Chào mọi người, tao năm nay cũng đầu 3x rồi, nên cứ xưng tao-mày cho thoải mái. Ai lớn tuổi hơn thì thông cảm bỏ qua nhé. Hôm nay rảnh rỗi, tự nhiên nhớ tới nhỏ bạn thân, nên ngồi viết vài dòng tâm sự. Chuyện này tao cũng đang phân vân lắm, không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Bỏ thì tiếc, mà tiếp thì thấy tội lỗi đầy đầu.
Thẳng thắn với nhau nhé, chắc nhiều anh em ở đây cũng từng có lúc nghĩ ngợi lung tung về một người phụ nữ khác ngoài vợ hay người yêu mình. Quan điểm mỗi người mỗi khác, ai không cùng gu thì lướt qua nha, chứ tao chẳng muốn tranh cãi.
Với tao, người đó là nhỏ bạn thân. Chúng tao chơi với nhau cũng gần chục năm rồi. Giờ nó đã có chồng, có một đứa con. Gia đình nó kiểu truyền thống lắm: cả hai vợ chồng đều công chức, làm việc ổn định, cuộc sống bình yên. Còn nó thì… đẹp thật sự. Gái một con mà trông mòn con mắt. Không cao, nhưng body đầy đặn, đường cong mềm mại, kiểu nhìn qua lớp áo thôi cũng đủ khiến người ta tưởng tượng muốn vén lên xem cho kỳ được.
Ngày xưa, tao với nó từng thích nhau. Cảm xúc thật sự, chứ không phải kiểu bạn bè bình thường. Nhưng đời lỡ một nhịp, nó lấy chồng trước khi hai đứa kịp ngỏ lời rõ ràng. Tao cũng buông, nghĩ thôi duyên hết rồi.
Thế mà gần đây, mọi thứ lại khác. Tao với nó vượt qua cái ranh giới “bạn thân” từ lúc nào không hay. Bắt đầu từ những buổi gặp lại khi tao về quê. Mang tiếng bạn thân, nhưng cuộc sống ai nấy lo, nó có gia đình rồi nên chuyện tâm sự cũng thưa thớt dần. Thậm chí có lúc giận nhau vì mấy chuyện vớ vẩn. Lần về quê gần nhất, hai đứa làm lành, đi chơi chung với đám bạn cũ.
Rồi tự nhiên chat nhiều hơn. Tải riêng một app để nói chuyện, tránh lộ. Nó còn hỏi tao cách ẩn app, tắt thông báo thế nào. Chồng nó hay đi công tác, cuối tuần mới về, nên cuối tuần hai đứa hầu như không nhắn nhau – quy tắc ngầm ấy mà.
Càng nói càng thân mật. Tao khéo léo lồng những câu kích thích vào, ban đầu nó ngại ngùng, rồi dần cũng đáp lại. Xưng hô từ “mày-tao” chuyển sang “anh-em” hồi nào không biết. Nó bảo: “Xưng mày tao dài dòng quá, gọi anh cho nhanh”.
Rồi tụi tao bắt đầu đi riêng. Xem phim riêng. Tao chọn bộ phim nhẹ nhàng, kiểu giải trí loại mà xem không cần động não xem logic phim hay mạch phim. Trong rạp tối, tao nắm tay nó. Ban đầu nó hất ra, rồi để yên. Tay tao lần lên đùi, vuốt ve bên ngoài lớp quần. Chỉ vậy thôi mà tim đập thình thịch, người nóng ran. Với phụ nữ mình thầm ao ước, chỉ nắm tay thôi cũng đủ làm thằng đàn ông rạo rực cả đêm.
Tao biết nó dâm ngầm. Từ ánh mắt khi đi chơi, từ cách nó để tao ôm eo ngoài đường mà không phản kháng. Tao chắc mẩm kiểu này rồi cũng “chịu đèn”.
Về nhà nhắn tin, tao nói thẳng cảm xúc lúc ấy, thằng nhỏ của tao phản ứng ra sao. Nó cũng tung hứng, nhưng đến lúc cao trào thì lảng hoặc đi ngủ. Tao biết nó cũng có dục vọng, chỉ là kìm nén vì gia đình, vì truyền thống.
Mọi thứ tiến triển nhanh hơn vào một buổi tối trước Noel. Tụi tao đi cà phê ở quán nhỏ trong hẻm, gần 9 giờ tối, quán vắng hoe. Ngồi được gần hai tiếng. Tao kéo nó ngồi sát, nó từ chối lúc đầu, nhưng rồi cũng qua. Suốt buổi, tay tao mân mê mông nó qua lớp váy dài. Vỗ nhẹ, vuốt ve, cảm nhận đường cong, rồi cái lằn quần lót nổi lên dưới tay. Nứng kinh khủng. Rồi tay lần xuống đùi, tiến dần lên vùng nhạy cảm. Lông tơ mới mọc châm chít dưới đầu ngón tay, dấu hiệu nó vừa cạo xong vài ngày. Cảm giác lông tơ mới mọc châm chít dưới đầu ngón tay làm tao quéo cả người. Tao biết nó cũng ướt át, cũng ham muốn, nhưng vẫn giữ chút rào cản cuối cùng.
