Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex GIA VỊ TÌNH YÊU! phần 1

Lượt xem: 2299

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
285
863
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,324
* ĐƯỢC VIẾT LẠI TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT!

* ĐỊNH MỆNH
Tôi chưa từng tin vào định mệnh cho đến mùa hè năm ấy mùa hè mà Trinh, cô sinh viên năm hai đại học, quyết định rời thành phố xô bồ để về quê nghỉ hè.
Lần đầu gặp Trinh, tôi bị ấn tượng bởi vẻ trong trẻo và nụ cười rạng rỡ như nắng tháng Năm. Ở cô ấy có sự pha trộn lạ lùng giữa nét hiện đại của một nữ sinh thành thị và sự dịu dàng, mộc mạc của người con gái quê hương. Chỉ một lần chạm mặt, trái tim tôi vốn đang bình lặng bỗng chốc rộn ràng những nhịp đập lạ lẫm.
Tôi bắt đầu tìm mọi cớ để được xuất hiện trong tầm mắt của Trinh.
Từ việc đi ngang qua ngõ nhà cô ấy mỗi chiều. Đến những lần giả vờ hỏi mượn đồ để có thêm vài phút trò chuyện.
Trinh ban đầu còn e dè, nhưng rồi những câu chuyện không đầu không cuối, những lần cùng đi dạo trên con đường đê lộng gió đã kéo chúng tôi lại gần nhau. Tình yêu nảy nở nhanh đến mức chính tôi cũng thấy ngỡ ngàng. Nó không ồn ào, mà tự nhiên như hơi thở.
Những ngày tháng đó, tình yêu của tôi và Trinh giống như một ngọn lửa gặp được gió, cứ thế bùng lên mãnh liệt và đầy bản năng. Khi ấy, mọi thứ đều hối hả, nồng nhiệt và xen lẫn cả chút "liều lĩnh" của tuổi trẻ.
Hồi đó, Karaoke không chỉ là nơi để hát, mà là thiên đường riêng tư hiếm hoi của hai đứa. Trong cái không gian tối mờ, ánh đèn màu quay cuồng và tiếng nhạc xập xình đủ để át đi mọi tiếng động khác, chúng tôi ngồi sát bên nhau hơn mức cần thiết.
Tay tôi không bao giờ chịu yên vị. Những cái chạm nhẹ lên đùi, những lần luồn tay vào eo Trinh khiến cô ấy vừa run rẩy vừa sợ hãi nhìn ra phía cửa kính.
Cái cảm giác sợ nhân viên đột ngột đẩy cửa vào kiểm tra phòng càng làm cho những nụ hôn sâu, những lần sờ soạng lén lút trở nên kích thích hơn bao giờ hết. Có những lúc, micro vẫn bật nhưng chẳng ai buồn hát, chỉ có tiếng thở gấp gáp hòa cùng tiếng nhạc remix chát chúa.
Vì Trinh vẫn đang đi học, còn tôi cũng có những bộn bề riêng, nên những căn phòng trong nhà nghỉ theo giờ trở thành "tổ ấm" tạm thời của hai đứa. "Tranh thủ" chính là từ chính xác nhất để mô tả về chúng tôi lúc bấy giờ.
Chúng tôi thường chọn những cái tên nhà nghỉ nằm sâu trong ngõ nhỏ. Ngay khi cánh cửa phòng vừa đóng sập lại, bao nhiêu nỗi nhớ nhung và khao khát như vỡ òa. Không có nhiều thời gian cho sự lãng mạn dông dài, chúng tôi lao vào nhau, tận hưởng cơ thể nhau một cách cuồng nhiệt nhất. Những lần làm tình vội vã ấy, dưới cái nóng của mùa hè hay sự mát lạnh từ chiếc máy lạnh cũ kỹ, luôn để lại những ký ức khó quên về mùi hương của Trinh và sự rạo rực của chính mình.
Tình yêu của chúng tôi không chỉ có tình dục, mà còn là những buổi hẹn hò chớp nhoáng giữa các ca học và giờ làm.
Có khi là bát bún chả ăn vội bên vỉa hè đầy khói bụi, có khi là hộp xôi chia đôi bên ghế đá công viên.
Chúng tôi vừa ăn vừa nhìn đồng hồ, tay này cầm đũa, tay kia vẫn tranh thủ nắm chặt lấy tay nhau dưới gầm bàn. Những câu chuyện về trường lớp của Trinh, về công việc của tôi cứ thế tuôn ra hối hả.
Dù là ăn vội, uống vội, hay yêu vội, thì tất cả đều mang một vị ngọt đặc trưng. Có lẽ chính cái sự "thiếu thốn" về thời gian và không gian ấy đã đẩy cảm xúc của hai đứa lên cao trào, khiến tôi hạ quyết tâm phải cưới cô gái này bằng được, để không còn phải "lén lút" hay "tranh thủ" thêm một ngày nào nữa.

