Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Dưới bóng Ám

Lượt xem: 1985

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
I.Lời Kêu Của Dạ Dày

Giữa tiếng súng nổ đì đùng và tiếng vó ngựa dồn dập, khói thuốc súng mù mịt che khuất bầu trời lục địa phương Đông. Đế Quốc Varnholt, một liên minh các quốc gia tham lam và tàn độc, đã tràn vào lãnh thổ, những nòng súng trường lấp lánh ánh thép và mũi tên từ cung vẫn còn bay như mưa, quyết chiếm đoạt tài nguyên trù phú của vùng đất này. Đất rung chuyển dưới bước chân quân đoàn, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và máu. Trong cơn hỗn loạn ấy, một cô gái lê bước, dáng vẻ kiệt quệ, đôi chân run rẩy, đôi vai gầy guộc trĩu xuống như không còn sức sống. Mái tóc rối bù dính bết mồ hôi và bụi đất, đôi mắt đờ đẫn, mí mắt sụp xuống vì kiệt sức. Một tiếng ùng ục vang lên từ bụng cô, dạ dày réo lên dữ dội như gào thét đòi ăn giữa cơn đói khát. Viên đạn sượt qua tai, tiếng nổ làm màng nhĩ cô rung lên đau đớn, nhưng cô vẫn lảo đảo bước tiếp, thân hình nghiêng ngả như sắp đổ.
Bỗng cô khựng lại, đôi chân gần như khuỵu xuống. Trước mặt, một con gấu xám khổng lồ gầm vang, móng vuốt sắc nhọn xé toạc những binh lính của Đế Quốc Varnholt. Máu bắn tung tóe, tiếng hét kinh hoàng hòa lẫn vào tiếng súng nổ. Đôi mắt con gấu ánh lên sự tàn nhẫn, nhưng khi chạm phải ánh nhìn vô hồn của cô gái, nó dừng lại, bất động. Nó nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thăm dò, như thể đang cố đọc lấy tâm hồn tàn tạ của cô. Không tấn công. Không gầm gừ. Thay vào đó, con gấu chậm rãi bước tới, ngậm trong miệng cái đầu đứt lìa của một tên chỉ huy mặc quân phục, đặt xuống trước mặt cô, như muốn đáp lại tiếng réo đói khát từ bụng cô.
Cô gái sững sờ, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu gối. Nước mắt trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phi lý của khoảnh khắc này. Giữa lằn ranh sinh tử, một con thú hoang dã lại tỏ ra… quan tâm? Cô khóc đến khi kiệt sức, ngã xuống đất, ý thức chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh dậy lần đầu, cô cảm nhận được một thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy mình. Lông lá, dày, thoang thoảng mùi đất trời. Cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, cơ thể rã rời vì đói và đau. Vết thương từ viên đạn ghim vào chân và dấu dây trói cọ xát rát da khiến cô không thể cử động. Cô thiếp đi lần nữa.
Lần thứ hai tỉnh dậy, dạ dày cô lại réo lên, như muốn xé toạc cơ thể. Một thứ gì đó tanh tưởi, mềm nhũn được đặt vào tay cô. Cô không nhìn được, chỉ biết cắn, nhai, nuốt. Mùi vị kinh khủng, lẫn cả vài con ruồi vướng vào răng. Cô nhăn mặt, nhưng vẫn ăn, vì đói. Mí mắt sưng húp vì khóc và những đêm dài không ngủ không cho phép cô nhìn rõ. Cô lại chìm vào giấc ngủ, kiệt sức.
Lần thứ ba, cô tỉnh dậy trên một thứ gì đó rậm rạp, đang chuyển động. Cô mơ hồ nhận ra mình đang được cõng đi đâu đó. Chân cô đau nhức vì vết đạn và dấu dây trói, không thể động đậy. Cô chỉ có thể nằm yên, cảm nhận hơi thở mạnh mẽ của con thú bên dưới. Nó đang đưa cô đi, nhưng đi đâu? Cô không biết, và cũng chẳng còn sức để hỏi nó.
Đến lần thứ năm, tiếng suối chảy róc rách đánh thức cô. Cổ họng khô khốc, cô mò mẫm theo thính giác, bò tới dòng nước. Cô vục mặt xuống, uống lấy uống để, nước mát lạnh tràn vào cơ thể như hồi sinh cô. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô thực sự tỉnh táo. Cô mở mắt, ngỡ ngàng trước khung cảnh hùng vĩ: một ngọn núi sừng sững phía xa, rừng cây hoang sơ trải dài, và những con thú – nai, thỏ, chim – đang di chuyển bình yên quanh cô. Không còn tiếng súng nổ, không còn mùi máu. Chỉ có thiên nhiên, và cô, sống sót.
Con gấu xám nằm lặng lẽ bên dòng suối, đôi mắt không còn tàn nhẫn mà dịu dàng, như thể đang canh gác cho cô. Cô nhìn nó, trái tim khẽ rung lên. Không lời, nhưng giữa họ dường như đã hình thành một sợi dây vô hình, gắn kết bởi sự sống và cái chết, bởi chiến tranh và lòng trắc ẩn.
 

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
II.Đồ Ngốc Bên Bờ Suối

Dưới ánh trăng bàng bạc chiếu xuống dòng suối, tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn với tiếng gió thổi qua rừng. Đột nhiên, con gấu xám ngẩng đầu, phát ra một tiếng gầm vang dội, rung chuyển cả không gian. Nai hoảng loạn chạy tán loạn, chim chóc vỗ cánh bay mất, muông thú trong rừng như bị xua đuổi bởi sức mạnh của tiếng gầm. Cô gái giật mình, quay lại, tim đập thình thịch khi thấy con gấu lao thẳng về phía mình, đôi mắt sáng rực trong bóng tối. Thân hình kiệt quệ của cô run lên, đôi chân mềm nhũn như muốn khuỵu. Một ý nghĩ lạnh lẽo lướt qua đầu cô: “Hóa ra nó chỉ xem mình là đồ ăn vặt sau cùng, hay chỉ là bữa xế nhỏ.” Đôi mắt cô nhắm chặt, chờ đợi hàm răng sắc nhọn xé toạc cơ thể.

Nhưng không có đau đớn nào đến. Thay vào đó, một tiếng ùm vang lên, nước bắn tung tóe. Cô gái tò mò hé mắt, tim vẫn đập loạn xạ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Con gấu không tấn công cô. Nó lao xuống dòng suối, thân hình khổng lồ làm nước sóng sánh. Năm giây trôi qua, một tiếng đùng dữ dội vang lên, mặt nước vỡ tan. Con gấu trồi lên, hất mạnh cô gái lên bờ bằng cú đẩy đầy sức mạnh, khiến cô ngã lăn trên cỏ ẩm. Cô ngạc nhiên, mắt mở to, rồi bàng hoàng nhận ra: con gấu đang vật lộn với một con trăn khổng lồ, thân dài gần 9 mét, lấp lánh vảy xanh dưới ánh trăng.
Trận chiến dưới nước diễn ra dữ dội. Con trăn quấn chặt lấy con gấu, thân hình uốn éo như dây thép, siết mạnh khiến nước bắn tung tóe. Con gấu gầm lên, móng vuốt sắc nhọn cào cấu, xé toạc lớp vảy cứng. Nước suối đỏ dần bởi máu, tiếng gầm xen lẫn tiếng rít của con trăn tạo nên một bản hòa ca chết chóc. Con gấu ngoạm mạnh vào cổ con trăn, lắc đầu dữ dội, nước văng khắp nơi như cơn bão nhỏ. Cuối cùng, con trăn buông lỏng, thân hình dài ngoằng chìm dần xuống đáy suối, bất động.
Con gấu lê mình lên bờ, lông ướt sũng, máu rỉ từ những vết thương trên vai và ngực. Nó quay lại nhìn cô gái, ánh mắt không còn tàn nhẫn mà dịu dàng, như muốn nói: “Không sao rồi.” Cô gái, lần này không còn sợ hãi, run rẩy đứng dậy. Cô lê bước đến gần, bàn tay gầy guộc chạm nhẹ vào vết thương rớm máu trên vai con gấu. “Cảm ơn,” cô thì thầm, nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má bẩn thỉu. Không phải vì đau, mà vì sự hy sinh kỳ lạ của con thú này.
Con gấu khẽ nghiêng đầu, nhìn cô. Rồi, như thể hiểu được tiếng dạ dày cô lại réo lên, nó vung móng vuốt, táp nhanh một con cá chép lớn lấp lánh vảy bạc từ dòng suối. Nó ngậm cá, đặt trước mặt cô, ánh mắt như thúc giục: “Ăn đi.” Cô gái bật cười qua làn nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Đồ ngốc.” Cô lau vội nước mắt, nắm lấy con cá còn giãy đành đạch, rồi cùng con gấu bước lên bờ, dưới ánh trăng sáng rực như chứng nhân cho sợi dây kỳ diệu giữa họ.
 

