Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex GIA VỊ TÌNH YÊU! Phần 3

Lượt xem: 1702

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
285
861
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,320
Duy xuất hiện trong kế hoạch của tôi như một quân bài hoàn hảo. Anh ta không phải hạng tay mơ, mà là một kẻ dày dạn kinh nghiệm trên các diễn đàn kín, sở hữu sự điềm tĩnh và khả năng nắm bắt tâm lý phụ nữ một cách vô cùng nhanh nhạy. Tôi và aDuy đã có những cuộc trò chuyện dài, nơi tôi phơi bày tất cả những khao khát thầm kín nhất của mình, còn anh ta chỉ cười và hứa sẽ đưa Trinh vào một "trò chơi" đầy nghệ thuật.
Kế hoạch bắt đầu khi tôi khéo léo tạo ra một lý do để Trinh và Duy gặp nhau trên không gian mạng. Có thể là một hội nhóm về sở thích, hay đơn giản là một sự "nhầm lẫn" đầy tính toán. Tôi ngồi bên cạnh, giả vờ như đang bận rộn với công việc, nhưng đôi mắt không rời khỏi màn hình điện thoại của vợ.
ADuy bắt đầu bằng những câu chuyện bâng quơ, những lời nhận xét thông minh về một bức ảnh hay một dòng trạng thái mà Trinh đăng tải. Anh ta không vồ vập, không thô thiển, mà chọn cách xuất hiện như một người đàn ông trưởng thành, biết lắng nghe.
Nhìn thấy điện thoại của Trinh sáng lên mỗi khi có thông báo từ Duy, tim tôi đập nhanh một cách lạ thường. Đó là sự trộn lẫn giữa nỗi lo sợ mơ hồ và một niềm phấn khích điên cuồng. Tôi quan sát nét mặt của vợ, từ sự tò mò ban đầu, đến những nụ cười mỉm kín đáo khi đọc những tin nhắn của "người lạ".
ADuy bắt đầu tấn công vào những khoảng trống cảm xúc nhỏ nhất mà tôi đã bí mật tiết lộ. Anh ta khen ngợi vẻ đẹp của Trinh bằng những ngôn từ mà tôi, dù là chồng, đôi khi cũng không thể diễn tả hết.
Mỗi tối, khi chúng tôi nằm bên nhau, Trinh vẫn nghĩ rằng Duy chỉ là một người bạn mới quen trên mạng. Cô ấy không hề biết rằng, đằng sau những dòng tin nhắn đầy lôi cuốn kia là sự dàn dựng công phu của chính người chồng đang ôm mình trong tay. Tôi im lặng, tận hưởng cái không khí đặc quánh sự lừa dối đầy kích thích này, chờ đợi xem Duy sẽ dẫn dắt vợ tôi đi xa đến đâu trong mê cung của sự cám dỗ.
Một năm trôi qua, trò chơi mà tôi khởi xướng đã biến chuyển thành một thực thể mà chính tôi cũng không còn hoàn toàn kiểm soát được. Những tin nhắn giữa Trinh và Duy không còn dừng lại ở mức xã giao hay tán tỉnh vu vơ; chúng đã dầy đặc và nồng cháy như ngôn từ của hai kẻ đang đắm chìm trong một cuộc tình thực thụ.
Suốt mười hai tháng ấy, tôi sống trong một trạng thái tâm lý lưỡng cực đầy ám ảnh.
Mỗi khi lén đọc những dòng tin nhắn "anh em" đầy nũng nịu, hay những lời hứa hẹn gặp gỡ mà Duy gửi cho Trinh, máu trong người tôi như sôi lên. Tôi nhìn vợ mình người phụ nữ vốn dĩ dịu dàng, nay lại mang vẻ đẹp mặn mà, lén lút của một kẻ đang ngoại tình tư tưởng. Chính sự "phản bội" trong tâm tưởng đó của cô ấy lại trở thành liều thuốc kích thích khiến những cuộc yêu của chúng tôi mỗi đêm trở nên bạo liệt hơn. Tôi chiếm hữu thân xác cô ấy một cách điên cuồng, trong lòng thầm nghĩ về việc cô ấy đang nhớ đến một người đàn ông khác.
