Cái quạt trần cũ kỹ trên trần văn phòng xoay vòng tròn chậm chạp, mỗi vòng quay đều phát ra tiếng kêu rít rắc như tiếng khóc than của một con thú già nua, cố gắng xua đi bầu không khí đặc quánh, nóng bức của buổi trè hè. Quang ngồi co ro ở góc bàn, cái áo sơ mi trắng mỏng tang dính chặt vào lưng bởi mồ hôi ướt đẫm. Anh ta liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim phút dường như đang cố tình đứng yên để trừng phạt sự bất lực của anh ta. Trên bàn làm việc, những chồng tài liệu in ấn lộn xộn nằm chỏng chơ, dấu mực đỏ chót của sếp vương vãi đầy khổ giấy A4 như những vết máu loang lổ.
Quang thở dài, tiếng thở dài bị nuốt chửng bởi tiếng gõ phím lách cách đều đều của các đồng nghiệp khác. Anh ta biết mình là kẻ thừa ở đây. Không có năng lực chuyên môn, không có tư duy nhanh nhạy, mỗi ngày đi làm đối với Quang chỉ là một màn diễn kịch vụng về để che giấu sự vô dụng. Nhưng cái thứ duy nhất anh ta không thiếu, và cũng là thứ độc hại nhất, chính là lòng tham. Đôi mắt Quang, dù đang dán vào màn hình máy tính, lại lơ đễnh nhìn về phía cánh cửa gỗ dày ở cuối hành lang – phòng làm việc của Giám đốc Hùng. Ở đó, nơi máy lạnh chạy 24/7, nơi ly rượu whisky luôn đầy ắp, là đích đến duy nhất mà Quang khao khát. Anh ta không muốn làm nhân viên mãi mãi. Anh ta muốn quyền lực, muốn những tấm séc tiền thưởng dày cộp, và quan trọng hơn hết, muốn nắm đằng chuôi để những kẻ từng coi thường anh ta phải cúi đầu.
Ánh mắt Quang bỗng tối sầm lại khi nỗi nhớ về đêm hôm qua ùa về. Không gian phòng khách chật hẹp của căn hộ thuê, ánh đèn vàng vọt le lói từ cái bóng đèn dây tóc cũ, chiếu lên gương mặt Ngọc Tiền – vợ anh ta. Lúc đó, Quang đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô, ép nó lên bàn ăn gỗ sần sùi. Anh ta đã nói, không phải hỏi, mà là ra lệnh, bằng giọng nói khàn đặc vì rượu và sự hèn nhát.
"Em phải làm điều này cho mình, Tiền," Quang đã nói, ngón tay bấm chặt vào cổ tay cô đến mức da thịt ửng đỏ. "Giám đốc Hùng thích em. Chỉ cần em chiều lòng ông ấy, tấm giấy bổ nhiệm Trưởng phòng kinh doanh sẽ nằm trong tay mình."
Ngọc Tiền lúc đó đã run rẩy, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn chồng như nhìn một người xa lạ. Cô cố gắng rụt tay lại, nhưng sức lực của người phụ nữ trước sự tàn nhẫn của lòng tham chồng cô là quá đỗi yếu ớt. Quang đã không nhìn vào mắt cô. Anh ta nhìn vào bộ ngực căng tròn, đầy đặn của Ngọc Tiền đang phập phồng dưới chiếc váy ngủ mỏng manh, và trong đầu anh ta không phải là tình yêu, mà là sự tính toán lạnh lùng. Anh ta tưởng tượng cảnh cô, người phụ nữ duy nhất anh ta sở hữu, đang trần trụi quỳ dưới chân ông sếp béo tốt, cái miệng xinh xắn của cô đang phải mở rộng để nuốt chửng sự nhục nhã mà anh ta tự tay dâng lên.