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
III.Máu Và Lời Mắng Háu Ăn

Ngày XX tháng YY, năm XX, 3 tháng sau cuộc gặp định mệnh bên dòng suối, khu rừng phương Đông chìm trong tĩnh lặng đáng sợ. Một nhóm lính Đế Quốc Varnholt, khoảng hai chục tên, di chuyển nhẹ nhàng qua những tán cây rậm rạp, bước chân khẽ khàng như sợ đánh động điều gì. Ánh mắt chúng dè dặt, lưỡi kiếm và nòng súng trường lấp ló trong bóng tối. Một tên đàn em, mồ hôi lấm tấm, thì thào với tên chỉ huy: “Sao phải đi đường này, thưa ngài?” Tên chỉ huy, mặt sẹo đỏ lựng, quắc mắt ra hiệu im lặng. “Hỏi nhỏ thôi, đồ ngu!” hắn gằn giọng. “Đây là tuyến đường ngắn nhất đến rìa mặt trận phương Đông. Nếu đi trong lặng lẽ, ta có thể phục kích chúng bất ngờ, cắt đứt tuyến liên lạc. Đừng để lộ vị trí!” Tên đàn em gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng, liếc nhìn những bóng cây đung đưa. Cả nhóm tiếp tục lặng lẽ, chỉ nghe tiếng lá xào xạc dưới chân và tiếng thở gấp gáp. Chúng dừng lại bên một khoảng trống, dựng lều tạm, đốt lửa nhỏ. Một tên lính trẻ, giọng run run, hỏi: “Ngài nghĩ bọn phương Đông có biết ta đang đến không?” Tên chỉ huy cười khẩy: “Biết thì đã chết rồi.” Một tên khác, đang lau súng, chen vào: “Cứ đi nhanh, xong việc sớm, ta còn được thưởng thức gái xứ Á với uống rượu thưởng kkk!” Cả nhóm cười khẽ, nhưng không khí vẫn nặng nề, như thể khu rừng đang rình rập.
Bên đống lửa, vài tên lính bắt đầu bàn tán về cái chết của chỉ huy cứ điểm 4, người đã bị giết ba tháng trước. “Tao nghe nói hắn chết thảm lắm,” một tên râu rậm thì thầm, mắt láo liên. “Đầu bị xé toạc không nguyên vẹn, máu phun như suối, ruột lòi cả ra ngoài! Người ta bảo hắn gặp một con quái vật, to gấp đôi con gấu thường!” Tên lính trẻ rùng mình, tay siết chặt súng: “Quái vật? Thật sao? Tao nghe đồn là thú rừng nổi điên vì chiến tranh!” Một tên khác, mặt đầy mụn, nhếch mép: “Mấy lão già cứ thêu dệt. Tao cá là bọn phương Đông chặt đầu hắn, chứ quái vật gì!” Tên chỉ huy, đang nhai một mẩu bánh mì khô, gắt lên: “Im mồm hết đi! Làm gì có quái vật! Hắn chết vì bất cẩn, thế thôi. Tụi bay lo mà nghỉ đi, sáng còn hành quân!” Nhưng giọng hắn cũng thoáng run, như thể chính hắn không tin lời mình. Một tên lính khác, đang mài dao, lẩm bẩm: “Tao nghe người sống sót kể, con thú đó có mắt đỏ rực, gầm một tiếng là cả rừng run!” Tên mặt mụn cười khùng khục: “Mày tin à? Tao thà tin con chó biết nói tiếng người còn hơn!” Cả nhóm cười phá lên, nhưng ánh mắt vẫn liếc vào bóng tối.
Đột nhiên, vài tên lính đang ngồi nhấm nháp nho rừng, uống nước từ bi đông, bỗng ôm ngực, lăn đùng ra đất. Miệng chúng sùi bọt trắng, mắt đổ máu đỏ lòm, cơ thể co giật dữ dội trước khi bất động. Cả nhóm hoảng loạn, súng chĩa tứ phía. “Độc! Nho có độc!” một tên hét lên. Đúng lúc đó, từ bóng tối, cô gái hiện ra, dáng vẻ nay đã bớt gầy gò so với khi nào nhưng ánh mắt sắc lạnh. Cô giơ tay ra hiệu, và một tiếng gầm kinh hoàng vang lên. Con gấu xám khổng lồ chui ra từ bụi rậm, móng vuốt lấp lánh dưới ánh lửa. Đám lính gào thét tuyệt vọng, tiếng súng nổ đì đùng, nhưng viên đạn chỉ làm con gấu thêm điên cuồng. Nó lao vào, móng vuốt xé toạc ngực một tên, máu phun như mưa. “Chạy! Chạy đi!” một tên lính hét, nhưng chân vấp rễ cây, bị con gấu đè xuống, đầu vỡ toang dưới cú tát. Tiếng xương gãy răng rắc hòa lẫn tiếng kêu cứu thảm thiết. Một tên bắn súng trường, viên đạn sượt qua vai con gấu, nhưng nó ngoạm lấy cổ hắn, máu loang đỏ cả đất. Từng tên một ngã xuống, tiếng bỏ chạy hoảng loạn dần im bặt, chỉ còn tiếng gầm của con gấu và tiếng thở hổn hển của cô gái. Trong vài phút, cả nhóm lính đã thành xác chết rải rác trên nền rừng.
Cô gái, đứng giữa bãi chiến trường đẫm máu, kiểm tra từng thi thể, xác nhận không còn ai sống sót. Cô quay sang con gấu, định bảo nó dọn dẹp, nhưng sững sờ khi thấy nó đang mút đầu tên chỉ huy mặt sẹo, rồi rắc—bứt luôn phần đầu ra khỏi cổ. Máu phun thành vòi, đôi mắt tên chỉ huy vẫn mở to, đờ đẫn. “Đồ háu ăn!” cô gái gắt, giọng run lên vì tức giận xen lẫn bất lực. Cô lườm con gấu, nhưng ánh mắt nó vô tội, như thể chỉ làm điều hiển nhiên. Trong ba tháng qua, cô và con gấu đã trở thành một cặp kỳ lạ, gắn bó qua những ngày chạy trốn và chiến đấu. Cô học cách hiểu tiếng gầm của nó—khi nào là cảnh báo, khi nào là an ủi. Nó luôn ở bên, canh chừng cô ngủ, tha thức ăn dù đôi khi là những thứ tanh tưởi cô không nuốt nổi. Cô từng giận nó vì thói háu ăn, như lần nó ngậm cả con nai còn sống về, nhưng dần dà, cô thấy thương sự vụng về của nó. Nó không chỉ là thú, mà như một người bạn, một người bảo vệ, dù đôi khi cô vẫn lườm nó và gọi “đồ ngốc” khi nó làm quá.
Cô gái và con gấu thu nhặt vũ khí, súng trường, dao găm, và vài bi đông còn dùng được từ đám lính. Họ kéo xác chết đến một huyệt mộ đã đào sẵn, ném từng thi thể xuống hố đất ẩm ướt. Xa xa, những ngôi mộ khác, to hơn, mới được san lấp, lặng lẽ nằm dưới bóng cây, như chứng nhân cho những trận chiến trước. Xong việc, cô gái dẫn con gấu đến dòng sông gần đó. Dưới ánh trăng, cô cởi bỏ bộ quần áo rách nát, để lộ cơ thể đã có chút da thịt nhưng đầy sẹo và vết bầm tím từ những ngày khốn khó, nhưng tất cả những điều đó không làm nét đẹp của người con gái trưởng thành như cô xấu đi mà nó còn làm nổi bật "tử thi" của cô hơn, cặp vú sừng trâu nhọn nhọn, chĩa ra 2 bên, eo thon gọn, bờ mông quyến rũ, nước da trắng như trứng gà, ở phía dưới là cái lồn đã không được cạo tỉa từ lâu, đám lông đó đã che đi cái vùng kín của cô, nhưng cho dù có che đi thì với cái mu cao cứ ẩn hiện cũng khiến ai mới nhìn lần đầu đều chết đứng tại chỗ. Cô bước xuống dòng nước lạnh buốt, tóc dài buông xõa, dính chặt vào lưng. Nước sông trong veo ôm lấy làn da cô, rửa trôi bụi đất và máu khô. Cô ngâm mình, đôi tay khẽ chà xát, cảm nhận sự sống trở lại trong từng hơi thở. Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, làm cơ thể cô lấp lánh như một bức tượng sống. Cô khẽ ngân nga một khúc hát, giọng yếu ớt nhưng đầy cảm xúc, như thể đang kể lại những ngày tháng đau thương.
Bỗng một tiếng gầm ầm ỹ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Con gấu, đứng trên bờ, ngẩng đầu gào to, bụng nó réo lên đòi ăn. Cô gái, vẫn trần truồng, tóc ướt dính vào má, lườm nó. “Lại đói nữa hả, đồ ngốc?” Cô thở dài, bước lên bờ, nước chảy ròng ròng trên người. Cô nhặt con cá chép lớn mà con gấu để lại cộng với 1 túi gì đó được bọc lại bằng mùng và áo của những tên lính sáng nay, nhóm lửa và bắt đầu nướng, mùi cá thơm lừng lan tỏa nhưng sen kẽ cũng là cái mùi kì lạ mà đống thịt nướng bên cạnh dành cho con gấu đang toả ra. Con gấu ngồi bên, mắt sáng rực, chờ đợi bữa ăn, trong khi cô gái, không màng đến cơ thể ướt át, vừa nướng cá vừa lẩm bẩm mắng nó, nụ cười thoáng hiện trên môi.
 

