Tôi liền nói: Được gặp em đã là 1 điều may mắn, và càng may mắn hơn khi được ở bên cạnh em, anh chẳng mong sẽ là mãi mãi, và anh cũng biết người như em chỉ là em không thích, chứ khi đã thích rồi thì thiếu gì người đàn ông tốt ở bên. Vậy nên, việc mỗi lần gặp em lại xác định là lần cuối thì anh cũng có nghĩ tới, nhưng vì ko muốn nghĩ, không muốn nói ra mà thôi. Chúng ta đến với nhau lịch sự, cho nhau phút giây thăng hoa thì việc một trong 2 mà cần dừng lại để tiếp tục cuộc sống tốt đẹp này là điều trước sau gì cũng tới, thôi thì được lần nào hay lần đó, em cũng hãy cứ thoải mái, chỉ cần nhắn cho anh biết thời điểm mà em muốn dừng lại, anh sẽ không làm phiền cuộc sống của em nữa.
Trở em về mà lòng nặng trĩu, cũng nói chuyện với em nhưng dường như 2 người đã có 1 khoảng ngăn cách, câu chuyện cũng nhạt dần, nụ cười cũng nhỏ dần, tôi đang bị rối ở trong tâm trí, dù miệng nói ra như thế nhưng chẳng suy nghĩ nào trong tôi muốn rời xa em. Tới nơi, em xuống xe đi về một cách chậm rãi mà ko quay đầu nhìn lại tôi, tôi cố tình đứng lại nhìn em nhưng tất cả chỉ là sự lạnh lùng, tôi chỉ mong em được khỏe mạnh, công việc tốt và luôn vui vẻ.
Chạy xe trên đường mà lòng ở nơi nao, quãng đường về nhà như gần hơn vì tôi chẳng cảm nhận được gì ngoài hình ảnh của em, đi về tới nhà như 1 sự vô thức. Phải chăng, tôi đã không còn cơ hội được gặp lại em.
Ngày hôm sau là ngày mà em đi vũng tàu, cũng là bắt đầu những chuỗi ngày mà tôi cảm thấy khó khăn với bản thân, cứ 10p tôi lại mở nick zalo của em lên để xem em có nhắn gì cho tôi không, em có đang online ko, em có đang up stt gì lên không? Tôi nhắn tin khá dài để nói với em về việc tại sao thời gian của tôi gặp em mỗi lần lại ngắn như vậy, tôi cũng nói là lo lắng cho em, thương em. Nhưng em chỉ thả tim và không có thêm câu trả lời nào, không có thêm lời nào với tôi.....
1 ngày, 2 ngày, rồi 3 ngày...một phần biết em đang đi du lịch vũng tàu nên tôi không muốn làm phiền em, và tôi cũng đã nhắn xã giao hàng ngày với em nhưng đều không tin phản hồi, tôi cũng dần không còn hy vọng được gặp lại em, ngày ngày chỉ mở hình em lên máy và ngồi ngắm, rồi nhớ lại những câu chuyện tôi với em cùng chia sẻ. Cứ thế, cứ thế âm thầm theo dõi em...
Hôm nay, lúc tôi đang viết những dòng này, là ngày thứ 4 mà tôi vẫn đang đợi em hồi âm, tôi vẫn mong là em sẽ nhắn là muốn gặp tôi,....Nhưng sau những gì em nói, những gì em thể hiện, thì tôi đã không dám nghĩ tới điều đó.
Em ak, nếu em có đọc được những dòng này, thì chắc em sẽ hiểu được khoảng thời gian 3 ngày ngắn ngủi được gặp và bên em, anh đã hạnh phúc và sung sướng nhường nào. Anh đã có rất nhiều điều muốn nói, muốn chia sẻ với em, nhưng anh biết với mối quan hệ này thì chẳng được dài lâu, em cũng là người mà biết bao nhiêu người đàn ông mơ ước. Anh muốn nói với em: Anh cám ơn em, anh sẽ không bao giờ quên được em, anh mong em sẽ tìm được hạnh phúc, nếu được anh xin được làm bạn với em, một người bạn thật sự, đúng nghĩa để có thể nhìn thấy em, nói chuyện với em suốt quãng thời gian còn lại.
HCM, ngày 21/04/2020 - EM
Trở em về mà lòng nặng trĩu, cũng nói chuyện với em nhưng dường như 2 người đã có 1 khoảng ngăn cách, câu chuyện cũng nhạt dần, nụ cười cũng nhỏ dần, tôi đang bị rối ở trong tâm trí, dù miệng nói ra như thế nhưng chẳng suy nghĩ nào trong tôi muốn rời xa em. Tới nơi, em xuống xe đi về một cách chậm rãi mà ko quay đầu nhìn lại tôi, tôi cố tình đứng lại nhìn em nhưng tất cả chỉ là sự lạnh lùng, tôi chỉ mong em được khỏe mạnh, công việc tốt và luôn vui vẻ.
Chạy xe trên đường mà lòng ở nơi nao, quãng đường về nhà như gần hơn vì tôi chẳng cảm nhận được gì ngoài hình ảnh của em, đi về tới nhà như 1 sự vô thức. Phải chăng, tôi đã không còn cơ hội được gặp lại em.
Ngày hôm sau là ngày mà em đi vũng tàu, cũng là bắt đầu những chuỗi ngày mà tôi cảm thấy khó khăn với bản thân, cứ 10p tôi lại mở nick zalo của em lên để xem em có nhắn gì cho tôi không, em có đang online ko, em có đang up stt gì lên không? Tôi nhắn tin khá dài để nói với em về việc tại sao thời gian của tôi gặp em mỗi lần lại ngắn như vậy, tôi cũng nói là lo lắng cho em, thương em. Nhưng em chỉ thả tim và không có thêm câu trả lời nào, không có thêm lời nào với tôi.....
1 ngày, 2 ngày, rồi 3 ngày...một phần biết em đang đi du lịch vũng tàu nên tôi không muốn làm phiền em, và tôi cũng đã nhắn xã giao hàng ngày với em nhưng đều không tin phản hồi, tôi cũng dần không còn hy vọng được gặp lại em, ngày ngày chỉ mở hình em lên máy và ngồi ngắm, rồi nhớ lại những câu chuyện tôi với em cùng chia sẻ. Cứ thế, cứ thế âm thầm theo dõi em...
Hôm nay, lúc tôi đang viết những dòng này, là ngày thứ 4 mà tôi vẫn đang đợi em hồi âm, tôi vẫn mong là em sẽ nhắn là muốn gặp tôi,....Nhưng sau những gì em nói, những gì em thể hiện, thì tôi đã không dám nghĩ tới điều đó.
Em ak, nếu em có đọc được những dòng này, thì chắc em sẽ hiểu được khoảng thời gian 3 ngày ngắn ngủi được gặp và bên em, anh đã hạnh phúc và sung sướng nhường nào. Anh đã có rất nhiều điều muốn nói, muốn chia sẻ với em, nhưng anh biết với mối quan hệ này thì chẳng được dài lâu, em cũng là người mà biết bao nhiêu người đàn ông mơ ước. Anh muốn nói với em: Anh cám ơn em, anh sẽ không bao giờ quên được em, anh mong em sẽ tìm được hạnh phúc, nếu được anh xin được làm bạn với em, một người bạn thật sự, đúng nghĩa để có thể nhìn thấy em, nói chuyện với em suốt quãng thời gian còn lại.
HCM, ngày 21/04/2020 - EM






Đọc xong thấy tội Bro quá, hy vọng e ấy hiểu dc tình cảm của bro, chúc bro sớm gặp lại em ấy
