Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Giao dịch nghiệt ngã

Lượt xem: 4196

tìmngườiđóngphim

Tập Tành Ăn Chơi
30/5/25
310
516
48
34
TP Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,253
Cái quạt trần cũ kỹ trên trần văn phòng xoay vòng tròn chậm chạp, mỗi vòng quay đều phát ra tiếng kêu rít rắc như tiếng khóc than của một con thú già nua, cố gắng xua đi bầu không khí đặc quánh, nóng bức của buổi trè hè. Quang ngồi co ro ở góc bàn, cái áo sơ mi trắng mỏng tang dính chặt vào lưng bởi mồ hôi ướt đẫm. Anh ta liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim phút dường như đang cố tình đứng yên để trừng phạt sự bất lực của anh ta. Trên bàn làm việc, những chồng tài liệu in ấn lộn xộn nằm chỏng chơ, dấu mực đỏ chót của sếp vương vãi đầy khổ giấy A4 như những vết máu loang lổ.





Quang thở dài, tiếng thở dài bị nuốt chửng bởi tiếng gõ phím lách cách đều đều của các đồng nghiệp khác. Anh ta biết mình là kẻ thừa ở đây. Không có năng lực chuyên môn, không có tư duy nhanh nhạy, mỗi ngày đi làm đối với Quang chỉ là một màn diễn kịch vụng về để che giấu sự vô dụng. Nhưng cái thứ duy nhất anh ta không thiếu, và cũng là thứ độc hại nhất, chính là lòng tham. Đôi mắt Quang, dù đang dán vào màn hình máy tính, lại lơ đễnh nhìn về phía cánh cửa gỗ dày ở cuối hành lang – phòng làm việc của Giám đốc Hùng. Ở đó, nơi máy lạnh chạy 24/7, nơi ly rượu whisky luôn đầy ắp, là đích đến duy nhất mà Quang khao khát. Anh ta không muốn làm nhân viên mãi mãi. Anh ta muốn quyền lực, muốn những tấm séc tiền thưởng dày cộp, và quan trọng hơn hết, muốn nắm đằng chuôi để những kẻ từng coi thường anh ta phải cúi đầu.





Ánh mắt Quang bỗng tối sầm lại khi nỗi nhớ về đêm hôm qua ùa về. Không gian phòng khách chật hẹp của căn hộ thuê, ánh đèn vàng vọt le lói từ cái bóng đèn dây tóc cũ, chiếu lên gương mặt Ngọc Tiền – vợ anh ta. Lúc đó, Quang đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô, ép nó lên bàn ăn gỗ sần sùi. Anh ta đã nói, không phải hỏi, mà là ra lệnh, bằng giọng nói khàn đặc vì rượu và sự hèn nhát.





"Em phải làm điều này cho mình, Tiền," Quang đã nói, ngón tay bấm chặt vào cổ tay cô đến mức da thịt ửng đỏ. "Giám đốc Hùng thích em. Chỉ cần em chiều lòng ông ấy, tấm giấy bổ nhiệm Trưởng phòng kinh doanh sẽ nằm trong tay mình."





Ngọc Tiền lúc đó đã run rẩy, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn chồng như nhìn một người xa lạ. Cô cố gắng rụt tay lại, nhưng sức lực của người phụ nữ trước sự tàn nhẫn của lòng tham chồng cô là quá đỗi yếu ớt. Quang đã không nhìn vào mắt cô. Anh ta nhìn vào bộ ngực căng tròn, đầy đặn của Ngọc Tiền đang phập phồng dưới chiếc váy ngủ mỏng manh, và trong đầu anh ta không phải là tình yêu, mà là sự tính toán lạnh lùng. Anh ta tưởng tượng cảnh cô, người phụ nữ duy nhất anh ta sở hữu, đang trần trụi quỳ dưới chân ông sếp béo tốt, cái miệng xinh xắn của cô đang phải mở rộng để nuốt chửng sự nhục nhã mà anh ta tự tay dâng lên.





