Chương 1:
Đêm trên Yến Tử Ổ yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá và tiếng gió lùa qua rừng thông. Đoàn Dự từ khi lạc đến đây đã hơn nửa tháng, ngày ngày chỉ quanh quẩn bên Tham Hợp trang, mắt không rời khỏi Vương Ngữ Yên. Nàng như tiên nữ giáng trần, mỗi lần nàng cười, mỗi lần nàng nghiêng đầu đọc sách, Đoàn Dự lại thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Đêm về, trong căn phòng nhỏ dành cho khách, hắn thường nằm trằn trọc, tay lần mò xuống dưới, vừa thở dốc vừa tưởng tượng ra thân thể trắng muốt của Vương cô nương, đôi gò bồng đảo căng tròn ẩn hiện dưới lớp áo lụa mỏng, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân thon dài…
Một tối nọ, trăng sáng quá, Đoàn Dự không ngủ được, lại thấy buồn tiểu. Hắn lén lút ra hậu viện, tìm góc khuất gần bụi trúc, cởi áo ngoài, tụt quần, tay phải nắm lấy vật ấy đã căng cứng từ lâu. Hắn vừa phóng uế vừa thủ dâm, miệng lẩm bẩm: “Ngữ Yên… Ngữ Yên… để ta yêu nàng… để ta được ôm nàng một lần thôi…”
Hắn nhắm mắt, hơi thở dồn dập, tay chuyển động càng lúc càng nhanh. Đúng lúc sắp xuất, một tiếng “á” khe khẽ vang lên sau lưng.
Đoàn Dự giật mình quay lại, suýt nữa ngã ngửa. A Châu đứng đó, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh màu hồng phấn, tóc xõa, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm xuống hạ bộ của hắn. Nàng che miệng, nhưng rõ ràng không phải vì sợ, mà là vì kinh ngạc đến ngây người.
Con cặc của Đoàn Dự… quả thực quá kinh người. Dài gần một thước, to như cổ tay trẻ lên mười, đầu khấc đỏ au bóng loáng, gân xanh nổi chằng chịt. Dù chưa từng gần gũi nam nhân nào, nhưng A Châu từ nhỏ đã được Vương phu nhân dạy dỗ đủ điều hầu hạ đàn ông, từng nhìn trộm không biết bao nhiêu thị vệ, khách khứa trong phủ. Vậy mà chưa từng thấy thứ nào như thế này. Nàng nuốt nước bọt, hai má ửng hồng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: “Nếu thứ này đâm vào… chắc mình chết mất…”
Đoàn Dự hoảng hồn kéo quần lên, lắp bắp: “A… A Châu cô nương… ta… ta không cố ý… nàng đừng nói với ai…”
A Châu mím môi, cố làm ra vẻ ngây thơ: “Công tử… thứ đó của công tử… sao lại to thế ạ? Thiếp… thiếp sợ quá…”
Nàng nói vậy nhưng mắt vẫn dán chặt, chân như mọc rễ tại chỗ.
Một tuần sau, Khưu Ma Trí quả nhiên đuổi tới. Hắn như ác ma, kiếm khí tung hoành, cả Yến Tử Ổ rung chuyển. Đoàn Dự võ công thấp kém, chỉ biết chạy thục mạng. A Châu đột nhiên xuất hiện, nắm tay hắn: “Công tử, theo thiếp!”
Nàng dẫn hắn chạy vòng vèo, cuối cùng chui vào một mật đạo dưới Tham Hợp trang, rồi xuống một hầm tối ẩm ướt, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Không gian chật hẹp, hai người ngồi sát nhau, đầu gối chạm đầu gối.
Bên ngoài tiếng đánh nhau ầm ĩ, trong này lại yên lặng đến ngột ngạt. A Châu mặc bộ váy lụa mỏng, vì chạy nên mồ hôi nhễ nhại, lớp vải dính sát vào da, lộ rõ đường cong thiếu nữ. Nàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Công tử… sợ không ạ?”
Đoàn Dự nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh: “Không… không sao… có A Châu cô nương ở đây, ta… ta yên tâm lắm.”
Hắn nói vậy nhưng mắt không dám nhìn nàng, chỉ cách hắn vài phân, mùi hương thiếu nữ thoang thoảng, lại thêm không gian kín, hạ bộ hắn lại bắt đầu cương cứng. A Châu như vô tình nghiêng người, tay áo trượt xuống, cánh tay trần trắng muốt chạm vào đùi hắn. Nàng lại gần hơn nữa, môi gần như chạm vào tai hắn, thì thầm:
“Công tử… bên ngoài nguy hiểm quá… thiếp sợ… công tử ôm thiếp một chút được không?”
Đoàn Dự cứng người. Trong đầu hắn hiện lên gương mặt Vương Ngữ Yên, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Hắn run run đưa tay ra, ôm lấy vai A Châu. Nàng thuận thế ngả hẳn vào lòng hắn, ngực căng tròn ép sát vào ngực hắn qua lớp áo mỏng.