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
IV.Ngày Dài Của Gấu Và Người

Ngày XX tháng YY, năm XX, ánh bình minh rực rỡ xuyên qua những tán cây rậm rạp, rải những vệt sáng vàng nhạt lên khu rừng phương Đông. Trong một hang đá nhỏ, được che phủ bởi rêu xanh và dây leo, cô gái tỉnh dậy trên một tấm lót làm từ cỏ khô, lá cây, và vài mảnh vải mà cô đã khéo léo ghép lại. Cơ thể cô, dù vẫn hơi gầy gò, đã rắn rỏi hơn ba tháng trước, nhờ những ngày sống sót trong rừng cùng con gấu xám Bắc Mỹ. Cô mở mắt, mí mắt không còn sưng húp, nhưng vẫn mang những vết sẹo mờ của những ngày kiệt quệ. Một tiếng ngáy khò khè vang lên bên cạnh, con gấu nằm cuộn tròn, bộ lông xám dày rung lên mỗi khi nó thở. Cô mỉm cười, lẩm bẩm: “Đồ lười, dậy đi, trời sáng rồi!”
Cô duỗi người, xương cốt kêu răng rắc, cảm giác cơ thể đau nhức nhưng đầy sức sống. Trong trạng thái khoả thân cô vồ lấy cái áo của lũ lính mà cô cướp được khoác lên mình còn ở dưới thì là 1 mảnh vải khăn đã được cô thêu lên như một cái quần lót, thật trùng hợp làm sao cái khăn này có màu hồng, trông rất nữ tính. Cô lườm con gấu, vẫn đang ngáy, rồi đứng dậy, bước ra khỏi hang. Không khí buổi sớm mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hương lá thông. Cô cầm một cành cây nhỏ, đầu đã được nhai dập để làm bàn chải thô sơ, và một nắm lá bạc hà nhặt từ hôm qua. Quỳ bên dòng suối cách hang vài bước chân, cô chà răng, nước lạnh buốt làm cô rùng mình. Mỗi lần chà, cô nhăn mặt vì vị chát của cành cây, nhưng cảm giác sạch sẽ khiến cô hài lòng. Con gấu, cuối cùng cũng bò ra khỏi hang, lườm cô bằng ánh mắt ngái ngủ, rồi vục mõm xuống suối, uống ừng ực. Nước bắn tung tóe, vài giọt văng lên mặt cô, làm ướt mái tóc rối bù. “Này, đồ ngốc!” cô kêu lên, ném một viên sỏi nhỏ vào nó. Con gấu chỉ khịt mũi, lắc đầu, khiến nước văng thêm khắp nơi. Cô bật cười, giọng trong trẻo vang vọng giữa rừng tĩnh lặng. Khoảnh khắc này, dù giản đơn, lại mang đến sự bình yên mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy giữa lằn ranh sinh tử của chiến tranh.
Bụng cô réo lên, một tiếng ùng ục quen thuộc, nhắc nhở cô về cơn đói. Con gấu nghiêng đầu, như nhận ra tín hiệu, và chậm rãi bước về phía một bụi cây gần hang, nơi hôm qua họ để lại vài quả dại màu đỏ mọng và một con thỏ đã săn được. Cô nhóm lửa, dùng hai viên đá đánh lửa cẩn thận, tia lửa nhỏ tí tách trước khi ngọn lửa bùng lên, xua tan cái lạnh buổi sớm. Cô lột da con thỏ, động tác giờ đã thành thục, dù vẫn nhăn mặt khi máu dính vào tay, mùi tanh thoảng lên. Con gấu, không kiên nhẫn, ngoạm lấy một nắm quả dại, nhai rôm rốp, vài giọt nước đỏ rỉ xuống mõm, làm nó trông như vừa ăn thịt tươi. “Chừa phần tao với, đồ háu ăn!” cô gắt, nhưng ánh mắt dịu dàng, như thể đã quen với thói quen ngốc nghếch của nó. Cô xiên con thỏ qua một cành cây khô, nướng trên lửa, mùi thịt thơm lừng lan tỏa, hòa quyện với khói gỗ. Cô chia đôi phần thịt, ném phần lớn cho con gấu. Nó ngoạm lấy, nhai ngấu nghiến, tiếng xương gãy răng rắc vang lên làm cô nhăn mặt. Cô ăn phần mình, nhấm nháp từng miếng nhỏ, cố không nghĩ đến những ngày đói khát trước đây, khi cô từng nuốt cả những thứ tanh tưởi mà con gấu mang về.
Sau bữa sáng, họ bắt đầu công việc thường nhật: kiểm tra rừng. Cô gái mang theo 1 con dao găm sắc bén lấy từ lính Varnholt + thêm 1 khẩu súng trường dài quá cỡ, lưỡi dao ánh lên dưới nắng như một lời cảnh báo. Con gấu đi trước, mũi đánh hơi liên tục, tai vểnh lên cảnh giác, bộ lông xám lấp ló giữa những tán cây. Họ đi qua những con đường mòn quanh co, kiểm tra dấu vết của thú rừng hoặc dấu chân người. Rừng phương Đông rộng lớn, nhưng không an toàn. Đế Quốc Varnholt vẫn lùng sục khắp nơi, và cô biết không nơi nào là chốn ẩn náu mãi mãi. Cô kiểm tra những cái bẫy tự chế—dây thừng, cành cây, và đá—mà cô và con gấu đã đặt dọc các lối đi. Một cái bẫy có dấu hiệu bị động, dây thừng lỏng ra, nhưng chỉ là một con cáo nhỏ mắc kẹt, đôi mắt tròn xoe hoảng sợ. Cô quỳ xuống, cắt dây, thì thầm: “Mày may mắn đấy, đi đi.” Con cáo lao vụt vào bụi rậm, mất hút. Con gấu gầm nhẹ, như không đồng tình với quyết định thả mồi, nhưng vẫn lững lờ đi theo cô, móng vuốt cào nhẹ mặt đất.
Họ tiếp tục đi sâu vào rừng, qua những lùm cây rậm rạp, nơi ánh nắng chỉ lọt qua từng kẽ lá, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền đất. Cô kiểm tra một vài dấu vết lạ—một cành cây gãy, một mẩu vải nhỏ mắc vào gai—và cau mày. “Có người đi qua đây,” cô lẩm bẩm, tay siết chặt dao. Con gấu khịt mũi, như đồng ý, và dẫn cô đi vòng quanh khu vực, đánh hơi thêm. Không tìm thấy gì bất thường, cô thở phào, vỗ nhẹ vào vai con gấu: “Coi chừng đấy, đồ ngốc. Mày mà để bọn Varnholt bắt được là tao không cứu đâu!” Con gấu hừ một tiếng, như thể chế nhạo lời đe dọa của cô, rồi tiếp tục dẫn đường.