* CẦU HÔN
Khi mùa hè dần khép lại, cũng là lúc Trinh phải chuẩn bị quay lại giảng đường. Cái cảm giác sắp phải xa nhau khiến tôi nhận ra mình không thể sống thiếu cô gái này. Không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà là một cảm giác "đúng người, đúng thời điểm" đến kỳ lạ.
- Hay là... mình cưới nhau đi?
Câu cầu hôn ấy thốt ra giữa một buổi chiều tà, khi chúng tôi đang ngồi bên nhau. Trinh nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh vừa ngạc nhiên vừa hạnh phúc. Và rồi, một cái gật đầu nhẹ nhàng đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời của cả hai.
Chỉ sau vài tháng quen biết và yêu nhau, chúng tôi chính thức về chung một nhà. Bạn bè, người thân ai cũng ngỡ ngàng vì sự "thần tốc" này, nhưng chỉ có hai đứa hiểu rằng. Khi đã tìm thấy mảnh ghép hoàn hảo, thời gian không còn là thước đo duy nhất.
Cuộc hôn nhân bắt đầu khi Trinh vẫn còn là một cô sinh viên, còn tôi là người đàn ông bắt đầu gánh vác trách nhiệm gia đình.
Những ngày đầu bỡ ngỡ, Trinh vừa đi học vừa tập làm vợ, còn tôi học cách yêu thương và bảo vệ cô ấy nhiều hơn.
Chúng tôi không chỉ là vợ chồng, mà còn là những người bạn thân nhất, cùng chia sẻ từng bát cơm, từng ước mơ và cả những khó khăn khi bước vào đời.
Mỗi ngày trôi qua, câu chuyện của tôi và Trinh lại viết thêm một trang mới. Có ngọt ngào, có những lúc giận hờn vu vơ, nhưng trên hết là sự gắn bó sâu sắc khởi nguồn từ chính cái mùa hè định mệnh năm đó.
2 đứa tôi về chung một nhà, những lần vụng trộm đã được thay bằng những đêm tình nồng ái bên nhau.
Khi cánh cửa phòng cưới khép lại, thế giới của tôi và Trinh không còn là những căn phòng nhà nghỉ nồng mùi nước xịt phòng rẻ tiền, hay những góc tối chật hẹp trong quán karaoke đầy lo âu nữa. Giờ đây, chúng tôi có một "vương quốc" riêng nơi mà mọi sự vội vã đều nhường chỗ cho sự tận hưởng và thấu hiểu.
Chúng tôi không còn phải vừa yêu vừa liếc nhìn đồng hồ, không còn phải giật mình mỗi khi có tiếng bước chân ngoài hành lang.
Trên chiếc giường của chính mình, tôi có thể ngắm nhìn Trinh thật lâu dưới ánh đèn ngủ vàng dịu. Không còn sự "lén lút", Trinh của tôi giờ đây thoải mái hơn, quyến rũ hơn trong những bộ đồ ngủ mỏng manh mà trước đây cô ấy chẳng bao giờ dám mặc.
Những lần "vụng trộm" trước kia vốn dĩ chỉ là để giải tỏa nỗi nhớ và khát khao nhất thời. Nhưng khi đã là vợ chồng, mỗi đêm tình ái trở thành một cuộc đối thoại không lời. Tôi học được cách nâng niu từng xúc cảm của vợ, và Trinh cũng dần rũ bỏ sự rụt rè của cô sinh viên năm hai ngày nào để hòa nhịp cùng tôi.
Nếu ngày trước chúng tôi phải "tranh thủ" làm tình trong sự hối hả, thì giờ đây, mọi thứ diễn ra thật từ tốn.
Chúng tôi có thể cùng nhau xem một bộ phim, nhâm nhi chút hoa quả, rồi những cái chạm tay tự nhiên dẫn lối vào cuộc yêu.
Hạnh phúc nhất là sau mỗi cuộc ân ái nồng cháy, tôi có thể ôm trọn Trinh vào lòng và cùng nhau thiếp đi cho đến sáng mai, thay vì phải vội vàng mặc quần áo để kịp giờ Trinh về ký túc xá.
Mỗi đêm tình nồng không chỉ đơn thuần là thỏa mãn bản năng, mà đó là sợi dây gắn kết hai tâm hồn.
Cảm giác được chiếm hữu và che chở cho người phụ nữ của mình một cách công khai, danh chính ngôn thuận, chính là đặc ân lớn nhất mà hôn nhân mang lại cho tôi.
Những lần vụng trộm ngày xưa giờ trở thành những kỷ niệm vui để chúng tôi thỉnh thoảng nhắc lại và cười vang. Nhưng chúng tôi đều hiểu rằng, chính sự khao khát đến cháy bỏng của những ngày "vượt rào" ấy đã tạo nên một nền tảng lửa yêu rực cháy, khiến những đêm tân hôn và những ngày sau đó luôn tràn đầy mật ngọt.
Bây giờ, thay vì lo sợ bị bắt gặp, chúng tôi chỉ lo... làm sao để yêu nhau nhiều hơn nữa trong không gian bình yên của riêng hai đứa.
Cuộc sống hôn nhân của tôi và Trinh không hề rơi vào cái bẫy "nhàm chán" mà người ta vẫn thường nói. Ngược lại, sự êm đềm ấy giống như một mặt hồ phẳng lặng nhưng chứa đựng dòng chảy ngầm đầy mãnh liệt. Chúng tôi không chỉ là người tình, mà còn là những cộng sự ăn ý trong việc giữ cho ngọn lửa đam mê không bao giờ nguội lạnh.
Việc cùng nhau xem phim không còn là sự tò mò của tuổi mới lớn, mà trở thành một thứ gia vị trưởng thành, giúp cả hai mở lòng hơn về những khao khát thầm kín nhất.
Không còn phải giấu giếm hay cảm thấy tội lỗi, việc chúng tôi cùng nhau ngồi lại, chọn một bộ phim nóng bỏng đã trở thành một trải nghiệm gắn kết đầy thú vị.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt ửng hồng của Trinh. Thay vì ngại ngùng như những ngày đầu, giờ đây cô ấy có thể tự nhiên bình luận hoặc chỉ cho tôi thấy những gì cô ấy thấy hứng thú.
1000008211.jpg
 