A Châu giả vờ e thẹn, nhưng tay đã lén lút xuống dưới, qua lớp vải, nhẹ nhàng chạm vào vật đang cương cứng của hắn. Đoàn Dự hít một hơi lạnh, toàn thân run lên.
“A Châu… đừng…”
“Công tử… thiếp chỉ… chỉ muốn giúp công tử thư giãn một chút thôi… công tử chịu khó quá… thứ này căng cứng thế này… chắc khó chịu lắm…”
Giọng nàng ngọt như mật, tay đã luồn hẳn vào trong quần, nắm lấy con cặc khổng lồ đang nóng rực. Da tay nàng mềm mại, mát lạnh, khác hẳn bàn tay thô ráp của chính hắn mỗi đêm. Đoàn Dự thở hổn hển, cố níu chút lý trí cuối cùng:
“Ta… ta chỉ thích Ngữ Yên… ta không thể…”
A Châu khẽ cười, tay bắt đầu vuốt ve từ gốc đến ngọn, ngón cái miết nhẹ vào đầu khấc đang rỉ nước:
“Công tử ngốc… Ngữ Yên tiểu thư cao quý như tiên nữ, làm sao để ý đến chuyện này… Để thiếp hầu công tử một lần thôi… chỉ một lần thôi… được không?”
Nàng vừa nói vừa quỳ xuống giữa hai chân hắn, kéo hẳn quần xuống. Con cặc khổng lồ bật ra, đập vào má nàng một cái “bộp”. A Châu giả vờ kinh hãi “Á” lên một tiếng, nhưng mắt lại sáng rực. Nàng đưa hai tay ôm lấy, vẫn không hết, phải dùng cả sức mới ôm hết được vòng thân.
“Trời ơi… công tử… sao lại to thế này… thiếp… thiếp sợ không hầu nổi mất…”
Nàng ngẩng lên nhìn hắn, mắt long lanh, rồi chậm rãi cúi xuống, le lưỡi liếm một đường dài từ gốc lên ngọn. Đoàn Dự rên lên một tiếng, tay bấu chặt vào vách đá. A Châu mỉm cười, há miệng, cố gắng ngậm lấy đầu khấc, nhưng miệng nàng nhỏ, chỉ ngậm được một phần ba đã chạm họng. Nàng không nản, vừa mút vừa dùng tay vuốt ve phần còn lại, nước miếng chảy dài.
Đoàn Dự đầu óc trống rỗng, chỉ còn cảm giác khoái lạc chưa từng có. Hắn không nhịn nổi nữa, tay ấn đầu A Châu xuống sâu hơn. Nàng bị nghẹn, nước mắt trào ra, nhưng không đẩy ra, ngược lại còn cố gắng nuốt sâu hơn nữa.
Chỉ vài phút sau, Đoàn Dự đã không chịu nổi. Hắn gầm lên một tiếng, bắn ào ào vào miệng A Châu. Nàng nuốt không kịp, phần còn lại trào ra khóe miệng, chảy xuống cằm, nhỏ giọt lên ngực.
A Châu ngẩng lên, mặt đỏ bừng, môi sưng mọng, giọng khàn khàn:
“Công tử… nhiều quá… thiếp nuốt không hết…”
Đoàn Dự thở hổn hển, mắt mờ đi vì khoái cảm. Hắn biết mình đã phản bội hình bóng Vương Ngữ Yên trong tim, nhưng cơ thể lại thành thực một cách đáng sợ, con cặc sau khi bắn vẫn còn cứng ngắc, thậm chí còn to hơn ban nãy.
A Châu lau miệng, cười dịu dàng, tay lại vuốt ve:
“Công tử yên tâm… chuyện hôm nay chỉ mình thiếp biết thôi… Nhưng thứ này của công tử… thiếp thật sự rất thích… Lần sau… cho thiếp hầu công tử thêm nữa nhé?”
Nàng tựa vào lòng hắn, tay vẫn nắm lấy vật ấy không buông, thì thầm:
“Chỉ cần công tử muốn… thiếp lúc nào cũng sẵn sàng…”
Chương 2:
Buổi trưa hè nắng gắt, gió hồ thổi vào Tham Hợp trang mang theo chút mát mẻ hiếm hoi. Đoàn Dự bước vào gian nhà nhỏ của mình, lập tức đứng sững lại.
A Châu đang quỳ dưới sàn lau bàn thấp, người cúi sát xuống, mông tròn lẳng hếch lên cao. Chiếc váy lụa thiên thanh mỏng tang dính sát vào da vì mồ hôi, hiện rõ đường viền quần lót trắng và khe mông sâu hút. Nàng lắc nhẹ theo nhịp lau, không hay biết chủ nhân đã về.
Đoàn Dự chỉ nhìn một cái mà máu nóng đã dồn xuống dưới. Hắn nuốt nước bọt đánh ực, chân như bị nam châm hút, lặng lẽ tiến lại gần. Tay run run chạm vào vòng eo nhỏ nhắn của nàng.