Buổi trưa, họ dừng lại bên một vách đá nhỏ, nơi có thể nhìn xuống thung lũng trải dài phía dưới, nơi những ngọn đồi xanh mướt nối tiếp nhau, xa xa là dãy núi sừng sững mờ trong sương. Cô ngồi xuống, lưng tựa vào con gấu, cảm nhận hơi ấm từ bộ lông dày. Nó nằm im, hơi thở đều đặn, như một ngọn núi sống động. Cô vuốt ve lông nó, ngón tay lùa vào lớp lông xám mềm mại, cảm giác thô ráp nhưng an ủi. “Mày biết không, tao chưa từng nghĩ mình sẽ sống thế này,” cô nói, giọng trầm, mắt nhìn xa xăm. “Chỉ vài tháng trước, tao còn tưởng mình sẽ chết giữa đống xác người.” Con gấu khịt mũi, đầu nghiêng nhẹ, như thể đang lắng nghe. Cô mỉm cười, ngả đầu vào nó, mái tóc dính bết mồ hôi trượt xuống vai. Ba tháng qua, con gấu đã trở thành người bạn duy nhất của cô, một người bảo vệ vụng về nhưng tận tụy. Cô nhớ những lần nó tha về những thứ kinh khủng—thịt sống đầy ruồi, hay cả một con nai còn giãy đành đạch—nhưng cũng nhớ những đêm nó nằm cạnh, che chắn cô khỏi gió lạnh. Cô không còn thấy nó là một con thú, mà là một phần không thể tách rời của cuộc sống hoang dã này.
Buổi chiều, họ bắt đầu hành trình săn bắt, một nghi thức gần như hàng ngày để đảm bảo nguồn thức ăn. Cô gái, với cây dao găm và một cây cung tự chế từ cành cây dẻo và dây thừng, rình rập một con nai đang gặm cỏ gần bìa rừng. Cô di chuyển chậm rãi, chân không gây một tiếng động, hơi thở kìm nén. Con gấu, dù to lớn, di chuyển nhẹ nhàng đáng kinh ngạc, lặng lẽ vòng ra sau con mồi, đôi mắt sáng quắc tập trung. Cô ra hiệu bằng một cái vẫy tay, và con gấu gầm lên, tiếng gầm vang dội làm con nai hoảng loạn, lao thẳng về phía cô. Một mũi tên bay ra từ cây cung, ghim vào đùi con nai, làm nó lảo đảo. Con gấu lập tức lao tới, móng vuốt sắc nhọn kết liễu con mồi bằng một cú tát mạnh, máu loang đỏ trên cỏ. Cô bước tới, kiểm tra con nai, rồi gật đầu với con gấu. “Làm tốt lắm, đồ ngốc,” cô nói, vỗ nhẹ vào mõm nó. Con gấu hừ một tiếng, như khoe khoang, rồi giúp cô kéo con nai về hang. Công việc nặng nhọc, mồ hôi chảy dài trên trán cô, nhưng họ phối hợp ăn ý, như một cặp săn mồi đã quen thuộc với nhau.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm cả khu rừng một màu cam rực rỡ, họ rời hang để đi chơi, một thói quen kỳ lạ mà cô bắt đầu từ vài tuần trước. Cô chạy qua một cánh đồng cỏ rộng, tóc tung bay, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian hoang dã. Con gấu lững lờ chạy theo, thỉnh thoảng húc nhẹ vào lưng cô như trêu đùa. Cô ngã lăn ra cỏ, cười lớn, trong khi con gấu nằm xuống bên cạnh, lăn một vòng làm đất cát bay tứ tung. “Mày nặng như cả ngọn núi!” cô kêu lên, đẩy vai nó nhưng chẳng làm nó nhúc nhích. Nó khịt mũi, liếm nhẹ vào tay, má, môi cô, làm cô bật cười. Họ chơi đùa như trẻ con, đuổi bắt nhau qua cánh đồng, lăn xuống dốc cỏ, quên đi chiến tranh, quên đi máu và chết chóc. Trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình thực sự sống, không còn là một bóng ma kiệt quệ giữa lằn ranh sinh tử.
Khi bóng tối bao trùm, họ leo lên một ngọn đồi nhỏ để ngắm cảnh, một nghi thức yêu thích của cô. Dưới ánh trăng bàng bạc, thung lũng lấp lánh như một bức tranh sống động, những ngọn đồi nhấp nhô hòa quyện với bóng tối. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời, như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm vô tận. Cô gái ngồi xuống, chân co lại, tay ôm gối, cảm nhận gió đêm mát lạnh lùa qua tóc. Con gấu nằm bên, đầu tựa vào chân cô, hơi thở ấm áp phả vào da cô. Cô kể chuyện, dù biết nó chẳng hiểu. “Ngày xưa, tao từng mơ có một ngôi nhà nhỏ, có vườn hoa, có người thân,” cô thì thầm, giọng trầm buồn. “Giờ thì tao chỉ có mày, đồ ngốc.” Con gấu khịt mũi, như đồng ý, và cô mỉm cười, vuốt lông nó, ngón tay lùa vào lớp lông dày, cảm giác thô ráp nhưng an ủi.
Nhưng khi đêm sâu hơn, không khí giữa họ thay đổi. Con gấu bắt đầu trở nên bồn chồn, một điều cô chưa từng thấy. Nó đứng dậy, gầm nhẹ, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối, không còn dịu dàng như thường lệ. Nó đi qua đi lại, móng vuốt cào đất, hơi thở nặng nề hơn. Cô gái cau mày, cảm nhận được sự khác lạ. “Mày sao thế?” cô hỏi, nhưng con gấu không trả lời, chỉ gầm to hơn, thân hình khổng lồ di chuyển gần cô, gần hơn bình thường. Cô nhận ra, qua ánh trăng, đôi mắt nó ánh lên một bản năng nguyên sơ, một sự thôi thúc mạnh mẽ mà cô chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện của dân làng về thú rừng: cơn động dục. Tim cô đập nhanh, không phải vì sợ, mà vì sự bất ngờ. Con gấu không tấn công, nhưng nó đến gần, mũi chạm vào vai cô, hơi thở nóng rực phả lên da cô.
