Hello mọi người, hôm nay Chanh chỉ muốn trải lòng một chút thôi nhé. Nếu đọc mà thấy không hợp gu hay không thoải mái thì cứ bỏ qua giúp Chanh nha, Chanh xin phép dùng vài từ ngữ táo bạo, hơi tục một chút để mọi người cảm nhận được cảm xúc thật nhất khi đọc. Chanh nói chuyện với mọi người như đang ngồi tâm sự với các a bên ly cà phê vậy đó, tự nhiên nhất có thể, có lúc trầm lắng, suy tư, có lúc lại dâng trào cảm xúc.
Nếu mọi người theo dõi Chanh lâu rồi thì chắc cũng hình dung được cuộc sống tình cảm – tình dục của Chanh đang khá rối ren và phức tạp. Hôm nay Chanh muốn kể rõ ràng hơn, từng người một, để mọi người hiểu Chanh đang sống trong những cung bậc cảm xúc gì, và tại sao Chanh lại chọn cách sống cởi mở như hiện tại. Đôi khi, nghĩ lại, Chanh thấy lòng mình như một dòng sông, lúc êm đềm, lúc cuồn cuộn sóng. Tất cả đều vì những mối quan hệ này.
Đầu tiên và luôn luôn là chồng Chanh – người đàn ông mà Chanh ngày đêm đầu ấp tay gối, người đã ở bên Chanh từ năm 2009, yêu nhau rồi cưới nhau năm 2015, trải qua bao thăng trầm. Có lúc giận hờn, có lúc mâu thuẫn nặng nề, Chanh từng khóc hết nước mắt vì nghĩ rằng tình yêu sắp tan vỡ. Nhưng rồi cả hai lại ngồi xuống gỡ rối, hiểu nhau hơn, và chính chồng Chanh là người đã thay đổi hoàn toàn cách nghĩ của Chanh về tình dục. Từ một người giáo viên, người vợ truyền thống, tin rằng chung thủy cả thể xác lẫn tinh thần là tuyệt đối, Chanh đã được chồng dẫn dắt đi qua từng cung bậc cảm xúc. Lần đầu tiên Chanh gật đầu đồng ý làm tình với người đàn ông khác khác, tim Chanh đập dữ lắm như muốn vỡ tung ra thôi, vừa sợ hãi vừa hồi hộp. Chồng Chanh ở đó, nắm tay Chanh, thì thầm rằng tình yêu của chúng ta không bị lung lay bởi những lần thân xác được chia sẻ – lời nói ấy như một dòng suối mát xua tan mọi lo lắng trong lòng Chanh lúc bấy giờ. Từ đó đến nay, bất cứ khi nào Chanh khoả thân, để người đàn ông khác chạm vào mình, chồng Chanh đều biết, có khi có mặt, chứng kiến từng khoảnh khắc Chanh rên rỉ dưới những cú nắc sâu, nước ứa ra từ trong lồn, làm Chanh cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn hơn bao giờ hết. Nhưng cũng có khi vắng mặt (nhưng chỉ khi đi với anh bạn thân của chồng thôi, và chồng phải đi công tác hoặc bận). Mọi chi tiết Chanh đều kể lại cho chồng nghe, không giấu giếm gì cả, và mỗi lần như vậy, cả hai lại gần gũi hơn, như thể những trải nghiệm ấy là chất keo gắn kết. Nhờ vậy mà hôn nhân của Chanh giờ đây rất ổn, rất hạnh phúc. Chanh thấy mình may mắn vì có một người chồng như thế, vừa là bạn đời, vừa là người đồng hành trong những khoảnh khắc dục vọng dâm đãng nhất.
Tiếp theo là anh Đ – bạn thân của chồng Chanh.