“A… công tử?” A Châu giật mình quay lại, mặt đỏ bừng. Nàng chưa kịp đứng dậy thì đã cảm thấy một vật nóng hổi, cứng ngắc cách lớp vải chạm nhẹ vào mông mình. Đoàn Dự lúng túng rút tay về, lắp bắp:
“Ta… ta không cố ý… chỉ là… chỉ là cô nương… mông cô nương… tròn quá…”
Hắn nói xong mới thấy mình ngốc nghếch, mặt càng đỏ hơn. A Châu cắn môi, trong lòng mềm nhũn. Nàng biết công tử nhà mình ngây thơ đến mức đáng thương, đến cả hôn còn chưa biết, huống chi chuyện kia.
Nàng dịu dàng đứng dậy, kéo tay hắn ngồi xuống ghế, rồi tự mình ngồi lên đùi hắn, nhẹ nhàng như con mèo.
“Công tử đừng sợ… thiếp không trách công tử đâu… Công tử thích thì cứ sờ… thiếp là nha hoàn của công tử mà…”
Đoàn Dự cứng đờ người, hai tay không biết để đâu. A Châu cầm tay hắn đặt lên ngực mình. Qua lớp lụa mỏng, hắn cảm nhận được hai bầu vú săn chắc, đầu vú nhỏ đã cương lên như hai hạt đậu.
“Đây… đây là… vú của cô nương ư?” Hắn hỏi ngây ngô, mắt tròn xoe.
A Châu phì cười, kéo dây buộc váy, để áo trễ xuống tận eo. Hai bầu ngực trần trắng muốt hiện ra, núm vú hồng hào nhỏ xinh, da thịt mịn màng không một vết sẹo.
“Công tử muốn sờ thì sờ đi ạ… nhẹ thôi, thiếp nhột lắm…”
Đoàn Dự run run đưa tay lên, chạm nhẹ như sợ làm vỡ. Hắn xoa xoa, bóp bóp vụng về, rồi tò mò cúi xuống ngắm thật gần, thở ra từng hơi nóng hổi phả vào da thịt nàng.
“Thơm quá… mềm quá… sao lại mềm thế này…”
A Châu đỏ mặt, hai tay ôm lấy đầu hắn, dịu dàng hướng dẫn:
“Công tử… muốn hôn thì hôn đi ạ… cứ như hôn tay Ngữ Yên tiểu thư ấy…”
Đoàn Dự ngập ngừng cúi xuống, chạm môi vào núm vú một cái thật nhẹ, rồi lại ngẩng lên nhìn nàng như xin phép. A Châu mỉm cười khuyến khích, hắn mới dám hé miệng ngậm ậm, mút nhẹ như trẻ con bú sữa. Tay còn lại vẫn xoa nắn bên kia, vụng về nhưng đầy thành kính.
Một lúc sau, A Châu thở gấp, kéo tay hắn xuống dưới. Nàng cởi luôn quần lót, ngồi dạng chân ra trên đùi hắn, để lộ đám lông đen nhánh được tỉa gọn và khe hồng hào ướt át.
“Công tử… đây là… chỗ kín của thiếp… công tử muốn nhìn thì nhìn kỹ đi ạ…”
Đoàn Dự trợn tròn mắt, mặt đỏ như gấc:
“Trời ơi… sao lại hồng hồng thế này… còn ướt nữa…”
Hắn run run đưa ngón tay chạm vào mép thịt, thấy nước lồn dính nhớp vội rút tay lại lau lau vào áo mình, lại tò mò chạm tiếp. A Châu cười khúc khích, cầm tay hắn đặt lên hạt le nhỏ xinh.
“Công tử xoa nhẹ chỗ này… thiếp sẽ rất sung sướng…”
Hắn làm theo, ngón tay vụng về miết miết. A Châu rên khe khẽ, hông tự động uốn éo, nước lồn chảy ngày càng nhiều, ướt cả đùi hắn.
Trong lúc đó, con cặc khổng lồ của Đoàn Dự đã căng cứng đến đau nhức, cách lớp quần cọ vào mông A Châu. Nàng cảm nhận được, liền quỳ xuống giữa hai chân hắn, dịu dàng cởi dây lưng.
“Công tử… để thiếp giúp công tử thư giãn… công tử chỉ cần ngồi yên là được…”
Nàng kéo quần xuống, con cặc bật ra đập vào bụng dưới kêu “bộp”. A Châu vẫn giật mình kinh ngạc (dù đã nhìn lần trước), hai tay ôm lấy vuốt ve đầy yêu thương.
Đoàn Dự thở hổn hển, mặt đỏ bừng, hai tay bấu chặt thành ghế:
“A Châu… ta… ta thấy khó chịu quá… nó nóng lắm…”
A Châu mỉm cười, le lưỡi liếm một đường dài từ gốc lên ngọn, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy đầu khấc, mút nhẹ nhàng, tay vuốt ve phần thân còn lại.
Đoàn Dự rên lên, toàn thân run rẩy, lần đầu tiên được nữ nhân hầu hạ như thế này. Hắn chỉ biết ngửa đầu ra sau, thở dốc, để mặc A Châu muốn làm gì thì làm.
