Chào các tml, có thể những gì tao viết dưới đây có nhiều người sẽ nói là chém gió, nhiều đứa nói là hư cấu, rồi đại loại kiểu vậy. Tao chỉ muốn chia sẻ và để lại 1 câu chuyện mà tao nhớ, tao ko muốn quên cho mấy tml cùng nghe. Có tin hay ko thì tùy nhé.
Vì đã nhiều lần tao dại khờ đăng lên đây để rồi bị đâm sau lưng, bị mất các em rau, fwb. Thôi thì từ nay ít đăng lại, giữ cho riêng mình và chỉ chia sẻ cảm xúc với mấy tml thôi.
Chuyện cũng bắt đầu từ Tinder, match được với em rồi thì nói chuyện, em khá nhẹ nhàng ko có để hình ảnh trên tinder, tao nói em cho zalo để dễ nói chuyện em cho luôn và cho cả số điện thoại của em nữa. Mình cũng chỉ nghĩ bình thường và ko quá hy vọng nhiều về em, bởi thường trên mạng có mấy ai là thật, có mấy ai mà hình ảnh ko ảo đâu.
Qua zalo hy vọng được thấy em trông như nào để biết mà tiến triển tiếp, nhưng cũng ko có gì trong album. Nhưng bù lại, em cũng hỏi ngay là anh tìm FWB như nào (stt trên tinder tao có để). Tao và em nói chuyện kỹ hơn về vụ này, nhưng lời lẽ 2 bên đều lịch sự và thành thật.
Em có nói, em ko phải nhu cầu cao, cũng chẳng phải cần tiền, mà chỉ vì em đang buồn nên có thể buông thả 1 chút. Oke, xin em cái hẹn đi cf thôi, em hẹn hôm sau gặp mặt. Cảm giác nói chuyện với em thật sự khác, như là đã thân quen rồi, rất thoải mái.
Ngày hôm sau qua đón em, mà lượn 1/2 thành phố ko có quán nào mở cửa để vào, giữa trưa nắng mà mình cũng đã nói là chỉ đi cf chứ chưa đi chuyện kia, vì em cũng chưa sẵn sàng. ngồi trên xe mà nghe mùi hương thơm của em nhẹ nhàng và cuốn hút, em mặc chiếc váy màu vàng, quàng khăn để che nắng, để lộ ra những chỗ da rất trắng. Cho dù bịt khẩu trang che mất 1/2 khuôn mặt nhưng 1 nửa còn lại cũng đủ để thấy em rất xinh, trắng và ko có mụn.
Lúc đó chỉ có siêu thị mở cửa, ok vào đây cũng được, vào đến siêu thị em có tháo khẩu trang ra thì thật sự, ko tin được vào mắt mình, em rất xinh và duyên, nụ cười nhẹ nhàng, quyến rũ, mặt trắng mà ko tì vết, ko mụn.Ước chừng em cao 1m58 và nặng 46 kg. Đến đây thì chỉ muốn đi ks với em thôi chứ chả muốn ngồi trong siêu thị nữa. Em hay cười nhưng ko dám nhìn mình vì ngại, mình ngồi cạnh em nên thỉnh thoảng mới quay ra để nhìn được hết khuôn mặt của em, khuôn mặt mà làm anh tương tư và ấn tượng.
Phi vào siêu thị Coop ngồi cho mát và nói chuyện, cũng nói chuyện với em được khoảng 1 tiếng thì đưa em về để em nghỉ ngơi và làm việc ở nhà, trong lòng vẫn còn lưu luyến. Coi như là mình chưa có duyên với em, những vẫn nuôi hy vọng. Thấy em hiền lành, và biết em đang có chuyện buồn, hỏi thì em cũng chưa nói vì em còn lạ mình, nên cũng ko gắng hỏi thêm nhiều, chỉ là chia sẻ với em nhưng điều bâng khuâng. Lúc đó anh chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ muốn thấy em cười hoài.
Về đến công ty ngồi nhắn cám ơn em, hy vọng có thể gặp lại em trong thời gian sớm nhất. Em nói thấy mình chân thật, có thể tin tưởng được....1 lúc sau em nhắn Anh có muốn chuyện kia luôn ko? Còn gì nữa, vừa nhận được tin trúng Vietlot đây mà, oke em nhé, anh qua liền. Phải đi hết nửa bình xăng mới tìm được 1 khách sạn mở cửa, mừng rỡ nhắn tin cho em và nằm đợi, trong lòng thấy bồn chồn như lúc vào phòng thi đại học. Ngồi đếm từng giây, từng phút.
Em nói anh cứ thuê phòng rồi nhắn tin em tới, đừng qua nhà đón vì sợ nhiều người thấy sẽ ko hay, em sẽ tự qua. Nằm đợi em mà thời gian như chậm lại, dài đằng đẵng mà cũng hên là còn có KS mở cửa chứ ko thì cũng toang.