Giữa Chanh và anh ấy không có tình cảm yêu đương ngoài lề, cũng chẳng phải kiểu ham hố nhau đến mức ngày nào cũng muốn lao vào làm tình hay tâm trí cứ nghĩ đến nhau. Mọi thứ chỉ xảy ra khi cả hai cùng có “cảm xúc bạn tình” đúng lúc, đúng hoàn cảnh và những lần như vậy rất hiếm khi xảy ra. Nhưng mỗi lần xảy ra thì thật sự tự nhiên, không gượng ép, khiến Chanh cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, như được giải phóng. Anh ấy không bao giờ đòi hỏi, không gạ gẫm, không làm Chanh cảm thấy áp lực, sự tôn trọng ấy làm Chanh xúc động sâu sắc. Khi Chanh ở bên anh ấy, Chanh thấy an toàn, thư giãn hoàn toàn, như đang trôi trong một giấc mơ êm ái vậy. Chanh không ngại ngùng, không tự ti về cơ thể mình. Chanh có thể nằm đó, dạng chân rộng, để anh ấy đút sâu vào lồn mình, nắc từng nhịp chậm rãi rồi đến dồn dập, đến độ nước chảy ướt đẫm cả ga giường hay trắng xoá dính lấy con cặc của anh ấy mà không thấy ngượng gì nữa, và trong khoảnh khắc cao trào ấy, Chanh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, không chỉ thể xác mà còn là sự tin tưởng. Chanh trao hết cho anh ấy, trọn vẹn và sau đó, khi bình tĩnh lại, lòng Chanh ấm áp vì biết rằng giữa Chanh và anh ấy vẫn là anh em bạn bè như cũ không drama, không phức tạp, chỉ là những kỷ niệm đẹp giúp Chanh giải toả và yêu đời hơn mà thôi.
Rồi đến cậu học trò đang là chiến sĩ biên phòng.
Cậu ý khiến Chanh khó xử nhất lúc này, khiến Chanh có đêm khó ngủ vì những suy nghĩ mông lung. Có người hỏi Chanh có muốn làm tình với cậu ấy không, Chanh xin trả lời thẳng: nửa muốn, nửa không và sự mẫu thuẫn trong nội tâm này làm Chanh thấy khó chịu khi nghĩ đến.
Muốn, vì Chanh thương cậu ấy đến nao lòng. Cậu ấy thiếu thốn tình dục trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt, Chanh là người lắng nghe cậu ấy tâm sự từ hồi còn ngồi ghế nhà trường, đến khi đi nghĩa vụ, rồi giờ thành sĩ quan. Những cuộc trò chuyện ấy khiến Chanh thấy mình như một người mẹ, một người chị, hiểu rõ cậu ấy đang khao khát gì, cần gì và đôi khi, nghĩ đến việc ôm cậu ấy, để cậu ấy thỏa mãn, Chanh thấy lòng mình cũng khẽ rung động vì ham muốn thể xác.
Nhưng không muốn, vì Chanh cũng rất sợ. Chanh là cô giáo của cậu ấy, là người mà cậu ấy từng kính trọng như một hình mẫu. Nếu một ngày Chanh đồng ý, cởi hết quần áo, nằm phơi tấm thân trần chuồng ra trước mặt cậu ấy, để cậu ấy làm tình, đút cặc vào lồn mình, rồi vì khoái cảm mà Chanh trở nên dâm đãng vào lúc đó… thì sau đó cậu ấy còn nhìn Chanh với ánh mắt kính trọng nữa không? Hay chỉ còn lại hình ảnh một người phụ nữ bị khuất phục bởi chính học trò của mình? Nghĩ đến đó thôi Chanh đã rối bời lắm, vừa sợ và lo lắng cho mối quan hệ cô trò hiện tại.
Cuối cùng là lão hiệu trưởng – sếp của Chanh.
