Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Huấn Luyện Cảnh Sát Loli

Lượt xem: 298

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
26
11
27
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
60
Chương 1:
Châu đứng trước tấm gương trong căn phòng trọ chật hẹp, ánh nắng buổi sớm len qua khe
rèm, rải những vệt sáng vàng nhạt lên làn da trắng mịn như sữa. Hôm nay là ngày đầu tiên
cô chính thức khoác lên mình bộ đồng phục để ra đường làm nhiệm vụ. Trái tim cô đập
mạnh, không chỉ vì háo hức mà còn vì nỗi tự ti dai dẳng về thân hình nhỏ nhắn của mình.
Cô cởi chiếc áo ngủ mỏng, để lộ thân thể thanh mảnh như cành liễu yếu. Đôi vai hẹp,
xương quai xanh nhô nhẹ dưới da thịt mịn màng. Bộ ngực nhỏ nhắn, vừa vặn trong lòng
bàn tay, hai núm vú màu hồng nhạt co lại vì hơi lạnh, đứng thẳng kiêu hãnh trên lồng ngực
phẳng. Eo thon thả đến mức có thể ôm gọn bằng hai bàn tay, đường cong mượt mà dẫn
xuống đôi hông hẹp và cặp mông tròn trịa, săn chắc nhưng vẫn giữ sự mềm mại nữ tính.
Đôi chân dài thon thả, da thịt trắng hồng mịn như lụa, kết thúc bằng đôi bàn chân nhỏ nhắn,
ngón chân xinh xắn, móng tự nhiên màu hồng nhạt. Mái tóc ngắn ngang vai đen óng ả,
khuôn mặt trái xoan cực kỳ xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh, sống mũi cao thanh thoát,
đôi môi mỏng đỏ tự nhiên mọng mịn.
Cô đưa tay vuốt nhẹ dọc sống lưng, cảm nhận từng thớ thịt co giãn. “Mình trông như học
sinh cấp ba chứ không phải cảnh sát.”
Cô thì thầm, giọng đầy tự ti. Nhiều lần trong học viện, bạn bè đã trêu cô là “cảnh sát tí hon”.
Giờ đây, khi sắp bước ra trường đời, nỗi lo ấy càng lớn. Cô mặc áo lót ren mỏng màu da,
hai vú nhỏ bị nén nhẹ, tạo khe hở nhỏ xíu đầy gợi cảm giữa ngực. Quần lót cotton trắng ôm
sát vùng kín, đường viền lọt sâu vào giữa hai mông, làm nổi bật sự căng tròn.
Chiếc áo sơ mi trắng được cài từng nút, vải cọ nhẹ vào da thịt, đặc biệt quanh vùng ngực,
khiến hai núm vú nhỏ xíu cương cứng lên một chút vì ma sát. Quần tây đen kéo lên, lớp vải
ôm chặt hông hẹp và cặp đùi thon, làm đường cong mông rõ nét hơn. Thắt lưng da đen siết
chặt quanh eo thon, nhấn mạnh sự mảnh mai. Cô đeo phù hiệu, cài biển tên “Hà Huyền
Châu”, rồi ngắm mình trong gương. Hình ảnh phản chiếu là nữ cảnh sát trẻ trung, xinh đẹp
đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn, nhưng quá nhỏ bé so với hình ảnh người bảo vệ
pháp luật cô hằng mơ ước.
Cô xịt nước hoa nhẹ lên cổ và cổ tay. Mùi hương thoang thoảng hòa quyện với mùi xà
phòng trên da, tạo mùi cơ thể nữ tính, tinh khiết nhưng đầy sức sống. Cô hít sâu, trấn tĩnh.
“Hôm nay là ngày đầu tiên. Mình sẽ làm tốt.”
Cô ra khỏi phòng trọ, đi bộ đến bến xe buýt. Trên đường, vài người đi đường ngoái nhìn cô
với ánh mắt tò mò. Một người đàn ông trung niên dừng lại, mỉm cười: “Cô cảnh sát trẻ quá
nhỉ, xinh quá.” Châu mỉm cười lịch sự, nhưng trong lòng khó chịu. Cô biết mình trông trẻ
hơn tuổi thật, nhưng dáng người như học sinh lớp mười hai khiến người ta hay nhầm cô là
thực tập sinh.
Khi đến đồn cảnh sát khu vực, không khí đã sôi động. Trong phòng thay đồ nữ, chị Lan nhìn
cô từ đầu đến chân rồi cười toe toét. “Ồ, cảnh sát mới đến xinh thế này cơ à? Bộ đồng phục
mặc vừa người quá, nhìn như búp bê vậy, không giống cảnh sát chút nào.”
Châu đỏ mặt, cố cười. “Dạ, chị khen quá ạ. Em cũng lo lắm, vì thân hình nhỏ nên hay bị mọi
người trêu.”

