Dẫu biết rằng hợp-tan như mây trôi về trời,
Nhưng sao không khỏi chạnh lòng khi nghe tin về em...
Em có lẽ sẽ là một cô gái rất bình thường như bao người con gái khác, nếu em không đặt mình vào vị trí ấy.
Em có nhiều hơn một con người trong bản ngã, nhiều hơn một cuộc đời để sống, nên hãy sống hết mình, với tuổi trẻ và khát vọng em nhé.
Khi màn hình laptop vụt tắt, có lẽ em vẫn sẽ trở lại là chính em như ban đầu.
Em có lẽ là một người bạn tôi cũng không biết rằng mình sẽ có cơ duyên gặp gỡ hay không, nhưng chỉ biết rằng chúng ta dù chỉ kết-giao-trên-tinh-thần, qua một cái mạng ảo, nhưng có lẽ vẫn ít nhiều vẫn còn để lại trong nhau những sự quý trọng.
Em đã từng có những nụ cười, niềm vui, cũng đã trải qua không ít những ganh ghét, đố kị.
Có lẽ khi em vui, mọi người đều vô tư hả hê cùng.
Nhưng khi đêm về, khi chỉ còn một mình em với bốn bức tường và những trăn trở về ngày mai, hay những giọt nước mắt chưa kịp gạt đi đã thấm ướt vạt áo...
Lúc đây, có ai "hả hê" cùng em?!
Suy cho cùng, cầm lên được, thì bỏ xuống được, nắm được thì buông được, và vẽ được thì xóa được, em nhỉ?!
Mình tự vẽ con đường cho chính bản thân, nhưng cái con người ta không thể biết trước được chính là duyên số và quyết định, lựa chọn.
Ở mỗi chặng của cuộc đời, bởi duyên số mà em sẽ có những quyết định cho chặng đường tiếp theo.
Nhưng sẽ có những khúc ngoặt khiến bản thân em cảm thấy mình bị bóp nghẹt, cảm thấy chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Khi đó hãy thả lỏng và lắng nghe con tim mình em nhé, vì lý trí em đã phải "đấu tranh" quá đủ rồi.
Gửi em, những lời hát thay cho lời kết.
Và bởi vì một ngày nào đó, em lại được trùng phùng cùng những người em trân quý, em nhé.
"Em đi rồi ai sẽ cùng anh bên phố?
Em đi rồi phố sẽ cùng ai về?
Xa con đường vắng quen.
Xa hàng hiên trưa nắng.
Xa dần xa, xa rồi quên chính em.
Em vẫn còn ấp ôm bao điều cùng phố.
Em vẫn còn khát khao yêu thương ai.
Em đặt trái tim mình trong lòng phố.
Nhưng sao khó quá để ở lại.
Gửi gió mang đến anh lời thương.
Cùng những yêu dấu mang em về.
Để em đi phố hồn nhiên như ngày em đến.
Ra đi để nhớ phố xa lạ..."
Em Đi - Nguyên Hà | St.Hồ Tiến Đạt.
Nhưng sao không khỏi chạnh lòng khi nghe tin về em...
Em có lẽ sẽ là một cô gái rất bình thường như bao người con gái khác, nếu em không đặt mình vào vị trí ấy.
Em có nhiều hơn một con người trong bản ngã, nhiều hơn một cuộc đời để sống, nên hãy sống hết mình, với tuổi trẻ và khát vọng em nhé.
Khi màn hình laptop vụt tắt, có lẽ em vẫn sẽ trở lại là chính em như ban đầu.
Em có lẽ là một người bạn tôi cũng không biết rằng mình sẽ có cơ duyên gặp gỡ hay không, nhưng chỉ biết rằng chúng ta dù chỉ kết-giao-trên-tinh-thần, qua một cái mạng ảo, nhưng có lẽ vẫn ít nhiều vẫn còn để lại trong nhau những sự quý trọng.
Em đã từng có những nụ cười, niềm vui, cũng đã trải qua không ít những ganh ghét, đố kị.
Có lẽ khi em vui, mọi người đều vô tư hả hê cùng.
Nhưng khi đêm về, khi chỉ còn một mình em với bốn bức tường và những trăn trở về ngày mai, hay những giọt nước mắt chưa kịp gạt đi đã thấm ướt vạt áo...
Lúc đây, có ai "hả hê" cùng em?!
Suy cho cùng, cầm lên được, thì bỏ xuống được, nắm được thì buông được, và vẽ được thì xóa được, em nhỉ?!
Mình tự vẽ con đường cho chính bản thân, nhưng cái con người ta không thể biết trước được chính là duyên số và quyết định, lựa chọn.
Ở mỗi chặng của cuộc đời, bởi duyên số mà em sẽ có những quyết định cho chặng đường tiếp theo.
Nhưng sẽ có những khúc ngoặt khiến bản thân em cảm thấy mình bị bóp nghẹt, cảm thấy chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Khi đó hãy thả lỏng và lắng nghe con tim mình em nhé, vì lý trí em đã phải "đấu tranh" quá đủ rồi.
Gửi em, những lời hát thay cho lời kết.
Và bởi vì một ngày nào đó, em lại được trùng phùng cùng những người em trân quý, em nhé.
"Em đi rồi ai sẽ cùng anh bên phố?
Em đi rồi phố sẽ cùng ai về?
Xa con đường vắng quen.
Xa hàng hiên trưa nắng.
Xa dần xa, xa rồi quên chính em.
Em vẫn còn ấp ôm bao điều cùng phố.
Em vẫn còn khát khao yêu thương ai.
Em đặt trái tim mình trong lòng phố.
Nhưng sao khó quá để ở lại.
Gửi gió mang đến anh lời thương.
Cùng những yêu dấu mang em về.
Để em đi phố hồn nhiên như ngày em đến.
Ra đi để nhớ phố xa lạ..."
Em Đi - Nguyên Hà | St.Hồ Tiến Đạt.



Cuộc sống không phải là phim ảnh, không có nhiều đến thế... những lần không hẹn mà gặp.

Khằm - sa - mi - ta 

Cơ mà thèn này vít hay thiet