Chap 4
Từ ngày có được tình cảm của em, cuộc sống mình vui hẳn.mình hít đi chơi hơn, làm về toàn qua phòng e, chẳng những vậy còn loanh quanh phụ e một số việc lặt vặt trong nhà.E nấu ăn rất ngon. Hơn nữa, mình thấy e siêng năng và có một niềm đam mê cháy bỏng đối với việc bếp núc, thu vén cuộc sống gia đình, đúng là mẫu vợ lý tưởng luôn các bác ạ
Hơn 2 tuần từ ngày định mệnh đó, mình cảm thấy rất hạnh phúc, cuộc sống nhìn đâu cũng thấy màu hồng. Bạn bè, gái gú dẹp qua hết một bên, trong đầu mình lúc này chỉ có e thôi. Đi đâu, làm gì mình cũng nghĩ đến e. Dù biết e đôi khi vẫn còn chút vấn vương nyc, nhưng mình không thể dừng lại được.
Lúc đầu chỉ là một ngọn lửa tình yêu âm ỉ của mình dành cho một người con gái xinh xắn, đáng yêu, nghĩ cũng không có gì đáng ngại. Dần dần, gần gũi tiếp xúc với e mỗi ngày, mình cảm nhận được một thứ gì đó đang len lỏi hình thành trong tim mình và ngày càng lấn chiếm, lan rộng ra. Đến bây giờ, mình biết sự quan tâm, nhớ mong mình luôn dành cho e từ 1 ngọn lửa âm ỷ đã bùng phát thành 1 ngọn lửa dữ dội rồi .
E phải đi học cả ngày, từ sáng cho đến khoảng 4, 5h chiều mới về, hôm nào học thêm thì về muộn hơn. Trong lúc đó mình đi làm nhưng đầu óc cứ như ở trên mây, hay ngồi suy nghĩ lung tung về e, rồi tưởng tượng ra vài chuyện trong mơ để TDTT.
Có hôm về sớm không biết làm gì, tụi bạn rủ cf nhưng mình chẳng có hứng đi, thế là xách xe chạy đến trường em, chạy qua chạy lại chỉ mong đón e lúc tan học giữa trưa nắng chang chang. Nhiều lúc mình muốn đường hoàng đi vào trường gặp e, nhưng chả biết nói lí do gì, với lại mấy ông bảo vệ cũng nhẵn mặt mình rồi vì trc mình là học sinh cá biệt của trường đó..
Thời gian vui nhất trong ngày của mình là buổi tối, nói thế cũng không được chính xác cho lắm. Tóm lại, cứ khi nào e có ở nhà, thì đó là lúc mình thấy vui nhất. Phụ e việc bếp núc nói phụ cho nó oai chứ thật ra chủ yếu là kiếm cớ ngồi tán dóc với e thôi, ngồi lặt vài cọng rau gọi là....
Cơm nước xong xuôi, sau đó mình và e thường phóng xe ra hồ tây hóng mát, buổi tối gió thổi lồng lộng, mát mẻ thích lắm! Vừa ngắm trăng sao, vừa ngắm e, nghe e thỏ thẻ tỉ tê kể lại những chuyện học hành trên lớp, thật không gì hạnh phúc bằng. Mặc dù, mình phải công nhận mấy chuyện của e kể nghe chán bỏ mợ, toàn chuyện vặt vãnh vớ vẩn của con gái, nhưng không hiểu sao mình lại phải ngồi căng tai ra nghe một cách say mê, lú cmnr .
Nhưng điều mình mong ước nhất, là đoán đc phần nào suy nghĩ của em lúc này.Mình không thể đoán hiểu được tâm ý của e, chẳng biết e đang nghĩ gì... Lần nào đang nói chuyện vui vẻ,e lại bỗng nhắc chuyện nyc làm mình hụt hẫng, nhưng sau đó e lại dỗ dành, thế là mình lại vui ngay (vừa đấm vừa xoa, dại gái phải chịu).