Hưng782

Checker Chính Thức
14/1/23
20,801
7,707
130
TP HCM
VND
1,111
Tín dụng
99,787
* ĐƯỢC VIẾT LẠI TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT!

* ĐỊNH MỆNH
Tôi chưa từng tin vào định mệnh cho đến mùa hè năm ấy mùa hè mà Trinh, cô sinh viên năm hai đại học, quyết định rời thành phố xô bồ để về quê nghỉ hè.
Lần đầu gặp Trinh, tôi bị ấn tượng bởi vẻ trong trẻo và nụ cười rạng rỡ như nắng tháng Năm. Ở cô ấy có sự pha trộn lạ lùng giữa nét hiện đại của một nữ sinh thành thị và sự dịu dàng, mộc mạc của người con gái quê hương. Chỉ một lần chạm mặt, trái tim tôi vốn đang bình lặng bỗng chốc rộn ràng những nhịp đập lạ lẫm.
Tôi bắt đầu tìm mọi cớ để được xuất hiện trong tầm mắt của Trinh.
Từ việc đi ngang qua ngõ nhà cô ấy mỗi chiều. Đến những lần giả vờ hỏi mượn đồ để có thêm vài phút trò chuyện.
Trinh ban đầu còn e dè, nhưng rồi những câu chuyện không đầu không cuối, những lần cùng đi dạo trên con đường đê lộng gió đã kéo chúng tôi lại gần nhau. Tình yêu nảy nở nhanh đến mức chính tôi cũng thấy ngỡ ngàng. Nó không ồn ào, mà tự nhiên như hơi thở.
Những ngày tháng đó, tình yêu của tôi và Trinh giống như một ngọn lửa gặp được gió, cứ thế bùng lên mãnh liệt và đầy bản năng. Khi ấy, mọi thứ đều hối hả, nồng nhiệt và xen lẫn cả chút "liều lĩnh" của tuổi trẻ.
Hồi đó, Karaoke không chỉ là nơi để hát, mà là thiên đường riêng tư hiếm hoi của hai đứa. Trong cái không gian tối mờ, ánh đèn màu quay cuồng và tiếng nhạc xập xình đủ để át đi mọi tiếng động khác, chúng tôi ngồi sát bên nhau hơn mức cần thiết.
Tay tôi không bao giờ chịu yên vị. Những cái chạm nhẹ lên đùi, những lần luồn tay vào eo Trinh khiến cô ấy vừa run rẩy vừa sợ hãi nhìn ra phía cửa kính.
Cái cảm giác sợ nhân viên đột ngột đẩy cửa vào kiểm tra phòng càng làm cho những nụ hôn sâu, những lần sờ soạng lén lút trở nên kích thích hơn bao giờ hết. Có những lúc, micro vẫn bật nhưng chẳng ai buồn hát, chỉ có tiếng thở gấp gáp hòa cùng tiếng nhạc remix chát chúa.
Vì Trinh vẫn đang đi học, còn tôi cũng có những bộn bề riêng, nên những căn phòng trong nhà nghỉ theo giờ trở thành "tổ ấm" tạm thời của hai đứa. "Tranh thủ" chính là từ chính xác nhất để mô tả về chúng tôi lúc bấy giờ.
Chúng tôi thường chọn những cái tên nhà nghỉ nằm sâu trong ngõ nhỏ. Ngay khi cánh cửa phòng vừa đóng sập lại, bao nhiêu nỗi nhớ nhung và khao khát như vỡ òa. Không có nhiều thời gian cho sự lãng mạn dông dài, chúng tôi lao vào nhau, tận hưởng cơ thể nhau một cách cuồng nhiệt nhất. Những lần làm tình vội vã ấy, dưới cái nóng của mùa hè hay sự mát lạnh từ chiếc máy lạnh cũ kỹ, luôn để lại những ký ức khó quên về mùi hương của Trinh và sự rạo rực của chính mình.
Tình yêu của chúng tôi không chỉ có tình dục, mà còn là những buổi hẹn hò chớp nhoáng giữa các ca học và giờ làm.
Có khi là bát bún chả ăn vội bên vỉa hè đầy khói bụi, có khi là hộp xôi chia đôi bên ghế đá công viên.
Chúng tôi vừa ăn vừa nhìn đồng hồ, tay này cầm đũa, tay kia vẫn tranh thủ nắm chặt lấy tay nhau dưới gầm bàn. Những câu chuyện về trường lớp của Trinh, về công việc của tôi cứ thế tuôn ra hối hả.
Dù là ăn vội, uống vội, hay yêu vội, thì tất cả đều mang một vị ngọt đặc trưng. Có lẽ chính cái sự "thiếu thốn" về thời gian và không gian ấy đã đẩy cảm xúc của hai đứa lên cao trào, khiến tôi hạ quyết tâm phải cưới cô gái này bằng được, để không còn phải "lén lút" hay "tranh thủ" thêm một ngày nào nữa.