Cái hình ảnh đó khiến cái lưng Quang tê dại, một cảm giác kích thích loạn thần len lỏi trong huyết quản. Anh ta không xấu hổ. Thay vào đó, anh ta cảm thấy một sự hưng phấn tột độ, thứ cảm giác của một kẻ bán vợ đổi chức. Cái lỗ lỗ nhả của cô, thứ mà chỉ riêng anh ta được hưởng thụ mỗi đêm, giờ đây sẽ trở thành công cụ để anh ta leo lên nấc thang xã hội. Quang nhớ lại cái cách hắn đã ép cô vào tường, thì thầm vào tai cô những lời lẽ tục tĩu về những gì ông sếp sẽ làm với thân thể cô.





"Ông ấy sẽ chạm vào em khắp mọi nơi, Tiền ơi," Quang đã rên rỉ, tay luồn vào váy cô, sờ soạng cái bím non nớt đang bắt đầu ướt át không phải vì ham muốn mà vì nỗi sợ hãi. "Ông ấy sẽ làm em đau đớn, nhưng em phải chịu đựng. Mình cần cái chức đó."





Ngay cả khi nhớ lại, Quang vẫn cảm thấy cái buồi của mình cương cứng dưới lớp quần tây chật hẹp. Anh ta khẽ xê dịch người, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn để cái cục cưng cứng kia không bị lộ ra trước mặt đồng nghiệp. Sự nhục nhã của vợ anh ta, sự khuất phục của cô trước một kẻ đàn ông khác có quyền lực, chính là liều thuốc phiện cho cái tôi bé nhỏ của anh ta. Anh ta không phải là kẻ thất bại nữa. Anh ta là người điều khiển. Anh ta là cái rào chắn duy nhất giữa Ngọc Tiền và sự sỉ nhục, và anh ta đang tự nguyện mở cổng ra.





Tiếng chuông điện thoại trên bàn rung lên, kéo Quang trở về thực tại ngột ngạt của văn phòng. Màn hình sáng lên, hiện tên "Giám đốc Hùng". Tim Quang đập thình thịch, nhịp tim nhanh hơn cả cái quạt trần trên đầu. Anh ta vội vàng lau mồ hôi trên trán, chỉnh lại cổ áo, rồi giơ điện thoại lên tai, cố gắng chen vào nụ cười nịnh nọt nhất có thể.





"Alo, thưa Giám đốc," Quang nói, giọng nói vang lên trong văn phòng yên tĩnh hơn hẳn so với tiếng ồn ào trong đầu anh ta.





"Quang à, tối nay cậu qua nhà tôi một chút," giọng nói trầm đục, đầy uy quyền của Hùng vang lên, kèm theo tiếng cười khẽ ở đầu dây bên kia. "Tôi muốn bàn bạc kỹ hơn về... hợp đồng in ấn lần này. Và nhớ bảo... 'bà xã' cậu chuẩn bị sẵn sàng. Tôi thích những người biết điều."





Câu nói như một nhát dao cứa vào màng nhĩ của Quang, nhưng thay vì đau đớn, anh ta cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. "Bà xã" – cái cách Hùng nhắc đến Ngọc Tiền không phải với tư cách là một con người, mà như một món đồ chơi, một cái bô chơi đắt giá được Quang dâng lên. Quang nhìn quanh văn phòng. Những người đồng nghiệp vẫn mải mê với công việc, không ai biết gì về cái giao dịch bẩn thỉu vừa mới được chốt lại qua đường dây điện thoại.





"Dạ vâng, thưa Giám đốc," Quang đáp, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc vì sung sướng và sự thấp hèn. "Tôi và Tiền sẽ đến đúng giờ. Cô ấy... cô ấy cũng rất mong chờ được gặp ngài."





