Tôi nhớ có một người anh từng nói thế này: “Khi mà đàn ông biết được sự quan trọng trong việc ồn ào, cằn nhằn của phụ nữ thì khi ấy họ đã mất cô ấy rồi”.
Anh ấy nói, đàn ông bọn anh thường có suy nghĩ đàn bà khóc vì mình là đàn bà yêu mình. Mà đàn bà yêu với mình thì không bao giờ bỏ được mình. Vì thế mà bọn anh cứ ôm cái suy nghĩ tự tin đấy ra đường trăng hoa về nhà thì người thương vẫn ở đấy để rồi đánh mất lúc nào không hay.
Anh nói với tôi rằng có một thời gian cô gái kia thôi cằn nhằn, thôi hỏi han, thôi nổi nóng. Anh làm gì cô cũng kệ, anh bảo đi chơi đêm cô ấy cũng chỉ ừ. Khi đấy đơn giản anh chỉ nghĩ rằng chắc là cô ấy nói nhiều không được nên đành thôi. Chứ có biết đâu đàn bà càng tĩnh lặng bên ngoài bao nhiêu thì bên trong càng dạt dào sóng vỗ.
Anh ấy bảo với tôi: “Đàn bà không phải mẹ mình không tha thứ cho mình cả đời được đâu em” khi mà họ còn bao dung, còn tha thứ và còn cằn nhằn thì hãy trân trọng đi vì nếu đến một ngày họ gom đủ tổn thương để rời đi thì họ sẽ quay lưng mà chẳng cần biết đã từng hi sinh nhiều như thế nào.
Đàn bà sợ đàn ông vô tâm, còn đàn ông thì lại sợ đàn bà bất cần. Đừng đợi đến khi mất mới biết tiếc. Hãy hiểu rằng đàn bà khi gom đủ tổn thương thì lại chẳng cần đàn ông nữa.
Đừng để đến khi nhận ra rằng thứ bản thân đánh mất luôn là cứ quan trọng nhất.
Anh ấy nói, đàn ông bọn anh thường có suy nghĩ đàn bà khóc vì mình là đàn bà yêu mình. Mà đàn bà yêu với mình thì không bao giờ bỏ được mình. Vì thế mà bọn anh cứ ôm cái suy nghĩ tự tin đấy ra đường trăng hoa về nhà thì người thương vẫn ở đấy để rồi đánh mất lúc nào không hay.

Anh nói với tôi rằng có một thời gian cô gái kia thôi cằn nhằn, thôi hỏi han, thôi nổi nóng. Anh làm gì cô cũng kệ, anh bảo đi chơi đêm cô ấy cũng chỉ ừ. Khi đấy đơn giản anh chỉ nghĩ rằng chắc là cô ấy nói nhiều không được nên đành thôi. Chứ có biết đâu đàn bà càng tĩnh lặng bên ngoài bao nhiêu thì bên trong càng dạt dào sóng vỗ.

Anh ấy bảo với tôi: “Đàn bà không phải mẹ mình không tha thứ cho mình cả đời được đâu em” khi mà họ còn bao dung, còn tha thứ và còn cằn nhằn thì hãy trân trọng đi vì nếu đến một ngày họ gom đủ tổn thương để rời đi thì họ sẽ quay lưng mà chẳng cần biết đã từng hi sinh nhiều như thế nào.

Đàn bà sợ đàn ông vô tâm, còn đàn ông thì lại sợ đàn bà bất cần. Đừng đợi đến khi mất mới biết tiếc. Hãy hiểu rằng đàn bà khi gom đủ tổn thương thì lại chẳng cần đàn ông nữa.

Đừng để đến khi nhận ra rằng thứ bản thân đánh mất luôn là cứ quan trọng nhất.





thấm










ráng đợi đi , xíu nữa cụ 