Cái hình ảnh đó khiến cái lưng Quang tê dại, một cảm giác kích thích loạn thần len lỏi trong huyết quản. Anh ta không xấu hổ. Thay vào đó, anh ta cảm thấy một sự hưng phấn tột độ, thứ cảm giác của một kẻ bán vợ đổi chức. Cái lỗ lỗ nhả của cô, thứ mà chỉ riêng anh ta được hưởng thụ mỗi đêm, giờ đây sẽ trở thành công cụ để anh ta leo lên nấc thang xã hội. Quang nhớ lại cái cách hắn đã ép cô vào tường, thì thầm vào tai cô những lời lẽ tục tĩu về những gì ông sếp sẽ làm với thân thể cô.
"Ông ấy sẽ chạm vào em khắp mọi nơi, Tiền ơi," Quang đã rên rỉ, tay luồn vào váy cô, sờ soạng cái bím non nớt đang bắt đầu ướt át không phải vì ham muốn mà vì nỗi sợ hãi. "Ông ấy sẽ làm em đau đớn, nhưng em phải chịu đựng. Mình cần cái chức đó."
Ngay cả khi nhớ lại, Quang vẫn cảm thấy cái buồi của mình cương cứng dưới lớp quần tây chật hẹp. Anh ta khẽ xê dịch người, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn để cái cục cưng cứng kia không bị lộ ra trước mặt đồng nghiệp. Sự nhục nhã của vợ anh ta, sự khuất phục của cô trước một kẻ đàn ông khác có quyền lực, chính là liều thuốc phiện cho cái tôi bé nhỏ của anh ta. Anh ta không phải là kẻ thất bại nữa. Anh ta là người điều khiển. Anh ta là cái rào chắn duy nhất giữa Ngọc Tiền và sự sỉ nhục, và anh ta đang tự nguyện mở cổng ra.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn rung lên, kéo Quang trở về thực tại ngột ngạt của văn phòng. Màn hình sáng lên, hiện tên "Giám đốc Hùng". Tim Quang đập thình thịch, nhịp tim nhanh hơn cả cái quạt trần trên đầu. Anh ta vội vàng lau mồ hôi trên trán, chỉnh lại cổ áo, rồi giơ điện thoại lên tai, cố gắng chen vào nụ cười nịnh nọt nhất có thể.
"Alo, thưa Giám đốc," Quang nói, giọng nói vang lên trong văn phòng yên tĩnh hơn hẳn so với tiếng ồn ào trong đầu anh ta.
"Quang à, tối nay cậu qua nhà tôi một chút," giọng nói trầm đục, đầy uy quyền của Hùng vang lên, kèm theo tiếng cười khẽ ở đầu dây bên kia. "Tôi muốn bàn bạc kỹ hơn về... hợp đồng in ấn lần này. Và nhớ bảo... 'bà xã' cậu chuẩn bị sẵn sàng. Tôi thích những người biết điều."
Câu nói như một nhát dao cứa vào màng nhĩ của Quang, nhưng thay vì đau đớn, anh ta cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. "Bà xã" – cái cách Hùng nhắc đến Ngọc Tiền không phải với tư cách là một con người, mà như một món đồ chơi, một cái bô chơi đắt giá được Quang dâng lên. Quang nhìn quanh văn phòng. Những người đồng nghiệp vẫn mải mê với công việc, không ai biết gì về cái giao dịch bẩn thỉu vừa mới được chốt lại qua đường dây điện thoại.
"Dạ vâng, thưa Giám đốc," Quang đáp, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc vì sung sướng và sự thấp hèn. "Tôi và Tiền sẽ đến đúng giờ. Cô ấy... cô ấy cũng rất mong chờ được gặp ngài."
