Kính chào tất cả! Thực ra cũng chẳng phải là cần lời khuyên mà cũng chẳng biết viết ra để làm gì. Đơn giản là không biết tâm sự với ai cũng không biết bắt đầu từ đâu, vì dốt văn câu từ lủng củng kính mong người nào có lướt qua xin bỏ quá cho.
Đau khổ, dằn vặt, tự trách mình.. ban đêm tôi không thể nào ngủ được cho tới khi mặt trời đã ló dạng. Đó là những điều tôi đã và đang trải qua.
Tôi năm nay 30 tuổi, không giàu, có nhà, có xe, có gia đình, nếp tẻ đủ cả, có công việc tự chủ. Bề ngoài trông hào nhoáng, có thể cũng là điều ước của nhiều người, được bạn bè ca tụng. Ấy thế mà tôi đã tự cô lập mình trong suốt 3 năm vì thất bại. Thất bại của tôi không phải vì xã hội, vì gia đình, hay tiền tài địa vị, mà là tôi đã như hết mục đích sống. Bất cứ khoảnh khắc nào trong đầu tôi cũng chỉ cố gắng tìm hiểu xem, rằng thực sự không hiểu bản thân tôi sinh ra để làm gì, còn mục đích nào khác hay không? Hay chỉ ăn ngủ ỉa đái rồi đi kiếm tiền....
Vợ chồng tôi ở chung một nhà nhưng ngủ phòng riêng, không phải vì cãi nhau mà vì tôi muốn ở một mình, đã lâu lắm rồi chúng tôi chưa ngồi ăn cơm chung với nhau, thậm chí mỗi ngày gặp nhau chỉ tính bằng phút, bởi cô ấy đi làm tới hết giờ hành chính, còn tôi thì giờ ấy đang ngủ. Cảm xúc của tôi rất bất thường, có những điều nhỏ nhặt khiến tôi như phát điên, nhưng có những điều có thể làm người khác phát điên tôi lại cảm thấy điềm nhiên như chẳng có gì, chẳng hạn như có lần tôi thấy cô ấy ngủ quên nhưng điện thoại vẫn sáng, nội dung thế nào chắc mọi người cũng đoán được.
Có thể mọi người không tin, chuỗi cuộc đời tôi là một chuỗi dài may mắn nối tiếp. Nhà cửa, xe cộ, công việc, tất cả đều nhờ may mắn và có người giúp đỡ mà có, nó không phải sự nỗ lực của tôi, vì tôi chưa bao giờ nỗ lực cả. Thậm chí ngay cả người làm hiện tại họ cũng lo toan hết mọi thứ mặc kệ tôi có hay không có mặt ở đó, có lẽ họ đã quen với việc ấy rồi. Tôi nhớ nhất có lần ra HN để xử lý vấn đề cho khách, thực ra là đi cho biết, chứ xác định luôn là nó nằm ngoài khả năng chuyên môn của tôi, ấy thế mà từ đâu có tới 5 người không hề quen biết, tới giờ vẫn không nhớ tên họ, người thì ngồi cạnh mb sát tôi và đón chung 1 chiếc xe khi tài xế chào mời cùng điểm đến, người thì quen khi 2 chúng tôi đang ngồi trà đá, còn lại là bạn họ. Tất cả bọn họ đều là những kỹ thuật viên xuất sắc, họ đã rất nhiệt tình giải quyết vấn đề tôi một cách trơn tru rồi biến mất, tôi cũng kiếm một số tiền kha khá khi trở về.
Quay trở lại cái chứng, có thể là tự kỷ nhỉ, tôi nghiện 4 bức tường, tôi sợ tiếng bước chân ai đó đi ngang phòng. Vợ biết điều đó cô ấy cũng đã động viên tôi rất nhiều, tôi thì lại làm cô ấy tổn thương nhiều hơn. Mặc dù đã cố gắng tự tìm một điều gì đó hay ho để sống tiếp, tìm mãi, nhưng không có điều gì hay mục đích nào dành cho bản thân tôi cả.
Tôi không thích tiền, sex thì tôi nghiện thủ dâm chứ cực ít ham muốn khi gần người khác giới, tôi phải làm sao đây? Mọi người có thể kể về mục đích sống của mọi người không? Có thể cho tôi biết mọi người muốn gì được không?