Chị Hương chen vào: “Đúng rồi, em trông bé xíu. Ra đường bắt tội phạm thì sao? Hay là em
định dùng cái này để dụ tội phạm vậy?” Chị chọc nhẹ vào eo thon của Châu.
Châu né người, giọng vẫn lịch sự: “Em sẽ cố gắng hết sức ạ. Em tin kỹ năng và sự tận tâm
quan trọng hơn kích thước cơ thể.”
Nhưng khi các chị cười tiếp, Châu cảm thấy bực bội dâng lên. Cô không phải trò đùa. Cô đã
học tập và rèn luyện chăm chỉ, vượt qua bài kiểm tra thể lực dù với thân hình nhỏ bé.
Nhưng dường như không ai nhìn thấy điều đó. Họ chỉ thấy một cô gái nhỏ xíu mặc đồ công
an, dễ thương và dễ bị bắt nạt.
Sau buổi họp giao ban, Châu được phân công tuần tra cùng sĩ quan nam tên Tuấn, người
có kinh nghiệm vài năm. Khi hai người ra khỏi đồn, Tuấn liếc nhìn cô. “Em Châu phải
không? Lần đầu ra đường hả? Cố lên nhé, đừng để bị trêu vì trông... nhỏ nhắn.”
Châu gật đầu, giọng chắc nịch: “Dạ, em sẽ cố. Em không sợ đâu.”
Họ đi bộ dọc phố chính, nơi có chợ và cửa hàng. Buổi sáng mùa hè nắng gay gắt, tiếng xe
cộ và người đi đường ồn ào. Châu giữ tư thế thẳng lưng, tay để sau lưng như đã học,
nhưng mỗi khi có người nhìn chằm chằm, cô lại thấy mình nhỏ bé hơn. Một nhóm thanh
niên đi ngang qua, một đứa huýt sáo: “Ui, chị cảnh sát xinh quá! Chị ơi cho em xin số đi!”
Tuấn quay lại mắng: “Đi đi, đừng có hỗn.”
Châu cắn môi, không nói gì. Cô biết phải giữ bình tĩnh. Nhưng sự thật là, cô cảm thấy như
đang diễn vai trong phim, chứ không phải cảnh sát thật sự. Thân hình nhỏ nhắn khiến mọi
người không tin cô có thể bảo vệ ai.
Giữa buổi sáng, khi họ đi qua khu vực gần công viên nhỏ, Châu tách ra kiểm tra một góc
khuất theo chỉ dẫn của Tuấn. Đó là lối đi hẹp giữa hai dãy nhà, nơi có vài người phụ nữ bán
hàng rong. Bỗng cô thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, áo sơ mi kẻ, đứng ở góc
tường, điện thoại cầm cao, hướng về phía một cô gái trẻ đang cúi xuống sắp xếp hàng hóa.
Góc độ rõ ràng là đang chụp lén dưới váy.
Châu thấy máu dồn lên mặt. Đây là hành vi cô ghét nhất, những kẻ biến thái lén lút xâm
phạm sự riêng tư của phụ nữ. Cô bước nhanh về phía hắn, giọng to và rõ ràng: “Anh kia!
Đứng lại! Anh đang làm gì vậy?”
Người đàn ông giật mình, vội hạ điện thoại, mỉm cười giả tạo. “À... không có gì đâu chị ơi.
Em chỉ xem tin nhắn.”
“Đưa điện thoại đây!” Châu tiến lại gần, tay đưa ra. “Anh chụp lén người ta, tôi bắt quả tang
rồi.”
Hắn lùi lại, giọng to hơn: “Chị đừng có vu oan cho người ta. Tôi có chụp cái gì đâu. Chị mà
sờ vào người tôi là tôi kiện đấy.”

