để bắt quả tang, mà để… hiểu. Để biết giới hạn của chính mình, và của cuộc hôn nhân này.
Còn Lan, cô vẫn tiếp tục những buổi “tập” với Hùng, vẫn để con cặc khủng ấy vào miệng mình, vẫn rên rỉ khi ngón tay anh ngoáy sâu. Cô không biết chồng đã biết. Hoặc có lẽ, sâu thẳm, cô hy vọng anh sẽ biết – và làm gì đó để kéo cô trở lại.
Nhưng Minh chỉ im lặng theo dõi. Chờ đợi. Và trong lòng anh, ngọn lửa ghen tuông đang âm ỉ cháy, chưa bùng nổ, nhưng ngày càng nóng.
Lan và Minh đã cưới nhau được mười bốn năm. Những năm đầu hôn nhân còn nồng nhiệt, nhưng dần dần, mọi thứ trở thành thói quen. Sex chỉ còn là nghĩa vụ định kỳ, ngắn ngủi, thiếu lửa. Minh thường ngủ ngay sau khi xong việc, còn Lan nằm đó, mắt mở to trong bóng tối, cơ thể vẫn còn âm ỉ một thứ gì đó chưa được giải tỏa.
Gần đây, Lan bắt đầu đến phòng gym gần nhà vào buổi chiều, giờ mà Minh còn đang ở công ty. Cô chọn lớp tập với Hùng – một huấn luyện viên cá nhân 27 tuổi, cao 1m87, vai rộng, cơ bắp săn chắc nhưng không quá thô, kiểu người khiến nhiều chị em trong phòng tập phải ngoái nhìn. Hùng luôn mặc áo ba lỗ bó sát và quần short thể thao mỏng, để lộ rõ đường nét cơ thể trẻ trung, khỏe mạnh. Và đặc biệt, đường cong phồng lên ở giữa hai chân anh ta… không thể giấu được.
Lan bắt đầu thay đổi cách ăn mặc khi đến tập. Cô chọn những bộ đồ legging siêu bó, loại mỏng đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn phòng tập, và cố tình không mặc nội y. Không áo lót, không quần lót. Chỉ có lớp vải mỏng ôm sát lấy từng đường cong. Mỗi lần squat, mỗi lần plank, mỗi lần Hùng đỡ lưng hay chỉnh tư thế cho cô, làn da họ chạm nhau chỉ qua lớp vải mỏng manh.
Cô cảm nhận rõ ràng.
Mỗi lần ngón tay Hùng vô tình lướt qua eo, hay bàn tay to lớn đặt nhẹ lên đùi trong để hướng dẫn động tác sumo squat, âm đạo cô lại co bóp mạnh. Nước tự dâng lên, ướt át, trơn nhầy. Lớp legging màu đen càng làm mọi thứ lộ rõ hơn: một vệt tối dần lan ra giữa hai đùi, xuống tận bẹn. Cô biết chắc chắn Hùng đã nhìn thấy. Ánh mắt anh ta đôi lúc dừng lại lâu hơn mức cần thiết, rồi giả vờ nhìn đi chỗ khác, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.
Có hôm, trong lúc hướng dẫn cô tập hip thrust, Hùng đứng sát phía sau, hai tay giữ hông cô. Lan đẩy mông về sau theo nhịp, vô tình ép sát vào vùng háng anh. Cô cảm nhận được thứ gì đó cứng, to, nóng ran chạm vào khe mông mình qua hai lớp vải. Không phải cương cứng hoàn toàn, nhưng đủ lớn, đủ dài để cô hình dung ngay: chắc phải to gần bằng cổ tay, và dài… ít nhất cũng gần 25cm như lời mấy cô bạn trong phòng tập thì thầm.
Tim Lan đập thình thịch. Âm đạo cô co rút liên hồi, nước chảy nhiều hơn, thấm ướt cả một mảng lớn ở đáy quần. Cô phải cắn môi để không rên thành tiếng. Hùng cũng không rút lui ngay. Anh giữ nguyên tư thế thêm vài giây, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô, rồi mới nhẹ nhàng buông ra, giọng trầm khàn:
“Chị giữ lưng thẳng tốt lắm… nhưng mông cần đẩy mạnh hơn nữa.”
Lan chỉ dám gật đầu, mặt đỏ bừng, chân run run.