Nói dối. Ngọc Tiền đang khóc, đang run rẩy trong phòng tắm, đang cố gắng gột rửa cảm giác bẩn thỉu chưa từng xảy ra nhưng đã bị chồng mình định sẵn số phận. Nhưng Quang không quan tâm. Anh ta cúp máy, ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần nhà. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều, tiếng kêu rít rắc giờ đây nghe như tiếng vỗ tay tán thưởng cho sự phản bội của anh ta. Quang đưa tay xuống dưới bàn, sờ nhẹ lên cái buồi đang cương cứng, thầm thì trong miệng một câu chửi thề đầy khoái cảm. Anh ta đã bán lỗ lỗ nhả của vợ mình, và anh ta sắp được thăng chức. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

IMG_2579.jpeg
 
  • Like
Reactions: Shippernghèo1

tìmngườiđóngphim

Tập Tành Ăn Chơi
30/5/25
310
516
48
34
TP Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,253
Chương 2 : Bản hợp đồng quỷ dữ
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, nhưng lần này là một tin nhắn. Màn hình sáng lên, hiện tên "Ngọc Tiền". Quang hít một hơi thật sâu, cái mùi bia hôi hòa cùng mồ hôi trong phòng khách bốc lên nồng nặc. Anh ta mở tin nhắn, những con chữ hiện ra như những nhát dao cứa vào mắt anh: "Em đồng ý. Nhưng có điều kiện. Anh phải xem hết mọi thứ. Camera trong văn phòng của ông ta, anh phải ngồi nhìn cho đến khi xong. Không được rời mắt. Em muốn anh thấy rõ mình đã bán vợ mình lấy chức vụ như thế nào."





Quang đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, từng chữ một. Cái buồi đang cương cứng dưới lớp quần short bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh. Điều kiện này. Nó không phải là một lời thỏa thuận, mà là một lời thách thức. Một lời sỉ nhục. Ngọc Tiền, người vợ luôn rụt rè, biết vâng lời, giờ đây đang quay lại vũ khí của anh ta và chĩa thẳng vào tim. Cô ấy muốn anh ta phải chứng kiến. Phải ngồi im như một con chó, nhìn xem người đàn ông khác làm nhục vợ mình. Cái khoái cảm chiến thắng vừa nãy bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một cảm giác nóng ran, vừa bực bội, vừa... hưng phấn một cách bệnh hoạn.





Anh ta đứng dậy, đi vòng vòng trong phòng khách. Sàn gỗ kêu cót két dưới chân. Lon bia trên bàn vơi dần, những giọt nước đọng thành vệt trên mặt gỗ. Trò chơi tâm lý này đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát của anh ta. Anh ta nghĩ mình là người cầm trịch, nhưng giờ đây, lại chính mình bị dồn vào thế chân tường. Liệu anh ta có đủ can đảm để ngồi nhìn? Liệu cơn đau mà hình ảnh đó mang lại có thể dập tắt được khao khát thăng chức đang cháy bỏng trong lồng ngực?





"Chết tiệt," Quang chửi rủa một tiếng, đấm mạnh vào tường. Một cái bàn tay trắng bệch in hằn lên bức sơn màu vàng vọt. Anh ta biết câu trả lời. Dù có cay đắng đến đâu, dù có nhục nhã ra sao, anh ta sẽ làm. Vì cái ghế Trưởng phòng. Vì tiền. Vì khoái cảm của việc được thấy người khác khao khát thứ thuộc về mình. Anh ta cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy bấm phím trả lời. "Được. Em cứ làm theo lời ông ta. Anh sẽ xem. Anh sẽ xem hết."





Gửi đi tin nhắn đó, Quang cảm thấy như mình vừa ký vào một bản hợp đồng với quỷ dữ. Anh ta ngồi phịch xuống ghế bành, cái ghế nảy lên một tiếng kêu rền rĩ. Anh ta mở máy tính bảng cũ trên bàn, truy cập vào ứng dụng camera an ninh mà anh ta đã bí mật lắp đặt trong văn phòng của Hùng. Màn hình hiện lên một góc văn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn vàng le lói từ chiếc đèn bàn. Căn phòng trống rỗng. Im lặng đến đáng sợ.





