Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex Hơi Thở Của Mẹ Vợ (Phần 1)

Lượt xem: 4096

babi452

Đang Tuổi Sửu Nhi
3/1/22
29
52
34
25
cần thơ
VND
0
Tín dụng
182
Minh và Lan đã kết hôn được năm năm. Cả hai quen nhau từ thời đại học và tiến tới hôn nhân khi sự nghiệp đã tương đối vững vàng. Họ là một trong những cặp đôi được nhiều người ngưỡng mộ một tình yêu ngọt ngào, ít khi cãi vã hay hiểu lầm. Có lẽ vì đã bên nhau quá lâu, cả hai hiểu rõ đối phương đến từng thói quen nhỏ nhất.

Minh là nhân viên IT với ngoại hình điển trai, cao ráo, gương mặt góc cạnh toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ. Trong khi đó, Lan là cô gái nhỏ nhắn, tính tình hiền dịu, nhẹ nhàng, hiện đang làm quản lý cho một nhà hàng lớn. Nhìn chung, họ chính là hình mẫu của một cuộc hôn nhân hạnh phúc mà bao người mơ ước.

Vẻ ngoài hoàn hảo ấy chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Không ai có thể nhìn thấu những góc khuất sâu thẳm trong lòng mỗi con người, và Minh cũng không ngoại lệ.

Dưới lớp vỏ tri thức, chín chắn, anh là một người đàn ông đầy dục vọng mãnh liệt. May mắn thay, tất cả những khát khao ấy đều chỉ hướng về một mình Lan người phụ nữ anh yêu thương. Mỗi đêm trên giường ngủ, hai người lao vào nhau cuồng nhiệt, tận hưởng khoái lạc đê mê trong vòng tay của tình yêu sâu đậm.

Cuối tuần ấy, Lan khẽ ôm chồng và thì thầm:

“Mình về quê thăm mẹ đi anh, lâu rồi mình chưa về.”

Đã gần nửa năm kể từ chuyến về quê dịp Tết. Từ ngày bố Lan qua đời, mẹ cô sống cùng với em trai cô trong ngôi nhà vườn. Thằng em năm nay vào đại học năm nhất, phải lên thành phố học nên mẹ càng trở nên cô đơn.

Minh gật đầu mà không do dự. Công việc IT cho phép anh linh hoạt thời gian, thậm chí có thể làm remote. Anh cũng đang cần một chuyến đi để thoát khỏi nhịp sống hối hả của thành phố, hít thở không khí trong lành và thư giãn thật sự.

Sáng hôm sau, chiếc xe hơi lao vút trên con đường quốc lộ dẫn về vùng quê ngoại ô. Lan ngồi bên ghế phụ, vui vẻ kể chuyện ngày còn nhỏ, còn Minh lặng lẽ lái xe, thỉnh thoảng liếc sang vợ với nụ cười. Anh không biết rằng chuyến về quê lần này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cả ba người.

Khi chiếc xe rẽ vào con đường làng nhỏ, ngôi nhà cấp bốn quen thuộc hiện ra sau khu vườn cây ăn trái sum suê. Trước cửa nhà, bà Hồng đang đứng chờ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi nhìn thấy con gái và con rể.

Hôm nay bà mặc một bộ đồ giản dị nhưng cực kỳ hợp dáng. Chiếc áo thun mỏng màu đen ôm sát cơ thể, cổ áo khoét sâu hình chữ V, để lộ khoảng da trắng mịn và đường cong căng tròn đầy sức sống của bộ ngực. Mỗi khi bà cử động nhẹ, khe ngực quyến rũ lại khẽ rung rinh, vô tình thu hút ánh nhìn. Phía dưới là chiếc quần jean form rộng ống suông, tôn lên đôi chân dài và vòng mông tròn đầy đặn. Dù sống ở miền quê, gu ăn mặc của bà Hồng vẫn rất hiện đại, trẻ trung. Bộ đồ ấy vừa thoải mái cho việc nhà, vừa khéo léo khoe ra thân hình vẫn còn săn chắc, quyến rũ của một người phụ nữ ngoài 48 tuổi. Da bà trắng khỏe, mái tóc búi cao gọn gàng, lộ rõ đường cong thanh tú của chiếc cổ, khiến người đối diện khó lòng rời mắt.

Minh tắt máy xe, bước xuống cùng Lan. Vừa trông thấy bà Hồng, anh không khỏi khẽ giật mình. Dù đã quen thuộc với vẻ ngoài của mẹ vợ, nhưng hôm nay bà trông… khác lạ. Chiếc áo thun khoét sâu ôm sát cơ thể khiến phần ngực đầy đặn của bà càng thêm nổi bật dưới ánh nắng vàng vọt. Minh cố gắng giữ ánh mắt ở mức lịch sự, nhưng vô thức anh vẫn liếc xuống một giây quá dài.

“Mẹ!” Lan reo lên vui vẻ, chạy lại ôm chầm lấy bà. Bà Hồng cười lớn, siết chặt con gái vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng Lan.

“Mẹ chờ hai đứa từ sớm giờ.”

Giọng bà ấm áp, dịu dàng. Sau đó bà quay sang Minh, nụ cười vẫn còn đó nhưng ánh mắt lại mang chút gì đó sâu hơn.