Họ chưa từng vượt quá giới hạn. Chưa có nụ hôn, chưa có cái chạm thật sự vào chỗ nhạy cảm, chưa có gì ngoài những lần “vô tình” cọ xát, những ánh mắt kéo dài, những câu nói mang hai lớp nghĩa. Nhưng cả hai đều biết.
Cô thèm anh ta đến phát điên.
Anh ta cũng thèm cô, dù miệng vẫn gọi “chị” một cách lễ phép.
Mỗi buổi tập kết thúc, Lan về nhà với quần ướt sũng, âm đạo sưng mọng, đầu óc quay cuồng hình ảnh cây cu to lớn của Hùng. Cô tắm vội, nằm bên cạnh Minh đang ngủ say, tay vô thức luồn xuống dưới, tự sướng trong im lặng, tưởng tượng cảnh thứ đó tiến sâu vào mình.
Còn Hùng, sau khi tan ca, anh thường đứng một mình trong phòng thay đồ, tay nắm chặt con cặc đang cương cứng đau nhức, nhớ lại cảm giác mông mềm mại của Lan ép vào mình, nhớ vệt nước thấm ướt giữa hai đùi cô, và tự hỏi: “Bao giờ thì chị ấy sẽ không chịu nổi nữa?”
Câu chuyện của họ vẫn dừng lại ở ranh giới mong manh ấy – đầy dục vọng, đầy khao khát, nhưng chưa ai dám bước qua.
Những buổi tập sau đó, Lan như biến thành một người khác. Cô không còn ngại ngùng che đậy nữa. Mỗi lần đến phòng gym, cô chọn những bộ legging cũ, đã mặc nhiều lần, cố tình để chúng mỏng manh hơn, dễ rách hơn. Cô dùng kéo nhỏ cắt vài đường chỉ mỏng ở đúng vùng tam giác – nơi lớp vải vốn đã căng đến mức sắp bung – chỉ cần một động tác mạnh là sẽ toạc ra.
Hôm ấy là buổi tập tạ nằm ngửa, bài hip thrust nặng. Lan nằm trên ghế tập, hai chân chống rộng, mông nâng cao theo nhịp đếm của Hùng. Cô cố tình đẩy mạnh hơn bình thường, hông dồn hết sức về phía trước. Đột nhiên, “rẹt” – một tiếng xé nhỏ nhưng rõ ràng. Vùng tam giác giữa hai đùi toạc hẳn ra thành một lỗ lớn, lộ cả phần dưới bụng và âm hộ mọng nước.
Hùng đang đứng phía trước, hai tay đỡ thanh tạ, bất ngờ đứng hình. Mắt anh ta dán chặt vào chỗ ấy. Lồn Lan đỏ au, sưng mọng vì nứng từ đầu buổi, môi ngoài bóng nhẫy, nước dâm đã chảy quá nhiều, thấm ướt cả ghế tập thành một vũng nhỏ. Mấy giọt còn đọng lại trên mép vải rách, lấp lánh dưới ánh đèn neon.
Lan đỏ mặt, hai tay vội vàng che lại theo phản xạ, nhưng chân vẫn run run, không thể khép lại ngay. Cô thì thầm, giọng lạc đi vì xấu hổ xen lẫn kích thích:
“Em… em xin lỗi… quần rách rồi…”
Hùng nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:
“Chị… đừng che. Để em…”
Anh ta quỳ một gối xuống, giả vờ như đang kiểm tra tư thế, nhưng bàn tay to lớn đã đặt lên đùi trong của Lan, rồi từ từ trượt lên. Ngón tay cái và ngón giữa khẽ bịt lại chỗ rách, che đi phần nhạy cảm, nhưng thay vì rút ra, anh ta lại ấn nhẹ, để đầu ngón tay chạm vào môi ngoài ướt át. Lan giật mình, rên khẽ trong cổ họng. Hùng không dừng lại. Ngón tay trượt vào giữa khe, chọc nhẹ vào lỗ nhỏ đang co bóp, rồi ngoáy chậm rãi, xoáy vòng. Nước dâm tuôn ra nhiều hơn, chảy dọc theo ngón tay anh, nhỏ xuống sàn.
Lan cắn môi, mắt nhắm nghiền, cơ thể cong lên vì khoái cảm. Cô không đẩy tay anh ra. Cô muốn nhiều hơn.
