I.Lời Kêu Của Dạ Dày
Giữa tiếng súng nổ đì đùng và tiếng vó ngựa dồn dập, khói thuốc súng mù mịt che khuất bầu trời lục địa phương Đông. Đế Quốc Varnholt, một liên minh các quốc gia tham lam và tàn độc, đã tràn vào lãnh thổ, những nòng súng trường lấp lánh ánh thép và mũi tên từ cung vẫn còn bay như mưa, quyết chiếm đoạt tài nguyên trù phú của vùng đất này. Đất rung chuyển dưới bước chân quân đoàn, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và máu. Trong cơn hỗn loạn ấy, một cô gái lê bước, dáng vẻ kiệt quệ, đôi chân run rẩy, đôi vai gầy guộc trĩu xuống như không còn sức sống. Mái tóc rối bù dính bết mồ hôi và bụi đất, đôi mắt đờ đẫn, mí mắt sụp xuống vì kiệt sức. Một tiếng ùng ục vang lên từ bụng cô, dạ dày réo lên dữ dội như gào thét đòi ăn giữa cơn đói khát. Viên đạn sượt qua tai, tiếng nổ làm màng nhĩ cô rung lên đau đớn, nhưng cô vẫn lảo đảo bước tiếp, thân hình nghiêng ngả như sắp đổ.
Bỗng cô khựng lại, đôi chân gần như khuỵu xuống. Trước mặt, một con gấu xám khổng lồ gầm vang, móng vuốt sắc nhọn xé toạc những binh lính của Đế Quốc Varnholt. Máu bắn tung tóe, tiếng hét kinh hoàng hòa lẫn vào tiếng súng nổ. Đôi mắt con gấu ánh lên sự tàn nhẫn, nhưng khi chạm phải ánh nhìn vô hồn của cô gái, nó dừng lại, bất động. Nó nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thăm dò, như thể đang cố đọc lấy tâm hồn tàn tạ của cô. Không tấn công. Không gầm gừ. Thay vào đó, con gấu chậm rãi bước tới, ngậm trong miệng cái đầu đứt lìa của một tên chỉ huy mặc quân phục, đặt xuống trước mặt cô, như muốn đáp lại tiếng réo đói khát từ bụng cô.
Cô gái sững sờ, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu gối. Nước mắt trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phi lý của khoảnh khắc này. Giữa lằn ranh sinh tử, một con thú hoang dã lại tỏ ra… quan tâm? Cô khóc đến khi kiệt sức, ngã xuống đất, ý thức chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh dậy lần đầu, cô cảm nhận được một thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy mình. Lông lá, dày, thoang thoảng mùi đất trời. Cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, cơ thể rã rời vì đói và đau. Vết thương từ viên đạn ghim vào chân và dấu dây trói cọ xát rát da khiến cô không thể cử động. Cô thiếp đi lần nữa.
Lần thứ hai tỉnh dậy, dạ dày cô lại réo lên, như muốn xé toạc cơ thể. Một thứ gì đó tanh tưởi, mềm nhũn được đặt vào tay cô. Cô không nhìn được, chỉ biết cắn, nhai, nuốt. Mùi vị kinh khủng, lẫn cả vài con ruồi vướng vào răng. Cô nhăn mặt, nhưng vẫn ăn, vì đói. Mí mắt sưng húp vì khóc và những đêm dài không ngủ không cho phép cô nhìn rõ. Cô lại chìm vào giấc ngủ, kiệt sức.
Lần thứ ba, cô tỉnh dậy trên một thứ gì đó rậm rạp, đang chuyển động. Cô mơ hồ nhận ra mình đang được cõng đi đâu đó. Chân cô đau nhức vì vết đạn và dấu dây trói, không thể động đậy. Cô chỉ có thể nằm yên, cảm nhận hơi thở mạnh mẽ của con thú bên dưới. Nó đang đưa cô đi, nhưng đi đâu? Cô không biết, và cũng chẳng còn sức để hỏi nó.
Đến lần thứ năm, tiếng suối chảy róc rách đánh thức cô. Cổ họng khô khốc, cô mò mẫm theo thính giác, bò tới dòng nước. Cô vục mặt xuống, uống lấy uống để, nước mát lạnh tràn vào cơ thể như hồi sinh cô. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô thực sự tỉnh táo. Cô mở mắt, ngỡ ngàng trước khung cảnh hùng vĩ: một ngọn núi sừng sững phía xa, rừng cây hoang sơ trải dài, và những con thú – nai, thỏ, chim – đang di chuyển bình yên quanh cô. Không còn tiếng súng nổ, không còn mùi máu. Chỉ có thiên nhiên, và cô, sống sót.
Con gấu xám nằm lặng lẽ bên dòng suối, đôi mắt không còn tàn nhẫn mà dịu dàng, như thể đang canh gác cho cô. Cô nhìn nó, trái tim khẽ rung lên. Không lời, nhưng giữa họ dường như đã hình thành một sợi dây vô hình, gắn kết bởi sự sống và cái chết, bởi chiến tranh và lòng trắc ẩn.
