Căn homestay nằm trên một con dốc nhỏ, đẹp hơn trong ảnh rất nhiều.
Chỉ có một vấn đề.
Tường quá mỏng.
Mỏng đến mức lúc người phòng bên bật TV, cô còn nghe rõ tiếng cười.
“Chắc cách âm không ổn đâu…”
Cô nói nhỏ khi vừa đặt vali xuống.
Anh chỉ liếc nhìn bức tường rồi cười nhạt:
“Ừ.”
Tối hôm đó trời lạnh.
Thành phố bên ngoài đầy sương.
Trong căn phòng ánh đèn vàng mờ, anh kéo cô ngồi lên đùi mình ngay cạnh cửa sổ.
“Nghe thấy không?” cô thì thầm.
Phòng bên cạnh vẫn còn tiếng người nói chuyện.
Anh cúi xuống sát cổ cô:
“Vậy thì nhỏ tiếng chút.”
Nhưng cô biết rõ mình đang làm gì.
Mỗi lần anh hôn xuống vai, cô lại cố tình thở mạnh hơn một chút.
Mỗi lần anh kéo cô sát lại, tiếng rên khe khẽ đều trở nên rõ hơn trong căn phòng yên tĩnh.
Anh dừng lại vài giây.
“Em cố ý?”
Cô nhìn anh, đôi mắt đầy vẻ khiêu khích.
“Biết đâu họ đang nghe.”
Không khí lập tức thay đổi.
Ánh mắt anh tối hẳn xuống.
Một tay siết nhẹ eo cô kéo sát hơn, giọng trầm thấp ngay bên tai:
“Muốn người khác tưởng tượng về em tới vậy à?”
Tim cô đập nhanh vì chính giọng nói đó.
Ngoài hành lang vừa vang lên tiếng bước chân đi ngang.
Và cô nhận ra…
điều khiến mình mất kiểm soát không phải nỗi sợ bị nghe thấy.
Mà là ánh mắt của chồng mình khi biết cô đang cố tình làm thế.
Chỉ có một vấn đề.
Tường quá mỏng.
Mỏng đến mức lúc người phòng bên bật TV, cô còn nghe rõ tiếng cười.
“Chắc cách âm không ổn đâu…”
Cô nói nhỏ khi vừa đặt vali xuống.
Anh chỉ liếc nhìn bức tường rồi cười nhạt:
“Ừ.”
Tối hôm đó trời lạnh.
Thành phố bên ngoài đầy sương.
Trong căn phòng ánh đèn vàng mờ, anh kéo cô ngồi lên đùi mình ngay cạnh cửa sổ.
“Nghe thấy không?” cô thì thầm.
Phòng bên cạnh vẫn còn tiếng người nói chuyện.
Anh cúi xuống sát cổ cô:
“Vậy thì nhỏ tiếng chút.”
Nhưng cô biết rõ mình đang làm gì.
Mỗi lần anh hôn xuống vai, cô lại cố tình thở mạnh hơn một chút.
Mỗi lần anh kéo cô sát lại, tiếng rên khe khẽ đều trở nên rõ hơn trong căn phòng yên tĩnh.
Anh dừng lại vài giây.
“Em cố ý?”
Cô nhìn anh, đôi mắt đầy vẻ khiêu khích.
“Biết đâu họ đang nghe.”
Không khí lập tức thay đổi.
Ánh mắt anh tối hẳn xuống.
Một tay siết nhẹ eo cô kéo sát hơn, giọng trầm thấp ngay bên tai:
“Muốn người khác tưởng tượng về em tới vậy à?”
Tim cô đập nhanh vì chính giọng nói đó.
Ngoài hành lang vừa vang lên tiếng bước chân đi ngang.
Và cô nhận ra…
điều khiến mình mất kiểm soát không phải nỗi sợ bị nghe thấy.
Mà là ánh mắt của chồng mình khi biết cô đang cố tình làm thế.
×




) cái tướng đã lắm 