Châu không nao núng. Dù thân hình nhỏ hơn hắn một cái đầu, cô vẫn tiến sát, giọng lạnh
lùng: “Tôi là công an. Anh không hợp tác thì tôi sẽ phải áp giải về đồn.”
Hắn cố đẩy cô ra, tay chạm vào vai cô một cách thô bạo. “Con ranh bé xíu này đang cosplay
đúng không? Tí nữa thì tao bị lừa rồi nhé. Cút đi!”
Cô không ngờ hắn dám động thủ. Trong khoảnh khắc đó, tất cả lời trêu chọc về thân hình
nhỏ bé, tất cả sự tự ti tích tụ từ sáng đến giờ, dồn lại thành cơn giận dữ bùng nổ. Bàn tay
phải của cô, nhỏ nhắn nhưng đã được rèn luyện vung lên với tất cả sức mạnh, tát mạnh vào
má trái của hắn. Tiếng “bốp” vang lên khô khốc, vang vọng trong lối đi hẹp. Má hắn quay
phắt sang một bên, môi dưới bị rách, máu nhỏ giọt xuống cằm. Hắn lùi lại mấy bước, tay ôm
má, mắt trợn tròn vì đau đớn và bất ngờ.
“Đừng có động vào người tôi!” Châu hét lên, giọng run run vì adrenaline. “Anh dám đẩy tôi?”
Nhưng cô đã đánh quá tay. Hắn ngã ngồi xuống đất, miệng chửi thề: “Mày điên à? Đánh
người à? Tao sẽ kiện mày!”
Lúc này, vài người đi đường đã dừng lại. Một người phụ nữ lớn tuổi la lên: “Trời ơi, cảnh sát
đánh dân kìa!” Một thanh niên nhanh tay rút điện thoại ra, quay lại toàn bộ cảnh. “Ê mọi
người ơi, cảnh sát đánh người nè!”
Châu hoảng hốt quay lại, thấy mấy chiếc điện thoại khác cũng được giơ lên. “Không... anh
ta chụp lén, tôi chỉ làm nhiệm vụ!”
Nhưng không ai nghe. Họ chỉ thấy một nữ cảnh sát trông như học sinh, đang đứng trên một
người đàn ông bị đánh. Video được quay từ nhiều góc, lan truyền nhanh chóng trên mạng
xã hội.
Tuấn chạy tới khi nghe tiếng ồn. Anh kéo Châu ra, giọng khẩn cấp: “Châu! Em làm gì vậy?
Sao lại đánh mạnh thế?”
Châu run rẩy, tay vẫn còn rát từ cú tát. “Anh ơi, hắn chụp lén người ta, em bắt quả tang.
Hắn đẩy em trước...”
Nhưng Tuấn chỉ lắc đầu, vẻ mặt lo lắng. “Dù sao cũng hơi quá tay. Bây giờ em về đồn ngay
đi. Anh ở lại xử lý nốt ở đây.”