Hùng thở dốc, quần short thể thao của anh vốn đã căng phồng từ nãy giờ. Trong lúc quỳ, anh vô tình để tay kia kéo nhẹ mép quần xuống – hay chỉ là “vô tình”? – con cặc to khủng tuột hẳn ra ngoài. Nó dựng đứng, đỏ sậm, gân nổi cuồn cuộn, đầu khấc bóng nhẫy dịch nhờn, dài gần 25cm, to bằng cổ tay như lời đồn. Nó đung đưa ngay trước mặt Lan, chỉ cách miệng cô vài phân.
Lan mở mắt, nhìn thấy thứ ấy, tim đập thình thịch. Cô ngượng đến mức muốn chui xuống đất, nhưng cơn nứng đã lấn át hết lý trí. Cô đưa tay run run nắm lấy nó – nóng ran, cứng như sắt, mạch đập mạnh dưới lòng bàn tay. Cô sục chậm rãi, lên xuống, cảm nhận từng thớ thịt căng tràn.
Hùng rên khẽ, tay vẫn ngoáy sâu hơn trong lồn cô, ngón giữa giờ đã chui hẳn vào, cong lên móc điểm G. Lan cong người, nước dâm bắn ra từng đợt nhỏ.
“Chị… để em bú cho chị nhé?” Hùng thì thầm.
Lan gật đầu lia lịa, không nói được lời nào. Cô kéo đầu anh ta xuống, để anh quỳ hẳn giữa hai chân mình. Miệng Hùng áp vào âm hộ ướt át, lưỡi liếm dọc khe, mút mạnh lấy hột le sưng mọng. Lan rên to hơn, tay kia ôm đầu anh, tay kia vẫn sục con cặc to đùng.
Rồi cô cúi xuống, ngậm lấy đầu khấc. Miệng cô nhỏ, phải há to hết cỡ mới ngậm được nửa. Cô bú liếm, lưỡi quấn quanh quy đầu, tay sục phần thân còn lại. Hùng rên lên, hông đẩy nhẹ theo nhịp miệng cô. Anh ta vừa bú lồn cô, vừa để mặc cô phục vụ con cặc mình.
Họ làm thế trong góc khuất của phòng tập, khi mọi người đã về gần hết, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nước ướt át. Lan bú cu anh ta đến khi miệng tê dại, còn Hùng liếm lồn cô đến khi cô run bần bật, nước dâm phun ra ướt cả mặt anh.
Nhưng họ vẫn dừng lại ở đó.
Chưa địt. Chưa để con cặc khủng ấy tiến vào trong.
Lan về nhà với quần rách, lồn vẫn sưng đỏ, miệng còn vị mặn của dịch nhờn Hùng. Cô nằm bên Minh, tay lại luồn xuống tự sướng, nhớ lại cảm giác con cặc to đùng trong miệng mình.
Còn Hùng, sau khi lau sạch ghế tập, anh đứng trong phòng thay đồ, tay nắm chặt cặc vẫn cứng, tự hỏi lần tới Lan sẽ dám đi xa hơn đến đâu.
Căng thẳng dục vọng giữa họ ngày càng dày đặc, chỉ chờ một khoảnh khắc nào đó để vỡ òa.
Minh vẫn yêu Lan, theo cách của một người chồng đã quen với sự hiện diện quen thuộc bên cạnh suốt mười mấy năm. Tình cảm không còn nồng nàn như thời mới cưới, nhưng nó vẫn là một thứ ấm áp, ổn định, như chiếc ghế sofa cũ kỹ trong phòng khách – ngồi mãi cũng thấy thoải mái, dù đã sờn vải. Sex thì nhạt dần thật, chỉ còn vài lần mỗi tháng, nhanh gọn, thiếu những cái vuốt ve dài dòng hay những lời thì thầm dâm đãng ngày xưa. Minh nghĩ đó là chuyện bình thường của tuổi trung niên, công việc áp lực, con cái bận rộn, ai cũng mệt.
Nhưng gần đây, anh bắt đầu nhận ra sự thay đổi ở vợ.