* CẦU HÔN
Khi mùa hè dần khép lại, cũng là lúc Trinh phải chuẩn bị quay lại giảng đường. Cái cảm giác sắp phải xa nhau khiến tôi nhận ra mình không thể sống thiếu cô gái này. Không phải là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà là một cảm giác "đúng người, đúng thời điểm" đến kỳ lạ.
- Hay là... mình cưới nhau đi?
Câu cầu hôn ấy thốt ra giữa một buổi chiều tà, khi chúng tôi đang ngồi bên nhau. Trinh nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh vừa ngạc nhiên vừa hạnh phúc. Và rồi, một cái gật đầu nhẹ nhàng đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời của cả hai.
Chỉ sau vài tháng quen biết và yêu nhau, chúng tôi chính thức về chung một nhà. Bạn bè, người thân ai cũng ngỡ ngàng vì sự "thần tốc" này, nhưng chỉ có hai đứa hiểu rằng. Khi đã tìm thấy mảnh ghép hoàn hảo, thời gian không còn là thước đo duy nhất.
Cuộc hôn nhân bắt đầu khi Trinh vẫn còn là một cô sinh viên, còn tôi là người đàn ông bắt đầu gánh vác trách nhiệm gia đình.
Những ngày đầu bỡ ngỡ, Trinh vừa đi học vừa tập làm vợ, còn tôi học cách yêu thương và bảo vệ cô ấy nhiều hơn.
Chúng tôi không chỉ là vợ chồng, mà còn là những người bạn thân nhất, cùng chia sẻ từng bát cơm, từng ước mơ và cả những khó khăn khi bước vào đời.
Mỗi ngày trôi qua, câu chuyện của tôi và Trinh lại viết thêm một trang mới. Có ngọt ngào, có những lúc giận hờn vu vơ, nhưng trên hết là sự gắn bó sâu sắc khởi nguồn từ chính cái mùa hè định mệnh năm đó.
2 đứa tôi về chung một nhà, những lần vụng trộm đã được thay bằng những đêm tình nồng ái bên nhau.
Khi cánh cửa phòng cưới khép lại, thế giới của tôi và Trinh không còn là những căn phòng nhà nghỉ nồng mùi nước xịt phòng rẻ tiền, hay những góc tối chật hẹp trong quán karaoke đầy lo âu nữa. Giờ đây, chúng tôi có một "vương quốc" riêng nơi mà mọi sự vội vã đều nhường chỗ cho sự tận hưởng và thấu hiểu.
Chúng tôi không còn phải vừa yêu vừa liếc nhìn đồng hồ, không còn phải giật mình mỗi khi có tiếng bước chân ngoài hành lang.
Trên chiếc giường của chính mình, tôi có thể ngắm nhìn Trinh thật lâu dưới ánh đèn ngủ vàng dịu. Không còn sự "lén lút", Trinh của tôi giờ đây thoải mái hơn, quyến rũ hơn trong những bộ đồ ngủ mỏng manh mà trước đây cô ấy chẳng bao giờ dám mặc.