Rồi sau bao ngày bày mưu tính kế, nửa đêm vỗ gối, nước mắt đầm đìa, mình cũng tìm ra được sát chiêu dụ hổ ra khỏi rừng .
Tối đó chở e đi lượn lờ như mọi khi,mình dừng ngay lại quán nước mà tml nyc của e hay ngồi...Đúng như mình dự đoán,ngồi tầm 5p thì tml đi từ phía xa xa trở lại.Sau đó phát hiện ra, e buông tay mình, mình thì vẫn giả vờ như đang chăm chú nghịch đt, không để ý gì, nhưng thật ra trong bụng nghĩ mình sắp giải đáp đc thắc mắc rồi đây.Tml nhìn thấy e đi với mình chắc tính sĩ gái + chó cậy gần nhà nổi lên,cầm cốc thuỷ tinh định bem mà may mình chủ động né được...mình vớ vội cái điếu cày đập thẳng từ trên xuống...tml cũng k phải tay vừa giơ tay lên đỡ...Đúng lúc đó thì 2 thằng bạn nó đi cùng cũng nhảy vào...1 vs 3...khá căng thẳng...Mình chỉ biết chống đỡ mà k kịp phản đòn...Lúc này mình có liếc mắt sang nhìn e, một nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt...e hét lên
- Các anh có thôi đi k
Câu nói của e lúc này chỉ như đổ thêm dầu vào lửa...bọn kia càng đánh càng hăng...mình thì càng ngày càng đuối sức...Và sau khoảng 5p cầm cự thì mình chính thức hết sức,ăn nguyên combo 1 đập điếu cày vào vai+1 cốc thuỷ tinh vào đầu...Lúc này chỉ nghe loáng thoáng tiếng em hét lên
- M nghĩ gì khi bảo t quay lại với ,đến đưa t đi siêu âm m còn k đưa t đi,lúc t đag trên bàn mổ thì m ở đâu trong khi nó là con của m...M nghĩ m còn đủ tư cách nói chuyện với t k ???
Trời đất tối dần lại và t ngất đi lúc nào k biết
Từ ngày có được tình cảm của em, cuộc sống mình vui hẳn.mình hít đi chơi hơn, làm về toàn qua phòng e, chẳng những vậy còn loanh quanh phụ e một số việc lặt vặt trong nhà.E nấu ăn rất ngon. Hơn nữa, mình thấy e siêng năng và có một niềm đam mê cháy bỏng đối với việc bếp núc, thu vén cuộc sống gia đình, đúng là mẫu vợ lý tưởng luôn các bác ạ
Hơn 2 tuần từ ngày định mệnh đó, mình cảm thấy rất hạnh phúc, cuộc sống nhìn đâu cũng thấy màu hồng. Bạn bè, gái gú dẹp qua hết một bên, trong đầu mình lúc này chỉ có e thôi. Đi đâu, làm gì mình cũng nghĩ đến e. Dù biết e đôi khi vẫn còn chút vấn vương nyc, nhưng mình không thể dừng lại được.
Lúc đầu chỉ là một ngọn lửa tình yêu âm ỉ của mình dành cho một người con gái xinh xắn, đáng yêu, nghĩ cũng không có gì đáng ngại. Dần dần, gần gũi tiếp xúc với e mỗi ngày, mình cảm nhận được một thứ gì đó đang len lỏi hình thành trong tim mình và ngày càng lấn chiếm, lan rộng ra. Đến bây giờ, mình biết sự quan tâm, nhớ mong mình luôn dành cho e từ 1 ngọn lửa âm ỷ đã bùng phát thành 1 ngọn lửa dữ dội rồi .
E phải đi học cả ngày, từ sáng cho đến khoảng 4, 5h chiều mới về, hôm nào học thêm thì về muộn hơn. Trong lúc đó mình đi làm nhưng đầu óc cứ như ở trên mây, hay ngồi suy nghĩ lung tung về e, rồi tưởng tượng ra vài chuyện trong mơ để TDTT.