Lan trở nên chăm chút ngoại hình hơn hẳn. Cô hay soi gương lâu hơn, trang điểm nhẹ nhàng dù chỉ đi tập gym. Những bộ đồ cô mặc khi ra khỏi nhà… Minh không thể không để ý. Legging bó sát đến mức gần như dính vào da, mỏng tang, màu đen hay xám đậm, nhưng dưới ánh đèn đường hay khi cô cúi xuống nhặt đồ, anh thấy rõ: không có đường viền quần lót, không có áo lót. Vùng tam giác giữa hai đùi căng phồng lên, đường nét âm hộ hiện rõ mồn một qua lớp vải mỏng – cái mu lồn hơi nhô, hai mép ngoài phồng nhẹ, như thể đang… ưỡn mình khoe mẽ. Mỗi lần Lan bước ra cửa, Minh đứng sau lưng nhìn theo, tim anh đập nhanh một nhịp lạ lùng. Không phải ghen tuông ngay lập tức, mà là một thứ cảm giác lẫn lộn: vừa ngạc nhiên vì vợ mình vẫn còn sexy đến thế, vừa lo lắng vì không hiểu tại sao cô đột nhiên “bạo” như vậy.
Anh bắt đầu để ý chi tiết hơn. Lan về nhà muộn hơn bình thường, tóc ướt mồ hôi nhưng mắt sáng khác thường, má ửng hồng dù chỉ tập xong. Cô tắm vội, thay đồ ngủ, nhưng Minh ngửi thấy mùi lạ – không phải mồ hôi gym thông thường, mà là thứ mùi kích thích, gần như mùi dâm đãng, lẫn với xà phòng. Có hôm anh vô tình chạm vào quần legging cô vứt trong giỏ đồ, lớp vải ở giữa đùi ướt sũng, dính nhớp, không phải mồ hôi. Minh cầm lên, ngửi thử, tim thắt lại. Mùi của nước dâm, rõ ràng.
Đêm đó, khi Lan đã ngủ say, Minh lặng lẽ cầm điện thoại của cô. Anh biết mật khẩu từ lâu – ngày cưới của hai người. Anh bật định vị chia sẻ vị trí, chọn chế độ “luôn theo dõi” mà không gửi thông báo. Từ hôm sau, anh bắt đầu kiểm tra.
Hàng ngày, vào khoảng 5-6 giờ chiều, vị trí của Lan dừng lại ở phòng gym cách nhà 3km. Không di chuyển trong gần hai tiếng. Rồi về thẳng nhà. Nhưng có hôm, định vị cho thấy cô dừng lại lâu hơn, ở một góc khuất trong khuôn viên gym – nơi có phòng thay đồ nam hay khu vực ít người qua lại. Minh zoom bản đồ, tim đập mạnh. Anh không dám nghĩ xa hơn, nhưng những hình ảnh trong đầu cứ hiện lên: vợ mình, trong bộ đồ bó sát rách một lỗ, quỳ trước một gã đàn ông trẻ, miệng ngậm thứ gì đó to lớn…
Minh không đối chất. Anh chưa có bằng chứng rõ ràng, chỉ có những dấu hiệu nhỏ tích tụ. Anh vẫn ôm Lan mỗi tối, vẫn hỏi han công việc, vẫn cười khi cô kể chuyện “tập hôm nay mệt quá”. Nhưng trong lòng anh giờ có một vết nứt. Không phải giận dữ mù quáng, mà là sự tò mò pha lẫn đau đớn. Anh tự hỏi: mình đã để mọi thứ nguội lạnh đến mức vợ phải tìm kiếm ở nơi khác sao? Hay chính sự nguội lạnh ấy đã đánh thức thứ gì đó hoang dại trong cô?
Có đêm, khi Lan ngủ, Minh nằm bên cạnh, tay đặt nhẹ lên đùi vợ. Anh cảm nhận da cô vẫn mềm mại, ấm áp. Nhưng anh biết, nơi ấy giờ không còn chỉ dành cho mình. Anh vuốt ve nhẹ, rồi dừng lại, thở dài trong bóng tối.
Anh vẫn theo dõi định vị mỗi ngày. Không phải để bắt quả tang, mà để… hiểu. Để biết giới hạn của chính mình, và của cuộc hôn nhân này.
Còn Lan, cô vẫn tiếp tục những buổi “tập” với Hùng, vẫn để con cặc khủng ấy vào miệng mình, vẫn rên rỉ khi ngón tay anh ngoáy sâu. Cô không biết chồng đã biết. Hoặc có lẽ, sâu thẳm, cô hy vọng anh sẽ biết – và làm gì đó để kéo cô trở lại.
Nhưng Minh chỉ im lặng theo dõi. Chờ đợi. Và trong lòng anh, ngọn lửa ghen tuông đang âm ỉ cháy, chưa bùng nổ, nhưng ngày càng nóng.