Nàng vừa mút vừa ngẩng lên nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh:
“Công tử… thích không ạ? Thiếp hầu công tử có thoải mái không?”
Đoàn Dự gật đầu lia lịa, giọng lạc đi:
“Thích… thích lắm… A Châu… ta… ta sắp… sắp không chịu nổi rồi…”
A Châu mút nhanh hơn, tay vuốt mạnh hơn. Chỉ vài chục giây sau, Đoàn Dự rên lớn một tiếng, bắn ào ào vào miệng nàng. Tinh dịch nhiều đến mức tràn ra khóe môi, chảy xuống cằm.
Hắn thở hổn hển, mắt mờ đi vì khoái cảm. A Châu nuốt hết, lau miệng, rồi lại ngồi lên đùi hắn, ôm cổ, hôn nhẹ lên má.
“Công tử đừng lo… chuyện hôm nay chỉ có trời đất và thiếp biết thôi… Lần sau công tử muốn, cứ gọi thiếp… thiếp lúc nào cũng sẵn sàng hầu công tử…”
Đoàn Dự ôm lấy nàng, mặt vẫn còn đỏ bừng, giọng ngây thơ:
“A Châu… cảm ơn cô nương… ta… ta chưa từng sung sướng như thế này bao giờ…”
Nàng cười dịu dàng, vuốt tóc hắn:
“Công tử ngốc… từ nay về sau, để thiếp dạy công tử từng chút một… được không?”
Đoàn Dự thở hổn hển, đầu óc vẫn còn lâng lâng, nhưng vòng tay vẫn siết chặt lấy A Châu như sợ nàng biến mất. Người đẹp trong lòng mềm mại, nóng ấm, mùi hương thiếu nữ hòa lẫn mùi tình dục vừa rồi khiến hạ bộ hắn lại rần rật sống dậy.
Hắn ngập ngừng đưa tay xuống dưới, ngón tay run run lần theo bụng phẳng lì, chạm đến đám lông mềm mại đã ướt sũng. A Châu khẽ “ưm” một tiếng, hai chân vô thức dạng ra thêm chút nữa, để mặc hắn khám phá.
Ngón tay Đoàn Dự lần đầu tiên chạm vào tiểu huyệt ấy: nóng bỏng, ướt át, mềm mại đến khó tin. Hắn ngây ngô xoa xoa hai mép thịt hồng hào, cảm nhận từng nếp gấp nhỏ li ti co bóp dưới đầu ngón tay. Nước lồn ri rỉ chảy ra, dính nhơm nhớp cả bàn tay hắn.
“Trời ơi… sao lại nóng thế này… lại ướt thế này…” Hắn thì thầm, mắt sáng rực, con cặc vừa mới bắn xong lại ngẩng đầu hùng dũng, đập “bộp bộp” vào bụng A Châu.
A Châu mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước, để mặc hắn nghịch ngợm trên thân thể mình hồi lâu. Nàng chỉ khẽ rên, hông tự động uốn éo theo nhịp ngón tay vụng về của hắn.
Một lúc sau, Đoàn Dự ngượng ngùng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
“A Châu… cô nương… có thể… mút cho ta… thêm lần nữa được không?”
A Châu phì cười, trong lòng mềm nhũn vì sự ngây thơ ấy. Nàng không đáp, chỉ dịu dàng đẩy hắn nằm ngửa ra sàn, quỳ giữa hai chân hắn, cúi xuống ngậm lấy con cặc vẫn còn lấp lánh tinh dịch và nước miếng lần trước.
Lần này hắn đã xuất một lần, nên bền bỉ hơn rất nhiều. A Châu mút thật sâu, lưỡi quấn quanh đầu khấc, tay vuốt ve hai hòn dái căng mọng, nhưng con cặc vẫn cứ căng cứng như sắt, không chịu “đầu hàng”.
Đoàn Dự ngửa mặt lên trần nhà, thở dốc, hai tay vô thức lần xuống bóp lấy cặp mông tròn lẳn của nàng, banh ra, lại sờ vào cái khe ướt át đang rỉ nước không ngừng.
Bất ngờ, A Châu xoay người, trèo lên người hắn, tư thế ngược lại. Cái lồn hồng hào ướt át, hai mép thịt sưng mọng, hạt le nhỏ xinh lấp lánh nước ngay trước mặt Đoàn Dự.
Hắn trợn tròn mắt, ngây người vài giây, rồi như bị ma xui quỷ khiến, rướn cổ lên, áp cả khuôn mặt vào đó.
“Ư… công tử…” A Châu rên một tiếng dài đĩ thõa, toàn thân run lên.
Đoàn Dự không còn ngượng ngùng nữa, hai tay banh rộng hai bờ mông, mũi hít hà mùi hương nồng nàn, lưỡi tham lam liếm từ dưới lên, quét qua từng nếp gấp, đâm sâu vào trong huyệt, mút lấy nước lồn ngọt lịm.