Có hôm về sớm không biết làm gì, tụi bạn rủ cf nhưng mình chẳng có hứng đi, thế là xách xe chạy đến trường em, chạy qua chạy lại chỉ mong đón e lúc tan học giữa trưa nắng chang chang. Nhiều lúc mình muốn đường hoàng đi vào trường gặp e, nhưng chả biết nói lí do gì, với lại mấy ông bảo vệ cũng nhẵn mặt mình rồi vì trc mình là học sinh cá biệt của trường đó..
Thời gian vui nhất trong ngày của mình là buổi tối, nói thế cũng không được chính xác cho lắm. Tóm lại, cứ khi nào e có ở nhà, thì đó là lúc mình thấy vui nhất. Phụ e việc bếp núc nói phụ cho nó oai chứ thật ra chủ yếu là kiếm cớ ngồi tán dóc với e thôi, ngồi lặt vài cọng rau gọi là....
Cơm nước xong xuôi, sau đó mình và e thường phóng xe ra hồ tây hóng mát, buổi tối gió thổi lồng lộng, mát mẻ thích lắm! Vừa ngắm trăng sao, vừa ngắm e, nghe e thỏ thẻ tỉ tê kể lại những chuyện học hành trên lớp, thật không gì hạnh phúc bằng. Mặc dù, mình phải công nhận mấy chuyện của e kể nghe chán bỏ mợ, toàn chuyện vặt vãnh vớ vẩn của con gái, nhưng không hiểu sao mình lại phải ngồi căng tai ra nghe một cách say mê, lú cmnr .
Nhưng điều mình mong ước nhất, là đoán đc phần nào suy nghĩ của em lúc này.Mình không thể đoán hiểu được tâm ý của e, chẳng biết e đang nghĩ gì... Lần nào đang nói chuyện vui vẻ,e lại bỗng nhắc chuyện nyc làm mình hụt hẫng, nhưng sau đó e lại dỗ dành, thế là mình lại vui ngay (vừa đấm vừa xoa, dại gái phải chịu).
Rồi sau bao ngày bày mưu tính kế, nửa đêm vỗ gối, nước mắt đầm đìa, mình cũng tìm ra được sát chiêu dụ hổ ra khỏi rừng .
Tối đó chở e đi lượn lờ như mọi khi,mình dừng ngay lại quán nước mà tml nyc của e hay ngồi...Đúng như mình dự đoán,ngồi tầm 5p thì tml đi từ phía xa xa trở lại.Sau đó phát hiện ra, e buông tay mình, mình thì vẫn giả vờ như đang chăm chú nghịch đt, không để ý gì, nhưng thật ra trong bụng nghĩ mình sắp giải đáp đc thắc mắc rồi đây.Tml nhìn thấy e đi với mình chắc tính sĩ gái + chó cậy gần nhà nổi lên,cầm cốc thuỷ tinh định bem mà may mình chủ động né được...mình vớ vội cái điếu cày đập thẳng từ trên xuống...tml cũng k phải tay vừa giơ tay lên đỡ...Đúng lúc đó thì 2 thằng bạn nó đi cùng cũng nhảy vào...1 vs 3...khá căng thẳng...Mình chỉ biết chống đỡ mà k kịp phản đòn...Lúc này mình có liếc mắt sang nhìn e, một nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt...e hét lên
- Các anh có thôi đi k
Câu nói của e lúc này chỉ như đổ thêm dầu vào lửa...bọn kia càng đánh càng hăng...mình thì càng ngày càng đuối sức...Và sau khoảng 5p cầm cự thì mình chính thức hết sức,ăn nguyên combo 1 đập điếu cày vào vai+1 cốc thuỷ tinh vào đầu...Lúc này chỉ nghe loáng thoáng tiếng em hét lên
- M nghĩ gì khi bảo t quay lại với ,đến đưa t đi siêu âm m còn k đưa t đi,lúc t đag trên bàn mổ thì m ở đâu trong khi nó là con của m...M nghĩ m còn đủ tư cách nói chuyện với t k ???
Trời đất tối dần lại và t ngất đi lúc nào k biết