Mọi người đừng hiểu lầm mấy bài viết trước của Chanh nhé. Chanh không bao giờ cho lão cơ hội đâu. Lão không phải gu của Chanh, không bao giờ ạ chỉ nghĩ đến thôi đã khiến Chanh buồn nôn luôn á. Quan điểm công việc mâu thuẫn, tác phong làm việc mâu thuẫn, và hơn hết lão dâm dê kinh khủng, khiến Chanh cảm thấy bị xúc phạm mỗi khi lão nhìn mình với ánh mắt hau háu. Có mấy chị cùng trường kể lão hay gạ gẫm, hay kiếm cớ sờ soạng hay giả vờ vô tình đụng chạm vào chỗ nhạy cảm những câu chuyện ấy làm Chanh ghê tởm luôn. Những ảo tưởng mà Chanh kể trước đây kiểu như đứng trước mặt lão, cố tình để lộ hàng hay khiêu gợi làm lão thèm thuồng mà không được đụng vào, để lão nứng cặc mà phải kìm nén đó là chỉ khi Chanh đang nứng, tâm lý thù ghét pha lẫn dục vọng mà thôi, khiến Chanh sau đó hối hận và tự chất vấn bản thân. Khi tỉnh táo lại, Chanh thấy rõ: không bao giờ. Túm váy lại là khum có cửa hehe, và Chanh cảm thấy nhẹ nhõm khi khẳng định điều đó.
Cuối cùng, Chanh chỉ muốn nói: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó” quả không sai. Khi mình sống thoải mái, cởi mở về tình dục (cởi mở chứ không phải dễ dãi), thì tự nhiên sẽ gặp những người cùng tần số, cùng sở thích. Chanh và chồng giờ đây đang sống trong một thế giới mà cả hai đều thấy tự do, thấy hạnh phúc. Có những lúc Chanh nằm một mình, nhớ lại những lần được chồng và người khác cùng làm tình với mình hay tưởng tượng về những lần làm tình cùng anh Đ đó thì cơ thể lại nóng ran lên ý rồi lồn lại rỉ nước lúc nào k hay, nhưng sâu thẳm trong lòng là niềm vui và biết ơn vì đã tìm thấy sự cân bằng. Đôi khi, Chanh ngồi lặng lẽ, suy tư về hành trình này, và nhận ra rằng tình yêu thực sự là sự chấp nhận, là những cảm xúc sâu sắc không lời.
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Nếu có gì muốn hỏi, muốn chia sẻ, cứ comment thoải mái nhé. Chanh luôn sẵn sàng lắng nghe. Yêu mọi người nhiều!
Nếu mọi người theo dõi Chanh lâu rồi thì chắc cũng hình dung được cuộc sống tình cảm – tình dục của Chanh đang khá rối ren và phức tạp. Hôm nay Chanh muốn kể rõ ràng hơn, từng người một, để mọi người hiểu Chanh đang sống trong những cung bậc cảm xúc gì, và tại sao Chanh lại chọn cách sống cởi mở như hiện tại. Đôi khi, nghĩ lại, Chanh thấy lòng mình như một dòng sông, lúc êm đềm, lúc cuồn cuộn sóng. Tất cả đều vì những mối quan hệ này.
