Hậu giang ơi!
Nước xuôi xuôi một dòng
dẫu qua đây môt lần
nói sao cho vừa lòng
nói sao cho vừa thương.
Chân thành cám ơn nhạc sỷ Trần thiện Thanh đả nói thay tôi xúc cãm khi tôi gặp người thiếu phụ có cái nghệ danh Ngọc Trúc từ vùng sông Hậu và cũng có lời cãm ơn kiều nử lừng danh vùng Gò Vấp Bảo Trân làm chiếc cầu nối nhịp bờ vui nầy.
Vâng! Nói sao cho vừa lòng, bởi tổng thể e khg bốc lửa của một kỷ nử ở các vòng, chỉ đủ mượt mà, trơn láng khg tỳ vết đồng nhất trắng sáng từ mặt đến gót chân. Một đường nét dịch vụ vừa đủ cho cuộc truy hoan nhưng khg trần trụi, thô thiển....
Vâng! Nói sao cho vừa thương với e đây? Một suối tóc như làn khói trắng nhìn để thương, một dạng giao tiếp từ tốn nhẹ nhàng như sự mách bảo của trí tuệ. Đúng vậy một Cử nhân ngành ngoại ngử với cơm cha, áo mẹ công thầy...rồi củng vài hành trình bên ngoài quốc gia khi chia tay với giảng đường. Có một trí tuệ với những ấp ủ ước mơ, nhưng cũng khg thoát xô đẩy cuộc đời, phải thò tay ngoắt gọi nghiệp phong trần, cái trí tuệ kia liệu có biến chất, liệu có mai một.
Tôi lên đỉnh với e như một tự nhiên khg cần bàn cải, rủ rượi nới lỏng vòng tay với e, nhưng tôi biết e đang có biết bao ngổn ngang, bối rối....vây quanh, đang hâm he chờ siết e lại.
Áo trắng xuồng [D] đưa mắt cười em khẽ [Am] gọi
Người thương [E7] ơi em vẫn đợi [Am] chờ.
Liên hệ e line này
Chỉnh sửa cuối:







