Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Đồng Tháp Kèo pé 16t Tân Hồng ae. Mà còn rén quá

Lượt xem: 9506

Titimt

Checker Tập Sự
26/2/23
978
822
83
Long an
VND
0
Tín dụng
5,863
Đủ 16 tuổi mà tự nguyện thì có sao đâu, căn bản phải có bằng chứng : chẳng hạn tin nhắn chứng minh nó là nguyện quan hệ,k bị ép buộc
 
  • Like
Reactions: Badboicm20

Sadnoel

Sắp Làm Checker
8/7/20
609
643
73
Dong nai
VND
1,111
Tín dụng
4,844
Kinh nghiệm nếu gặp mấy e nhỏ tuổi, nhắn tin từ từ, đừng bao giờ hứa hẹn cho tiền, đồ để đi chơi, bởi đó là bằng chứng nhìn được, còn nào hẹn gặp mặt được, đi chơi thổi lỗ tai sau. Có dắt vào nn thì để e đi cùng, nắm tay vui vẻ như ny, có camera quay dc càng tốt. Và quan trọng đừng để hậu quả, ko là mệt mỏi.
 

trungnuoctrung

Bé Đang Tập Nói
1/3/24
25
35
22
27
Đồng Tháp
VND
0
Tín dụng
142
Anh em thông cảm nha.
Kèo mình săn được cực khổ chỉ là hỏi ý ae xem ntn thôi. Chủ nhật tuần rồi mình đạp mây lướt gió từ SG về Tân Hồng với quảng đường hơn 300km. Hẹn quán Tà sữa. Tới nơi bước vô má ơi con bé ngây thơ vô số tội. " Chú đi đường mệt không? " Bao sự mệt mỏi tan biến trong lòng tao bây ạ.gọi ly cam ép ngồi nhâm nhi vừa chỉ bé giải mấy bài tập toán vừa đi học thêm về, con bé quắn quých bây ạ. Ngồi khoảng thời gian tầm 1t tao bảo đói bụng chở đi làm tô phở ở lý quốc sư , ăn xong bảo chú đi chạy xe về mệt quá với buồn ngủ nữa. Hay tìm chổ nào cho chú ngủ tí nha. Đùng đưa hồi thì bây biết rồi đó lên xe . Tao lái xe lòng vòng Tân Hồng ko có cái nhà nghỉ nào bây. Đành phải đánh bắt xa bờ chạy ra vùng ven. Tấp vô cái nhà nghỉ bình dân.con bé ngượng ngùn ko chịu vào. Phải dùng tuyệt chiêu cuối " Chú mệt buồn ngủ quá cho chú vô ngủ tí để có sức lái xe về lại SG, rồi bộ ko thương chú à. Lỡ ko ngủ lái xe về có chuyện gì sau này ai cưới cháu bala hồi ok nhe ae.
Tào tắm rửa leo lên giường nằm con bé vẫn ngồi ghế không chịu lên giường buộc tao phải bay xuống ẩm lên. "Lên nằm cho chú ôm ngủ tí cho ngon" Thế là ok nha ae. Lúc đầu ko dám làm gì luôn bây ơi. Rồi xin cho chú hôn cái nha. Lúc này dùng hết tuyệt chiêu, hôn môi thì tay tao đâu để yên lòn ra phía sau mở áo. Con bé mơ màng không hay biết gì. Càng hôn càng ru con bé vô mê hồn trận bây ạ. Tay tao bắt đầu hoạt động. Ôi mẹ ơi đúng với cái tuổi 16 và như hình đó. Tay tao nhè nhẹ lướt sóng mang mê từng bên 1.con bé ko phản ứng gì vì lúc này chắc đang fill lắm rồi. Không ngờ khi tao buông bỏ môi và lân la xuống hai quả bánh bao thì con bé nó la lên " Chú đừng mà, rồi nó xiết chặc tay tao. Tụi nhỏ giờ để móng tay dài làm tao xướt mấy đường chảy máu nhưng tao không đau chúng mày à. Miệng tao cứ ngậm đầu vú lưỡi tao hoạt động như cái máy công nghiệp lặp trình sẵn hệ thống AI. Con bé càng xiết chặt người tao trầy xướt tùm lum. Rồi cũng chịu nằm êm. Thở hổn hển. Thấy thời cơ đã đến tao áp dụng định luật bàn tay trái khi còn học ở ghế nhà trường. Tay lao lân la xuống bụng và dừng lại ở đấy để chờ phản ứng như thế nào. Kiểu du kích đánh phục kích khi xưa, thấy địch không động tịnh gì tao cho 5 ae tao tiến sâu vào hang ổ địch ai ngờ địch phản công tụi mày ạ, con bé la làng lên muốn bể cái phòng ( không biết chủ nhà nghỉ có chạy vô không nữa) chú làm gì con ạ. Ôi mẹ ơi dục vọng lên tới đỉnh núi Fansipan rồi. Tao cứ cho 5 ae