“Hai đứa đi đường xa có mệt lắm không?”

“Không ạ mẹ, con khỏe.” Minh đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. Khi bà Hồng tiến lại gần ôm nhẹ vai anh theo kiểu chào hỏi thân mật như mọi lần, anh rõ ràng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể bà và mùi hương thoang thoảng của xà phòng và nắng gió quê. Đôi gò bồng đảo đầy đặn khẽ chạm vào ngực anh trong khoảnh khắc ấy khiến Minh nuốt nước bọt khó nhọc.

Bà Hồng cùng hai đứa con đi vào nhà. Không gian căn nhà cấp bốn vẫn đơn sơ nhưng sạch sẽ, thoang thoảng mùi lá chuối và hoa bưởi. Bà đã chuẩn bị sẵn một mâm trái cây và bình trà đá mát lạnh.

Trong lúc Lan ra sau để rửa mặt, Minh ngồi xuống ghế, cố gắng không nhìn chằm chằm vào mẹ vợ. Nhưng khó quá. Mỗi lần bà Hồng cúi xuống rót nước cho anh, chiếc áo khoét sâu lại vô tình để lộ khe ngực trắng mịn, rung rinh theo từng chuyển động.

“Hai đứa ở lại chơi vài ngày nhé?” Bà Hồng đưa nước cho anh, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại nhìn anh chăm chú hơn bình thường. “Để mẹ đi nấu mấy món mà hai đứa thích ăn.”

Minh mỉm cười, gật đầu:

“Dạ, tụi còn cũng định ở lại với mẹ vài ngày cho vui hì hì.”

Lúc ấy, anh chưa biết rằng chuyến về quê lần này sẽ khiến mọi thứ giữa anh và bà Hồng bắt đầu thay đổi.

Buổi chiều trôi qua trong không khí vui vẻ. Lan hào hứng kể đủ thứ chuyện thành phố cho mẹ nghe, còn Minh ngồi một bên lắng nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu. Nhưng suốt buổi, ánh mắt anh khó lòng rời khỏi bà Hồng.

Mỗi lần bà đứng dậy đi vào bếp, anh lại vô thức nhìn theo. Chiếc áo thun bó sát ôm lấy eo và phần ngực đầy đặn, chiếc quần jean form rộng vẫn không che giấu được đôi mông tròn lẳn mỗi khi bà cúi xuống. Minh tự trách mình, nhưng cơ thể lại phản ứng một cách không thể kiểm soát.

Tới tối, bà Hồng làm một mâm cơm quê đơn giản nhưng ngon miệng: cá kho tộ, canh chua cá lóc, rau luộc chấm mắm, và đĩa thịt ba chỉ rang cháy cạnh đây là món Minh rất thích. Trong bữa ăn, bà liên tục gắp thức ăn vào bát anh.

“Ăn nhiều vào con, về quê phải ăn cho no,” bà nói, giọng ngọt ngào, ánh mắt nhìn anh đầy trìu mến.

Lan cười: “Mẹ chiều anh Minh quá trời luôn.”

Minh chỉ cười gượng, cố che giấu sự bồn chồn. Càng về khuya, anh càng nhận ra mình đang gặp rắc rối.

Sau bữa tối, Lan mệt vì lái xe đường dài nên đi ngủ sớm. Minh ngồi ngoài hiên nhà với bà Hồng, hai người cùng uống trà và hóng mát. Gió đêm quê mát rượi, thổi nhẹ làm chiếc áo thun mỏng của bà bay bay, càng làm nổi bật đường cong cơ thể.

“Lan ngủ rồi hả con?” Bà Hồng hỏi khẽ.

“Dạ, vợ con mệt nên ngủ sớm rồi mẹ.”

Bà gật đầu, im lặng một lúc rồi nói tiếp:

“Mẹ cũng già rồi, sống một mình ở quê nên hay buồn. May mà có hai đứa về thăm.”

Bà Hồng quay sang nhìn Minh, ánh mắt bà lúc này không còn là ánh mắt của một người mẹ vợ đơn thuần. Trong ánh đèn vàng vọt của hiên nhà, Minh thấy rõ đôi mắt bà long lanh và khoảng ngực trắng đang khẽ phập phồng theo nhịp thở.

Anh cảm thấy cổ họng khô khốc.

“Mẹ… không già đâu ạ,”

Minh nói mà không kịp suy nghĩ, giọng khàn khàn.

“Mẹ còn trẻ và… đẹp lắm.”

Bà Hồng khẽ cười, không nói gì, chỉ lặng lẽ xoay người một chút, để ánh đèn chiếu rõ hơn vào khe ngực sâu hun hút.

Không khí giữa hai người đột nhiên trở nên nặng nề, ngột ngạt. Minh biết anh nên đứng dậy vào nhà, nhưng đôi chân như chôn chặt tại chỗ.

Cuộc nói chuyện giữa hai người bỗng trở nên im lặng một cách lạ thường. Chỉ còn tiếng gió thổi qua vườn cây và tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm.

Bà Hồng khẽ thở dài, tay vô thức kéo nhẹ vạt áo thun lên cao một chút, như đang cố che bớt phần ngực đang bị gió đêm làm nổi rõ hơn. Nhưng hành động ấy vô tình khiến Minh càng thêm khó chịu.