Trinh thay đổi rõ rệt. Cô ấy chăm chút cho bản thân hơn, hay thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại rồi mỉm cười một mình. Có những lúc, cô ấy trả lời tin nhắn của Duy ngay khi đang ngồi cạnh tôi trên ghế sofa. Sự dạn dĩ của cô ấy tăng lên tỉ lệ thuận với thời gian họ gắn bó trên mạng. Từ một người vợ từ chối dứt khoát việc chung chạ, giờ đây, qua những dòng chữ với Duy, cô ấy bắt đầu bộc lộ những khao khát thầm kín mà trước đây chưa bao giờ dám thổ lộ với tôi.
Duy đóng vai người tình hoàn hảo một cách xuất sắc. Anh ta kiên nhẫn bồi đắp tình cảm, tạo ra một sợi dây liên kết tinh thần bền chặt đến mức tôi có cảm giác Trinh đã thực sự "yêu" cái hình bóng ảo ấy. Một năm là khoảng thời gian đủ dài để sự phòng thủ của Trinh, người đàn bà ấy bị dỡ bỏ hoàn toàn.
Tôi đứng bên lề cuộc tình ấy, vừa là kẻ đạo diễn, vừa là kẻ quan sát đầy đớn đau nhưng cũng đầy thỏa mãn. Tôi biết, điểm tới hạn đã đến. Những dòng tin nhắn nồng cháy suốt một năm qua đã đẩy quả bóng cảm xúc lên đến đỉnh điểm. Giờ đây, chỉ cần một cú hích cuối cùng một cuộc gặp mặt ngoài đời thực để biến tất cả những ảo mộng kia thành sự thật nồng cháy mà tôi đã hằng ao ước.
Thời khắc mà tôi dày công chuẩn bị suốt một năm ròng cuối cùng cũng tới. Cái lưới cảm xúc mà tôi và Duy cùng giăng ra đã đủ chặt, đủ sức nặng để kéo tất cả chúng tôi vào một thực tại không thể quay đầu. Tôi thông báo với Trinh về một chuyến đi Sài Gòn ngắn ngày, lấy cớ là gặp gỡ một người anh thân thiết mà tôi rất mực nể trọng trong công việc. Trinh đồng ý, nhưng tôi nhận ra trong mắt cô ấy có một sự xao động lạ lùng có lẽ bản năng phụ nữ đã mách bảo cô ấy điều gì đó về sự trùng hợp này.
Quán cà phê nằm trong một góc khuất yên tĩnh, ánh sáng mờ ảo và tiếng nhạc Jazz dìu dặt tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng vừa đầy ám muội. Tôi nắm tay Trinh bước vào, lòng bàn tay cô ấy hơi rịn mồ hôi. Khi chúng tôi tiến về phía chiếc bàn ở góc trong cùng, Duy đã ngồi đó.
Anh ta ngoài đời còn phong trần và thu hút hơn cả trên ảnh. Khi ánh mắt Trinh chạm phải Duy, tôi cảm nhận rõ một luồng điện xẹt qua không gian. Cô ấy đứng khựng lại trong giây lát, hơi thở trở nên dồn dập. Gương mặt người đàn ông mà cô ấy đã nhắn tin yêu đương suốt một năm qua giờ đây đang hiện hữu bằng xương bằng thịt, chỉ cách vài bước chân.
Tôi mỉm cười, bình thản giới thiệu: "Trinh, đây là anh Duy, người anh mà anh hay kể. Anh Duy, đây là Trinh, vợ em."
Trinh lắp bắp chào hỏi, đôi gò má đỏ ửng. Cô ấy cố gắng giữ vẻ lịch sự của một người vợ hiền, nhưng ánh mắt không thể giấu nổi sự bàng hoàng lẫn thèm khát khi nhìn vào người đàn ông "lạ mà quen" kia.