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
26
11
27
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
60
Chương 2:
Châu bị dẫn về đồn trong im lặng. Trên đường, cô thấy một số người nhìn cô với ánh mắt
phán xét. Một bà cụ chỉ tay: “Cảnh sát mà đánh dân, trời ơi là trời.”
Khi về đến đồn, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Mọi người thì thầm khi thấy cô. Chị Lan và
chị Hương nhìn cô với vẻ thương hại pha lẫn lo lắng. “Châu... em ổn không? Nghe nói video
đã lên xu hướng rồi.”
Châu không đáp. Cô được gọi ngay vào phòng của trưởng đồn, anh Minh, khoảng bốn
mươi tuổi, cao lớn, nghiêm nghị. Anh ngồi sau bàn làm việc rộng, trên màn hình máy tính là
đoạn video vừa được đăng lên mạng, đang có hàng nghìn lượt xem và chia sẻ.
“Ngồi xuống đi.” Anh Minh nói, giọng trầm và lạnh. “Em Châu, đúng không? Vừa ra trường,
ngày đầu tiên đã gây ra chuyện lớn như vậy.”
Châu ngồi thẳng lưng trên ghế, hai tay để trên đùi, cố giữ bình tĩnh. Nhưng cơ thể cô vẫn
run nhẹ vì adrenaline chưa tan. Chiếc áo sơ mi dính vào da, làm nổi bật đường cong của bộ
ngực nhỏ. Anh Minh liếc nhìn cô một cách khó hiểu, ánh mắt dừng lại một chút ở vòng eo
thon được thắt lưng siết chặt, rồi ở đôi môi mỏng đang cắn chặt.
“Em giải thích đi.” Anh nói. “Tại sao em lại đánh một người dân ngay ngoài đường như
vậy?”
Châu nuốt nước bọt, giọng run run nhưng vẫn rõ ràng: “Dạ thưa anh, em bắt quả tang hắn
chụp lén một cô gái. Khi em yêu cầu kiểm tra điện thoại, hắn đẩy em và chửi bới. Em... em
chỉ tự vệ và làm nhiệm vụ.”
Anh Minh gõ ngón tay lên bàn. “Tự vệ? Em xem lại video đi. Em tát hắn một cái, hắn ngã, rồi
em còn định tát tiếp. Hắn không có vũ khí, không có hành vi bạo lực rõ ràng. Em là cảnh sát,
em phải biết kiềm chế. Bây giờ, video lan truyền khắp nơi, dân chúng phẫn nộ. Họ nói em
lạm quyền, đánh người.”
Châu cảm thấy như bị một cái tát khác vào mặt. Những lời trêu chọc từ sáng đến giờ dội lại
trong đầu: nhỏ xíu, không phù hợp, búp bê. Giờ thì nó trở thành lý do để cô bị chỉ trích.
“Em bị đình chỉ nhiệm vụ tạm thời.” Anh Minh tiếp tục, giọng nghiêm khắc. “Chờ kết quả điều
tra nội bộ. Em phải viết bản tường trình chi tiết. Và có lẽ em sẽ phải xin lỗi công khai trước
dư luận. Nếu không xử lý tốt, em có thể bị kỷ luật nặng, thậm chí sa thải trong thời gian thử
việc.”
Châu ngồi im lặng. Nước mắt muốn trào ra, nhưng cô cắn chặt môi, không để rơi. Đôi mắt
to tròn của cô long lanh, nhưng cô không khóc. Cô chỉ cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ
hết. Thân hình mảnh mai của cô, vốn đã khiến cô tự ti, giờ lại trở thành vũ khí chống lại
chính cô. Người ta không thấy cô là sĩ quan cảnh sát đã được đào tạo. Họ chỉ thấy một cô
gái nhỏ xíu, yếu đuối, nhưng lại cậy chức quyền bắt nạt dân chúng.
Anh Minh đứng dậy, đi vòng qua bàn, đứng trước mặt cô. Anh cao hơn cô cả một cái đầu,
thân hình to lớn che khuất ánh sáng. “Em còn trẻ, em có tương lai. Đừng để một phút nóng
giận phá hỏng tất cả. Về nhà đi, nghỉ ngơi, và suy nghĩ lại. Mai em lên đây làm tường trình.”