“Mẹ già rồi, con nói gì mà đẹp”

Bà cười nhẹ, giọng mang chút tự ti xen lẫn vui vẻ.

“Còn trẻ thì khác, có tuổi rồi nên cũng khá đi nhiều.”

Minh lắc đầu:

“Không phải đâu mẹ. Con thấy mẹ… vẫn rất hấp dẫn.”

Lời nói vừa thốt ra, Minh đã hối hận. Nhưng bà Hồng không trách móc, chỉ lặng lẽ nhìn anh một lúc lâu. Ánh mắt bà lúc này có gì đó khác lạ vừa ngạc nhiên, vừa như mừng thầm.

“Thật không?”

Bà hỏi khẽ, giọng nhỏ hơn.

Minh gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Tim anh đập mạnh. Bà Hồng mỉm cười, rồi bất ngờ đưa tay ra vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, như một cử chỉ an ủi. Nhưng bàn tay bà ấm áp, mềm mại, và dừng lại trên tay anh lâu hơn mức cần thiết.

“Minh tốt với mẹ quá. Lan bận rộn công việc, lâu lắm mới về được một lần. Mẹ cũng nhớ hai đứa.”

Giọng bà run run nhẹ. Minh cảm nhận rõ bàn tay bà siết khẽ tay mình. Anh không rút tay lại. Ngược lại, ngón tay anh khẽ cử động, vô tình vuốt nhẹ lên mu bàn tay bà.

Cả hai đều im lặng. Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ chừng vài giây nhưng đủ để không khí giữa họ thay đổi hoàn toàn.

Sau đó, bà Hồng đứng dậy trước:

“Thôi, khuya rồi. Con vào ngủ đi kẻo Lan thức dậy không thấy.”

Bà quay người bước vào nhà. Minh ngồi lại một mình, mắt vẫn dán chặt vào dáng đi của bà chiếc quần jean ôm lấy đôi mông tròn, chiếc áo thun mỏng bay nhẹ theo từng bước chân. Cơ thể anh lúc này nóng ran, dục vọng đang trào dâng mạnh mẽ.

Anh biết mình không nên nghĩ những điều này. Nhưng anh cũng biết, đêm nay anh sẽ rất khó ngủ.

Đồng hồ chỉ hơn hai giờ sáng. Minh nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Có lẻ lâu rồi anh mới về quê chơi nên lạ chỗ ngủ hoặc hình ảnh bà Hồng trong chiếc áo thun khoét sâu cứ lởn vởn trong đầu anh. Cuối cùng anh đành ngồi dậy, khẽ bước ra khỏi phòng để ra bếp lấy nước uống.

Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn vàng nhỏ le lói từ bếp. Minh đi chân đất, nhẹ nhàng đẩy cửa bếp thì giật mình khựng lại.

Bà Hồng đang đứng đó.

Bà mặc một chiếc áo thun cũ mỏng tang, dài vừa đủ che tới giữa đùi. Không mặc áo ngực. Dưới ánh đèn bếp mờ ảo, đường cong cơ thể bà hiện lên rõ ràng: đôi ngực đầy đặn, hai đầu núm vú nổi rõ qua lớp vải mỏng, đôi chân trắng muốt và mông tròn căng. Tóc bà xõa xuống vai, trông vừa dịu dàng vừa cực kỳ gợi cảm.

Bà đang cúi xuống mở tủ lạnh lấy nước. Chiếc áo thun ngắn kéo lên cao, để lộ gần hết cặp mông tròn trịa chỉ còn che bởi một chiếc quần lót mỏng.

Minh đứng chết trân ở cửa, tim đập thình thịch. Cổ họng anh khô khốc.

Bà Hồng quay lại, giật mình khi thấy anh:

“Con chưa ngủ à?”

Giọng bà khàn khàn, hơi ngượng ngùng nhưng không hoảng loạn. Bà vội kéo nhẹ vạt áo xuống, nhưng hành động ấy chỉ khiến vải áo càng ôm sát hơn vào bộ ngực.

“Con… con khát nước ạ,” Minh ấp úng, mắt cố không nhìn xuống nhưng vẫn không kiềm được.

Bà Hồng mỉm cười nhẹ, bước tới đưa cho anh ly nước lạnh. Khi anh đưa tay nhận, ngón tay hai người chạm nhau. Lần này không phải vô tình. Bà giữ ngón tay anh một chút lâu hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh.

“Trời nóng quá phải không con?” Bà thì thầm.

Minh gật đầu, không nói được gì. Cơ thể bà lúc này chỉ cách anh chưa đầy gang tấc. Mùi hương từ tóc và da thịt bà thoang thoảng khiến anh choáng ngợp.

Bất ngờ, bà Hồng đưa tay kia lau nhẹ một giọt mồ hôi trên cổ anh. Bàn tay bà chạm vào da anh nóng bỏng.

“Coi nè con đổ mồ hôi nhiều quá nè”

Minh không nhịn được nữa. Anh nắm nhẹ lấy bàn tay bà, giữ lại trên cổ mình. Bà không rút ra. Hai người đứng như vậy trong bếp, nhìn nhau trong im lặng, chỉ còn tiếng thở dồn dập.