Cô gái hít sâu, cố giữ bình tĩnh. Cô hiểu rằng con gấu không muốn làm hại cô, nhưng bản năng của nó đang trỗi dậy, mạnh mẽ và không kiểm soát. Cô đứng dậy, đặt tay lên đầu nó, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Bình tĩnh, đồ ngốc. Tao ở đây.” Cô dẫn nó ra xa, đến một khoảng trống gần dòng suối, nơi ánh trăng sáng rõ. Cô ngồi xuống, kéo nó nằm bên cạnh, vuốt ve lông nó, cố gắng xoa dịu sự bồn chồn. “Mày không được làm loạn đâu,” cô thì thầm, nửa đùa nửa thật. Con gấu gầm nhẹ, nhưng dần dần nằm im, như bị giọng cô trấn an. Cô tiếp tục vuốt ve, tay lướt dọc lưng nó, cảm nhận cơ bắp căng cứng dần thả lỏng. Cô không sợ, nhưng trái tim cô rung lên trước sự gần gũi này, một sự gắn kết vượt qua ranh giới giữa người và thú. Không có gì vượt quá giới hạn, chỉ là sự an ủi tự nhiên, như hai sinh vật lạc lõng tìm cách xoa dịu nhau trong bóng tối.
Để giúp con gấu giải tỏa, cô dẫn nó xuống dòng suối. “Đi nào, tắm nước lạnh đi, có khi mày tỉnh ra!” cô nói, giọng pha chút trêu chọc. Cô cởi tấm vải thô, để cơ thể trần truồng hòa vào dòng nước mát lạnh, ánh trăng chiếu lên làn da đầy sẹo của cô, làm cô như một bóng ma lấp lánh. Con gấu, dù vẫn bồn chồn, lao xuống nước theo cô, làm nước bắn tung tóe. Cô cười lớn, hất nước vào nó, cố làm nó phân tâm. Con gấu đáp lại, húc nhẹ vào cô, làm cô ngã nhào vào dòng nước. Họ đùa giỡn, nước văng khắp nơi, và dần dần, sự bồn chồn của con gấu dịu đi, như thể trò chơi đã kéo nó ra khỏi cơn bản năng.
Khi cả hai lên bờ, cô gái nhóm lại một đống lửa, lấy con cá chép lớn mà con gấu đã bắt hôm qua, nướng trên lửa. Mùi cá thơm lừng lan tỏa, và con gấu, giờ đã bình tĩnh hơn, ngồi xuống bên cô, mắt sáng rực nhìn con cá. “Đói nữa hả, đồ ngốc?” cô lườm nó, nhưng nụ cười không giấu được. Cô nướng cá, vẫn trần truồng, không màng đến cái lạnh, vì cô đã quen với sự tự do của rừng. Cô đưa con cá cho con gấu, nó ngoạm lấy, nhai rôm rốp. Cô ăn phần mình, ngồi cạnh đống lửa, cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của con gấu. Sau khi ăn xong, cô thấy con gấu lại kêu gào ỉ ôi, ngó thử thì cô thốt lên :"Trời đất". Cái của nợ ấy của con gấu đang cương lên trong cái ánh sáng hắt hiu của lửa, cô gái thầm cảm phục cái dương vật này, hồi xưa cô nghe mấy bà cô trong làng thi nhau bàn tán ganh đua xem chồng ai có con cu xịn nhất, người thì nói chồng mình như quả dưa leo, người thì nói chồng mình có thể chơi không bao giờ mệt, người thì kêu kĩ năng nhất sát của chồng mà áp dụng cho ai thì người đó sẽ là vợ 2 của chồng cô ta, nhưng khác với những gì cô gái nghĩ về dương vật, cái thứ lúc la lúc lắc trước mặt cô đang là 1 cái chày di động thứ mà so về kích cỡ thì phải bằng 1,5 bắp tay của cô và dài như một cái chày giã gạo, thậm chí cái đầu khấc còn rỉ ra ít nước nhờn, cô gái thầm liên tưởng nó với mấy con giun khổng lồ nhưng khác điều con giun này đỏ hỏn và mềm mịn. Cô cảm thấy tội nghiệp cho chú gấu này, không có bạn tình ở đây, lúc nào cũng phải kè kè, gắn chặt với cô, không nghĩ nhiều, cô muốn đền đáp lại tí công ơn cho con gấu, liền dùng tay mình sục lên sục xuống cái dương vật, con gấu bị kích thích, run nhẹ, nước từ đầu nhờn nó tiết ra, đủ nhiều để làm trơn tay cô, cô cứ sục thật mạnh như vậy, hơi thở gấp dần, ở trốn thiên nhiên mông quạnh, có 1 con người giống cái đang thủ dâm cho 1 loài vật khác giới không cùng chủng tộc, cả 2 như bị đắm chìm vào nhau, cô sục cho nó, nó nằm tận hưởng nhưng mãi mà cái con cu này chả chịu xìu xuống, cô gái nhớ tới mấy lời mà mấy bà cô nói, phải dùng mọi cách để đàn ông bắn thứ gọi là "tinh dịch" ra thì con cu mới xìu xuống, thấy vậy cô liền nói "nhất mày nhé!!!" Rồi cô cúi xuống, há miệng ngoạm lấy cái đầu khấc, nhưng tất cả chỉ có vậy, cô không thể tiến sâu thêm vào vì nghĩ rằng đã hết mức, lưỡi cô giờ đây như nắp cống, bịt cái chỗ đi tiểu của con gấu lại, với chỉ kinh nghiệm của 1 người nghe loáng thoáng qua chuyện đó, thì quả thật việc bú cu cho con gấu là điều khó như trên trời đối vơi cô, lưỡi cô chỉ có thể đánh qua đánh lại trên lỗ tiểu đó, nhưng có vẻ chừng đấy là quá đủ, bị kích thích bởi cái miệng của cô, con gấu thở mạnh dần rồi bắn 1 tràng tinh Dịch thật nhiều vào miệng cô gái. Cô bị bất ngờ, không đoán trước được nên đành hứng chịu, mãi cho tới khi nó dừng thì cô gái mới nhả con cu ra, miếng cô tê cứng như nhai kẹo dừa thầm rủa cái thứ hư hỏng đang ngủ phè phè đó.Đêm khuya, họ nằm bên nhau, ánh trăng chiếu sáng, và cô gái thì thầm: “Mày đúng là rắc rối, nhưng tao không đổi mày lấy bất cứ thứ gì.”