Đầu tiên và luôn luôn là chồng Chanh – người đàn ông mà Chanh ngày đêm đầu ấp tay gối, người đã ở bên Chanh từ năm 2009, yêu nhau rồi cưới nhau năm 2015, trải qua bao thăng trầm. Có lúc giận hờn, có lúc mâu thuẫn nặng nề, Chanh từng khóc hết nước mắt vì nghĩ rằng tình yêu sắp tan vỡ. Nhưng rồi cả hai lại ngồi xuống gỡ rối, hiểu nhau hơn, và chính chồng Chanh là người đã thay đổi hoàn toàn cách nghĩ của Chanh về tình dục. Từ một người giáo viên, người vợ truyền thống, tin rằng chung thủy cả thể xác lẫn tinh thần là tuyệt đối, Chanh đã được chồng dẫn dắt đi qua từng cung bậc cảm xúc. Lần đầu tiên Chanh gật đầu đồng ý làm tình với người đàn ông khác khác, tim Chanh đập dữ lắm như muốn vỡ tung ra thôi, vừa sợ hãi vừa hồi hộp. Chồng Chanh ở đó, nắm tay Chanh, thì thầm rằng tình yêu của chúng ta không bị lung lay bởi những lần thân xác được chia sẻ – lời nói ấy như một dòng suối mát xua tan mọi lo lắng trong lòng Chanh lúc bấy giờ. Từ đó đến nay, bất cứ khi nào Chanh khoả thân, để người đàn ông khác chạm vào mình, chồng Chanh đều biết, có khi có mặt, chứng kiến từng khoảnh khắc Chanh rên rỉ dưới những cú nắc sâu, nước ứa ra từ trong lồn, làm Chanh cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn hơn bao giờ hết. Nhưng cũng có khi vắng mặt (nhưng chỉ khi đi với anh bạn thân của chồng thôi, và chồng phải đi công tác hoặc bận). Mọi chi tiết Chanh đều kể lại cho chồng nghe, không giấu giếm gì cả, và mỗi lần như vậy, cả hai lại gần gũi hơn, như thể những trải nghiệm ấy là chất keo gắn kết. Nhờ vậy mà hôn nhân của Chanh giờ đây rất ổn, rất hạnh phúc. Chanh thấy mình may mắn vì có một người chồng như thế, vừa là bạn đời, vừa là người đồng hành trong những khoảnh khắc dục vọng dâm đãng nhất.
Tiếp theo là anh Đ – bạn thân của chồng Chanh.
Giữa Chanh và anh ấy không có tình cảm yêu đương ngoài lề, cũng chẳng phải kiểu ham hố nhau đến mức ngày nào cũng muốn lao vào làm tình hay tâm trí cứ nghĩ đến nhau. Mọi thứ chỉ xảy ra khi cả hai cùng có “cảm xúc bạn tình” đúng lúc, đúng hoàn cảnh và những lần như vậy rất hiếm khi xảy ra. Nhưng mỗi lần xảy ra thì thật sự tự nhiên, không gượng ép, khiến Chanh cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, như được giải phóng. Anh ấy không bao giờ đòi hỏi, không gạ gẫm, không làm Chanh cảm thấy áp lực, sự tôn trọng ấy làm Chanh xúc động sâu sắc. Khi Chanh ở bên anh ấy, Chanh thấy an toàn, thư giãn hoàn toàn, như đang trôi trong một giấc mơ êm ái vậy. Chanh không ngại ngùng, không tự ti về cơ thể mình. Chanh có thể nằm đó, dạng chân rộng, để anh ấy đút sâu vào lồn mình, nắc từng nhịp chậm rãi rồi đến dồn dập, đến độ nước chảy ướt đẫm cả ga giường hay trắng xoá dính lấy con cặc của anh ấy mà không thấy ngượng gì nữa, và trong khoảnh khắc cao trào ấy, Chanh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, không chỉ thể xác mà còn là sự tin tưởng. Chanh trao hết cho anh ấy, trọn vẹn và sau đó, khi bình tĩnh lại, lòng Chanh ấm áp vì biết rằng giữa Chanh và anh ấy vẫn là anh em bạn bè như cũ không drama, không phức tạp, chỉ là những kỷ niệm đẹp giúp Chanh giải toả và yêu đời hơn mà thôi.
Rồi đến cậu học trò đang là chiến sĩ biên phòng.
Cậu ý khiến Chanh khó xử nhất lúc này, khiến Chanh có đêm khó ngủ vì những suy nghĩ mông lung. Có người hỏi Chanh có muốn làm tình với cậu ấy không, Chanh xin trả lời thẳng: nửa muốn, nửa không và sự mẫu thuẫn trong nội tâm này làm Chanh thấy khó chịu khi nghĩ đến.