Châu đứng dậy, chào theo quy định, rồi quay ra. Khi bước ra khỏi phòng, cô cảm thấy ánh
mắt của anh Minh vẫn dõi theo mình, dừng lại ở cặp mông được quần tây ôm sát, ở đôi
chân nhỏ nhắn đang bước đi. Cô không biết đó là ánh mắt phán xét hay là thứ gì khác,
nhưng nó khiến cô thấy mình bị lột trần dưới lớp đồng phục.
Ra ngoài hành lang, các đồng nghiệp tránh né ánh mắt cô. Một số thì thầm. Chị Lan chạy
tới, nắm tay cô: “Châu... em đừng buồn. Chị biết em không cố ý. Nhưng bây giờ...”
Châu gật đầu yếu ớt, rút tay ra. “Em... em về đây ạ.”
Cô đi vào phòng thay đồ, cởi bộ đồng phục ra một cách máy móc. Khi cởi áo sơ mi, cô nhìn
thấy dấu vân tay đỏ trên da thịt trắng mịn ở vai, dấu vết từ cú đẩy của tên chụp lén. Cô sờ
nhẹ vào đó, cảm nhận sự đau nhức lan tỏa. Chiếc áo lót được cởi ra, hai vú nhỏ nhắn lộ ra,
núm vú vẫn còn cứng vì căng thẳng. Cô nhìn bản thân trong gương một lần nữa. Hình ảnh
phản chiếu không còn là nữ cảnh sát kiêu hãnh nữa. Đó là một cô gái trẻ, xinh đẹp, thân
hình mảnh mai như hoa liễu, nhưng đang run rẩy vì sợ hãi và tức giận.
Cô mặc lại quần áo thường, rồi rời khỏi đồn mà không nói lời tạm biệt với ai. Trên đường về
nhà, điện thoại của cô rung liên tục, thông báo từ các nhóm chat, từ mạng xã hội. Video đã
lan truyền với tốc độ kinh hoàng. Bình luận đầy rẫy: “Cảnh sát mà như vậy thì dân nhờ ai?”,
“Con bé này chắc bị stress gì đó, đánh người ta tàn nhẫn quá”, “Nhìn nó nhỏ xíu mà dám
làm lớn, đúng là lạm quyền.”
Cô tắt điện thoại, bước vào phòng trọ, đóng cửa lại. Cô ngồi xuống giường, ôm đầu. Nỗi
đau từ bàn tay vẫn còn, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn. Ngày đầu tiên ra đường làm
nhiệm vụ, thay vì bắt tội phạm và được khen ngợi, cô lại trở thành tội đồ trong mắt công
chúng.
Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Đôi mắt to tròn mở to, không chớp. Trong đầu cô,
hình ảnh tên chụp lén, tiếng “bốp” của cú tát, tiếng la hét của đám đông, và khuôn mặt
nghiêm khắc của trưởng đồn, tất cả hòa quyện thành một mớ hỗn độn. Cô không biết tương
lai của mình sẽ ra sao. Nhưng cô biết một điều: từ giờ trở đi, cô sẽ không còn là “cô bé cảnh
sát” nữa. Cô sẽ phải chứng minh, dù bằng cách nào, rằng thân hình nhỏ nhắn của cô không
định nghĩa được giá trị của cô.
Và sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạ lùng đang nhen nhóm, không phải chỉ là sợ hãi hay
hối hận, mà là một thứ gì đó nóng bỏng, như ngọn lửa nhỏ đang chờ dịp bùng lên. Cô
không biết đó là gì. Nhưng nó khiến cô run run, và đồng thời, khiến cô cảm thấy mình...
sống động hơn bao giờ hết.
Ngày hôm sau, Châu xốc lại tinh thần trước khi mặc đồng phục và đi đến đồn cảnh sát.
Châu đứng nghiêm trước bàn làm việc của anh Minh, hai tay chắp sau lưng, ánh sáng từ
cửa sổ chiếu xiên qua vai cô, làm nổi bật đường cong của eo thon được thắt lưng siết chặt.
Bộ đồng phục hôm nay cô mặc hơi chật hơn một chút ở vùng ngực, hai núm vú nhỏ nhắn cọ
nhẹ vào lớp vải áo lót mỗi khi cô hít sâu. Đêm qua cô gần như không ngủ, đầu óc quay

cuồng với video lan truyền và lời kỷ luật nặng nề. Giờ đây, khi được gọi vào phòng trưởng
đồn lần thứ hai, cô không biết mình sắp nghe tin gì.
Anh Minh ngồi sau bàn, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô từ trên xuống dưới
một cách chậm rãi. Anh không nói ngay, chỉ đẩy một tập hồ sơ về phía trước.
“Em đã đọc bản tường trình của em.” Anh nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong căn phòng
có mùi giấy cũ và cà phê nguội. “Video vẫn đang lan truyền. Công chúng đòi kỷ luật. Nhiều
người bảo em lạm quyền. Nếu theo quy định, em có thể bị đình chỉ dài hạn, thậm chí bị
buộc thôi việc trong thời gian thử việc.”
Châu nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Dạ... em xin nhận lỗi.”
Anh Minh đứng dậy, đi vòng ra phía trước bàn. Thân hình cao lớn của anh che khuất một
phần ánh sáng, khiến không gian quanh cô trở nên chật hẹp hơn. Anh dừng lại cách cô
chưa đầy một mét, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đang long lanh của cô.
“Nhưng tôi không muốn phí một sĩ quan trẻ có tiềm năng chỉ vì một phút nóng giận. Em có
một cơ hội để chứng minh mình. Một nhiệm vụ nằm vùng.”
Châu ngẩng phắt lên, khóe mắt giật nhẹ vì ngạc nhiên.
“Nhiệm vụ nằm vùng... ạ?”


Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 

Bài viết liên quan