Quang đợi. Mỗi phút trôi qua như một thế kỷ. Anh ta có thể nghe thấy tiếng quạt trần quay đều đều trên đầu, tiếng tivi nhỏ đang phát một trận bóng đá không ai quan tâm. Anh ta cố gắng tập trung vào trận đấu, nhưng tâm trí anh ta chỉ có thể hình dung ra những gì sắp diễn ra. Anh ta tưởng tượng ra Hùng, một kẻ đàn ông to lớn, bụng phệ, với nụ cười nham hiểm. Anh ta tưởng tượng ra Ngọc Tiền, người vợ của anh ta, bước vào căn phòng đó, trong bộ váy mà anh ta đã bắt cô mặc.





Rồi cánh cửa trên màn hình mở ra. Hùng bước vào, theo sau là Ngọc Tiền. Quang nín thở. Trái tim anh ta đập thình thịch, mạnh đến mức anh ta có thể cảm nhận được từng nhịp đập ở cổ họng. Ngọc Tiền mặc một chiếc váy đỏ bó sát, khoe trọn từng đường cong trên cơ thể. Mái tóc cô được xõa xuống, khuôn mặt trang điểm nhẹ, nhưng đôi mắt lại thoáng vẻ đăm chiêu, một sự pha trộn giữa sợ hãi và quyết tâm. Hùng không nói gì, chỉ đi vòng quanh cô, ánh mắt dò xét như đang xem xét một món hàng. Ông ta chạm nhẹ vào vai cô, rồi từ từ trượt xuống thắt lưng.





Quang siết chặt lon bia trong tay, những ngón tay trắng bệch. Anh ta không nghe thấy họ nói gì, camera chỉ có hình ảnh. Nhưng anh ta có thể thấy tất cả. Thấy Hùng đẩy nhẹ Ngọc Tiền vào bàn làm việc. Thấy đôi bàn tay chai sần của ông ta bắt đầu cởi từng cúc áo trên váy cô. Thấy Ngọc Tiền nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt. Quang cảm thấy một cơn đau nhói ở vùng bụng dưới. Cái buồi của anh ta lại bắt đầu cương cứng, một sự phản ứng kinh khủng, phản bội đến chính mình. Anh ta đang xem vợ mình bị làm nhục, và cơ thể anh ta lại hưởng thụ nó. Anh ta đã thực sự trở thành một kẻ biến thái. Một kẻ bán lỗ lỗ nhả của vợ mình để lấy chức vụ, và giờ đây, đang ngồi đây, tự tay làm bản thân mình đau khổ bằng chính khoái lạc bệnh hoạn của mình. Trò chơi đã bắt đầu, và anh ta không còn đường lui.

IMG_2552.png
 
  • Like
Reactions: Shippernghèo1

tìmngườiđóngphim

Tập Tành Ăn Chơi
30/5/25
310
516
48
34
TP Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,253
Chương 3 : Nụ cười thách thức

Màn hình máy tính bảng phát ra tiếng rít nhẹ khi Hùng vuốt ngón tay dọc theo đường cong của vai Ngọc Tiền, từ từ trượt xuống phía sau lưng cô. Quang thít chặt hàm răng, cảm nhận mùi vị kim loại của bia trộn lẫn với nước bọt khi anh nghiến chặt răng. Những giọt mồ hôi lạnh đẫm trên trán, rơi xuống vành mũi, nhưng anh không dám chùi đi—không muốn bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào. Trên màn hình, Ngọc Tiền đứng im, hai bàn tay nắm chặt thành quả đấm trước đùi, những ngón tay trắng bệch vì lực ép. Chiếc váy đỏ bó sát làm nổi bật từng đường cong của cơ thể cô, từ đôi vai tròn trịa đến eo thon nhỏ nhắn, rồi đến đường cong mềm mại của mông căng tròn dưới lớp vải mỏng. Hùng thở hổn hển, ngón tay to bè của hắn mò mẫm xuống phía thắt lưng, sắp sửa kéo dây kéo của chiếc váy.





Nhưng rồi, điều gì đó xảy ra.