Giữa tiếng súng nổ đì đùng và tiếng vó ngựa dồn dập, khói thuốc súng mù mịt che khuất bầu trời lục địa phương Đông. Đế Quốc Varnholt, một liên minh các quốc gia tham lam và tàn độc, đã tràn vào lãnh thổ, những nòng súng trường lấp lánh ánh thép và mũi tên từ cung vẫn còn bay như mưa, quyết chiếm đoạt tài nguyên trù phú của vùng đất này. Đất rung chuyển dưới bước chân quân đoàn, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và máu. Trong cơn hỗn loạn ấy, một cô gái lê bước, dáng vẻ kiệt quệ, đôi chân run rẩy, đôi vai gầy guộc trĩu xuống như không còn sức sống. Mái tóc rối bù dính bết mồ hôi và bụi đất, đôi mắt đờ đẫn, mí mắt sụp xuống vì kiệt sức. Một tiếng ùng ục vang lên từ bụng cô, dạ dày réo lên dữ dội như gào thét đòi ăn giữa cơn đói khát. Viên đạn sượt qua tai, tiếng nổ làm màng nhĩ cô rung lên đau đớn, nhưng cô vẫn lảo đảo bước tiếp, thân hình nghiêng ngả như sắp đổ.
Bỗng cô khựng lại, đôi chân gần như khuỵu xuống. Trước mặt, một con gấu xám khổng lồ gầm vang, móng vuốt sắc nhọn xé toạc những binh lính của Đế Quốc Varnholt. Máu bắn tung tóe, tiếng hét kinh hoàng hòa lẫn vào tiếng súng nổ. Đôi mắt con gấu ánh lên sự tàn nhẫn, nhưng khi chạm phải ánh nhìn vô hồn của cô gái, nó dừng lại, bất động. Nó nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thăm dò, như thể đang cố đọc lấy tâm hồn tàn tạ của cô. Không tấn công. Không gầm gừ. Thay vào đó, con gấu chậm rãi bước tới, ngậm trong miệng cái đầu đứt lìa của một tên chỉ huy mặc quân phục, đặt xuống trước mặt cô, như muốn đáp lại tiếng réo đói khát từ bụng cô.
Cô gái sững sờ, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu gối. Nước mắt trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phi lý của khoảnh khắc này. Giữa lằn ranh sinh tử, một con thú hoang dã lại tỏ ra… quan tâm? Cô khóc đến khi kiệt sức, ngã xuống đất, ý thức chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh dậy lần đầu, cô cảm nhận được một thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy mình. Lông lá, dày, thoang thoảng mùi đất trời. Cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, cơ thể rã rời vì đói và đau. Vết thương từ viên đạn ghim vào chân và dấu dây trói cọ xát rát da khiến cô không thể cử động. Cô thiếp đi lần nữa.
Lần thứ hai tỉnh dậy, dạ dày cô lại réo lên, như muốn xé toạc cơ thể. Một thứ gì đó tanh tưởi, mềm nhũn được đặt vào tay cô. Cô không nhìn được, chỉ biết cắn, nhai, nuốt. Mùi vị kinh khủng, lẫn cả vài con ruồi vướng vào răng. Cô nhăn mặt, nhưng vẫn ăn, vì đói. Mí mắt sưng húp vì khóc và những đêm dài không ngủ không cho phép cô nhìn rõ. Cô lại chìm vào giấc ngủ, kiệt sức.
Lần thứ ba, cô tỉnh dậy trên một thứ gì đó rậm rạp, đang chuyển động. Cô mơ hồ nhận ra mình đang được cõng đi đâu đó. Chân cô đau nhức vì vết đạn và dấu dây trói, không thể động đậy. Cô chỉ có thể nằm yên, cảm nhận hơi thở mạnh mẽ của con thú bên dưới. Nó đang đưa cô đi, nhưng đi đâu? Cô không biết, và cũng chẳng còn sức để hỏi nó.
Đến lần thứ năm, tiếng suối chảy róc rách đánh thức cô. Cổ họng khô khốc, cô mò mẫm theo thính giác, bò tới dòng nước. Cô vục mặt xuống, uống lấy uống để, nước mát lạnh tràn vào cơ thể như hồi sinh cô. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô thực sự tỉnh táo. Cô mở mắt, ngỡ ngàng trước khung cảnh hùng vĩ: một ngọn núi sừng sững phía xa, rừng cây hoang sơ trải dài, và những con thú – nai, thỏ, chim – đang di chuyển bình yên quanh cô. Không còn tiếng súng nổ, không còn mùi máu. Chỉ có thiên nhiên, và cô, sống sót.
Con gấu xám nằm lặng lẽ bên dòng suối, đôi mắt không còn tàn nhẫn mà dịu dàng, như thể đang canh gác cho cô. Cô nhìn nó, trái tim khẽ rung lên. Không lời, nhưng giữa họ dường như đã hình thành một sợi dây vô hình, gắn kết bởi sự sống và cái chết, bởi chiến tranh và lòng trắc ẩn.



