Văn chương lúc nào cũng dat dào ý tưởng. Bạn làm lão ghen tị đó nha
Lại tâm sự với Lão tiếp rồi:
Cũng chẳng phải dạt dào ý tưởng gì đâu, lúc này ý tưởng khi đã đi qua đoạn đường thì cũng gần gần như nhau
Chỉ khác nhau ở chổ là người thích nói và người không thích nói thôi.
Chúng ta có nhũng cái giống nhau thì mới nhảy xổm vào d đ này . Trong ta cũng phân vân, tự hỏi HAY-DỞ, ĐÚNG-SAI...?????
Vì vậy có những thứ phải xốc nó lên, rồi lật xuôi lật ngược xem lại để biết "TA CẦN NGỤY BIỆN Ở CHỔ NÀO" thì thành HÙNG BIỆN.
Một chuyện nữa gia đình thế hệ sau ta chắc cũng đi qua như ta:
Các ông chồng luôn là đối tượng để bà vợ chê bai, cằn nhằn, hoăc là vô tích sư...vv & phong phong...thay vì nổi đóa, vung cẳng tay, hạ cẳng chân lại cũng v..v.. mây mây.. Thì giải pháp " ANH LÀM CHỒNG E KHG ĐC CHUYÊN NGHIỆP, HAY LÀ ANH THUÊ NGƯỜI LÀM CHỒNG E CHO NÓ CHUYÊN NGHIỆP HƠN"
Có lẽ bài toán gia đình và XH sẽ đc giải quyết Văn minh hơn.
Lão nghĩ coi: Những gì mình đang trăn trở, thì lão cũng trăn trở mà!