Ngay khi Hùng chuồi ngón trỏ vào khe hở giữa hai nút áo trên ngực Ngọc Tiền, chuẩn bị giật mạnh để bật chúng ra, cô bất ngờ nghiêng đầu sang một bên, môi cong lên thành một nụ cười nhẹ—không phải nụ cười gượng ép của một người phụ nữ đang chịu đựng, mà là thứ mỉm cười mềm mại, gần như thách thức. Hùng dừng lại, ngón tay vẫn giương lên giữa không trung, như thể bị đóng băng. Quang trên ghế bành giật mình, lon bia trong tay kêu kẽt khi anh vô tình bóp mạnh. Cô ấy cười? Sao cô ấy lại cười? Cái cảm giác lạ lùng đó, cái cách Ngọc Tiền nhấc cằm lên một chút, ánh mắt liếc xéo về phía camera—dường như cô biết anh đang xem, biết anh đang nhìn thấy tất cả.





— Gì thế, em? Hùng hỏi, giọng khàn khàn vì rượu và ham muốn. Ngón tay hắn run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ. Cô ta không phải kiểu phụ nữ dễ bị bắt nạt.





Ngọc Tiền không trả lời ngay. Cô từ từ nâng bàn tay lên, đặt nhẹ lên ngực Hùng—không phải để đẩy hắn ra, mà để giữ hắn lại. Móng tay của cô, sơn màu đỏ tươi, chạm vào cúc áo trên cùng của áo sơ mi hắn, vuốt ve nhẹ nhàng như thể đang vuốt ve một con thú hoang. Hùng thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp vải. Quang cảm thấy cái gì đó nóng rát trào lên trong cổ họng, không phải là ghen tuông, mà là một thứ gì đó tối tăm hơn—sự tò mò bệnh hoạn, mong muốn biết Ngọc Tiền sẽ làm gì tiếp theo.





— Em muốn... — Ngọc Tiền thì thầm, môi gần sát vành tai Hùng, hơi thở nóng bỏng làm hắn rùng mình. — Em muốn ông nghe rõ điều này.





Hùng cứng người, đôi mắt hắn giãn ra khi Ngọc Tiền đưa môi áp sát vào vành tai hắn, thở ra những lời thì thầm quá nhỏ để camera bắt được âm thanh. Nhưng Quang nhìn thấy. Anh nhìn thấy cách môi Ngọc Tiền mím lại, cách lưỡi cô liếm nhẹ vành tai Hùng, như thể đang nếm thử mùi vị của sự thống trị. Hùng giật mình, tay hắn bỗng nhiên buông lỏng, rơi xuống hai bên hông. Cái gì vừa xảy ra vậy? Quang tự hỏi, tim đập thình thịch như thể sắp vỡ tung khỏi lồng ngực. Anh đã tưởng mình nắm quyền kiểm soát mọi thứ—nhưng bây giờ, khi nhìn Ngọc Tiền nghiêng đầu ra, nụ cười mờ ảo vẫn còn đọng trên môi, anh nhận ra mình đã sai lầm lớn đến nhường nào.





— Ông có chắc ông muốn này không? Ngọc Tiền hỏi, giọng trầm và đầy ý nghĩa, như thể cô đang nói với Hùng, nhưng thực ra lại đang nói thẳng vào camera, nói thẳng với Quang. — Em không phải hàng rẻ tiền đâu, anh Quang ơi.





Hùng lùi lại một bước, mặt hắn đỏ bừng lên, không phải vì kích thích, mà vì sự bối rối. Cô ta biết. Hắn nhìn Ngọc Tiền với ánh mắt đầy nghi ngờ, như thể đột nhiên nhận ra mình không phải là kẻ săn mồi, mà là con mồi. Quang cảm thấy cái ghế bành dưới mông anh như sắp sụp đổ. Cô ấy biết. Cô ấy biết anh đang xem. Cô ấy biết tất cả.





— Em... Hùng lắp bắp, cố gắng lấy lại thế chủ động. — Em định chơi trò gì đây?





Ngọc Tiền không trả lời. Cô bước lại gần Hùng, ngực áp sát vào ngực hắn, nhưng lần này, không phải để đầu hàng. Cô nhấc tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua cái cằm sưng húp của hắn, như thể đang vuốt ve một đứa trẻ. Quang thấy rõ mồ hôi trên trán Hùng, cách hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn. Cô ấy đang điều khiển hắn. Cái nhận thức đó đập vào Quang như một cú đấm vào bụng. Anh đã tưởng mình là người cầm trị, nhưng thực ra, Ngọc Tiền mới là người nắm giữ sợi dây.





