Chào mtml, t ko nghĩ có lúc t lại viết bài tâm sự với tiêu đề này, t xin phép gọi e là "người ta", buồn cười là với nick cũ t từng khuyên ng khác ko nên thương hàng, rồi cũng có lúc t bị thuyết phục và cảm thấy ủng hộ chuyện đó khi tml đó có tc thực sự chứ ko phải cảm nắng.
Thế mà giờ t lại rơi vào 1 tình cảnh khác, "ng ta" thương t, t gặp người ta qua 1 lần book đêm khi t đi công tác xa nhà. Cũng chẳng gọi là quá hợp nhau khi sex, gương mặt "ng ta" cũng ko phải gu t, nói chuyện thì t rất có cảm tình bởi sự thẳng thắn tuy có chút bốc đồng. Rồi sau đó thêm 1 lần hẹn đi ăn vì t đi công tác 1 mình cũng buồn, nhậu say... rồi ai về nhà nấy! Sau đó t còn book đêm thêm 2 lần nữa, 1 vài chuyện đã xảy ra. 2 bên vẫn giữ liên lạc khi t về lại SG vì có sự cố.
Rồi từ lúc nào ko hay, "ng ta" bảo là có tc với t, thương t, trong khi t là 1 thằng có gd, t ko thể hồi đáp lại, t vẫn im lặng, t lẩn tránh, "ng ta" đau khổ vật vã. Khi t lại ra đó ctac, "ng ta" chủ động tìm đến t, ko một lợi ích vật chất nào chỉ vì muốn ở bên t. T thật sự cũng có tc với "ng ta" nhưng t ko nói ra, có những trách nhiệm với gd, vợ con mà t cảm thấy t ko thể bước qua lằn ranh đó được. Nhiều lần t nói mình buông tay e nhé, nhưng "ng ta" bảo là ko thể, dù đau xót bao nhiêu cũng chịu.
Hiện tại thì t ko còn ra đó ctac, đã hơn tháng ko gặp nhau, và cũng ko có kế hoạch ra đó ctac trong năm nay, thế nhưng ngày ngày "ng ta" vẫn trò chuyện nt gọi call với t bất cứ khi nào có thể, dù chỉ là để nhìn thấy mặt t, nghe giọng t thôi. Những lúc "ng ta" say, e nói e iu t nhiều lắm, e ko có tư cách nhưng e ko cam tâm, e đau nhưng e ko bỏ dc. T cũng thương "ng ta".
Giờ thì t chỉ biết đến đâu hay đến đó, t cảm giác mình đang như là nguồn động viên an ủi của "ng ta", ko nỡ buông tay nhưng cũng ko thể kéo "ng ta" lại gần t được.
Mọi ng cho t lời khuyên gì được ko? T thật sự có thương "ng ta" nhưng t ko nói ra dc, t ko muốn thấy "ng ta" đau khổ đến thế, t muốn buông tay, nhưng "ng ta" trong cơn say thậm chí muốn tìm chết. Thật sự t còn ko biết mình đang muốn gì nhưng chắc chắn là ko thể hồi đáp tình cảm của "ng ta" dc.
Thế mà giờ t lại rơi vào 1 tình cảnh khác, "ng ta" thương t, t gặp người ta qua 1 lần book đêm khi t đi công tác xa nhà. Cũng chẳng gọi là quá hợp nhau khi sex, gương mặt "ng ta" cũng ko phải gu t, nói chuyện thì t rất có cảm tình bởi sự thẳng thắn tuy có chút bốc đồng. Rồi sau đó thêm 1 lần hẹn đi ăn vì t đi công tác 1 mình cũng buồn, nhậu say... rồi ai về nhà nấy! Sau đó t còn book đêm thêm 2 lần nữa, 1 vài chuyện đã xảy ra. 2 bên vẫn giữ liên lạc khi t về lại SG vì có sự cố.
Rồi từ lúc nào ko hay, "ng ta" bảo là có tc với t, thương t, trong khi t là 1 thằng có gd, t ko thể hồi đáp lại, t vẫn im lặng, t lẩn tránh, "ng ta" đau khổ vật vã. Khi t lại ra đó ctac, "ng ta" chủ động tìm đến t, ko một lợi ích vật chất nào chỉ vì muốn ở bên t. T thật sự cũng có tc với "ng ta" nhưng t ko nói ra, có những trách nhiệm với gd, vợ con mà t cảm thấy t ko thể bước qua lằn ranh đó được. Nhiều lần t nói mình buông tay e nhé, nhưng "ng ta" bảo là ko thể, dù đau xót bao nhiêu cũng chịu.
Hiện tại thì t ko còn ra đó ctac, đã hơn tháng ko gặp nhau, và cũng ko có kế hoạch ra đó ctac trong năm nay, thế nhưng ngày ngày "ng ta" vẫn trò chuyện nt gọi call với t bất cứ khi nào có thể, dù chỉ là để nhìn thấy mặt t, nghe giọng t thôi. Những lúc "ng ta" say, e nói e iu t nhiều lắm, e ko có tư cách nhưng e ko cam tâm, e đau nhưng e ko bỏ dc. T cũng thương "ng ta".
Giờ thì t chỉ biết đến đâu hay đến đó, t cảm giác mình đang như là nguồn động viên an ủi của "ng ta", ko nỡ buông tay nhưng cũng ko thể kéo "ng ta" lại gần t được.
Mọi ng cho t lời khuyên gì được ko? T thật sự có thương "ng ta" nhưng t ko nói ra dc, t ko muốn thấy "ng ta" đau khổ đến thế, t muốn buông tay, nhưng "ng ta" trong cơn say thậm chí muốn tìm chết. Thật sự t còn ko biết mình đang muốn gì nhưng chắc chắn là ko thể hồi đáp tình cảm của "ng ta" dc.