Đáng tiếc lớn nhất là tao cố hôn nó. Dục tốc bất đạt, anh em ạ. Hôn hụt, không khí hơi gượng. Nhưng lúc về thì vẫn bình thường, vẫn vui vẻ nhắn tin.
Đến Noel, nó rủ tao đi chơi nhưng tao mệt thật nên từ chối. Rồi hai đứa cãi nhau vì một câu của nó: “Sau này chỉ gặp nơi công cộng thôi, không gặp riêng nữa”. Tao tự ái, nghĩ sắp tới nơi mà nó lại nói thế, nghe như vạch rõ tâm cơ của tao. Thế là cãi to. Tao bảo nó xóa app đi, nó chỉ out chứ không xóa.
Vài ngày sau, nó vào lại, nhắn rằng nên dừng lại. Vì nó đã có chồng, mà trong đầu vẫn cứ nghĩ về người đàn ông khác – là tao. Giờ tụi tao vẫn liên lạc bình thường, nhưng không còn nhắn ngày ngày như trước. Tao biết nếu nhắn, nó sẽ trả lời, nhưng cả hai đều hơi ngượng.
Tao đang phân vân: có nên tấn công lại từ đầu không? Hay để mọi thứ nguội lạnh dần?
À, có lần tao tưởng tượng cảnh nó mặc bộ đồ lót tao vừa tặng hôm rồi chồng nó ân ái với nó… lạ thay lại thấy kích thích kinh khủng.
Nghĩ cảnh nhỏ bạn tao mặc cái bra ren đen mỏng dính, quần lót lọt khe mà tao chọn, rồi chồng nó đè ra, hôn hít, thọc tay vào… Tao ngồi nghĩ mà thằng nhỏ cứng ngắc, tay tự xử luôn. Nhưng càng nghĩ càng thấy kích thích kiểu khác – kích thích vì nó đang bị thằng khác chiếm hữu, mà thằng đó lại biết tao cũng đang thèm thuồng vợ hắn.
T từng mơ chồng nó có mặt trên này, biết đâu kết nối được để some.
Anh em muốn nghe thêm thì tao kể tiếp nhé. Còn có lần suýt nữa “ăn được” nó hồi nó chưa lấy chồng, và nhiều chi tiết khác nữa…
Tâm sự vậy thôi, chứ trong lòng rối bời thật sự. Bỏ thì vương, mà vương thì tội lỗi.
Thẳng thắn với nhau nhé, chắc nhiều anh em ở đây cũng từng có lúc nghĩ ngợi lung tung về một người phụ nữ khác ngoài vợ hay người yêu mình. Quan điểm mỗi người mỗi khác, ai không cùng gu thì lướt qua nha, chứ tao chẳng muốn tranh cãi.
Với tao, người đó là nhỏ bạn thân. Chúng tao chơi với nhau cũng gần chục năm rồi. Giờ nó đã có chồng, có một đứa con. Gia đình nó kiểu truyền thống lắm: cả hai vợ chồng đều công chức, làm việc ổn định, cuộc sống bình yên. Còn nó thì… đẹp thật sự. Gái một con mà trông mòn con mắt. Không cao, nhưng body đầy đặn, đường cong mềm mại, kiểu nhìn qua lớp áo thôi cũng đủ khiến người ta tưởng tượng muốn vén lên xem cho kỳ được.
Ngày xưa, tao với nó từng thích nhau. Cảm xúc thật sự, chứ không phải kiểu bạn bè bình thường. Nhưng đời lỡ một nhịp, nó lấy chồng trước khi hai đứa kịp ngỏ lời rõ ràng. Tao cũng buông, nghĩ thôi duyên hết rồi.
Thế mà gần đây, mọi thứ lại khác. Tao với nó vượt qua cái ranh giới “bạn thân” từ lúc nào không hay. Bắt đầu từ những buổi gặp lại khi tao về quê. Mang tiếng bạn thân, nhưng cuộc sống ai nấy lo, nó có gia đình rồi nên chuyện tâm sự cũng thưa thớt dần. Thậm chí có lúc giận nhau vì mấy chuyện vớ vẩn. Lần về quê gần nhất, hai đứa làm lành, đi chơi chung với đám bạn cũ.
Rồi tự nhiên chat nhiều hơn. Tải riêng một app để nói chuyện, tránh lộ. Nó còn hỏi tao cách ẩn app, tắt thông báo thế nào. Chồng nó hay đi công tác, cuối tuần mới về, nên cuối tuần hai đứa hầu như không nhắn nhau – quy tắc ngầm ấy mà.