Với kinh nghiệm đầy mình, Duy không hề tỏ ra lúng túng. Anh ta nhìn Trinh bằng ánh mắt sâu thẳm, cái nhìn mà tôi biết chắc đang khiến mọi tế bào trong cơ thể vợ mình run rẩy. Anh ta bắt chuyện một cách thông minh, khéo léo lồng ghép những chi tiết mà chỉ hai người họ mới hiểu qua những dòng tin nhắn bí mật.
Tôi ngồi đó, nhâm nhi ly cà phê đắng ngắt nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phấn khích điên cuồng. Tôi quan sát vợ mình đang dần "tan chảy" trước sự hiện diện của Duy. Dưới gầm bàn, tôi chủ động buông tay Trinh ra, tạo một khoảng trống như để ngầm ra hiệu rằng. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.
Cái không khí ngột ngạt vì khao khát và sự lừa dối tại bàn cà phê hôm ấy chính là mồi lửa cuối cùng. Tôi biết, sau buổi gặp này, những rào cản đạo đức cuối cùng của Trinh sẽ sụp đổ, và tôi sẽ sớm được chứng kiến cảnh vợ mình thăng hoa trong vòng tay người đàn ông mà chính tôi đã lựa chọn để "xâm chiếm" cuộc hôn nhân của mình.
Tôi ngồi đó, bên ly cà phê trên bàn đã nguội ngắt, nhưng lòng tôi thì nóng như lửa đốt.
Từ vị trí này, tôi thấy rõ bóng dáng hai người họ sánh vai bước đi bên nhau. Duy vẫn phong thái ấy, điềm tĩnh, còn Trinh vợ tôi hôm nay trông quyến rũ đến mức khiến tim tôi thắt lại. Cô ấy mặc một bộ đồ vô cùng gợi cảm, điều mà có lẽ trong những ngày yêu nhau bình thường, cô ấy sẽ chẳng mấy khi dám diện xuống phố. Chiếc váy ôm sát lấy những đường cong mà tôi đã thuộc nằm lòng, ngắn vừa đủ để lộ đôi chân dài trắng ngần dưới ánh đèn phố thị.
Nhìn Trinh lúc này, tôi vừa thấy tự hào vì vẻ đẹp của vợ mình, vừa thấy một sự kích thích điên cuồng khi biết rằng tất cả sự lộng lẫy đó hôm nay không dành cho tôi.
Tôi thấy Duy tự nhiên đặt tay lên eo Trinh, một cái chạm đầy khẳng định. Trinh không hề né tránh, trái lại, cô ấy hơi nghiêng đầu về phía anh ta, mái tóc xõa dài che bớt đi khuôn mặt đang ửng hồng vì thẹn thùng xen lẫn hưng phấn.
Họ dừng lại ở sảnh một lát để làm thủ tục. Qua lớp kính lớn của khách sạn, tôi thấy Duy cúi xuống nói điều gì đó vào tai Trinh làm cô ấy khẽ bật cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng mang theo vẻ tội lỗi đầy mê hoặc.
Tôi ngồi đây, trong bóng tối của quán cà phê, đơn độc với vai trò kẻ sắp đặt. Còn họ, sánh vai nhau như một cặp tình nhân thực thụ, bước dần về phía thang máy.
Khi cánh cửa thang máy đóng lại, che khuất hoàn toàn bóng dáng bộ đồ gợi cảm của Trinh và bờ vai rộng của Duy, tôi thở hắt ra một hơi dài. Trò chơi đã đi đến hồi kết của sự chuẩn bị và bắt đầu chương thực tế nhất. Tôi vẫn ngồi đó bên ly cà phê nguội lạnh của mình. Cái lạnh của điều hòa trong phòng không làm giảm đi sức nóng trong người tôi.
1000002251.jpg
 

Bài viết liên quan