Ánh mắt bà Hồng lúc này đã không còn che giấu. Đó là ánh mắt của một người phụ nữ đang khao khát.

Bà Hồng nuốt nước bọt, đôi mắt long lanh.Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm giác như tim mình sắp nổ tung. Anh cúi xuống, gần như muốn hôn bà.

Nhưng bà Hồng chợt nghiêng đầu tránh đi. Bà vội kéo vạt áo thun xuống che lại phần ngực đang phập phồng, mặt đỏ bừng. Bà nhìn anh thêm một lần nữa, ánh mắt phức tạp, rồi quay người bước nhanh ra khỏi bếp.

Minh đứng lại một mình, tay vẫn còn nắm chặt thành nắm đấm. Cơ thể anh nóng ran, phần dưới căng cứng đến đau. Hơi ấm và mùi hương của bà Hồng vẫn còn vương lại trên da anh.

Anh đứng đó rất lâu, thở dốc, đầu óc hỗn loạn. Tội lỗi và dục vọng đang giằng xé anh dữ dội.

Ánh nắng sớm len qua khe cửa sổ, chiếu vào căn nhà yên ả. Minh dậy muộn hơn thường lệ, mắt thâm quầng. Anh bước ra phòng khách thì thấy Lan vẫn còn đang ngủ say. Từ bếp vọng ra tiếng chén đũa lanh canh và mùi thức ăn thơm phức.

Bà Hồng đã dậy từ rất sớm. Bà mặc chiếc áo bà ba mỏng màu xanh nhạt và quần lửng rộng rãi, tóc búi cao gọn gàng. Dù trang phục khiêm tốn, thân hình chín muồi của bà vẫn toát lên sức hút khó che giấu, đặc biệt là vòng ngực đầy đặn và eo thon vẫn còn săn chắc.

Khi Minh bước vào bếp, bà Hồng khẽ giật mình, tay cầm cái muôi khựng lại một giây. Ánh mắt hai người chạm nhau. Không khí lập tức trở nên gượng gạo.

“Con… dậy rồi à?”

Bà hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn hơi run.

“Dạ,” Minh đáp khẽ, không dám nhìn thẳng vào mắt bà.

Bà Hồng quay đi rót cho anh một cốc cà phê sữa nóng, đưa tay ra mà không nhìn anh. Khi Minh nhận cốc, ngón tay hai người lại chạm nhau, như có một cảm giác lạ cho cả hai.

“Uống đi cho tỉnh táo,” bà nói nhỏ.

“Hôm nay mẹ định ra vườn hái rau, làm rau muống xào tỏi với cá kho. Con rảnh thì giúp mẹ được không?”

Minh gật đầu:

“Dạ để con ra phụ mẹ cho.”

Không khí giữa hai người lúc này vô cùng lạ lùng. Vừa thân mật như mẹ con, vừa mang theo một dòng điện ngầm căng thẳng, đầy tội lỗi. Bà Hồng cố gắng cư xử bình thường, nhưng Minh nhận ra bà hay liếc nhìn anh hơn, và mỗi lần chạm tay khi đưa đồ đều khẽ run.

Một lúc sau, Lan tỉnh giấc và bước ra. Cô tươi tỉnh, hoàn toàn không hay biết gì về những gì đã xảy ra đêm qua.

“Con qua nhà bác hai tí nha mẹ với chồng tí con về nha”

Nói rồi Lan ôm mẹ mình một cái sau đó tiến lai gần và ôm lên má của chồng mình.

Khi tiếng xe máy của Lan vọng xa dần, căn nhà chỉ còn lại Minh và bà Hồng.

Bà Hồng đứng bên bồn rửa, loay hoay với đống chén dĩa. Minh vẫn còn ngượng ngùng nhưng vẫn lên tiếng:

“Mẹ… Mẹ cho con xin lỗi về chuyện tối qua, con không cố ý đâu ạ.”

Bà Hồng dừng tay một thoáng, rồi tiếp tục rửa chén như không có gì. Giọng bà bình tĩnh, nhưng hơi khàn khàn:

“Không sao con, cũng do mẹ cả. Từ khi thằng út đi học, mẹ ở nhà một mình nên ăn mặc cũng thoải mái riết thành quen. Mẹ mới là người phải xin lỗi con mới đúng.”

Minh đứng cách bà vài bước, không biết nên tiến lại gần hay đứng yên. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, hắt lên thân hình bà Hồng khiến chiếc áo bà ba mỏng màu xanh nhạt càng thêm phần trong suốt. Anh có thể thấy rõ đường viền của bộ ngực đầy đặn và vòng eo vẫn còn thon gọn.

“Mẹ… mẹ không giận con à?” Minh hỏi nhỏ.

Bà Hồng khẽ thở dài, lau khô tay vào chiếc khăn rồi quay lại nhìn anh. Ánh mắt bà lúc này vừa dịu dàng, vừa mang chút gì đó phức tạp.

“Giận thì giận ai bây giờ con. Mẹ cũng… cũng không phải là không có cảm giác. Mẹ già rồi, nhưng không phải là khúc gỗ.”