Nói dối. Ngọc Tiền đang khóc, đang run rẩy trong phòng tắm, đang cố gắng gột rửa cảm giác bẩn thỉu chưa từng xảy ra nhưng đã bị chồng mình định sẵn số phận. Nhưng Quang không quan tâm. Anh ta cúp máy, ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần nhà. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều, tiếng kêu rít rắc giờ đây nghe như tiếng vỗ tay tán thưởng cho sự phản bội của anh ta. Quang đưa tay xuống dưới bàn, sờ nhẹ lên cái buồi đang cương cứng, thầm thì trong miệng một câu chửi thề đầy khoái cảm. Anh ta đã bán lỗ lỗ nhả của vợ mình, và anh ta sắp được thăng chức. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Quang thở dài, tiếng thở dài bị nuốt chửng bởi tiếng gõ phím lách cách đều đều của các đồng nghiệp khác. Anh ta biết mình là kẻ thừa ở đây. Không có năng lực chuyên môn, không có tư duy nhanh nhạy, mỗi ngày đi làm đối với Quang chỉ là một màn diễn kịch vụng về để che giấu sự vô dụng. Nhưng cái thứ duy nhất anh ta không thiếu, và cũng là thứ độc hại nhất, chính là lòng tham. Đôi mắt Quang, dù đang dán vào màn hình máy tính, lại lơ đễnh nhìn về phía cánh cửa gỗ dày ở cuối hành lang – phòng làm việc của Giám đốc Hùng. Ở đó, nơi máy lạnh chạy 24/7, nơi ly rượu whisky luôn đầy ắp, là đích đến duy nhất mà Quang khao khát. Anh ta không muốn làm nhân viên mãi mãi. Anh ta muốn quyền lực, muốn những tấm séc tiền thưởng dày cộp, và quan trọng hơn hết, muốn nắm đằng chuôi để những kẻ từng coi thường anh ta phải cúi đầu.
Ánh mắt Quang bỗng tối sầm lại khi nỗi nhớ về đêm hôm qua ùa về. Không gian phòng khách chật hẹp của căn hộ thuê, ánh đèn vàng vọt le lói từ cái bóng đèn dây tóc cũ, chiếu lên gương mặt Ngọc Tiền – vợ anh ta. Lúc đó, Quang đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô, ép nó lên bàn ăn gỗ sần sùi. Anh ta đã nói, không phải hỏi, mà là ra lệnh, bằng giọng nói khàn đặc vì rượu và sự hèn nhát.
"Em phải làm điều này cho mình, Tiền," Quang đã nói, ngón tay bấm chặt vào cổ tay cô đến mức da thịt ửng đỏ. "Giám đốc Hùng thích em. Chỉ cần em chiều lòng ông ấy, tấm giấy bổ nhiệm Trưởng phòng kinh doanh sẽ nằm trong tay mình."
Ngọc Tiền lúc đó đã run rẩy, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn chồng như nhìn một người xa lạ. Cô cố gắng rụt tay lại, nhưng sức lực của người phụ nữ trước sự tàn nhẫn của lòng tham chồng cô là quá đỗi yếu ớt. Quang đã không nhìn vào mắt cô. Anh ta nhìn vào bộ ngực căng tròn, đầy đặn của Ngọc Tiền đang phập phồng dưới chiếc váy ngủ mỏng manh, và trong đầu anh ta không phải là tình yêu, mà là sự tính toán lạnh lùng. Anh ta tưởng tượng cảnh cô, người phụ nữ duy nhất anh ta sở hữu, đang trần trụi quỳ dưới chân ông sếp béo tốt, cái miệng xinh xắn của cô đang phải mở rộng để nuốt chửng sự nhục nhã mà anh ta tự tay dâng lên.
Cái hình ảnh đó khiến cái lưng Quang tê dại, một cảm giác kích thích loạn thần len lỏi trong huyết quản. Anh ta không xấu hổ. Thay vào đó, anh ta cảm thấy một sự hưng phấn tột độ, thứ cảm giác của một kẻ bán vợ đổi chức. Cái lỗ lỗ nhả của cô, thứ mà chỉ riêng anh ta được hưởng thụ mỗi đêm, giờ đây sẽ trở thành công cụ để anh ta leo lên nấc thang xã hội. Quang nhớ lại cái cách hắn đã ép cô vào tường, thì thầm vào tai cô những lời lẽ tục tĩu về những gì ông sếp sẽ làm với thân thể cô.
