Chuyện thật của đời mình hay là viết theo tưởng tượng hả @TIEUDUONGCT95 ? Đọc thấy cũng đau lòng, nhất là Phần 3
Lượt xem: 29341
Dạ chuyện thật nha anh, đây là nhật ký mà anh.Chuyện thật của đời mình hay là viết theo tưởng tượng hả @TIEUDUONGCT95 ? Đọc thấy cũng đau lòng, nhất là Phần 3
Tập này sao...buồn quá chừngPHẦN 5: UNG THƯ
………..
Đại dịch Covid diễn ra quá nhanh, em ở trên Sài Gòn làm việc thì quán cà phê bị đóng cửa, phải lưu lạc về Cần Thơ, về nhà thì nhà cũng còn nhiều nợ nần, em chỉ biết lang bạt khắp nơi, mướn một căn nhà trọ để sống qua ngày, và tìm khách mới…
Sáng ra là đủ thứ tiền, tiền ăn, tiền nhà, tiền để trả nợ cho mẹ, mọi thứ quay cuồng em, hên là bà chủ nhà trọ còn thương em, cho em thức ăn, miễn một phần tiền trọ.
Hôm nay, ngày vắng khách, em uống vài ngụm nước vì cơn nóng của phòng trọ, lúc này là giới nghiêm, ai cũng không được đi ra đường, em chỉ nằm chờ thời, trong cơn nóng em mê man ngủ, những kỷ niệm quá khứ chợt ùa về, mối tình đầu tiên làm em nhớ lại, thanh xuân bần tiện của em, nhưng anh ấy đã đến bên đời em như làn gió mát, tưới mát cánh đồng khô cháy vì đau thương...
Thời điểm đó em cỡ 23 tuổi, còn làm ở quán cà phê của bác trên Sài Gòn, khu em ở ngay quận Gò Vấp, lúc đó trong lúc buồn chán, em đã lên mạng chơi game, game này lúc đó rất hot, em kiếm được nhiều người bạn trên đó, em rất vui, vì họ không thấy được ngoại hình và thân phận của em, nói chuyện rất hòa đồng.
Ngày nọ em vào một Bang hội, trong lúc em đánh quái thì bị trọng thương mà thuốc trị thương đem theo cũng hết, em đang chuẩn bị để chết quay về thành chính thì có một bóng sát thủ vụt qua, những con quái chung quanh đều chết hết, còn lại em và bóng đen đó. Người đó đã cứu em, sau đó chúng em kết bạn để trao đổi.
Những tháng ngày cũng người đó đi đánh quái, đi trồng thảo dược, đi ngắm giang sơn phong cảnh trong game làm em rất vui. Đến một ngày nọ, người đó liên hệ với em qua tin nhắn trên game:
- Hi em, chúng ta đã nói chuyện lâu rồi mà chưa gặp mặt, em ở đâu ?
- Dạ em ở Sài Gòn, quận Gò Vấp, còn anh ?
- Anh ở quận 3 cũng Sài Gòn, anh đang làm công việc thiết kế đồ họa, ngày mai buổi tối mình gặp nhau được không ? Qua mấy tháng chơi game với em, anh rất thích em…
Em suy nghĩ rất nhiều, nhưng đã nói chuyện với nhau nhiều tháng nhưng anh ấy chưa có ý lừa gạt em gì cả, nên em đồng ý gặp.
Ngày gặp em mặc chiếc váy màu đỏ thẫm, mang đôi giày thấp màu đen đứng đợi anh ấy trước cổng nhà trọ. Em hơi bất ngờ vì anh ấy đến chạy bằng xe ô tô lúc đó em cũng không biết đó là loại xe gì, nhãn hiệu gì. Em chỉ biết nụ cười anh ấy rất tươi.
Lúc vào quán ăn em mới để ý anh ấy rất cao, em chỉ tầm 1 mét 5 thì anh ấy cao tận 1 mét 8, người đô con vạm vỡ, da ngăm, đôi mắt lai tây màu nâu sẫm. Anh ấy nói ba anh ấy là người Pháp, còn mẹ anh ấy là người Việt Nam ở Huế, anh ấy vào đây công tác để mở mang thị trường cho tập đoàn của công ty của ba.
Từ lúc nói chuyện với anh ấy trong game, em chưa từng nghĩ sẽ tiếp xúc được một người như vậy, vì đơn giản em chỉ muốn thoát khỏi cuộc sống nhàm chán của mình, khỏi cuộc sống bạc mệnh, cuộc đời chả ra gì của em.