Lời nói của bà khiến Minh giật thót. Anh không ngờ bà Hồng lại thẳng thắn đến vậy. Bà bước tới gần hơn một chút, giọng hạ thấp:

“Nhưng con phải hiểu cho mẹ. Lan là con gái mẹ, con là con rể. Chúng ta không thể… không được phép đâu Minh.”

Dù miệng nói vậy, bà Hồng lại không rời mắt khỏi anh. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy một cánh tay. Minh ngửi rõ mùi hương từ tóc bà lẫn với mùi xà phòng quen thuộc. Hơi thở bà hơi dồn dập, khiến bộ ngực phập phồng nhẹ dưới lớp áo mỏng.

Anh nuốt nước bọt, cố kiềm chế:

“Con biết… Con biết là sai. Nhưng từ tối qua đến giờ, con không tài nào quên được hình ảnh mẹ…”

Bà Hồng cắn nhẹ môi dưới, mặt đỏ bừng. Bà đưa tay lên kéo vạt áo bà ba cho ngay ngắn, nhưng vô tình càng làm nổi bật đường cong căng tròn. Một lúc sau, bà khẽ nói, giọng run run:

“Vậy… con định làm gì bây giờ?”

Câu hỏi ấy như một ngòi nổ. Minh tiến thêm một bước nữa. Tay anh run run đưa ra, khẽ chạm vào cánh tay bà. Da bà nóng bỏng. Bà Hồng không né tránh, chỉ đứng yên, mắt nhìn xuống sàn nhà.

“Mẹ…” Minh thì thầm, giọng khàn đặc.

“Chỉ cần mẹ cho con một lần… Con hứa sẽ không ai biết.”

Bà Hồng im lặng rất lâu. Rồi bà khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh:

“Minh… mẹ sợ. Mẹ sợ một lần rồi sẽ không dừng lại được…”

Nhưng thay vì đẩy anh ra, bàn tay bà lại đặt nhẹ lên ngực anh, như muốn cảm nhận nhịp tim đang đập loạn của con rể.

Bà Hồng im lặng rất lâu. Rồi bà khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh:

“Minh… mẹ sợ. Mẹ sợ một lần rồi sẽ không dừng lại được…”

Nhưng thay vì đẩy anh ra, bàn tay bà lại đặt nhẹ lên ngực anh, như muốn cảm nhận nhịp tim đang đập loạn của con rể.

Minh không chờ thêm. Anh từ từ cúi xuống, môi khẽ chạm vào trán bà, rồi lướt xuống má. Bà Hồng run nhẹ, mắt nhắm nghiền. Hơi thở nóng của anh phả vào da bà khiến bà nổi da gà.

“Con… con chỉ muốn gần mẹ một chút thôi…” Minh thì thầm, giọng khàn khàn.

Bàn tay anh vuốt ve nhẹ nhàng dọc theo cánh tay bà, rồi vòng ra sau lưng, kéo bà sát vào lòng mình. Hai thân thể chạm nhau qua lớp vải mỏng. Minh cảm nhận rõ sức nặng ấm áp và độ mềm mại của bộ ngực bà ép sát vào ngực anh.

Bà Hồng rên khẽ trong cổ họng, một tiếng rên vừa xấu hổ vừa khao khát. Bà đưa tay ôm lấy eo Minh, ngón tay siết nhẹ như sợ buông ra.

Môi anh lướt xuống, hôn nhẹ lên cổ bà. Da bà nóng ran, mùi hương thoang thoảng khiến Minh càng thêm say mê. Anh hôn sâu hơn, dùng lưỡi liếm nhẹ dọc theo đường cong thanh tú của chiếc cổ, rồi nhẹ nhàng mút lấy một vùng da dưới tai bà.

“Ừm…”

Bà Hồng nghiêng đầu, vô thức nghiêng người để anh dễ dàng hơn. Tay bà siết chặt áo Minh.

Minh một tay vẫn ôm eo bà, tay kia từ từ luồn vào trong vạt áo bà ba. Lòng bàn tay anh chạm lên làn da bụng mềm mại, ấm nóng. Bà Hồng giật bắn mình, nhưng không ngăn cản. Anh vuốt ve chậm rãi, dần dần đi lên.

Khi ngón tay chạm đến gò ngực đầy đặn, bà Hồng thở hắt ra mạnh:

“Minh… nhẹ thôi con…”

Minh vuốt ve bộ ngực tròn lẳn qua lớp áo lót mỏng. Anh cảm nhận rõ hai đầu núm vú đang cứng dần dưới lòng bàn tay. Anh xoa nhẹ, bóp khẽ, khiến bà Hồng phải cắn môi để khỏi rên to.

Bà Hồng không chịu nổi nữa. Bà ngẩng mặt lên, chủ động đưa môi mình chạm vào môi anh. Nụ hôn ban đầu còn ngượng ngùng, vụng về, nhưng nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Lưỡi hai người quấn quýt, trao đổi hơi thở nóng bỏng.

Trong lúc hôn, Minh kéo nhẹ dây áo bà ba lên. Bà Hồng giơ tay lên giúp anh cởi, để lộ chiếc áo lót màu be đang che bộ ngực căng tròn. Anh cúi xuống hôn dọc theo khe ngực sâu, hít hà mùi da thịt chín muồi của bà.