tao tiến sâu vào lòng địch. Con bé nó bắt đầu cào cấu thậm chí cắn vào cổ tao luôn bây ạ. Mà tao nhận thức được cái là sướng con cu thì mù con mắt. Tao cho xung phong tiến thẳng vào lòng địch bây ạ. Tao không thể tưởng tượng được nước nôi nó trào ra từ đời nào còn hơn nước lũ miền Tây của tao đang tràn về trên mãnh đất quê hương miền Tây của tao nữa. Vì là người con gốc nông dân chính hiệu tao biết phải làm gì. Tao bắt đầu đấp đê và tạo rảnh nước. Cởi bỏ đi những thứ không cần thiết mà nó vướng bận nãy giờ. Trước mắt tao tụi bây biết không một cánh đồng nước mênh mông có bờ cỏ dại lưa thưa. Cảnh đẹp thì mình phải chiêm ngưỡng tao bắt đầu lướt qua vùng có dại ấy một lúc rồi mon men theo hệ thống nước đi đến tận rảnh nước bên bờ đê. Tao hiểu sự cam khổ của bà con nông dân khi mùa nước lũ tràn về nên có bao nhiêu nước là tao thu hết. Nước đầu nguồn sông Mekong ngọt mát làm sao, cảm giác mà hơn ngần ấy năm tao mới có lại như con bồ tao hồi năm lớp 10. Lúc này đây con bé chỉ còn biết nằm thôi thóp và cũng không kháng cự nổi nữa bởi sự tinh tế và chuẩn chu của tao. Tao nghỉ chắc 16 năm trong đời con bé nó lần đầu tiên được cảm giác bay lơ lững như trên mây như vậy. Tao bắt đầu cởi bỏ lớp Siêm y của tao, lạ thường thay sao hôm nay tao nhanh nhẹn đến nổi tao không ngờ kiểu như cơn gió lướt qua đã làm tao trần như ngộng. Rồi con bé nó nhận ra đều gì đó nên nó bật dậy đẩy tao ra, nhưng sự mạnh mẽ cường tráng của tao thì làm sao con bé nó chống lại. Nhưng tao không dùng sức mạnh với con bé liễu yếu đào tơ bây ạ. Lúc này tâm lý là quan trọng nhất bây nhé. " Chú chịu không nổi nữa rồi chú chỉ cọ cọ phía ngoài cho có cảm giác để xả nòng nọc thôi. Con bé nghe nói cũng xìu lòng rồi nằm yên mà tận hưởng. Tao phải tính toán và vận dụng tất cả kỹ năng, kinh nghiệm chiến truờng cọ từ trên xuống dưới và xung quanh đi 1 vòng tao lại cho nhè nhẹ vào để thăm dò. Con bé lim dim cặp mắt thỏ thẻ chú chú chú đừng làm thế chú. Thì tao lại tiếp tục lạng vòng vòng để thăm dò tiếp rồi lại cho vào sâu hơn tí nữa. Cảm thấy con bé đê mê 2 chân kẹp lấy bờ mông tao. Tao nghỉ thời cơ đã đến. Tào nhích nhè nhẹ vào được ít và nhấp nhè nhẹ con bé cưỡng không lại cứ ghì chặt tao. Thấy thời cơ đã đến tao ôm chặt và thút thật mạnh 1 cái. Trời ơi con bé nó la và khóc chú chú chú ơi con đau quá chú chú ơi. Tao nghỉ ở ngoài ai cũng nghe. Con bé vừa khóc vừa la.tao thì ôm chặt con bé và giữ nguyên hiện trường. Móa tao thề là vào rồi tao out luôn trong 1 nốt nhạc không thể kiềm chế được 1 giây phút nào nữa. Rồi thằng cu tao từ từ chui ra mà con bé vẫn còn khóc thúc thích. An ủi vỗ dành nằm ôm ấp tí. Cái áo khoác trắng con bé đã chuyển màu bây ạ. Vì tao lấy lót dưới nệm. Con bé hờn tao sao làm áo nó dơ. Tao bảo để chú mua lại cho cái khác. Đưa chú cái này về chú làm kỷ niệm mà con bé không chịu bảo đưa nó về giặt. Nằm hồi thì tắm rửa rồi mặt trang phục để chuẩn bị đi về. Mà tao quên ko mua thuốc cho con bé uống.. Tao dài dòng nhưng đó là cả quá trình tao theo đuổi bấy lâu. Ae ai thích thì đọc còn không thích thì thôi đừng ném gạch đá nhá.
Sự chính phục ngon núi Fansipan của tao rất cực khổ nên ae đừng bảo chia sẽ nhé ae. Tao buồn lắm á. Chuyến sau tao về lại Tân Hồng tao sẽ cơ clip cho anh em nha. Hẹn gặp lại ngày gần nhất
 