Những lần "vụng trộm" trước kia vốn dĩ chỉ là để giải tỏa nỗi nhớ và khát khao nhất thời. Nhưng khi đã là vợ chồng, mỗi đêm tình ái trở thành một cuộc đối thoại không lời. Tôi học được cách nâng niu từng xúc cảm của vợ, và Trinh cũng dần rũ bỏ sự rụt rè của cô sinh viên năm hai ngày nào để hòa nhịp cùng tôi.
Nếu ngày trước chúng tôi phải "tranh thủ" làm tình trong sự hối hả, thì giờ đây, mọi thứ diễn ra thật từ tốn.
Chúng tôi có thể cùng nhau xem một bộ phim, nhâm nhi chút hoa quả, rồi những cái chạm tay tự nhiên dẫn lối vào cuộc yêu.
Hạnh phúc nhất là sau mỗi cuộc ân ái nồng cháy, tôi có thể ôm trọn Trinh vào lòng và cùng nhau thiếp đi cho đến sáng mai, thay vì phải vội vàng mặc quần áo để kịp giờ Trinh về ký túc xá.
Mỗi đêm tình nồng không chỉ đơn thuần là thỏa mãn bản năng, mà đó là sợi dây gắn kết hai tâm hồn.
Cảm giác được chiếm hữu và che chở cho người phụ nữ của mình một cách công khai, danh chính ngôn thuận, chính là đặc ân lớn nhất mà hôn nhân mang lại cho tôi.
Những lần vụng trộm ngày xưa giờ trở thành những kỷ niệm vui để chúng tôi thỉnh thoảng nhắc lại và cười vang. Nhưng chúng tôi đều hiểu rằng, chính sự khao khát đến cháy bỏng của những ngày "vượt rào" ấy đã tạo nên một nền tảng lửa yêu rực cháy, khiến những đêm tân hôn và những ngày sau đó luôn tràn đầy mật ngọt.
Bây giờ, thay vì lo sợ bị bắt gặp, chúng tôi chỉ lo... làm sao để yêu nhau nhiều hơn nữa trong không gian bình yên của riêng hai đứa.
Cuộc sống hôn nhân của tôi và Trinh không hề rơi vào cái bẫy "nhàm chán" mà người ta vẫn thường nói. Ngược lại, sự êm đềm ấy giống như một mặt hồ phẳng lặng nhưng chứa đựng dòng chảy ngầm đầy mãnh liệt. Chúng tôi không chỉ là người tình, mà còn là những cộng sự ăn ý trong việc giữ cho ngọn lửa đam mê không bao giờ nguội lạnh.
Việc cùng nhau xem phim không còn là sự tò mò của tuổi mới lớn, mà trở thành một thứ gia vị trưởng thành, giúp cả hai mở lòng hơn về những khao khát thầm kín nhất.
Không còn phải giấu giếm hay cảm thấy tội lỗi, việc chúng tôi cùng nhau ngồi lại, chọn một bộ phim nóng bỏng đã trở thành một trải nghiệm gắn kết đầy thú vị.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt ửng hồng của Trinh. Thay vì ngại ngùng như những ngày đầu, giờ đây cô ấy có thể tự nhiên bình luận hoặc chỉ cho tôi thấy những gì cô ấy thấy hứng thú.
Xem ảnh/clip 1913637
Em.này đẹp há
 
  • Like
Reactions: DOOMS29

Bài viết liên quan