Càng nói càng thân mật. Tao khéo léo lồng những câu kích thích vào, ban đầu nó ngại ngùng, rồi dần cũng đáp lại. Xưng hô từ “mày-tao” chuyển sang “anh-em” hồi nào không biết. Nó bảo: “Xưng mày tao dài dòng quá, gọi anh cho nhanh”.
Rồi tụi tao bắt đầu đi riêng. Xem phim riêng. Tao chọn bộ phim nhẹ nhàng, kiểu giải trí loại mà xem không cần động não xem logic phim hay mạch phim. Trong rạp tối, tao nắm tay nó. Ban đầu nó hất ra, rồi để yên. Tay tao lần lên đùi, vuốt ve bên ngoài lớp quần. Chỉ vậy thôi mà tim đập thình thịch, người nóng ran. Với phụ nữ mình thầm ao ước, chỉ nắm tay thôi cũng đủ làm thằng đàn ông rạo rực cả đêm.
Tao biết nó dâm ngầm. Từ ánh mắt khi đi chơi, từ cách nó để tao ôm eo ngoài đường mà không phản kháng. Tao chắc mẩm kiểu này rồi cũng “chịu đèn”.
Về nhà nhắn tin, tao nói thẳng cảm xúc lúc ấy, thằng nhỏ của tao phản ứng ra sao. Nó cũng tung hứng, nhưng đến lúc cao trào thì lảng hoặc đi ngủ. Tao biết nó cũng có dục vọng, chỉ là kìm nén vì gia đình, vì truyền thống.
Mọi thứ tiến triển nhanh hơn vào một buổi tối trước Noel. Tụi tao đi cà phê ở quán nhỏ trong hẻm, gần 9 giờ tối, quán vắng hoe. Ngồi được gần hai tiếng. Tao kéo nó ngồi sát, nó từ chối lúc đầu, nhưng rồi cũng qua. Suốt buổi, tay tao mân mê mông nó qua lớp váy dài. Vỗ nhẹ, vuốt ve, cảm nhận đường cong, rồi cái lằn quần lót nổi lên dưới tay. Nứng kinh khủng. Rồi tay lần xuống đùi, tiến dần lên vùng nhạy cảm. Lông tơ mới mọc châm chít dưới đầu ngón tay, dấu hiệu nó vừa cạo xong vài ngày. Cảm giác lông tơ mới mọc châm chít dưới đầu ngón tay làm tao quéo cả người. Tao biết nó cũng ướt át, cũng ham muốn, nhưng vẫn giữ chút rào cản cuối cùng.
Đáng tiếc lớn nhất là tao cố hôn nó. Dục tốc bất đạt, anh em ạ. Hôn hụt, không khí hơi gượng. Nhưng lúc về thì vẫn bình thường, vẫn vui vẻ nhắn tin.
Đến Noel, nó rủ tao đi chơi nhưng tao mệt thật nên từ chối. Rồi hai đứa cãi nhau vì một câu của nó: “Sau này chỉ gặp nơi công cộng thôi, không gặp riêng nữa”. Tao tự ái, nghĩ sắp tới nơi mà nó lại nói thế, nghe như vạch rõ tâm cơ của tao. Thế là cãi to. Tao bảo nó xóa app đi, nó chỉ out chứ không xóa.
Vài ngày sau, nó vào lại, nhắn rằng nên dừng lại. Vì nó đã có chồng, mà trong đầu vẫn cứ nghĩ về người đàn ông khác – là tao. Giờ tụi tao vẫn liên lạc bình thường, nhưng không còn nhắn ngày ngày như trước. Tao biết nếu nhắn, nó sẽ trả lời, nhưng cả hai đều hơi ngượng.
Tao đang phân vân: có nên tấn công lại từ đầu không? Hay để mọi thứ nguội lạnh dần?
À, có lần tao tưởng tượng cảnh nó mặc bộ đồ lót tao vừa tặng hôm rồi chồng nó ân ái với nó… lạ thay lại thấy kích thích kinh khủng.
Nghĩ cảnh nhỏ bạn tao mặc cái bra ren đen mỏng dính, quần lót lọt khe mà tao chọn, rồi chồng nó đè ra, hôn hít, thọc tay vào… Tao ngồi nghĩ mà thằng nhỏ cứng ngắc, tay tự xử luôn. Nhưng càng nghĩ càng thấy kích thích kiểu khác – kích thích vì nó đang bị thằng khác chiếm hữu, mà thằng đó lại biết tao cũng đang thèm thuồng vợ hắn.
T từng mơ chồng nó có mặt trên này, biết đâu kết nối được để some.
Anh em muốn nghe thêm thì tao kể tiếp nhé. Còn có lần suýt nữa “ăn được” nó hồi nó chưa lấy chồng, và nhiều chi tiết khác nữa…
Tâm sự vậy thôi, chứ trong lòng rối bời thật sự. Bỏ thì vương, mà vương thì tội lỗi.




