Ngày xưa thời còn trẻ t đi toàn 12h trưa,vì giờ đó nghỉ trưa tranh thủ,hồi đó khu miếu ông cù vang danh thiên hạ,có mấy quán cf sát mấy cái mộ.có lần t đi vô quán,vừa vào thấy 1 e vén màn vào phòng bj,t nghĩ bụng e này ngon nè,chơ xíu ra xem mặt coi sao,ngồi đợi ngìn mãi vào cái phòng đó mà k thấy đi ra,t mới hỏi e ngồi cạnh t trong quán có mấy em,ẻm nói nhiêu đó t k nhớ nhưng mà dĩ nhiên thiếu 1 e,vì t me cái e lúc vô nhìn thoáng qua vào phòng,còn tất cả e khác nằm ngoài võng hết,cái phòng đó dĩ nhiên là chỉ 1 đg vào,t bắt đầu thấy nó k vui rồi,e kế hỏi t thì t kể vậy đó,ẻm nổi da gà từ cổ tới chân.tới đó thì cái cảm hứng nó tuột tới dép,mấy e trong quán bay ra trước quán ngồi hết,mặt đứa nào cũng tái mét vì có 1 đứa trong đó kể rằng nó cũng thỉnh thoảng cũng có thấy.mà cũng ác cái là cái quán phòng để hành sự nằm phía trong và cũng tương đối là tối dù giữa ban ngày trưa nắng.khu miếu ông cù ngày xưa mồ mả cũng rải rác, giờ đông ng ở chắc cũng bốc vô nghĩa địa bớt rồi,hồi xưa t toàn đi trưa với khuya,gặp hoài
[/QUOT
Cũng hấp dẩn nhỉ , nhưng cũng ko ghê lắm . Nếu chỉ thấy vậy . Tui đó h ko tin lắm . Mà đã thấy rồi , kể chắc cũng ko ai tin , còn ghê hơn pro thấy nhiều, haizzz .