A Châu bị kích thích đến run rẩy, miệng vẫn ngậm chặt con cặc khổng lồ, nhưng tiếng rên thoát ra từ cổ họng làm rung động cả thân cặc hắn. Nàng uốn éo hông, ép sát lồn vào mặt hắn, nước lồn tuôn ra ướt đẫm cả má, cằm, cổ Đoàn Dự.
Hắn càng liếm càng hăng, lưỡi quấn lấy hạt le, mút mạnh như muốn nuốt chửng. A Châu toàn thân co giật, lên đỉnh lần đầu trong tư thế này, nước lồn phun mạnh vào miệng hắn. Nàng rời khỏi con cặc một chút, hét lên một tiếng dài vỡ òa:
“A… công tử… thiếp… thiếp chết mất…”
Rồi lại vội vàng ngậm trở lại, mút mạnh hơn, quyết tâm làm hắn xuất tinh lần thứ hai.
Hai người quấn lấy nhau trong tư thế 69, tiếng rên, tiếng mút, tiếng nước lồn chẹp chẹp vang lên không dứt. Đoàn Dự như con thú nhỏ lần đầu được ăn no, tham lam liếm láp, hít hà, còn A Châu thì say mê hầu hạ thứ dương vật khủng bố mà nàng đã mơ tưởng từ lâu.
Cả gian phòng chỉ còn lại mùi tình dục nồng nàn và những tiếng rên rỉ không thể kìm nén.
Chương 3:
Lại một buổi tối vài ngày sau, trăng non treo lơ lửng trên bầu trời Yến Tử Ổ, gió hồ mang theo chút se lạnh của mùa thu. Đoàn Dự sau khi đi tiểu ở hậu viện, lòng vòng mãi không về phòng mình. Hắn vô tình hữu ý đi ngang qua gian phòng nhỏ của A Châu, cửa khép hờ, ánh đèn dầu leo lét hắt ra.
Hắn dừng lại, tim đập thình thịch. Từ sau lần ấy, hắn không thể quên được cảm giác sung sướng khi A Châu hầu hạ. Hắn đẩy nhẹ cửa, lẻn vào như kẻ trộm, thấy nàng đang nằm nghiêng trên giường, say giấc nồng. Bộ đồ ngủ lụa mỏng ôm sát thân thể, lộ rõ đường cong thiếu nữ: vai thon, eo nhỏ, mông tròn lẳn. Đoàn Dự nuốt nước bọt, con lợn lòng nổi lên, hắn lén lút chui vào chăn, nằm sát sau lưng nàng theo kiểu úp thìa, tay vòng qua ôm lấy eo.
A Châu giật mình tỉnh giấc, quay người lại, nhận ra hắn thì mỉm cười nũng nịu, giọng ngái ngủ: “Công tử… muộn thế này còn đến…”
Đoàn Dự ấp úng, mặt đỏ bừng, thân dưới đã cứng ngắc: “Ta… ta không ngủ được… cô nương… cho ta ôm một chút thôi…”
Hắn sượng người, nhưng tay đã bắt đầu hoạt động theo bản năng. Ngón tay run run lần lên từ eo, chạm vào bầu vú săn chắc qua lớp lụa mỏng. Hắn xoa nhẹ, cảm nhận núm vú nhỏ xinh cương lên dưới đầu ngón tay, da thịt mềm mại ấm áp. Tay hắn miêu tả đường cong, bóp nhẹ một cái, rồi trượt xuống bụng phẳng lì, dừng lại ở rốn, xoay vòng tròn như khám phá một báu vật. A Châu nằm yên, mặt đỏ bừng e thẹn, đôi mắt khép hờ để mặc hắn thỏa thích, chỉ khẽ cắn môi để kìm tiếng rên.
Ngón tay hắn tiếp tục xuống dưới, vô thức chạm đến đám lông mềm mại, rồi lần vào khe thịt hồng hào ướt át. Hắn ngây ngô miết miết hai mép lồn, cảm nhận độ ẩm nhớp nháp, nóng hổi như lửa đốt. Ngón giữa lúng túng đâm nhẹ vào trong, co bóp theo từng nếp gấp, nước lồn ri rỉ chảy ra dính đầy tay. Hắn thở dốc, ngạc nhiên thì thầm: “Sao… sao lại ướt thế này… nóng quá…”
Con cặc khổng lồ của hắn căng cứng, chống thẳng vào khe mông nàng qua lớp quần, đầu khấc khẽ chạm vào mép lồn làm A Châu miên man, toàn thân run rẩy. Nàng cảm nhận được sức nóng và độ to lớn ấy, lòng thầm nghĩ: “Nếu thứ này đâm vào… chắc thiếp tan nát mất…” Nhưng nàng vẫn không chủ động, chỉ nằm yên giả vờ e thẹn, để hắn tự do khám phá.
Bất ngờ, Đoàn Dự tụt quần mình xuống, con cặc bật ra đập vào mông nàng một cái “bộp”. Hắn ngượng ngùng hỏi: “A Châu… cô nương… có thể… bú cho ta như lần trước được không?”