Happy_Ending

Đang Bú Sữa Mẹ
15/2/25
59
24
13
Đồng tháp
VND
0
Tín dụng
185
Anh em thông cảm nha.
Kèo mình săn được cực khổ chỉ là hỏi ý ae xem ntn thôi. Chủ nhật tuần rồi mình đạp mây lướt gió từ SG về Tân Hồng với quảng đường hơn 300km. Hẹn quán Tà sữa. Tới nơi bước vô má ơi con bé ngây thơ vô số tội. " Chú đi đường mệt không? " Bao sự mệt mỏi tan biến trong lòng tao bây ạ.gọi ly cam ép ngồi nhâm nhi vừa chỉ bé giải mấy bài tập toán vừa đi học thêm về, con bé quắn quých bây ạ. Ngồi khoảng thời gian tầm 1t tao bảo đói bụng chở đi làm tô phở ở lý quốc sư , ăn xong bảo chú đi chạy xe về mệt quá với buồn ngủ nữa. Hay tìm chổ nào cho chú ngủ tí nha. Đùng đưa hồi thì bây biết rồi đó lên xe . Tao lái xe lòng vòng Tân Hồng ko có cái nhà nghỉ nào bây. Đành phải đánh bắt xa bờ chạy ra vùng ven. Tấp vô cái nhà nghỉ bình dân.con bé ngượng ngùn ko chịu vào. Phải dùng tuyệt chiêu cuối " Chú mệt buồn ngủ quá cho chú vô ngủ tí để có sức lái xe về lại SG, rồi bộ ko thương chú à. Lỡ ko ngủ lái xe về có chuyện gì sau này ai cưới cháu bala hồi ok nhe ae.
Tào tắm rửa leo lên giường nằm con bé vẫn ngồi ghế không chịu lên giường buộc tao phải bay xuống ẩm lên. "Lên nằm cho chú ôm ngủ tí cho ngon" Thế là ok nha ae. Lúc đầu ko dám làm gì luôn bây ơi. Rồi xin cho chú hôn cái nha. Lúc này dùng hết tuyệt chiêu, hôn môi thì tay tao đâu để yên lòn ra phía sau mở áo. Con bé mơ màng không hay biết gì. Càng hôn càng ru con bé vô mê hồn trận bây ạ. Tay tao bắt đầu hoạt động. Ôi mẹ ơi đúng với cái tuổi 16 và như hình đó. Tay tao nhè nhẹ lướt sóng mang mê từng bên 1.con bé ko phản ứng gì vì lúc này chắc đang fill lắm rồi. Không ngờ khi tao buông bỏ môi và lân la xuống hai quả bánh bao thì con bé nó la lên " Chú đừng mà, rồi nó xiết chặc tay tao. Tụi nhỏ giờ để móng tay dài làm tao xướt mấy đường chảy máu nhưng tao không đau chúng mày à. Miệng tao cứ ngậm đầu vú lưỡi tao hoạt động như cái máy công nghiệp lặp trình sẵn hệ thống AI. Con bé càng xiết chặt người tao trầy xướt tùm lum. Rồi cũng chịu nằm êm. Thở hổn hển. Thấy thời cơ đã đến tao áp dụng định luật bàn tay trái khi còn học ở ghế nhà trường. Tay lao lân la xuống bụng và dừng lại ở đấy để chờ phản ứng như thế nào. Kiểu du kích đánh phục kích khi xưa, thấy địch không động tịnh gì tao cho 5 ae tao tiến sâu vào hang ổ địch ai ngờ địch phản công tụi mày ạ, con bé la làng lên muốn bể cái phòng ( không biết chủ nhà nghỉ có chạy vô không nữa) chú làm gì con ạ. Ôi mẹ ơi dục vọng lên tới đỉnh núi Fansipan rồi. Tao cứ cho 5 ae tao tiến sâu vào lòng địch. Con bé nó bắt đầu cào cấu thậm chí cắn vào cổ tao luôn bây ạ. Mà tao nhận thức được cái là sướng con cu thì mù con mắt. Tao cho xung phong tiến thẳng vào lòng địch bây ạ. Tao không thể tưởng tượng được nước nôi nó trào ra từ đời nào còn hơn nước lũ miền Tây của tao đang tràn về trên mãnh đất quê hương miền Tây của tao nữa. Vì là người con gốc nông dân chính hiệu tao biết phải làm gì. Tao bắt đầu đấp đê và tạo rảnh nước. Cởi bỏ đi