Vô rphang cũng lâu nay mới biết có mục này....
Đã hơn 1năm trước tôi vô tình tôi biết đến e.. biết đến hoàn cảnh e...e mang thân con gái mồ côi cha một mình nuôi mẹ...e sa chân bước vào con đường đi kín.. thật sự kín thật vì trên rphang này cũng ít người biết về e...
Và rồi tôi cũng từng ôm ấp e trong vòng tay từng đi chơi ăn uống với e từng viết bài cho e... từng share khách cho e... và từng ngày từng ngày tôi có 1 thứ tình cảm đặt biệt dành cho e... từng nghĩ sẽ ôm nuôi e... từng nghĩ sẽ đến bên e bù đắp cho những tổn thất đau thương của e...
Nhưng thật sự trong tận cõi lòng với trái tim nhiệt huyết đó là 1 nổi vô bờ bến dằn xé trái tim tôi... một người từng đi kín GĐ có chấp nhận... và riêng bản thân tôi sau này có hồi tưởng lại e từng.(....) Mà chấp nhận e ko.,.... nhưng khi gặp e và ở bên e thì những sn tiêu cực đó đều tan biến mất trong tâm trí tôi...trong trái tim tôi lúc đó chỉ còn e và duy nhất hình bóng e....
Nhưng có lẽ đồng tiền đã đánh mất đi thứ quí giá nhất của lương tâm của tình thương tôi dành cho e....e luôn hướng đến cái cao cái đầy đủ trong cuộc sống... còn riêng nơi tôi thì ko có những điều đó
Và tôi đã âm thầm dừng lại nhìn e bước đi về phía trước...e bước trên con đường tìm hướng cầu toàn cho e .. hướng mà e cảm thấy đó là hp là đích đến của e....
Hôm nay đúng 1năm tôi đã quen e....
Suốt 1năm này tôi luôn dõi theo e ở fb... Zalo...tittok của e...
Tôi vẫn biết e vẫn còn ở chốn cũ vẫn tìm kiếm tương lai trên con đường kín mít mịt mù trên đất Sài Gòn đầy hoa lệ... nhưng chỉ có HOA cho người giàu mà LỆ thì chỉ dành riêng cho e...
Tôi thương e... đến giờ tôi vẫn thương e...
Chúc e luôn vui và hp trên con đường e bước...
P/s đây là câu chuyện có thật.... nếu ai từng follow tôi thì biết
Đã hơn 1năm trước tôi vô tình tôi biết đến e.. biết đến hoàn cảnh e...e mang thân con gái mồ côi cha một mình nuôi mẹ...e sa chân bước vào con đường đi kín.. thật sự kín thật vì trên rphang này cũng ít người biết về e...
Và rồi tôi cũng từng ôm ấp e trong vòng tay từng đi chơi ăn uống với e từng viết bài cho e... từng share khách cho e... và từng ngày từng ngày tôi có 1 thứ tình cảm đặt biệt dành cho e... từng nghĩ sẽ ôm nuôi e... từng nghĩ sẽ đến bên e bù đắp cho những tổn thất đau thương của e...
Nhưng thật sự trong tận cõi lòng với trái tim nhiệt huyết đó là 1 nổi vô bờ bến dằn xé trái tim tôi... một người từng đi kín GĐ có chấp nhận... và riêng bản thân tôi sau này có hồi tưởng lại e từng.(....) Mà chấp nhận e ko.,.... nhưng khi gặp e và ở bên e thì những sn tiêu cực đó đều tan biến mất trong tâm trí tôi...trong trái tim tôi lúc đó chỉ còn e và duy nhất hình bóng e....
Nhưng có lẽ đồng tiền đã đánh mất đi thứ quí giá nhất của lương tâm của tình thương tôi dành cho e....e luôn hướng đến cái cao cái đầy đủ trong cuộc sống... còn riêng nơi tôi thì ko có những điều đó
Và tôi đã âm thầm dừng lại nhìn e bước đi về phía trước...e bước trên con đường tìm hướng cầu toàn cho e .. hướng mà e cảm thấy đó là hp là đích đến của e....
Hôm nay đúng 1năm tôi đã quen e....
Suốt 1năm này tôi luôn dõi theo e ở fb... Zalo...tittok của e...
Tôi vẫn biết e vẫn còn ở chốn cũ vẫn tìm kiếm tương lai trên con đường kín mít mịt mù trên đất Sài Gòn đầy hoa lệ... nhưng chỉ có HOA cho người giàu mà LỆ thì chỉ dành riêng cho e...
Tôi thương e... đến giờ tôi vẫn thương e...
Chúc e luôn vui và hp trên con đường e bước...
P/s đây là câu chuyện có thật.... nếu ai từng follow tôi thì biết




( nghĩa đen lẫn bóng 