A Châu cười mỉm, như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, không nói gì mà quay người xuống dưới, há miệng ngậm lấy đầu khấc to lớn. Nàng mút nhẹ nhàng, lưỡi quấn quanh, tay vuốt ve phần thân còn lại. Đoàn Dự thở hổn hển, hai tay vẫn không ngừng hoạt động: một tay bóp bầu vú săn chắc, núm vú lăn tròn dưới ngón cái; tay kia vẫn đâm ngoáy trong lồn nàng, ngón tay ướt nhẹp ra vào vụng về.
Một lúc sau, hắn thì thầm: “A Châu… ngồi lên như lần trước đi… ta… ta muốn nhìn gần hơn…”
Nàng ngoan ngoãn xoay người, ngồi lên mặt hắn theo tư thế 69, cái lồn hồng hào ướt át ép sát vào miệng hắn. Đoàn Dự rướn lên liếm láp tham lam, lưỡi quét qua hạt le, mút lấy nước lồn ngọt lịm. A Châu rên rỉ, miệng vẫn ngậm chặt con cặc, mút mạnh hơn. Cảm xúc dâng cao với mỗi động tác: hắn liếm sâu hơn, nàng mút nhanh hơn, tiếng chẹp chẹp vang lên không dứt.
Rồi Đoàn Dự không chịu nổi, gầm lên một tiếng, bắn tinh ào ào. Dòng tinh trắng đục bắn thẳng lên trời, văng tung tóe như hình cầu vồng dưới ánh đèn dầu, rơi xuống ngực, bụng nàng và cả mặt hắn. Hắn mệt lả, ôm chặt lấy nàng thiếp đi, thở dốc.
Cái lồn A Châu bị hắn bú liếm qua loa, không kinh nghiệm nhưng vẫn làm nàng nóng hổi, râm ran không nguôi. Đến giờ hắn vẫn chưa biết phải đút cặc vào lồn, chỉ nghĩ đó là chỗ để sờ soạng. Nàng nằm đó, nứng dở dang, không dám chủ động chỉ dẫn. Từ nhỏ A Châu đã được Vương phu nhân huấn luyện để thỏa mãn đàn ông, học đủ trò hầu hạ, nhưng nàng vẫn còn trinh – nguyên nhân là vì Vương phu nhân giữ nàng làm “món quà” đặc biệt cho Mộ Dung công tử, nên chưa từng thực sự gần gũi nam nhân nào. Với lại, thứ dương vật khủng bố của Đoàn Dự làm nàng sợ hãi, nghĩ rằng nó quá to, không thể vừa với cái huyệt nhỏ xinh của mình.
Nàng miên man với cơn râm ran ở háng, nước lồn vẫn rỉ ra không ngừng. Bất chợt, Đoàn Dự nứng trở lại, tay hắn bắt đầu hoạt động, ngón tay lần nữa đâm vào lồn nàng, ngoáy nhẹ. A Châu e thẹn rên rỉ, toàn thân run lên. Rồi đột nhiên, nàng quyết định – dù không dám đụ, nhưng nàng sẽ chỉ hắn bú cho nàng sướng.
A Châu thì thầm, giọng ngượng ngùng nhưng đầy dịu dàng: “Công tử… thiếp… thiếp muốn công tử làm thiếp sướng… như thiếp làm công tử ấy… Công tử… liếm chỗ đó của thiếp đi… nhẹ nhàng thôi…”
Đoàn Dự mở mắt, mặt đỏ bừng, tay vẫn đang miêu tả đường cong trên thân thể nàng. Hắn ngây ngô nhìn xuống cái khe hồng hào ướt át giữa hai chân nàng, nuốt nước bọt đánh ực: “Liếm… liếm chỗ này ư? Nhưng… nhưng ta không biết làm thế nào… cô nương dạy ta đi…”
A Châu mỉm cười e thẹn, hai má ửng hồng dưới ánh đèn dầu leo lét. Nàng ngồi dậy, kéo hắn nằm ngửa ra, rồi nhẹ nhàng trèo lên, ngồi dạng chân ngay trên mặt hắn. Cái lồn xinh đẹp hiện ra sát gần: hai mép thịt sưng mọng vì nứng, hạt le nhỏ xinh lấp lánh nước lồn, đám lông đen nhánh tỉa gọn gàng, mùi hương thiếu nữ nồng nàn phả vào mũi hắn khiến con cặc vừa bắn xong lại cương lên đau nhức.