những thứ không cần thiết mà nó vướng bận nãy giờ. Trước mắt tao tụi bây biết không một cánh đồng nước mênh mông có bờ cỏ dại lưa thưa. Cảnh đẹp thì mình phải chiêm ngưỡng tao bắt đầu lướt qua vùng có dại ấy một lúc rồi mon men theo hệ thống nước đi đến tận rảnh nước bên bờ đê. Tao hiểu sự cam khổ của bà con nông dân khi mùa nước lũ tràn về nên có bao nhiêu nước là tao thu hết. Nước đầu nguồn sông Mekong ngọt mát làm sao, cảm giác mà hơn ngần ấy năm tao mới có lại như con bồ tao hồi năm lớp 10. Lúc này đây con bé chỉ còn biết nằm thôi thóp và cũng không kháng cự nổi nữa bởi sự tinh tế và chuẩn chu của tao. Tao nghỉ chắc 16 năm trong đời con bé nó lần đầu tiên được cảm giác bay lơ lững như trên mây như vậy. Tao bắt đầu cởi bỏ lớp Siêm y của tao, lạ thường thay sao hôm nay tao nhanh nhẹn đến nổi tao không ngờ kiểu như cơn gió lướt qua đã làm tao trần như ngộng. Rồi con bé nó nhận ra đều gì đó nên nó bật dậy đẩy tao ra, nhưng sự mạnh mẽ cường tráng của tao thì làm sao con bé nó chống lại. Nhưng tao không dùng sức mạnh với con bé liễu yếu đào tơ bây ạ. Lúc này tâm lý là quan trọng nhất bây nhé. " Chú chịu không nổi nữa rồi chú chỉ cọ cọ phía ngoài cho có cảm giác để xả nòng nọc thôi. Con bé nghe nói cũng xìu lòng rồi nằm yên mà tận hưởng. Tao phải tính toán và vận dụng tất cả kỹ năng, kinh nghiệm chiến truờng cọ từ trên xuống dưới và xung quanh đi 1 vòng tao lại cho nhè nhẹ vào để thăm dò. Con bé lim dim cặp mắt thỏ thẻ chú chú chú đừng làm thế chú. Thì tao lại tiếp tục lạng vòng vòng để thăm dò tiếp rồi lại cho vào sâu hơn tí nữa. Cảm thấy con bé đê mê 2 chân kẹp lấy bờ mông tao. Tao nghỉ thời cơ đã đến. Tào nhích nhè nhẹ vào được ít và nhấp nhè nhẹ con bé cưỡng không lại cứ ghì chặt tao. Thấy thời cơ đã đến tao ôm chặt và thút thật mạnh 1 cái. Trời ơi con bé nó la và khóc chú chú chú ơi con đau quá chú chú ơi. Tao nghỉ ở ngoài ai cũng nghe. Con bé vừa khóc vừa la.tao thì ôm chặt con bé và giữ nguyên hiện trường. Móa tao thề là vào rồi tao out luôn trong 1 nốt nhạc không thể kiềm chế được 1 giây phút nào nữa. Rồi thằng cu tao từ từ chui ra mà con bé vẫn còn khóc thúc thích. An ủi vỗ dành nằm ôm ấp tí. Cái áo khoác trắng con bé đã chuyển màu bây ạ. Vì tao lấy lót dưới nệm. Con bé hờn tao sao làm áo nó dơ. Tao bảo để chú mua lại cho cái khác. Đưa chú cái này về chú làm kỷ niệm mà con bé không chịu bảo đưa nó về giặt. Nằm hồi thì tắm rửa rồi mặt trang phục để chuẩn bị đi về. Mà tao quên ko mua thuốc cho con bé uống.. Tao dài dòng nhưng đó là cả quá trình tao theo đuổi bấy lâu. Ae ai thích thì đọc còn không thích thì thôi đừng ném gạch đá nhá.
Sự chính phục ngon núi Fansipan của tao rất cực khổ nên ae đừng bảo chia sẽ nhé ae. Tao buồn lắm á. Chuyến sau tao về lại Tân Hồng tao sẽ cơ clip cho anh em nha. Hẹn gặp lại ngày gần nhất
Nhất bác rồi. Đọc câu chuyện thấy cảm xúc trào dân, làm tui nhớ lại những khoảng khắc hồi mới đi chơi. Chắc tui cũng chuyển qua tìm mấy em teen quá, thấy thích thật đấy
 