 

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
V.Mưu Kế Trong Pháo Đài

Ngày XX tháng YY, năm XX, pháo đài đá lạnh lẽo của Đế Quốc Varnholt đứng sừng sững giữa vùng đất hoang, bao quanh bởi những ngọn đồi trơ trụi, nơi gió lạnh rít lên như tiếng kêu than của những linh hồn lạc lối. Những bức tường đá xám, loang lổ vết máu khô và dấu đạn, như kể lại câu chuyện về những trận chiến tàn khốc đã qua. Ánh sáng từ những ngọn đuốc treo trên tường lập lòe, chiếu lên những kẽ nứt, tạo nên những bóng hình méo mó, như những con quái vật rình rập trong bóng tối. Không khí bên trong pháo đài nặng nề, mùi thuốc súng, da thuộc, mồ hôi, và sắt gỉ từ những thanh kiếm chất đống ở góc phòng hòa quyện, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, như dây cung kéo chặt trước khi bắn. Đại tướng Halric Ironveil, một người đàn ông cao lớn, tóc muối tiêu, khuôn mặt khắc khổ với đôi mắt sắc như lưỡi dao găm, ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm khắc hình rồng, đôi tay nắm chặt như muốn bóp nát mọi thứ. Quân phục đen thêu chỉ vàng của hắn, biểu tượng quyền lực của Varnholt, lấp lánh dưới ánh đuốc, nhưng những vết rách nhỏ trên vai áo tiết lộ rằng ngay cả hắn cũng không tránh khỏi lằn ranh sinh tử của chiến tranh.
Trước mặt Halric, mười chỉ huy đứng thành hàng, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt dao động giữa sợ hãi, bất mãn, và sự kiêu hãnh bị tổn thương. Trong số họ, tám nam và hai nữ, mỗi người đều mặc quân phục đen thêu chỉ vàng, nhưng áo giáp đầy vết lõm, vết máu khô, và dấu vết của những tháng ngày chiến đấu khốc liệt. Một tên lính trẻ đứng ở góc phòng, tay run run ôm mũ sắt, như sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến Đại tướng nổi giận. Halric đập bàn, tiếng vang chát chúa làm tên lính trẻ giật mình, làm rơi chiếc mũ sắt kêu leng keng trên sàn đá, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Ba năm!” Halric gầm lên, giọng như sấm rền, rung chuyển cả căn phòng. “Ba năm chúng ta đổ máu, đổ vàng, hy sinh hàng ngàn binh lính, mà vẫn không chiếm nổi một phần năm lục địa phương Đông! Các ngươi làm gì mà để lũ khốn đó chống cự lâu thế? Ta cần lời giải thích, ngay bây giờ!” Hắn quét mắt qua từng chỉ huy, ánh nhìn như xuyên thấu tâm can, khiến vài người bất giác cúi đầu, tránh ánh mắt như ngọn lửa của hắn.

Korrad, một chỉ huy nam mặt sẹo, lưỡi dao găm đeo bên hông ánh lên dưới ánh đuốc, bước lên một bước, giọng khàn khàn như bị cát chà xát: “Thưa Đại tướng Ironveil, cứ điểm 3 mặt trận phía bắc là một cơn ác mộng. Đầm lầy nuốt chửng quân ta. Binh lính chết vì sốt rét, muỗi độc, và bùn lầy nhiều hơn vì đạn. Chúng tôi cần thêm quân, thêm thuốc!”

Hắn vừa dứt lời, Sylvara, một chỉ huy nữ, đứng bên cạnh, lên tiếng. Nàng có mái tóc đen dài óng mượt, buộc chặt sau gáy, đôi mắt xanh lam sắc lạnh như mặt hồ băng, làn da trắng nhợt nhưng điểm xuyết vài vết sẹo nhỏ, như những ngôi sao trên bầu trời đêm. Vẻ đẹp của nàng không phải kiểu yếu đuối, mà sắc sảo, như lưỡi kiếm được mài giũa qua chiến trận. “Korrad nói đúng, thưa Đại tướng,” giọng nàng trầm và lạnh, nhưng đầy uy quyền. “Cứ điểm 1 phía bắc cũng không khá hơn. Dân làng biết địa hình, chúng đặt bẫy trong sương mù. Quân ta lạc đường, chết trước khi thấy kẻ thù.”

Luthar, một chỉ huy nam tóc bạc, khuôn mặt đầy nếp nhăn như bản đồ chiến tranh, chen vào, giọng gắt gỏng: “Đầm lầy? Sương mù? Đừng than vãn! Cứ điểm 5 mặt trận phía đông mới là địa ngục! Bọn khốn đó đặt bẫy khắp nơi, cung thủ của chúng nó bắn như quỷ. Nhìn đây!” Hắn kéo cổ áo, lộ vết sẹo dài trên cổ, đỏ lựng như vừa mới lành. “Tao suýt mất đầu vì một mũi tên từ bụi rậm!”

Vren, một chỉ huy nam trẻ hơn, tóc vàng, mắt xanh lạnh lùng, cười khẩy: “Đừng đổ lỗi cho dân làng, Luthar. Mày bất cẩn thôi. Cứ điểm 6 phía đông của tao cũng bị phục kích liên miên, nhưng tao vẫn giữ được!”

Luthar quay phắt lại, mặt đỏ gay: “Mày dám nói tao bất cẩn? Tao đã đánh trăm trận trước khi mày biết cầm súng, đồ con nít!”

Mira, chỉ huy nữ thứ hai, bước lên, giọng trong trẻo nhưng sắc bén như tiếng chuông bạc. Nàng có mái tóc đỏ rực như ngọn lửa, dài đến vai, đôi mắt nâu ánh lên sự kiên định, và dáng vẻ mạnh mẽ nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp quyến rũ, như một ngọn gió hoang dã bị kìm nén trong bộ giáp. “Cả hai người bọn ngươi im đi!” nàng quát, ánh mắt quét qua Luthar và Vren. “Cứ điểm 4 phía đông của tôi mất năm mươi người chỉ trong một tuần vì bẫy lửa của dân làng. Chúng không chỉ biết địa hình, chúng còn thông minh hơn chúng ta nghĩ!”

Gorran, một chỉ huy nam to lớn như ngọn tháp, giọng trầm như sấm, hét lên, át đi cả ba: “Mặt trận tây mới là thảm họa! Ở cứ điểm 7, đồi núi cheo leo, không thể kéo pháo qua. Binh lính của tao chết vì đá lở nhiều hơn vì địch!”

Brant, một chỉ huy nam mặt đỏ lựng, da bóng loáng mồ hôi, quát lại: “Im đi, Gorran! Cứ điểm 8 tây của mày thì sao? Tao nghe nói mày để mất ba đội tuần tra chỉ trong một tuần!”

Gorran đập tay xuống bàn: “Đừng láo, Brant! Mày có giỏi thì ra cứ điểm 8 mà đánh!”

Torren, một chỉ huy nam nhỏ con, giọng sắc như dao, chen vào: “Mặt trận nam cũng chẳng khá hơn. Cứ điểm 9 của tao mất hai trăm người vì phục kích gần sông. Dân làng biết từng con đường!”

Hagen, một chỉ huy nam tóc bù xù, lẩm bẩm: “Cứ điểm 10 nam của tao bị đốt kho lương thực. Bọn nó như bóng ma!”

Dren, một chỉ huy nam trẻ, đứng im từ đầu, run rẩy lên tiếng: “Các ngài… có ai nghĩ đến việc rút quân không? Lục địa này như bẫy chết người.” Brant cười phá lên: “Rút quân? Mày muốn Đại tướng chặt đầu mày à?”

Dren đỏ mặt: “Tao không hèn! Nhưng có khi dân phương Đông có chiến thuật bí mật!”

Sylvara lắc đầu, giọng lạnh: “Chiến thuật hay không, chúng ta đang thất thế. Cứ điểm 2 bắc của ta bị tấn công ban đêm, như thể chúng biết mọi kế hoạch.”

Soren, một chỉ huy nam mắt ti hí như mắt rắn, lên tiếng, giọng rít: “Thưa Đại tướng Ironveil, có một nơi… khu rừng phía nam. Nếu chiếm được, ta sẽ kiểm soát ba phần năm lục địa. Nó là tuyến đường nhanh nhất, giàu tài nguyên—gỗ, khoáng sản, nước ngọt.”

Halric nheo mắt: “Vậy sao không chiếm ngay?”

Korrad hắng giọng, giọng thấp: “Khu rừng đó có vấn đề. Chỉ huy Galdric, cứ điểm 4, chết ở đó. Đầu bị xé toạc, máu phun khắp đồi chiến. Người ta nói hắn gặp một con quái vật, mắt đỏ như lửa!”