Muốn, vì Chanh thương cậu ấy đến nao lòng. Cậu ấy thiếu thốn tình dục trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt, Chanh là người lắng nghe cậu ấy tâm sự từ hồi còn ngồi ghế nhà trường, đến khi đi nghĩa vụ, rồi giờ thành sĩ quan. Những cuộc trò chuyện ấy khiến Chanh thấy mình như một người mẹ, một người chị, hiểu rõ cậu ấy đang khao khát gì, cần gì và đôi khi, nghĩ đến việc ôm cậu ấy, để cậu ấy thỏa mãn, Chanh thấy lòng mình cũng khẽ rung động vì ham muốn thể xác.
Nhưng không muốn, vì Chanh cũng rất sợ. Chanh là cô giáo của cậu ấy, là người mà cậu ấy từng kính trọng như một hình mẫu. Nếu một ngày Chanh đồng ý, cởi hết quần áo, nằm phơi tấm thân trần chuồng ra trước mặt cậu ấy, để cậu ấy làm tình, đút cặc vào lồn mình, rồi vì khoái cảm mà Chanh trở nên dâm đãng vào lúc đó… thì sau đó cậu ấy còn nhìn Chanh với ánh mắt kính trọng nữa không? Hay chỉ còn lại hình ảnh một người phụ nữ bị khuất phục bởi chính học trò của mình? Nghĩ đến đó thôi Chanh đã rối bời lắm, vừa sợ và lo lắng cho mối quan hệ cô trò hiện tại.
Cuối cùng là lão hiệu trưởng – sếp của Chanh.
Mọi người đừng hiểu lầm mấy bài viết trước của Chanh nhé. Chanh không bao giờ cho lão cơ hội đâu. Lão không phải gu của Chanh, không bao giờ ạ chỉ nghĩ đến thôi đã khiến Chanh buồn nôn luôn á. Quan điểm công việc mâu thuẫn, tác phong làm việc mâu thuẫn, và hơn hết lão dâm dê kinh khủng, khiến Chanh cảm thấy bị xúc phạm mỗi khi lão nhìn mình với ánh mắt hau háu. Có mấy chị cùng trường kể lão hay gạ gẫm, hay kiếm cớ sờ soạng hay giả vờ vô tình đụng chạm vào chỗ nhạy cảm những câu chuyện ấy làm Chanh ghê tởm luôn. Những ảo tưởng mà Chanh kể trước đây kiểu như đứng trước mặt lão, cố tình để lộ hàng hay khiêu gợi làm lão thèm thuồng mà không được đụng vào, để lão nứng cặc mà phải kìm nén đó là chỉ khi Chanh đang nứng, tâm lý thù ghét pha lẫn dục vọng mà thôi, khiến Chanh sau đó hối hận và tự chất vấn bản thân. Khi tỉnh táo lại, Chanh thấy rõ: không bao giờ. Túm váy lại là khum có cửa hehe, và Chanh cảm thấy nhẹ nhõm khi khẳng định điều đó.
Cuối cùng, Chanh chỉ muốn nói: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó” quả không sai. Khi mình sống thoải mái, cởi mở về tình dục (cởi mở chứ không phải dễ dãi), thì tự nhiên sẽ gặp những người cùng tần số, cùng sở thích. Chanh và chồng giờ đây đang sống trong một thế giới mà cả hai đều thấy tự do, thấy hạnh phúc. Có những lúc Chanh nằm một mình, nhớ lại những lần được chồng và người khác cùng làm tình với mình hay tưởng tượng về những lần làm tình cùng anh Đ đó thì cơ thể lại nóng ran lên ý rồi lồn lại rỉ nước lúc nào k hay, nhưng sâu thẳm trong lòng là niềm vui và biết ơn vì đã tìm thấy sự cân bằng. Đôi khi, Chanh ngồi lặng lẽ, suy tư về hành trình này, và nhận ra rằng tình yêu thực sự là sự chấp nhận, là những cảm xúc sâu sắc không lời.
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Nếu có gì muốn hỏi, muốn chia sẻ, cứ comment thoải mái nhé. Chanh luôn sẵn sàng lắng nghe. Yêu mọi người nhiều!