  • Like
Reactions: trungnuoctrung

T___63

Bắt Đầu Check Gái
28/12/23
817
489
57
063 MỸ THO ...⚡️
VND
0
Tín dụng
2,973
Anh em thông cảm nha.
Kèo mình săn được cực khổ chỉ là hỏi ý ae xem ntn thôi. Chủ nhật tuần rồi mình đạp mây lướt gió từ SG về Tân Hồng với quảng đường hơn 300km. Hẹn quán Tà sữa. Tới nơi bước vô má ơi con bé ngây thơ vô số tội. " Chú đi đường mệt không? " Bao sự mệt mỏi tan biến trong lòng tao bây ạ.gọi ly cam ép ngồi nhâm nhi vừa chỉ bé giải mấy bài tập toán vừa đi học thêm về, con bé quắn quých bây ạ. Ngồi khoảng thời gian tầm 1t tao bảo đói bụng chở đi làm tô phở ở lý quốc sư , ăn xong bảo chú đi chạy xe về mệt quá với buồn ngủ nữa. Hay tìm chổ nào cho chú ngủ tí nha. Đùng đưa hồi thì bây biết rồi đó lên xe . Tao lái xe lòng vòng Tân Hồng ko có cái nhà nghỉ nào bây. Đành phải đánh bắt xa bờ chạy ra vùng ven. Tấp vô cái nhà nghỉ bình dân.con bé ngượng ngùn ko chịu vào. Phải dùng tuyệt chiêu cuối " Chú mệt buồn ngủ quá cho chú vô ngủ tí để có sức lái xe về lại SG, rồi bộ ko thương chú à. Lỡ ko ngủ lái xe về có chuyện gì sau này ai cưới cháu bala hồi ok nhe ae.
Tào tắm rửa leo lên giường nằm con bé vẫn ngồi ghế không chịu lên giường buộc tao phải bay xuống ẩm lên. "Lên nằm cho chú ôm ngủ tí cho ngon" Thế là ok nha ae. Lúc đầu ko dám làm gì luôn bây ơi. Rồi xin cho chú hôn cái nha. Lúc này dùng hết tuyệt chiêu, hôn môi thì tay tao đâu để yên lòn ra phía sau mở áo. Con bé mơ màng không hay biết gì. Càng hôn càng ru con bé vô mê hồn trận bây ạ. Tay tao bắt đầu hoạt động. Ôi mẹ ơi đúng với cái tuổi 16 và như hình đó. Tay tao nhè nhẹ lướt sóng mang mê từng bên 1.con bé ko phản ứng gì vì lúc này chắc đang fill lắm rồi. Không ngờ khi tao buông bỏ môi và lân la xuống hai quả bánh bao thì con bé nó la lên " Chú đừng mà, rồi nó xiết chặc tay tao. Tụi nhỏ giờ để móng tay dài làm tao xướt mấy đường chảy máu nhưng tao không đau chúng mày à. Miệng tao cứ ngậm đầu vú lưỡi tao hoạt động như cái máy công nghiệp lặp trình sẵn hệ thống AI. Con bé càng xiết chặt người tao trầy xướt tùm lum. Rồi cũng chịu nằm êm. Thở hổn hển. Thấy thời cơ đã đến tao áp dụng định luật bàn tay trái khi còn học ở ghế nhà trường. Tay lao lân la xuống bụng và dừng lại ở đấy để chờ phản ứng như thế nào. Kiểu du kích đánh phục kích khi xưa, thấy địch không động tịnh gì tao cho 5 ae tao tiến sâu vào hang ổ địch ai ngờ địch phản công tụi mày ạ, con bé la làng lên muốn bể cái phòng ( không biết chủ nhà nghỉ có chạy vô không nữa) chú làm gì con ạ. Ôi mẹ ơi dục vọng lên tới đỉnh núi Fansipan rồi. Tao cứ cho 5 ae tao tiến sâu vào lòng địch. Con bé nó bắt đầu cào cấu thậm chí cắn vào cổ tao luôn bây ạ. Mà tao nhận thức được cái là sướng con cu thì mù con mắt. Tao cho xung phong tiến thẳng vào lòng địch bây ạ. Tao không thể tưởng tượng được nước nôi nó trào ra từ đời nào còn hơn nước lũ miền Tây của tao đang tràn về trên mãnh đất quê hương miền Tây của tao nữa. Vì là người con gốc nông dân chính hiệu tao biết phải làm