Nhưng anh ấy đã đến như một cơn gió mát, chúng em đi chơi với nhau nhiều lần, mọi thứ của em đều kể anh ấy nghe, và không giấu diếm điều gì, anh ấy cũng thông cảm và chưa từng bỏ mặc em, nhẹ nhàng nghe em nói chuyện và hoạch định tương lai của hai đứa…
..........
NHƯNG ĐẾN MỘT NGÀY, ANH ẤY KHÔNG CÒN ONLINE TRÊN GAME, VÀ CŨNG KHÔNG CÒN NHẮN TIN CHO EM
...........
Em trở nên lo lắng nên sau khi xong việc em lập tức điện thoại cho anh ấy thì nghe tiếng đập đồ rất lớn, tiếng hét và tiếng khóc, em biết anh ấy ở nhà một mình và không có ai ở cạnh, em trở nên hoảng loạn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghe qua điện thoại tiếng thều thào:
- Hôm nay anh bận, hẹn em mai vào lúc 9 giờ tối, có gì chúng ta sẽ nói chuyện….
Tiếng cúp máy, em rơi vào trống rỗng, cũng không dám điện thoại lại, cũng không dám nhắn tin hỏi, vì em trước giờ là kẻ nhát gan, chả dám làm gì cả, đêm đó em mất ngủ, nằm nhìn lên trần nhà...không biết bão tố gì vào ngày mai đang đợi em….
- Trước đó mấy tháng trước khi anh gặp em, anh có đi xét nghiệm tổng quát thì bác sĩ nghi ngờ anh bị ung thư não, nhưng không chắc chắn, và bác sĩ đã yêu cầu anh xét nghiệm chuyên sâu lại. Hôm qua có kết quả, và anh bị ung thư não giai đoạn cuối, bác sĩ yêu cầu anh nhập viện để tiến hành….
Cầm trong tay những tờ kết quả xét nghiệm, em run run, em thấy được sự bất lực của người đàn ông này, giờ anh như một đứa trẻ, thời điểm đó anh nhỏ tuổi hơn em, chỉ mới 20 tuổi, cú sốc này quá lớn với anh…
-... Anh nghĩ chuyện của chúng ta nên kết thúc ở đây, em nên tìm người xứng đáng hơn anh, vì anh nghĩ anh không còn nhiều thời gian…Đây là 100 triệu anh cho em để em làm ăn, anh không thể can dự vào cuộc đời của em nữa rồi…xin lỗi em…
Em thẫn thờ, trên tay em là tấm thẻ ngân hàng, em còn quá trẻ để tiếp nhận những chuyện này, và còn quá non nớt trong tình yêu đầu tiên này…
Em gạt nước mắt…
- Nhà anh tối qua chắc bừa bộn lắm rồi, anh chở em về nhà em nấu ăn cho anh và dọn dẹp lại cho anh…
Chúng em từ lúc gặp nhau hoàn toàn trong sáng, chưa từng làm tình, cũng chưa từng hôn môi, chỉ đi ăn, đi dạo rồi mạnh ai nấy về nhà…
Lúc đó em không biết nghĩ gì, em quyết định trao cho anh ấy đời con gái của em…
….
Trong đêm mưa dông gió, hai thân hình trần trụi quấn lấy nhau, núm vú của em nằm gọn trong miệng anh ấy, anh ấy đưa lưỡi vòng quanh, nút lấy những tinh chất trên người của em, em đê mê, đôi vú ưỡn cao lên, đầy chờ đợi…
Bàn tay thô ráp của anh ấy chạm sâu vào lồn em, sục nhẹ nhàng, tay còn lại xoa bóp mông em, miệng em thì chất đầy lưỡi của anh ấy….
Anh ấy hôn từ trên xuống dưới, tới lồn của em, đưa lưỡi vào sâu bên trong, đánh thật nhẹ nhàng, liếm vòng quanh háng của em, tiếng nấc nhẹ từ môi em…
Con cu của anh ấy khá to tầm 20 cm, đút vào miệng, nhẹ nhàng như nuốt kem, lên xuống nhịp nhàng, vờn quanh đầu ngất, hương vị con trai mới lớn đầy đê mê, em lúc đó còn khá trẻ, chỉ biết nút lấy nút để như ăn một cây kẹo ngọt, anh ấy cong người khẽ rên rỉ. Anh ấy cùng em nằm trên giường, con cu anh ấy đè lên lồn em, lồn em mộng nước, lúm nhúm lông tơ, chúng em đều còn khá trẻ và chưa biết cách làm tình...