Càng ngày tôi càng chán cái thế giới buồn tẻ này.
Đau khổ, dằn vặt, tự trách mình.. ban đêm tôi không thể nào ngủ được cho tới khi mặt trời đã ló dạng. Đó là những điều tôi đã và đang trải qua.
Tôi năm nay 30 tuổi, không giàu, có nhà, có xe, có gia đình, nếp tẻ đủ cả, có công việc tự chủ. Bề ngoài trông hào nhoáng, có thể cũng là điều ước của nhiều người, được bạn bè ca tụng. Ấy thế mà tôi đã tự cô lập mình trong suốt 3 năm vì thất bại. Thất bại của tôi không phải vì xã hội, vì gia đình, hay tiền tài địa vị, mà là tôi đã như hết mục đích sống. Bất cứ khoảnh khắc nào trong đầu tôi cũng chỉ cố gắng tìm hiểu xem, rằng thực sự không hiểu bản thân tôi sinh ra để làm gì, còn mục đích nào khác hay không? Hay chỉ ăn ngủ ỉa đái rồi đi kiếm tiền....
Vợ chồng tôi ở chung một nhà nhưng ngủ phòng riêng, không phải vì cãi nhau mà vì tôi muốn ở một mình, đã lâu lắm rồi chúng tôi chưa ngồi ăn cơm chung với nhau, thậm chí mỗi ngày gặp nhau chỉ tính bằng phút, bởi cô ấy đi làm tới hết giờ hành chính, còn tôi thì giờ ấy đang ngủ. Cảm xúc của tôi rất bất thường, có những điều nhỏ nhặt khiến tôi như phát điên, nhưng có những điều có thể làm người khác phát điên tôi lại cảm thấy điềm nhiên như chẳng có gì, chẳng hạn như có lần tôi thấy cô ấy ngủ quên nhưng điện thoại vẫn sáng, nội dung thế nào chắc mọi người cũng đoán được.
Có thể mọi người không tin, chuỗi cuộc đời tôi là một chuỗi dài may mắn nối tiếp. Nhà cửa, xe cộ, công việc, tất cả đều nhờ may mắn và có người giúp đỡ mà có, nó không phải sự nỗ lực của tôi, vì tôi chưa bao giờ nỗ lực cả. Thậm chí ngay cả người làm hiện tại họ cũng lo toan hết mọi thứ mặc kệ tôi có hay không có mặt ở đó, có lẽ họ đã quen với việc ấy rồi. Tôi nhớ nhất có lần ra HN để xử lý vấn đề cho khách, thực ra là đi cho biết, chứ xác định luôn là nó nằm ngoài khả năng chuyên môn của tôi, ấy thế mà từ đâu có tới 5 người không hề quen biết, tới giờ vẫn không nhớ tên họ, người thì ngồi cạnh mb sát tôi và đón chung 1 chiếc xe khi tài xế chào mời cùng điểm đến, người thì quen khi 2 chúng tôi đang ngồi trà đá, còn lại là bạn họ. Tất cả bọn họ đều là những kỹ thuật viên xuất sắc, họ đã rất nhiệt tình giải quyết vấn đề tôi một cách trơn tru rồi biến mất, tôi cũng kiếm một số tiền kha khá khi trở về.
Quay trở lại cái chứng, có thể là tự kỷ nhỉ, tôi nghiện 4 bức tường, tôi sợ tiếng bước chân ai đó đi ngang phòng. Vợ biết điều đó cô ấy cũng đã động viên tôi rất nhiều, tôi thì lại làm cô ấy tổn thương nhiều hơn. Mặc dù đã cố gắng tự tìm một điều gì đó hay ho để sống tiếp, tìm mãi, nhưng không có điều gì hay mục đích nào dành cho bản thân tôi cả.
Tôi không thích tiền, sex thì tôi nghiện thủ dâm chứ cực ít ham muốn khi gần người khác giới, tôi phải làm sao đây? Mọi người có thể kể về mục đích sống của mọi người không? Có thể cho tôi biết mọi người muốn gì được không?
Càng ngày tôi càng chán cái thế giới buồn tẻ này.