gì. Tao bắt đầu đấp đê và tạo rảnh nước. Cởi bỏ đi những thứ không cần thiết mà nó vướng bận nãy giờ. Trước mắt tao tụi bây biết không một cánh đồng nước mênh mông có bờ cỏ dại lưa thưa. Cảnh đẹp thì mình phải chiêm ngưỡng tao bắt đầu lướt qua vùng có dại ấy một lúc rồi mon men theo hệ thống nước đi đến tận rảnh nước bên bờ đê. Tao hiểu sự cam khổ của bà con nông dân khi mùa nước lũ tràn về nên có bao nhiêu nước là tao thu hết. Nước đầu nguồn sông Mekong ngọt mát làm sao, cảm giác mà hơn ngần ấy năm tao mới có lại như con bồ tao hồi năm lớp 10. Lúc này đây con bé chỉ còn biết nằm thôi thóp và cũng không kháng cự nổi nữa bởi sự tinh tế và chuẩn chu của tao. Tao nghỉ chắc 16 năm trong đời con bé nó lần đầu tiên được cảm giác bay lơ lững như trên mây như vậy. Tao bắt đầu cởi bỏ lớp Siêm y của tao, lạ thường thay sao hôm nay tao nhanh nhẹn đến nổi tao không ngờ kiểu như cơn gió lướt qua đã làm tao trần như ngộng. Rồi con bé nó nhận ra đều gì đó nên nó bật dậy đẩy tao ra, nhưng sự mạnh mẽ cường tráng của tao thì làm sao con bé nó chống lại. Nhưng tao không dùng sức mạnh với con bé liễu yếu đào tơ bây ạ. Lúc này tâm lý là quan trọng nhất bây nhé. " Chú chịu không nổi nữa rồi chú chỉ cọ cọ phía ngoài cho có cảm giác để xả nòng nọc thôi. Con bé nghe nói cũng xìu lòng rồi nằm yên mà tận hưởng. Tao phải tính toán và vận dụng tất cả kỹ năng, kinh nghiệm chiến truờng cọ từ trên xuống dưới và xung quanh đi 1 vòng tao lại cho nhè nhẹ vào để thăm dò. Con bé lim dim cặp mắt thỏ thẻ chú chú chú đừng làm thế chú. Thì tao lại tiếp tục lạng vòng vòng để thăm dò tiếp rồi lại cho vào sâu hơn tí nữa. Cảm thấy con bé đê mê 2 chân kẹp lấy bờ mông tao. Tao nghỉ thời cơ đã đến. Tào nhích nhè nhẹ vào được ít và nhấp nhè nhẹ con bé cưỡng không lại cứ ghì chặt tao. Thấy thời cơ đã đến tao ôm chặt và thút thật mạnh 1 cái. Trời ơi con bé nó la và khóc chú chú chú ơi con đau quá chú chú ơi. Tao nghỉ ở ngoài ai cũng nghe. Con bé vừa khóc vừa la.tao thì ôm chặt con bé và giữ nguyên hiện trường. Móa tao thề là vào rồi tao out luôn trong 1 nốt nhạc không thể kiềm chế được 1 giây phút nào nữa. Rồi thằng cu tao từ từ chui ra mà con bé vẫn còn khóc thúc thích. An ủi vỗ dành nằm ôm ấp tí. Cái áo khoác trắng con bé đã chuyển màu bây ạ. Vì tao lấy lót dưới nệm. Con bé hờn tao sao làm áo nó dơ. Tao bảo để chú mua lại cho cái khác. Đưa chú cái này về chú làm kỷ niệm mà con bé không chịu bảo đưa nó về giặt. Nằm hồi thì tắm rửa rồi mặt trang phục để chuẩn bị đi về. Mà tao quên ko mua thuốc cho con bé uống.. Tao dài dòng nhưng đó là cả quá trình tao theo đuổi bấy lâu. Ae ai thích thì đọc còn không thích thì thôi đừng ném gạch đá nhá.
Sự chính phục ngon núi Fansipan của tao rất cực khổ nên ae đừng bảo chia sẽ nhé ae. Tao buồn lắm á. Chuyến sau tao về lại Tân Hồng tao sẽ cơ clip cho anh em nha. Hẹn gặp lại ngày gần nhất
May cho ông là bé này có tình cảm với ông trước chứ gặp mấy đứa mới mới mà dụ hiếp kiểu đó nó đi thưa kiện cái toang.
 