“Đẹp quá mẹ…” Minh thì thầm, tay luồn ra sau lưng cởi móc áo lót. Chiếc áo lót rơi xuống, bộ ngực trắng mịn, đầy đặn của bà Hồng bật ra trước mặt anh. Hai núm vú hồng hào đang cứng ngắc vì kích thích.

Bà Hồng xấu hổ đưa tay che lại, nhưng Minh nhẹ nhàng kéo tay bà ra. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên núm vú, mút nhẹ, liếm vòng tròn. Bà Hồng ôm chặt lấy đầu anh, ngón tay luồn vào tóc anh, thở dồn dập:

“A… Minh… con làm mẹ… mẹ chịu không nổi rồi…”

Tay Minh tiếp tục khám phá, vuốt ve dọc sống lưng, xuống eo, rồi luồn xuống nắm lấy cặp mông tròn đầy qua lớp quần lửng. Anh xoa bóp nhẹ nhàng, kéo bà ép sát vào mình để bà cảm nhận được sự cứng rắn đang căng tức của anh.

Hai người đứng trong bếp, ôm siết lấy nhau, hôn hít và vuốt ve trong không khí ngột ngạt của dục vọng và tội lỗi. Tiếng thở dồn dập hòa lẫn với tiếng quạt quay và tiếng gà gáy xa xa ngoài vườn.

Bà Hồng thì thầm bên tai Minh, giọng run rẩy:

“Vào phòng mẹ đi đừng ở đây, Lan nó về thấy thì chết”

Minh gật đầu, lòng nóng như lửa đốt. Bà Hồng vội kéo chiếc áo bà ba đang xộc xệch che tạm bộ ngực, rồi nắm tay anh dẫn vào phòng ngủ của mình ở cuối nhà. Căn phòng đơn sơ, thoang thoảng mùi lá bưởi và hương nhang thoảng nhẹ. Chiếc giường gỗ cũ rộng, drap trải sạch sẽ.

Vừa đóng cửa lại, Minh đã kéo bà vào lòng. Hai người hôn nhau cuồng nhiệt hơn, như thể sợ thời gian không cho phép. Bà Hồng chủ động cởi nút áo cho Minh, đôi tay run run lướt trên ngực anh.

“Con trai mẹ…” bà thì thầm giữa những nụ hôn.

Minh cởi phăng chiếc áo bà ba còn sót lại của bà, rồi kéo luôn chiếc quần lửng rộng rãi xuống. Bà Hồng chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót màu tối. Thân hình bà hiện ra rõ ràng dưới ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ: đôi ngực nặng trĩu, eo vẫn thon, vòng mông tròn lẳn và đôi đùi trắng muốt.

Bà Hồng xấu hổ che ngực bằng tay, nhưng Minh nhẹ nhàng kéo tay bà ra, mắt nhìn bà đầy khát khao:

“Mẹ đẹp lắm… đẹp hơn con tưởng rất nhiều.”

Anh hôn bà xuống giường. Minh nằm đè lên bà, hôn từ môi xuống cổ, xuống ngực. Anh ngậm lấy từng bên núm vú, mút mạnh hơn, dùng lưỡi xoay quanh khiến bà Hồng cong người rên rỉ:

“Ư… Minh… nhẹ thôi con… mẹ nhạy cảm lắm…”

Tay anh vuốt ve khắp người bà, từ eo xuống bụng, rồi luồn vào trong quần lót. Bà Hồng ướt át và nóng ran. Khi ngón tay anh chạm vào chỗ kín, bà giật bắn, hai chân khẽ co lại nhưng rồi từ từ dang ra.

“Con… con đừng nhìn nhiều quá…”

Bà e thẹn nói, nhưng hơi thở thì càng lúc càng dồn dập.

Minh kéo chiếc quần lót của bà xuống chậm rãi, để lộ hoàn toàn cái lồn đã ướt át đã được cắt tỉa lông gọn gàn của bà. Anh hôn dọc theo bụng bà, xuống dưới, rồi dùng miệng hôn nhẹ lên đùi trong. Bà Hồng run rẩy, hai tay nắm chặt drap giường.

Khi lưỡi anh chạm vào chỗ nhạy cảm nhất, bà Hồng úp miệng lại, rên lên một tiếng dài:

“Aaa… Minh… con làm gì vậy đừng dơ lắm… mẹ… mẹ không chịu nổi…”

Minh liếm chậm rãi, tận hưởng vị ngọt của bà, trong khi tay vuốt ve bộ ngực đầy đặn. Bà Hồng cong người, hông khẽ đẩy về phía miệng anh, tay luồn vào tóc anh siết chặt.

Sau một lúc lâu, bà Hồng kéo anh lên, mắt long lanh nước:

“Để mẹ… để mẹ làm cho con…”

Bà ngồi dậy, đẩy Minh nằm ngửa. Tay bà run run kéo quần anh xuống, để lộ thanh dương vật đang căng cứng. Bà Hồng nhìn một lúc, mặt đỏ bừng, rồi dùng bàn tay ấm áp nắm lấy, vuốt ve chậm rãi từ dưới lên trên.

“ Nó to quá to hơn cả ba của con Lan nữa” bà thì thầm, vừa xấu hổ vừa thèm thuồng.