— Ông muốn em cởi đồ phải không? Ngọc Tiền hỏi, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lùng. — Thế thì ông phải trả giá.





Hùng mở miệng, nhưng không nói được gì. Ngọc Tiền không chờ đợi. Cô từ từ kéo dây kéo của chiếc váy xuống, nhưng không phải để lộ thân thể mình ra—mà để lộ ra chiếc áo lót ren đen bên trong, mỏng manh đến mức gần như trong suốt. Quang thấy tim mình ngừng đập. Cô ấy đã chuẩn bị sẵn. Cô ấy đã biết trước mọi thứ. Cô ấy đã mặc đồ lót đó, biết rằng anh sẽ xem, biết rằng Hùng sẽ thấy.





— Giá của em đắt lắm, Ngọc Tiền thì thầm, tay vẫn giữ chặt lấy vai Hùng, không cho hắn lùi. — Nhưng ông Hùng chắc sẽ thích thú.





Hùng nhìn xuống, thấy ngực mình đang phập phồng dữ dội. Hắn không còn là kẻ kiểm soát nữa. Hắn là con rối, và Ngọc Tiền đang kéo sợi dây. Quang cảm thấy cái gì đó trong người anh như bị xé toạc—không phải là ghen tuông, không phải là tức giận, mà là sự kinh ngạc, sự hiểu ra muộn màng rằng mình đã bị đánh lừa từ đầu đến cuối. Cô ấy không phải là nạn nhân. Cô ấy là kẻ săn mồi.





Và bây giờ, cô ấy đang nhìn thẳng vào camera, nhìn thẳng vào anh.

IMG_2555.jpeg
 

tìmngườiđóngphim

Tập Tành Ăn Chơi
30/5/25
310
516
48
34
TP Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
2,253
Ánh mắt Ngọc Tiền vẫn dán chặt vào ống kính, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý đang nở trên môi cô. Quang cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, mồ hôi trên trán anh đầm đìa hơn, thấm ướt cả vành tai. Anh siết chặt lon bia trong tay, tiếng kim loại kẽo kẹt lên một cách yếu ớt. Trên màn hình, Hùng vẫn đang đứng sững sờ, bộ dạng như một kẻ ngốc vừa bị sét đánh ngang tai, đôi mắt hắn mở to đầy khó hiểu, nhìn chằm chằm vào Ngọc Tiền. Không khí trong văn phòng gã giám đốc dường như đặc quánh lại, chỉ có tiếng quạt trên trần quay đều đều, xoáy những luồng khí nóng ẩm vô ích.





Bất ngờ, Ngọc Tiền hành động.





Cô đẩy nhẹ vào ngực Hùng. Không phải một cú đẩy mạnh, mà là một cú chạm đầy chủ quyền, quyết liệt. Hùng lùi lại một bước, chân gã vướng phải cạnh bàn làm việc và suýt nữa thì ngã. Gã nhìn cô, miệng há ra như muốn nói điều gì, nhưng không một tiếng nào thoát ra. Ngọc Tiền không thèm nhìn gã nữa. Cô xoay người, từng bước chân trên đôi giày cao gót vang lên tiếng "cộc, cộc" dứt khoát trên sàn gỗ, đi thẳng về phía cái camera nhỏ xíu được giấu sau một chồng hồ sơ trên kệ sách. Mỗi bước đi của cô đều mang theo một sự tự tin khiến Quang phải nín thở. Chiếc váy đỏ trên người cô đã được kéo xệ xuống một bên hông, hở ra tấm lưng trần mịn màng và dây áo lót ren đen mỏng manh.