trungnuoctrung

Bé Đang Tập Nói
1/3/24
25
35
22
27
Đồng Tháp
VND
0
Tín dụng
142
May cho ông là bé này có tình cảm với ông trước chứ gặp mấy đứa mới mới mà dụ hiếp kiểu đó nó đi thưa kiện cái toang.
Không bác ạ. Tại phản ứng tự nhiên của con bé thôi. Chứ con bé tự nguyện luôn Á. Khi về SG nt nói chuyện tui giả bộ giận vì cào tay tui chảy máu bé nó xin lỗi quá trời. Nhận con sai rồi chú các kiểu con đà đểu. Hứa lần sau sẽ ko vậy nữa
 

Timem18

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/6/22
136
4
29
39
Đồng Tháp
VND
0
Tín dụng
342
Giới thiệu cho tui
Anh em thông cảm nha.
Kèo mình săn được cực khổ chỉ là hỏi ý ae xem ntn thôi. Chủ nhật tuần rồi mình đạp mây lướt gió từ SG về Tân Hồng với quảng đường hơn 300km. Hẹn quán Tà sữa. Tới nơi bước vô má ơi con bé ngây thơ vô số tội. " Chú đi đường mệt không? " Bao sự mệt mỏi tan biến trong lòng tao bây ạ.gọi ly cam ép ngồi nhâm nhi vừa chỉ bé giải mấy bài tập toán vừa đi học thêm về, con bé quắn quých bây ạ. Ngồi khoảng thời gian tầm 1t tao bảo đói bụng chở đi làm tô phở ở lý quốc sư , ăn xong bảo chú đi chạy xe về mệt quá với buồn ngủ nữa. Hay tìm chổ nào cho chú ngủ tí nha. Đùng đưa hồi thì bây biết rồi đó lên xe . Tao lái xe lòng vòng Tân Hồng ko có cái nhà nghỉ nào bây. Đành phải đánh bắt xa bờ chạy ra vùng ven. Tấp vô cái nhà nghỉ bình dân.con bé ngượng ngùn ko chịu vào. Phải dùng tuyệt chiêu cuối " Chú mệt buồn ngủ quá cho chú vô ngủ tí để có sức lái xe về lại SG, rồi bộ ko thương chú à. Lỡ ko ngủ lái xe về có chuyện gì sau này ai cưới cháu bala hồi ok nhe ae.
Tào tắm rửa leo lên giường nằm con bé vẫn ngồi ghế không chịu lên giường buộc tao phải bay xuống ẩm lên. "Lên nằm cho chú ôm ngủ tí cho ngon" Thế là ok nha ae. Lúc đầu ko dám làm gì luôn bây ơi. Rồi xin cho chú hôn cái nha. Lúc này dùng hết tuyệt chiêu, hôn môi thì tay tao đâu để yên lòn ra phía sau mở áo. Con bé mơ màng không hay biết gì. Càng hôn càng ru con bé vô mê hồn trận bây ạ. Tay tao bắt đầu hoạt động. Ôi mẹ ơi đúng với cái tuổi 16 và như hình đó. Tay tao nhè nhẹ lướt sóng mang mê từng bên 1.con bé ko phản ứng gì vì lúc này chắc đang fill lắm rồi. Không ngờ khi tao buông bỏ môi và lân la xuống hai quả bánh bao thì con bé nó la lên " Chú đừng mà, rồi nó xiết chặc tay tao. Tụi nhỏ giờ để móng tay dài làm tao xướt mấy đường chảy máu nhưng tao không đau chúng mày à. Miệng tao cứ ngậm đầu vú lưỡi tao hoạt động như cái máy công nghiệp lặp trình sẵn hệ thống AI. Con bé càng xiết chặt người tao trầy xướt tùm lum. Rồi cũng chịu nằm êm. Thở hổn hển. Thấy thời cơ đã đến tao áp dụng định luật bàn tay trái khi còn học ở ghế nhà trường. Tay lao lân la xuống bụng và dừng lại ở đấy để chờ phản ứng như thế nào. Kiểu du kích đánh phục kích khi xưa, thấy địch không động tịnh gì tao cho 5 ae tao tiến sâu vào hang ổ địch ai ngờ địch phản công tụi mày ạ, con bé la làng lên muốn bể cái phòng ( không biết chủ nhà nghỉ có chạy vô không nữa) chú làm gì con ạ. Ôi mẹ ơi dục vọng lên tới đỉnh núi Fansipan rồi. Tao cứ cho 5 ae tao tiến sâu vào lòng địch. Con bé nó bắt đầu cào cấu thậm chí cắn vào cổ tao luôn bây ạ. Mà tao nhận thức được cái là sướng con cu thì mù con mắt. Tao