Bà cúi xuống, hôn nhẹ lên đầu khấc, rồi dùng lưỡi liếm quanh. Minh rên khẽ, tay vuốt tóc bà. Bà Hồng dần dần ngậm sâu hơn, mút nhẹ nhàng, vừa học vừa làm, khiến Minh khoái cảm dâng trào.

Hai người thay phiên nhau vuốt ve, hôn hít, khám phá cơ thể nhau trong căn phòng nóng bỏng. Bà Hồng nằm dưới, hai chân quặp lấy hông Minh, mắt nhìn anh đầy khao khát xen lẫn tội lỗi:

“Cho vào đi con… nhưng… nhẹ thôi… lâu rồi mẹ không…”

Minh không thể kiềm chế thêm nữa. Anh nắm lấy cặc mình đang cứng ngắc, cọ nhẹ đầu khấc lên xuống dọc theo khe ướt nhẹp của bà. Bà Hồng rên rỉ, nước dâm tuôn ra nhiều hơn, làm đầu cặc anh bóng loáng.

“Ư… ướt quá mẹ ơi…”

Minh thở dốc, giọng khàn đặc vì dục vọng.

Anh từ từ đẩy hông tiến vào. Bà Hồng cong người, miệng há ra rên lớn:

“Aaaah…nó to quá… chậm… chậm thôi con…”

Nhưng cơ thể bà lại phản bội, nước dâm chảy ra lênh láng, bôi trơn khiến Minh dễ dàng chui sâu dần. Khi anh đẩy hết cỡ, chạm đến tận cùng, bà Hồng giật bắn, hai chân quặp chặt lấy hông anh, móng tay cào nhẹ lên lưng anh.

“Ôi trời ơi… nó to quá… nó lắp đầy mẹ rồi Minh ơi…”

Minh bắt đầu nhấp mạnh hơn, từng nhịp sâu và hoang dã. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên trong căn phòng. Nước dâm của bà Hồng bị anh đâm ra trắng đục, chảy dài xuống đùi và thấm ướt drap giường.

Bà Hồng mất kiểm soát hoàn toàn. Dục vọng bị kìm nén bao năm bùng nổ:

“Mạnh nữa đi con… Đụ mẹ mạnh nữa đi… Aaa… sâu quá…”

Minh như được tiếp thêm lửa, anh ôm chặt lấy cặp mông tròn đầy của bà, dập mạnh liên tục. Mỗi lần dập sâu, bộ ngực bà lại nảy tưng tưng. Anh cúi xuống ngậm lấy núm vú mút mạnh, cắn nhẹ, trong khi hông vẫn không ngừng dập như máy.

“Ướt át quá mẹ… nước mẹ chảy nhiều kinh khủng…” Minh rên rỉ, càng lúc càng hoang dã.

Bà Hồng cong người đáp lại từng nhịp, hông nhún lên đón lấy anh. Nước dâm bắn tung tóe mỗi lần anh rút ra đẩy vào. Bà ôm chặt đầu Minh, rên la không ngừng:

“Thích quá… con đụ mẹ sướng quá… Mạnh nữa… mẹ chịu được… Aaaahhh!!!”

Minh xoay bà lại tư thế doggy. Bà Hồng quỳ gối, đẩy mông cong cao về phía anh như đang thèm khát bị đụ mạnh. Minh nắm chặt hai bên hông bà, không chần chừ đâm phập một phát sâu tận gốc. Cặp mông tròn trắng nảy tưng tưng, nhanh chóng bị anh bắn đỏ rực vì những cú va chạm mạnh bạo.

“Đụ mẹ như thế này đi con… Mẹ là của con rồi… Aaaah… sâu quá… chạm tử cung mẹ rồi kìa!!!”

Nước dâm từ lồn bà Hồng chảy thành dòng, nhỏ giọt liên tục xuống giường thành từng vũng ướt nhẹp. Minh càng lúc càng điên cuồng, dập mạnh bạo không ngừng, tay tát mạnh vào hai bên mông bà “bốp! bốp! bốp!” vang trời.

Bà Hồng rên la như điên dại, toàn thân run lẩy bẩy, nước dâm phun ra từng đợt lớn:

“Mẹ có muốn con đụ mẹ không hả.”

Minh gằn giọng vừa hỏi vừa nắm chặt tóc bà kéo ngược lại, dập càng lúc càng hung hãn.

“Có! Mẹ muốn con đụ mẹ mạnh nữa đi… Sâu nữa con ơi… Đụ thủng lồn mẹ luôn đi!!! Áááá!!!”

“Mẹ có mê con cặc này không?!”

“Mẹ mê lắm… Mẹ mê con cặc to của con kinh khủng… Mẹ muốn nó ở trong lồn mẹ mãi mãi… Đụ mẹ đi con… Đụ mẹ như con thú đi!!!”

Minh cảm giác bà Hồng sắp ra đến nơi, anh càng dập mạnh hơn, một tay luồn xuống xoa mạnh núm vú bà, tay kia kéo tóc bà ngửa ra sau:

“Ra đi mẹ… Ra nước lồn cho con nào!!!”