Mira cau mày: “Quái vật? Có lẽ là du kích!”

Vren run rẩy: “Không, cứ điểm 9 của Brantor cũng mất tích ở đó. Xác hắn bị xé đôi!” Cả phòng xôn xao.

“Tao không tin quái vật!” Gorran hét lên.

“Nhưng tao thấy xác Galdric!” Soren thì thầm: “Có người nói còn có một cô gái… như bóng ma rừng sâu chỉ dẫn cho con thú đó.”

Halric giơ tay, giọng lạnh: “Đủ rồi! Ta không quan tâm quái vật hay bóng ma. Korrad, Luthar, Soren, dẫn ba sư đoàn chiếm khu rừng. Không thất bại, nghe rõ chưa?” Các chỉ huy cúi đầu, ánh mắt đầy bất an.
 

papertool

Đang Bú Sữa Mẹ
8/2/25
9
22
11
38
Sài Thành
VND
0
Tín dụng
65
VI.BÓNG MA TRONG RỪNG SÂU

Ngày XX tháng YY, năm XX, một tuần sau cuộc họp căng thẳng trong pháo đài đá của Đế Quốc Varnholt, khu rừng phía nam của lục địa phương Đông chìm trong sương mù dày đặc, như tấm màn bạc che phủ những bí mật cổ xưa. Ánh nắng nhạt len lỏi qua những tán cây rậm rạp, chiếu xuống nền đất ẩm ướt, nơi mùi lá mục, nhựa thông, và đất rừng hòa quyện, tạo nên một bản hòa ca hoang dã, vừa quyến rũ vừa đáng sợ. Những cành cây đung đưa trong gió, như những cánh tay gầy guộc vươn ra từ bóng tối, thì thầm những lời cảnh báo không lời. Không khí rừng nặng nề, như thể chính khu rừng cảm nhận được bóng dáng chiến tranh đang rình rập, từng bước tiến gần từ phía bắc.
Cô gái bước đi nhẹ nhàng trên con đường mòn, đôi chân lướt qua lớp lá khô, không gây một tiếng động. Bộ quần áo thô ráp, may vá từ những mảnh quân phục cướp được của lính Varnholt, ôm sát cơ thể gầy nhưng rắn rỏi của cô, điểm xuyết những vết sẹo nhỏ, như những câu chuyện chiến tranh khắc lên da thịt. Mái tóc dài, đen như màn đêm, tung bay trong gió, vài lọn dính bết mồ hôi trên trán. Cô mang theo một con dao găm sắc bén và 1 khẩu súng trường cướp được của lũ lính, súng dương cao chĩa thẳng lên trời như ý chí bất khuất của cô. Bên cạnh cô, con gấu xám khổng lồ, được cô đặt tên là Ám, bước đi nặng nề, móng vuốt cào nhẹ đất, để lại những vết sâu như lời tuyên ngôn về sức mạnh. Bộ lông dày của Ám, từng đen kịt vì máu và khói thuốc súng ngày họ gặp nhau, giờ đã sạch hơn, nhưng vẫn ánh lên sắc xám tro, như bóng tối của chiến tranh bám chặt vào nó. Đôi mắt Ám sáng quắc, như hai ngọn lửa nhỏ cháy trong sương, mũi đánh hơi liên tục, tai vểnh lên cảnh giác, như một cỗ máy chiến đấu được thiên nhiên rèn giũa.
Cô gái và Ám di chuyển như một cặp đôi hoàn hảo, bước chân hòa nhịp, như nhịp tim của khu rừng. Cô khẽ đặt tay lên lông Ám, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể khổng lồ của nó, như một ngọn núi sống động. “Hôm nay mày có thấy gì lạ không, Ám?” cô thì thầm, giọng nhỏ nhưng sắc, như một lưỡi dao cắt qua sự tĩnh lặng của rừng. Ám khịt mũi, như đáp lại, rồi tiếp tục bước, mũi đánh hơi không ngừng. Cô mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn con gấu. Ba tháng qua, Ám không chỉ là người bảo vệ, mà còn là người bạn đồng hành, một linh hồn hoang dã gắn bó với cô trong những ngày tăm tối nhất. Cô nhớ ngày đầu gặp nó, bộ lông nhuốm máu, đôi mắt đỏ rực vì cơn giận, nhưng nó không tấn công cô. Thay vào đó, nó đứng đó, như một vị thần rừng, và từ đó, họ trở thành một phần của nhau.
Bỗng nhiên, một tiếng cành cây gãy rắc vang lên, sắc như tiếng súng trong không gian tĩnh lặng. Ám gầm nhẹ, lông dựng đứng, móng vuốt lóe lên dưới ánh nắng nhạt, như lưỡi kiếm sẵn sàng chém. Cô gái giơ tay, ra hiệu bình tĩnh, tim đập thình thịch, tay siết chặt dao găm. Mùi nguy hiểm lan trong không khí, như hơi thở của tử thần. Một bóng người loạng choạng lao ra từ bụi rậm, ngã sấp trước mặt họ. Đó là một người đàn ông trẻ, áo quần rách nát, khuôn mặt lem luốc máu và bùn, đôi mắt hoảng loạn, như một con thú bị săn đuổi. Anh ta gào lên, giọng nghẹn ngào, nước mắt trào ra, lăn dài trên gò má bẩn thỉu, nhưng cô không hiểu người này đang nói gì, có vẻ như là một người ngoại quốc. Cô gái sững sờ, nhận ra trang phục của anh – vải thô với hoa văn đặc trưng của dân làng phương Đông mà cô hay thấy khi ở quê nhà, chắc hẳn đây là người dân của ngôi làng nào đó. “Ám, thu móng lại!” cô ra lệnh, giọng kiên quyết. Ám khịt mũi, móng vuốt thụt lại, nhưng đôi mắt vẫn dán vào người đàn ông, như sẵn sàng lao tới nếu có dấu hiệu nguy hiểm.
Người đàn ông quỳ xuống, ôm chân cô, khóc mếu máo: "......xxxxVarnholtx....", dù không hiểu gì nhưng khi nghe thấy cái tên "Varnholt" phát ra từ miệng anh ta, cô gái cảm thấy máu dồn lên đầu, ký ức về chiến tranh ùa về như một cơn lũ, cuốn đi sự bình yên mong manh của cô. Cô quỳ xuống, nắm vai anh, giọng run nhưng cứng rắn: “Bình tĩnh đi, chúng ở đâu?” Anh ta có vẻ hiểu cô đang nói gì, chỉ tay về phía bắc, hơi thở hổn hển. Cô gái siết chặt dao, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm. Ám gầm nhẹ, lông dựng lên, như cảm nhận được mối nguy. Cô quay sang người đàn ông, quắc vài cái ý bảo anh ta leo lên lưng Ám.
Người đàn ông gật đầu, giọng run rẩy nói gì đó, cô gái ra hiệu cho Ám đi theo hướng anh ta chỉ, và cả ba bắt đầu di chuyển về phía đó. Dọc đường, họ đi qua những con đường mòn quanh co, nơi tiếng lá xào xạc hòa vào tiếng thở đều của cả 3. Ám đi đầu, mũi đánh hơi liên tục, như một lá chắn sống động. Cô gái đi sau, tay luôn đặt sẵn trên súng và dao, mắt thỉnh thoảng liếc về phía người đàn ông với sự quan tâm. Sau một giờ, bóng dáng 1 ngôi làng hiện ra, nơi này nằm dựa vào vách ngọn núi, chỉ có 1 đường duy nhất đi vào làng và nó đã được chặn lại bằng đất đá.