“Công tử… nhìn kỹ đi ạ… Đây là… hạt le của thiếp… công tử dùng lưỡi liếm nhẹ chỗ này trước… như liếm kẹo ấy… nhẹ thôi, thiếp nhạy lắm…”
Đoàn Dự run run rướn cổ lên, lưỡi hé ra chạm nhẹ vào hạt le hồng hào. A Châu khẽ rên “ưm” một tiếng, toàn thân run nhẹ, tay bấu vào vai hắn. Nàng hướng dẫn tiếp, giọng thở gấp: “Đúng rồi… công tử… liếm vòng tròn đi… chậm rãi… ừ… như thế… thiếp… thiếp sướng lắm…”
Hắn làm theo, lưỡi vụng về quét vòng quanh hạt le, cảm nhận nó cương cứng hơn dưới lưỡi mình. Nước lồn ri rỉ chảy ra, dính vào môi hắn, vị mặn ngọt lạ lẫm khiến hắn càng hăng hái. A Châu uốn éo hông, ép sát hơn, giọng nũng nịu: “Bây giờ… công tử mút nó đi… mút nhẹ như mút núm vú thiếp ấy… ừ… a… công tử giỏi quá…”
Đoàn Dự hé miệng ngậm lấy hạt le, mút nhẹ nhàng, lưỡi quấn quanh. A Châu rên lớn hơn, mắt long lanh nước, tay vuốt tóc hắn: “Sâu hơn nữa… công tử… dùng lưỡi đâm vào trong huyệt thiếp… đây… chỗ khe này… liếm sâu vào…”
Hắn lúng túng đẩy lưỡi vào khe lồn chặt khít, quét qua từng nếp gấp ướt át, mút lấy nước lồn tuôn ra ào ạt. A Châu cong người, rên rỉ không ngừng: “A… công tử… đúng rồi… nhanh hơn… thiếp… thiếp sắp… sắp ra rồi…”
Nàng hướng dẫn hắn xen lẫn tiếng rên: “Dùng tay nữa… công tử… xoa hai mép thịt này… banh ra một chút… ừ… liếm sâu hơn… thiếp thích lắm…”
Đoàn Dự hai tay banh nhẹ hai bờ mông nàng, lưỡi tham lam liếm láp, mặt úp hẳn vào lồn nàng, nước lồn ướt đẫm cằm, cổ. Hắn ngây thơ nhưng đầy nhiệt tình, lưỡi quét từ dưới lên, mút hạt le rồi lại đâm sâu vào huyệt, tiếng chẹp chẹp vang lên dâm đãng.
A Châu không chịu nổi nữa, toàn thân co giật, hét lên một tiếng dài: “Công tử… thiếp… thiếp raaaa…” Nước lồn phun mạnh vào miệng hắn, nàng run rẩy lên đỉnh, tay bấu chặt tóc hắn.
Sau cơn khoái lạc, A Châu thở hổn hển, nằm xuống ôm hắn, hôn nhẹ lên môi: “Công tử… công tử làm thiếp sướng quá… từ nay… công tử nhớ cách này nhé… thiếp sẽ dạy công tử thêm nhiều thứ khác…”
Đoàn Dự ngượng ngùng gật đầu, con cặc vẫn cứng ngắc, nhưng hắn chỉ ôm chặt nàng, lòng đầy hạnh phúc ngây thơ.
Đêm trên Yến Tử Ổ yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá và tiếng gió lùa qua rừng thông. Đoàn Dự từ khi lạc đến đây đã hơn nửa tháng, ngày ngày chỉ quanh quẩn bên Tham Hợp trang, mắt không rời khỏi Vương Ngữ Yên. Nàng như tiên nữ giáng trần, mỗi lần nàng cười, mỗi lần nàng nghiêng đầu đọc sách, Đoàn Dự lại thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Đêm về, trong căn phòng nhỏ dành cho khách, hắn thường nằm trằn trọc, tay lần mò xuống dưới, vừa thở dốc vừa tưởng tượng ra thân thể trắng muốt của Vương cô nương, đôi gò bồng đảo căng tròn ẩn hiện dưới lớp áo lụa mỏng, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân thon dài…
Một tối nọ, trăng sáng quá, Đoàn Dự không ngủ được, lại thấy buồn tiểu. Hắn lén lút ra hậu viện, tìm góc khuất gần bụi trúc, cởi áo ngoài, tụt quần, tay phải nắm lấy vật ấy đã căng cứng từ lâu. Hắn vừa phóng uế vừa thủ dâm, miệng lẩm bẩm: “Ngữ Yên… Ngữ Yên… để ta yêu nàng… để ta được ôm nàng một lần thôi…”
Hắn nhắm mắt, hơi thở dồn dập, tay chuyển động càng lúc càng nhanh. Đúng lúc sắp xuất, một tiếng “á” khe khẽ vang lên sau lưng.
Đoàn Dự giật mình quay lại, suýt nữa ngã ngửa. A Châu đứng đó, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh màu hồng phấn, tóc xõa, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm xuống hạ bộ của hắn. Nàng che miệng, nhưng rõ ràng không phải vì sợ, mà là vì kinh ngạc đến ngây người.