Bà Hồng gào lên một tiếng thét dài man rợ, toàn thân co giật dữ dội. Nước dâm phun mạnh như suối, bắn ướt đẫm đùi Minh và cả giường. Cơ thể bà run bần bật, lồn co thắt điên cuồng quanh cặc anh.

Nhưng Minh vẫn chưa dừng lại. Anh tiếp tục dập mạnh bạo vào cái lồn đang co giật và tràn đầy nước dâm của bà, đuổi theo khoái cảm của chính mình như một con thú hoang…

“Con sắp ra rồi mẹ… mẹ muốn con bắn vào trong không?”

Minh vừa dập mạnh vừa gằn giọng hỏi, tay vẫn siết chặt tóc bà.

Bà Hồng quay mặt lại, mắt long lanh nước dâm, giọng đứt quãng, run rẩy vì khoái cảm:

“Bắn vào trong đi con… Bắn đầy lồn mẹ đi… Mẹ muốn nhận hết tinh trùng của con… Aaaahhh!!!”

Minh gầm lên một tiếng thấp đầy thú tính, dập mạnh thêm vài nhịp cuối cùng thật sâu và hung hãn. Anh siết chặt hai bên hông bà, cặc giật giật dữ dội, phun từng dòng tinh nóng hổi, đặc quánh thẳng vào sâu trong tử cung bà Hồng.

Bà run lên từng đợt mạnh mẽ, nước dâm từ lồn bà phun thêm một lần nữa như suối, trộn lẫn với tinh dịch nóng bỏng của Minh. Chất lỏng trắng đục đặc sệt tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt của lồn bà, chảy lênh láng xuống đùi trong, nhỏ giọt xuống giường thành từng vũng ướt nhẹp. Tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên mỗi khi Minh vẫn còn nhấp nhẹ để bắn nốt những giọt tinh cuối cùng.

Hai người cùng thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Minh vẫn giữ cặc ngập sâu trong lồn bà một lúc lâu, tận hưởng sự nóng bỏng, co thắt điên cuồng và cảm giác ướt át nhầy nhụa xung quanh. Tinh dịch đặc tràn ra ngoài rất nhiều, chảy dài thành dòng xuống đùi bà, thấm ướt cả vùng kín và lan ra tấm drap.

Minh rút ra chậm rãi. Một dòng tinh trắng đặc quánh lẫn với nước dâm trong suốt của bà tuôn ra theo, kéo thành những sợi dính nhớt dài trước khi rơi xuống giường. Bà Hồng kiệt sức, nằm sụp xuống, hai chân vẫn giật giật nhẹ. Lồn bà đỏ hồng, đang co thắt từng đợt và rỉ ra hỗn hợp tinh dịch trắng đục lênh láng.

Minh nằm đè lên bà từ phía sau, hôn nhẹ lên vai và gáy bà ướt mồ hôi.

“Con… con làm mẹ sướng quá…”

Bà thì thầm, giọng yếu ớt nhưng tràn đầy thỏa mãn.

Minh xoay bà lại, ôm bà vào lòng. Bộ ngực đầy đặn của bà ép sát ngực anh, tinh dịch vẫn tiếp tục rỉ ra từ khe lồn đang sưng mọng, thấm ướt cả vùng bụng dưới của cả hai. Anh vuốt ve cặp mông tròn của bà, hôn sâu vào miệng bà một cách tham lam lần cuối.

Một lúc sau, cả hai mới miễn cưỡng rời nhau. Bà Hồng nằm thở dốc một hồi, rồi khẽ đẩy Minh ra.

“Thôi… dậy đi con. Lan sắp về đến nơi rồi.”

Giọng bà vừa mệt mỏi, vừa lo lắng. Minh gật đầu, trong lòng cũng chợt dâng lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Anh đứng dậy, mặc lại quần áo. Bà Hồng ngồi phắt dậy, chân còn hơi run. Tinh dịch vẫn rỉ ra theo đùi bà khi bà cúi xuống nhặt quần lót và áo.

Hai người không nói gì nhiều. Bà Hồng lau nhanh vùng kín bằng khăn, mặc vội quần áo vào. Minh cũng chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn. Không khí trong phòng lúc này vừa ngột ngạt, vừa lạ lùng.

Bà Hồng nhìn anh một cái sâu, giọng nhỏ nhẹ:

“Chuyện này… chỉ có hai mẹ con mình biết thôi. Đừng để Lan hay biết.”

Minh gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt bà:

“Dạ… con biết.”

Hai người cùng bước ra khỏi phòng. Bà Hồng vào bếp dọn dẹp như không có gì xảy ra, còn Minh ra hiên nhà ngồi hút thuốc, lòng hỗn loạn. Chỉ cách đó chưa đầy mười phút, họ lại trở về vai trò mẹ vợ và con rể.

Khi tiếng xe máy của Lan vang lên từ xa, bà Hồng đang đứng ở bếp nấu nước, còn Minh ngồi ngoài hiên đọc điện thoại. Không ai có thể ngờ rằng vừa xảy ra một chuyện hoang lạc và đầy dục vọng giữa hai người.

Lan về đến nhà với nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không hay biết gì.

“Mẹ ơi, con về rồi! Anh Minh đâu rồi?”

HongMinh.jpg
 

Bài viết liên quan