Cô dừng lại ngay trước camera, gần đến mức Quang có thể thấy rõ từng lông mày, từng chấm nhỏ li ti trong đôi mắt hổ phách của cô. Ánh đèn vàng vọt trong văn phòng chiếu vào khuôn mặt cô, tạo ra một vầng sáng ma mị. Cô cúi người xuống, khuôn ngực căng tròn trong chiếc áo lót ren gần như chạm vào ống kính. Quang có thể thấy rõ cả những đường gân ren tinh xảo bao bọc lấy bầu ngực săn chắc của vợ mình. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nuốt nước bọt một cách khó nhọc.





Cô nhìn thẳng vào ống kính, xuyên qua màn hình máy tính bảng, xuyên qua khoảng cách không gian, và đâm thẳng vào mắt Quang. Một nụ cười hoàn toàn khác nở trên môi cô, không còn thách thức nữa, mà là một lời mời gọi đầy quyến rũ và nguy hiểm.





"Anh Quang," cô thì thầm, giọng nói khàn và ấm áp, như một làn khói len lỏi qua những khe hẹp của không gian. "Em biết anh đang xem này."





Quang giật nảy mình. Lon bia trên tay anh run lên, vài giọt nước vàng vọt văng ra ngoài, tưới lên đùi anh. Anh không tin vào tai mình. Cô không chỉ biết, cô còn gọi thẳng tên anh.





"Anh có thích không?" cô tiếp tục thì thầm, đôi mắt nhấp nháy một cách tinh nghịch. "Thích xem vợ mình bị một thằng đàn ông khác sờ soạng không? Thích cảm giác bất lực này sao?"





Cô đưa một ngón tay lên, từ từ liếm nhẹ đầu ngón tay, làm nó ướt át, rồi đưa ngón tay đó xuống, trượt dọc theo đường viền ren của chiếc áo lót. Quang theo dõi từng chuyển động, tim đập thình thịch trong lồng ngực, một mớ hỗn độn của sự phẫn nộ, kích thích và sợ hãi. Anh không còn là người điều khiển cờ vua nữa. Anh chỉ là một con cờ, và cô, người vợ mà anh nghĩ mình có thể điều khiển, lại là người chơi ván cờ này.





"Đến đây đi," cô thì thầm, giọng nói lúc này như một lời thì thầm của ác quỷ, đầy cám dỗ không thể chối từ. "Hoặc là tắt nó đi và giả vờ như không có gì xảy ra. Nhưng anh biết mà... anh sẽ không tắt đâu. Anh quá tò mò mà. Anh muốn xem tiếp, phải không?"





Trên màn hình, Hùng đã đứng dậy, khuôn mặt gã biến đổi từ bối rối sang giận dữ. Gã lẩm bẩm một câu gì đó rồi tiến về phía Ngọc Tiền, một tay giơ ra như muốn tóm lấy cô. Nhưng Ngọc Tiền không hề nao núng. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào camera, một tay giữ chặt chiếc váy sắp tuột, tay kia vẫn đang dừng lại trên ngực cô, như một lời hứa hẹn.





"Quyết định đi, anh yêu," cô nói, lần này giọng cô lớn hơn một chút, đủ để Hùng cũng nghe thấy. "Chơi tiếp... hay là bỏ cuộc?"





Chương 4 : Trò chơi ma quái của Ngọc Tiền

Quang nhìn chằm chằm vào màn hình, thế giới xung quanh anh tan biến. Chỉ còn lại khuôn mặt của Ngọc Tiền, lời thì thầm của cô, và sự lựa chọn mà cô đang đặt ra. Tiếng gõ cửa của người hàng xóm, tiếng còi xe từ xa, tiếng TV đang chiếu một trận bóng đá nảy lửa... tất cả đều mờ nhạt. Anh đang ở một ngã ba đường. Một con đường dẫn đến sự an toàn giả tạo, quay lại làm một người chồng ngạo mạn nhưng ngu ngốc. Con đường còn lại, một con đường tối tăm và đầy gai góc, sẽ kéo anh vào một trò chơi mà anh không bao giờ nghĩ mình sẽ phải chơi, một trò chơi mà ở đó, sự kiểm soát đã hoàn toàn rời khỏi tay anh. Lon bia trên tay anh đã nguội lạnh, y như trái tim anh. Anh phải quyết định. Ngay bây giờ.
 

Bài viết liên quan