Và rồi cốc cốc cốc.........
(Tu bi con ti niu...)
Vì đã nhiều lần tao dại khờ đăng lên đây để rồi bị đâm sau lưng, bị mất các em rau, fwb. Thôi thì từ nay ít đăng lại, giữ cho riêng mình và chỉ chia sẻ cảm xúc với mấy tml thôi.
Chuyện cũng bắt đầu từ Tinder, match được với em rồi thì nói chuyện, em khá nhẹ nhàng ko có để hình ảnh trên tinder, tao nói em cho zalo để dễ nói chuyện em cho luôn và cho cả số điện thoại của em nữa. Mình cũng chỉ nghĩ bình thường và ko quá hy vọng nhiều về em, bởi thường trên mạng có mấy ai là thật, có mấy ai mà hình ảnh ko ảo đâu.
Qua zalo hy vọng được thấy em trông như nào để biết mà tiến triển tiếp, nhưng cũng ko có gì trong album. Nhưng bù lại, em cũng hỏi ngay là anh tìm FWB như nào (stt trên tinder tao có để). Tao và em nói chuyện kỹ hơn về vụ này, nhưng lời lẽ 2 bên đều lịch sự và thành thật.
Em có nói, em ko phải nhu cầu cao, cũng chẳng phải cần tiền, mà chỉ vì em đang buồn nên có thể buông thả 1 chút. Oke, xin em cái hẹn đi cf thôi, em hẹn hôm sau gặp mặt. Cảm giác nói chuyện với em thật sự khác, như là đã thân quen rồi, rất thoải mái.
Ngày hôm sau qua đón em, mà lượn 1/2 thành phố ko có quán nào mở cửa để vào, giữa trưa nắng mà mình cũng đã nói là chỉ đi cf chứ chưa đi chuyện kia, vì em cũng chưa sẵn sàng. ngồi trên xe mà nghe mùi hương thơm của em nhẹ nhàng và cuốn hút, em mặc chiếc váy màu vàng, quàng khăn để che nắng, để lộ ra những chỗ da rất trắng. Cho dù bịt khẩu trang che mất 1/2 khuôn mặt nhưng 1 nửa còn lại cũng đủ để thấy em rất xinh, trắng và ko có mụn.
Lúc đó chỉ có siêu thị mở cửa, ok vào đây cũng được, vào đến siêu thị em có tháo khẩu trang ra thì thật sự, ko tin được vào mắt mình, em rất xinh và duyên, nụ cười nhẹ nhàng, quyến rũ, mặt trắng mà ko tì vết, ko mụn.Ước chừng em cao 1m58 và nặng 46 kg. Đến đây thì chỉ muốn đi ks với em thôi chứ chả muốn ngồi trong siêu thị nữa. Em hay cười nhưng ko dám nhìn mình vì ngại, mình ngồi cạnh em nên thỉnh thoảng mới quay ra để nhìn được hết khuôn mặt của em, khuôn mặt mà làm anh tương tư và ấn tượng.
Phi vào siêu thị Coop ngồi cho mát và nói chuyện, cũng nói chuyện với em được khoảng 1 tiếng thì đưa em về để em nghỉ ngơi và làm việc ở nhà, trong lòng vẫn còn lưu luyến. Coi như là mình chưa có duyên với em, những vẫn nuôi hy vọng. Thấy em hiền lành, và biết em đang có chuyện buồn, hỏi thì em cũng chưa nói vì em còn lạ mình, nên cũng ko gắng hỏi thêm nhiều, chỉ là chia sẻ với em nhưng điều bâng khuâng. Lúc đó anh chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ muốn thấy em cười hoài.
Về đến công ty ngồi nhắn cám ơn em, hy vọng có thể gặp lại em trong thời gian sớm nhất. Em nói thấy mình chân thật, có thể tin tưởng được....1 lúc sau em nhắn Anh có muốn chuyện kia luôn ko? Còn gì nữa, vừa nhận được tin trúng Vietlot đây mà, oke em nhé, anh qua liền. Phải đi hết nửa bình xăng mới tìm được 1 khách sạn mở cửa, mừng rỡ nhắn tin cho em và nằm đợi, trong lòng thấy bồn chồn như lúc vào phòng thi đại học. Ngồi đếm từng giây, từng phút.
Em nói anh cứ thuê phòng rồi nhắn tin em tới, đừng qua nhà đón vì sợ nhiều người thấy sẽ ko hay, em sẽ tự qua. Nằm đợi em mà thời gian như chậm lại, dài đằng đẵng mà cũng hên là còn có KS mở cửa chứ ko thì cũng toang.
Và rồi cốc cốc cốc.........
(Tu bi con ti niu...)