cho xung phong tiến thẳng vào lòng địch bây ạ. Tao không thể tưởng tượng được nước nôi nó trào ra từ đời nào còn hơn nước lũ miền Tây của tao đang tràn về trên mãnh đất quê hương miền Tây của tao nữa. Vì là người con gốc nông dân chính hiệu tao biết phải làm gì. Tao bắt đầu đấp đê và tạo rảnh nước. Cởi bỏ đi những thứ không cần thiết mà nó vướng bận nãy giờ. Trước mắt tao tụi bây biết không một cánh đồng nước mênh mông có bờ cỏ dại lưa thưa. Cảnh đẹp thì mình phải chiêm ngưỡng tao bắt đầu lướt qua vùng có dại ấy một lúc rồi mon men theo hệ thống nước đi đến tận rảnh nước bên bờ đê. Tao hiểu sự cam khổ của bà con nông dân khi mùa nước lũ tràn về nên có bao nhiêu nước là tao thu hết. Nước đầu nguồn sông Mekong ngọt mát làm sao, cảm giác mà hơn ngần ấy năm tao mới có lại như con bồ tao hồi năm lớp 10. Lúc này đây con bé chỉ còn biết nằm thôi thóp và cũng không kháng cự nổi nữa bởi sự tinh tế và chuẩn chu của tao. Tao nghỉ chắc 16 năm trong đời con bé nó lần đầu tiên được cảm giác bay lơ lững như trên mây như vậy. Tao bắt đầu cởi bỏ lớp Siêm y của tao, lạ thường thay sao hôm nay tao nhanh nhẹn đến nổi tao không ngờ kiểu như cơn gió lướt qua đã làm tao trần như ngộng. Rồi con bé nó nhận ra đều gì đó nên nó bật dậy đẩy tao ra, nhưng sự mạnh mẽ cường tráng của tao thì làm sao con bé nó chống lại. Nhưng tao không dùng sức mạnh với con bé liễu yếu đào tơ bây ạ. Lúc này tâm lý là quan trọng nhất bây nhé. " Chú chịu không nổi nữa rồi chú chỉ cọ cọ phía ngoài cho có cảm giác để xả nòng nọc thôi. Con bé nghe nói cũng xìu lòng rồi nằm yên mà tận hưởng. Tao phải tính toán và vận dụng tất cả kỹ năng, kinh nghiệm chiến truờng cọ từ trên xuống dưới và xung quanh đi 1 vòng tao lại cho nhè nhẹ vào để thăm dò. Con bé lim dim cặp mắt thỏ thẻ chú chú chú đừng làm thế chú. Thì tao lại tiếp tục lạng vòng vòng để thăm dò tiếp rồi lại cho vào sâu hơn tí nữa. Cảm thấy con bé đê mê 2 chân kẹp lấy bờ mông tao. Tao nghỉ thời cơ đã đến. Tào nhích nhè nhẹ vào được ít và nhấp nhè nhẹ con bé cưỡng không lại cứ ghì chặt tao. Thấy thời cơ đã đến tao ôm chặt và thút thật mạnh 1 cái. Trời ơi con bé nó la và khóc chú chú chú ơi con đau quá chú chú ơi. Tao nghỉ ở ngoài ai cũng nghe. Con bé vừa khóc vừa la.tao thì ôm chặt con bé và giữ nguyên hiện trường. Móa tao thề là vào rồi tao out luôn trong 1 nốt nhạc không thể kiềm chế được 1 giây phút nào nữa. Rồi thằng cu tao từ từ chui ra mà con bé vẫn còn khóc thúc thích. An ủi vỗ dành nằm ôm ấp tí. Cái áo khoác trắng con bé đã chuyển màu bây ạ. Vì tao lấy lót dưới nệm. Con bé hờn tao sao làm áo nó dơ. Tao bảo để chú mua lại cho cái khác. Đưa chú cái này về chú làm kỷ niệm mà con bé không chịu bảo đưa nó về giặt. Nằm hồi thì tắm rửa rồi mặt trang phục để chuẩn bị đi về. Mà tao quên ko mua thuốc cho con bé uống.. Tao dài dòng nhưng đó là cả quá trình tao theo đuổi bấy lâu. Ae ai thích thì đọc còn không thích thì thôi đừng ném gạch đá nhá.
Sự chính phục ngon núi Fansipan của tao rất cực khổ nên ae đừng bảo chia sẽ nhé ae. Tao buồn lắm á. Chuyến sau tao về lại Tân Hồng tao sẽ cơ clip cho anh em nha. Hẹn gặp lại ngày gần nhất
Cho xin số đi pro
 

Bài viết liên quan