Khi tới trước đường chính, mùi xác tử thi sộc vào mũi khiến cho cả 3 không thấy dễ chịu mấy, đặc biệt là Ám, nó vốn luôn có khứu giác nhạy bén với những chuyện này. Cô gái kêu Ám dừng lại khi nó đã còn cách cổng làng vài trăm bước chạy, đột nhiên có một mũi tên lao tới vô định, thật may là Ám đã thấy trước và vội đánh nát nó, Ám gầm lên, tức giận vì mũi tên đó suýt trúng cô gái, cô gái trấn tĩnh Ám, rồi kêu nó trốn vào bụi, cô để lại vũ khí ở đó rồi đi ra với người đàn ông kia, cô gái giơ 2 tay lên trước, theo như cô học từ lũ lính Varnholt thì có vẻ đây là một loại kí hiệu khuất phục gì đó, người đàn ông thấy vậy cũng làm theo, tới khi đã gần tới được làng thì đột nhiên cô gái và người đàn ông kia đều bị rơi xuống 1 cái hố đã được lấp sẵn, cả 2 rơi vô định trong bóng tối, lăn lội 1 hồi thì dừng lại trước 1 căn hầm lớn, ở đây đã có những người dân canh sẵn, họ chĩa mũi giáo về cô gái và người đàn ông, họ nói thứ tiếng gì đó mà cô gái không hiểu xong đột nhiên 1 tên bên đó đột ngột cầm giáo đâm vào tay cô gái, do có phản xạ khá nhanh cô gái kịp thu tay lại nhưng vẫn bị lưỡi giáo cứa qua da 1 tí, mũi giáo đi qua xé đứt phần băng dán có hình cờ của để quốc Varnholt, những người ở đó náo loạn vì cô gái và họ bảo nhau gì đó, xong họ chỉ cô gái về phía cuối phòng nơi đó có 1 toán xác lính Varnholt, đa số là đã chết, còn không thì chỉ là những thây ma vô hồn, nhai gặm đống bầy nhầy của đồng đội, cô gái hiểu rằng có vẻ như việc mặc trang phục của Varnholt đã không may làm cô bị lầm tưởng là người của chúng, nhưng với tình hình hiện tại, cho dù có cởi áo ra cũng không đủ để cho cô mình oan được, đúng lúc đám lính đang tính bắt cô lại thì 1 vài người phụ nữ chạy ra ngăn đám đang chĩa mũi giáo về cô lại.

Một thanh niên trẻ giơ cao giáo, chuẩn bị hạ xuống, khi bỗng một tiếng hét sắc lạnh vang lên: “XXX”
Một người phụ nữ lao vào hầm, áo dài xanh rách rưới, mái tóc đen rối bù nhưng đôi mắt sáng rực như ngọn lửa. Nàng khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt khắc khổ nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường, làn da rám nắng đầy vết sẹo nhỏ như kể lại những ngày tháng gian khó. nàng hét lên gì đó, rồi đẩy thanh niên cầm giáo ra. “em là...., ta nhận ra hoa văn trên tay của em – đó là ký hiệu của người phương Nam!” cô gái ngỡ ngàng. Người phụ nữ tiến lại gần, quỳ xuống kiểm tra vết thương của cô gái, rồi quay sang nói với 1 người trông có vẻ là trưởng lão.

Trưởng lão có vẻ do dự, nhưng ánh mắt kiên định của người phụ nữ khiến ông gật đầu. Cô gái xoa tay, ánh mắt phức tạp nhìn người phụ nữ. Người phụ nữ ra hiệu cho cả hai theo nàng, và họ rời khỏi căn hầm, bước ra ánh sáng mờ nhạt của bình minh.
Người phụ nữ đi một quãng đường, họ đến trước một ngôi nhà khá lớn làm từ gỗ và đất, mái lợp rơm, khói bốc lên từ ống khói nhỏ. Bên trong, không gian ấm áp với mùi gỗ cháy và trà hoa quế thoảng qua. Một chiếc bàn gỗ to lớn đặt giữa nhà, xung quanh là vài chiếc ghế đan bằng tre. Người phụ nữ rót trà, mời họ ngồi, rồi bắt đầu kể chuyện.
“Ngôi làng này gọi là Làng Vân Thủy,” nàng nói, giọng trầm nhưng ấm áp. “Nó nằm sâu trong dãy núi Hắc Long, nơi người dân đa số có gốc gác từ người phương Bắc. Tổ tiên của họ đã di dời đi từ lâu, chỉ có số ít là sống ẩn mình giữa núi rừng. Những ngôi nhà gỗ, hoa văn trên vải, và cả cách pha trà này – tất cả đều là di sản của họ.” Nàng chỉ tay ra cửa sổ, nơi những ngọn núi mờ sương hiện lên như những bức tường thiên nhiên. “Chúng tôi sống biệt lập, nhưng không thoát khỏi nạn đói và áp bức.”

Cô gái lắng nghe, ánh mắt thoáng ngạc nhiên. Nàng tiếp tục: “ chị tên là Linh Chi, gốc là người phương Nam giống em nhưng vì nhà chị muốn đi lên phía Bắc để làm ăn, không may gặp nạn khi vượt núi, cả nhà đều mất hết chỉ có chị là còn sống, cũng may được người dân ở đây cứu giúp rồi cũng sinh tình với nơi này"

Linh Chi nhìn cô gái rồi hỏi tiếp:" còn em, em tên gì? Tại sao em lại đi cùng với con gấu đó ? Đây là ai?" Linh Chi chỉ về người đàn ông.

Cô gái giờ mới cất lời, hoá ra cô có tên, Mai, đấy là tên cô không gì khác, chỉ có Mai thôi, Mai kể về quá khứ của bản thân cho Linh Chi nghe, cô từng là một cô gái ngây thơ yêu kiều sống hạnh phúc bên gia đình của mình, cho tới 1 ngày bị lũ Varnholt đến và cướp đi sinh mạng của những người cô yêu thương, cô kể về những tội ác của chúng, vừa kể cô vừa nhớ lại mà khóc, 2 tay tự ôm lấy bản thân sờ vào các vết sẹo trên người, Linh Chi khẽ khàng ôm cô vào lòng rồi an ủi.

"Xem ra 2 chị em mình đều chung hoàn cảnh" Linh Chi nói khẽ xua tan bầu không khí nặng nề, rồi cô băng bó cho vết thương của Mai.

"Người này em gặp trong rừng, cũng không biết rõ có phải người của làng chị không nhưng em thấy có vẻ anh ta gặp rắc rối nên đi theo tới đây"Mai nói.

"Xem ra không phải người Phương Bắc, có thể là thương nhân từ nơi khác tới gặp nạn, hoặc là người dân từ nơi khác, dù sao thì cứ để anh ta ở đây 1 thời gian hồi phục đã". Linh Chi khẽ đưa mắt nhìn ngang dọc người đàn ông rồi quay lại phía Mai.

"À nhân tiện, con gấu kia..."Linh Chi chưa kịp nói thì 1 tiếng đùng vang lên ở xa, cả đám bất ngờ rồi khẽ ngó ra cửa sổ thì thấy Ám đã đục phá hàng phòng ngự của ngôi làng.

"ÁMMMMM" Mai gọi tên Ám làm nó ngoái đầu theo nhìn, ngay lúc đó, vô số tên và giáo liên tục chĩa về phía nó, chỉ thấy Ám lao đi, dù có đang bị giáo mác cắm lên người nó vẫn chạy về phía Mai, rồi dừng lại dưới ngôi nhà nhưng khi Mai đi ra thì cô đá vào nó 1 cái rồi kêu to "ĐỒ HƯ HỎNG, MÀY LÀM GÌ VẬY????" Kì lạ thay Ám mang danh là gấu nhưng lại tỏ ra cợt nhả với câu nói của 1 con người, điều đó khiến cho dân làng của làng Vân Thủy mắt chữ A mồm chữ O.
 

Bài viết liên quan