T bước vào cái xó này cũng mấy năm rồi, và dĩ nhiên t éo nhận mình là chính nhân quân tử, đơn giản vì t chỉ là 1 thằng đờn ông bình thường, có những ham muốn cũng bình thường thậm chí là đen tối nhưng ít ra nó sẽ không biến thái
Chỗ này cũng là chỗ t tạm xa rời 2 chữ TRÁCH NHIỆM mà mỗi ngày dài t phải mang, phải gánh vác như mọi thằng đàn ông khác: Tiền tài, công danh, kỳ vọng...
Vì sự nghiệp, dù có bận rộn, có mệt mỏi cũng phải chịu đựng. Vì gia đình, dù có tủi thân, có mệt cũng phải cố gắng. Những nỗi khổ trong lòng cũng chỉ có thể tự mình nếm trải
Đàn ông là phải công thành danh toại, rạng rỡ tổ tông, cống hiến cho đời. Mà không làm được, không so đc với chồng/con ngta thì m rốt cuộc cũng chỉ là thằng thất bại, không có chí tiến thủ
Năm vừa rồi của t xui rủi đủ đường, làm tốt thì bị đâm để bới ra khuyết điểm mà làm ko tốt thì cả bầy bu lại tấp cho khỏi thấy đóng góp gì.
Rồi góp cái vốn cũng tan tành bể nợ, từ trên lưng con lừa chứ chưa được là con voi nữa té xuống thua con chó luôn 
Thôi, than thở cũng than rồi, năm cũng sắp hết rồi, nghe nhạc đi mấy ní xong sang năm ta lại làm lại. Mà dkm năm sau lại là năm tuổi hạn của t nữa, lo chổng đít lên trời quá







a đãi e tô púng pò ăn cho lại sức e tập tành mấy thế zõ bí truyền koi
thêm chén 02 trứng chần nhiều hành nữa 