Anh ấy đâm mạnh vào lồn em, em đau la lên, máu trinh từ lồn chảy ra, anh ấy hoảng hốt, nhưng em ôm anh lại và xoay đầu, như mẹ xoa đầu con rồi mọi chuyện sẽ ổn…
Anh ấy tiếp tục nắc nhẹ từ từ, máu trinh, dâm thủy và chút tinh dịch hỗn độn bên trong…
Những cú nắc của anh ấy tăng dần, nhưng anh ấy không dám đưa sâu vào trong vì lỗ lồn em khá bé…
Con cu to bự của anh ấy với đầu khất hồng hào nhanh chóng được bôi trơn bởi nước của em, đưa đẩy liên tục, hai cơ thể cọ sát nhau, tạo ra những âm thanh dâm dục….
Em quỳ gối đưa lồn trước mặt anh ấy, cưỡng cong người, anh ấy từ sau đâm tới vào lồn, thật sâu, máu lồn em cũng chảy ít đi, chỉ còn nước lồn lênh láng…
Chúng em đưa đẩy nhau trước gương trong nhà tắm, những cú nắc của anh ấy làm em đê mê, em dựa tay vào bồn rửa mặt, lông cu của anh ấy chạm vào lông lồn của em, đưa đẩy cuộc tình đi thật xa…
Nước từ vòi sen bắn vào mặt em, em ngồi trên đùi anh ấy, nhún nhảy theo tiếng nước, anh ấy đẩy mông lên cao, rồi anh ấy rên lên, em cảm nhận dòng chảy của tinh dịch bắn vào lồn em xối xả…chúng em kiệt sức nằm ôm nhau trong bồn tắm…
……..
Sáng ra anh ấy đưa em đi ăn sáng, chúng em cũng không nói gì với nhau, mọi thứ im lặng đến khi về tới nhà trọ em, sau khi đóng cửa lại thì em khóc như đứa trẻ, em chỉ biết mình bất lực, không tiền, không có khả năng giúp đỡ anh ấy, em chỉ biết khóc…
Nhiều ngày sau, anh ấy nhập viện, chúng em vẫn còn nhắn tin với nhau đến khi anh ấy tiến hành điều trị, sau đó thì không thấy anh ấy trả lời tin nhắn của em nữa…
Độ khoảng ba tháng sau kể từ lúc ấy thì em nhận được điện thoại của một người nữ, là mẹ của anh ấy, hẹn em ở quán cà phê gần nhà anh ấy, bà ấy là người Huế, dùng những lời mạt sát nói em quyến rũ anh ấy, cố tình lấy tiền của anh ấy, em không trả lời, chỉ biết ngồi đó khóc, nước mắt em đẫm trong ly cà phê trước mặt, em gửi lại cái thẻ có tiền rồi rời đi…
Đêm đó em nhận được tin nhắn từ một số lạ…
- Tạm biệt em, hẹn em ở kiếp khác…
……….
Mùa thu năm đó có mưa lớn, đường ngập nước, em ngập trong nước mắt, những ngọn cỏ dại trước sân nhà trọ bị người ta cắt sạch, giờ đang lú nhú vài ngọn cỏ non, ngọn cỏ dại như em, đôi ba lần bị tước đoạt mọi thứ, nhưng rồi đôi ba lần cũng nhú lên, nhìn thấy ánh mặt trời sao chói chang…
Có lẽ em bạc mệnh, em xin chọn làm ngọn cỏ đung đưa trước gió, cho người đời đời dẫm qua….
............
HỒI KÝ
TIỂU DƯƠNG
Phần vote có Phần 6 mà hok thấy đâu để đọc hết em ơiMấy anh chị thông cảm em chỉ làm từ 11 giờ tới 24 giờ, nếu quá 24 giờ mấy anh chị muốn đi vui lòng chuyển khoản trước em mới nhận, còn nếu xa hơn nội ô ninh kiều phải có phí xăng thêm và phí xăng phải chuyển khoản trước. Anh chị vui lòng liên hệ trong khung giờ em làm. Em cám ơn ạ !!!
Dạ để e xem lại bữa có post mà chắc bị mấtPhần vote có Phần 6 mà hok thấy đâu để đọc hết em ơi
Em post lại rồi anh coi bên dưới a nhéPhần vote có Phần 6 mà hok thấy đâu để đọc hết em ơi
Vâng ạ cám ơn anh chúc a ngày vui vẻChấm, nào rảnh đọc