"Ông ấy sẽ chạm vào em khắp mọi nơi, Tiền ơi," Quang đã rên rỉ, tay luồn vào váy cô, sờ soạng cái bím non nớt đang bắt đầu ướt át không phải vì ham muốn mà vì nỗi sợ hãi. "Ông ấy sẽ làm em đau đớn, nhưng em phải chịu đựng. Mình cần cái chức đó."
Ngay cả khi nhớ lại, Quang vẫn cảm thấy cái buồi của mình cương cứng dưới lớp quần tây chật hẹp. Anh ta khẽ xê dịch người, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn để cái cục cưng cứng kia không bị lộ ra trước mặt đồng nghiệp. Sự nhục nhã của vợ anh ta, sự khuất phục của cô trước một kẻ đàn ông khác có quyền lực, chính là liều thuốc phiện cho cái tôi bé nhỏ của anh ta. Anh ta không phải là kẻ thất bại nữa. Anh ta là người điều khiển. Anh ta là cái rào chắn duy nhất giữa Ngọc Tiền và sự sỉ nhục, và anh ta đang tự nguyện mở cổng ra.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn rung lên, kéo Quang trở về thực tại ngột ngạt của văn phòng. Màn hình sáng lên, hiện tên "Giám đốc Hùng". Tim Quang đập thình thịch, nhịp tim nhanh hơn cả cái quạt trần trên đầu. Anh ta vội vàng lau mồ hôi trên trán, chỉnh lại cổ áo, rồi giơ điện thoại lên tai, cố gắng chen vào nụ cười nịnh nọt nhất có thể.
"Alo, thưa Giám đốc," Quang nói, giọng nói vang lên trong văn phòng yên tĩnh hơn hẳn so với tiếng ồn ào trong đầu anh ta.
"Quang à, tối nay cậu qua nhà tôi một chút," giọng nói trầm đục, đầy uy quyền của Hùng vang lên, kèm theo tiếng cười khẽ ở đầu dây bên kia. "Tôi muốn bàn bạc kỹ hơn về... hợp đồng in ấn lần này. Và nhớ bảo... 'bà xã' cậu chuẩn bị sẵn sàng. Tôi thích những người biết điều."
Câu nói như một nhát dao cứa vào màng nhĩ của Quang, nhưng thay vì đau đớn, anh ta cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. "Bà xã" – cái cách Hùng nhắc đến Ngọc Tiền không phải với tư cách là một con người, mà như một món đồ chơi, một cái bô chơi đắt giá được Quang dâng lên. Quang nhìn quanh văn phòng. Những người đồng nghiệp vẫn mải mê với công việc, không ai biết gì về cái giao dịch bẩn thỉu vừa mới được chốt lại qua đường dây điện thoại.
"Dạ vâng, thưa Giám đốc," Quang đáp, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc vì sung sướng và sự thấp hèn. "Tôi và Tiền sẽ đến đúng giờ. Cô ấy... cô ấy cũng rất mong chờ được gặp ngài."
Nói dối. Ngọc Tiền đang khóc, đang run rẩy trong phòng tắm, đang cố gắng gột rửa cảm giác bẩn thỉu chưa từng xảy ra nhưng đã bị chồng mình định sẵn số phận. Nhưng Quang không quan tâm. Anh ta cúp máy, ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần nhà. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều, tiếng kêu rít rắc giờ đây nghe như tiếng vỗ tay tán thưởng cho sự phản bội của anh ta. Quang đưa tay xuống dưới bàn, sờ nhẹ lên cái buồi đang cương cứng, thầm thì trong miệng một câu chửi thề đầy khoái cảm. Anh ta đã bán lỗ lỗ nhả của vợ mình, và anh ta sắp được thăng chức. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.



phải để em nghĩ ra tiếp chứ bác