Con cặc của Đoàn Dự… quả thực quá kinh người. Dài gần một thước, to như cổ tay trẻ lên mười, đầu khấc đỏ au bóng loáng, gân xanh nổi chằng chịt. Dù chưa từng gần gũi nam nhân nào, nhưng A Châu từ nhỏ đã được Vương phu nhân dạy dỗ đủ điều hầu hạ đàn ông, từng nhìn trộm không biết bao nhiêu thị vệ, khách khứa trong phủ. Vậy mà chưa từng thấy thứ nào như thế này. Nàng nuốt nước bọt, hai má ửng hồng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: “Nếu thứ này đâm vào… chắc mình chết mất…”
Đoàn Dự hoảng hồn kéo quần lên, lắp bắp: “A… A Châu cô nương… ta… ta không cố ý… nàng đừng nói với ai…”
A Châu mím môi, cố làm ra vẻ ngây thơ: “Công tử… thứ đó của công tử… sao lại to thế ạ? Thiếp… thiếp sợ quá…”
Nàng nói vậy nhưng mắt vẫn dán chặt, chân như mọc rễ tại chỗ.
Một tuần sau, Khưu Ma Trí quả nhiên đuổi tới. Hắn như ác ma, kiếm khí tung hoành, cả Yến Tử Ổ rung chuyển. Đoàn Dự võ công thấp kém, chỉ biết chạy thục mạng. A Châu đột nhiên xuất hiện, nắm tay hắn: “Công tử, theo thiếp!”
Nàng dẫn hắn chạy vòng vèo, cuối cùng chui vào một mật đạo dưới Tham Hợp trang, rồi xuống một hầm tối ẩm ướt, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Không gian chật hẹp, hai người ngồi sát nhau, đầu gối chạm đầu gối.
Bên ngoài tiếng đánh nhau ầm ĩ, trong này lại yên lặng đến ngột ngạt. A Châu mặc bộ váy lụa mỏng, vì chạy nên mồ hôi nhễ nhại, lớp vải dính sát vào da, lộ rõ đường cong thiếu nữ. Nàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Công tử… sợ không ạ?”
Đoàn Dự nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh: “Không… không sao… có A Châu cô nương ở đây, ta… ta yên tâm lắm.”
Hắn nói vậy nhưng mắt không dám nhìn nàng, chỉ cách hắn vài phân, mùi hương thiếu nữ thoang thoảng, lại thêm không gian kín, hạ bộ hắn lại bắt đầu cương cứng. A Châu như vô tình nghiêng người, tay áo trượt xuống, cánh tay trần trắng muốt chạm vào đùi hắn. Nàng lại gần hơn nữa, môi gần như chạm vào tai hắn, thì thầm:
“Công tử… bên ngoài nguy hiểm quá… thiếp sợ… công tử ôm thiếp một chút được không?”
Đoàn Dự cứng người. Trong đầu hắn hiện lên gương mặt Vương Ngữ Yên, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Hắn run run đưa tay ra, ôm lấy vai A Châu. Nàng thuận thế ngả hẳn vào lòng hắn, ngực căng tròn ép sát vào ngực hắn qua lớp áo mỏng.
A Châu giả vờ e thẹn, nhưng tay đã lén lút xuống dưới, qua lớp vải, nhẹ nhàng chạm vào vật đang cương cứng của hắn. Đoàn Dự hít một hơi lạnh, toàn thân run lên.
“A Châu… đừng…”
“Công tử… thiếp chỉ… chỉ muốn giúp công tử thư giãn một chút thôi… công tử chịu khó quá… thứ này căng cứng thế này… chắc khó chịu lắm…”
Giọng nàng ngọt như mật, tay đã luồn hẳn vào trong quần, nắm lấy con cặc khổng lồ đang nóng rực. Da tay nàng mềm mại, mát lạnh, khác hẳn bàn tay thô ráp của chính hắn mỗi đêm. Đoàn Dự thở hổn hển, cố níu chút lý trí cuối cùng:
“Ta… ta chỉ thích Ngữ Yên… ta không thể…”
A Châu khẽ cười, tay bắt đầu vuốt ve từ gốc đến ngọn, ngón cái miết nhẹ vào đầu khấc đang rỉ nước:
“Công tử ngốc… Ngữ Yên tiểu thư cao quý như tiên nữ, làm sao để ý đến chuyện này… Để thiếp hầu công tử một lần thôi… chỉ một lần thôi… được không?”
Nàng vừa nói vừa quỳ xuống giữa hai chân hắn, kéo hẳn quần xuống. Con cặc khổng lồ bật ra, đập vào má nàng một cái “bộp”. A Châu giả vờ kinh hãi “Á” lên một tiếng, nhưng mắt lại sáng rực. Nàng đưa hai tay ôm lấy, vẫn không hết, phải dùng cả sức mới ôm hết được vòng thân.
“Trời ơi… công tử… sao lại to thế này… thiếp… thiếp sợ không hầu nổi mất…”
Nàng ngẩng lên nhìn hắn, mắt long lanh, rồi chậm rãi cúi xuống, le lưỡi liếm một đường dài từ gốc lên ngọn. Đoàn Dự rên lên một tiếng, tay bấu chặt vào vách đá. A Châu mỉm cười, há miệng, cố gắng ngậm lấy đầu khấc, nhưng miệng nàng nhỏ, chỉ ngậm được một phần ba đã chạm họng. Nàng không nản, vừa mút vừa dùng tay vuốt ve phần còn lại, nước miếng chảy dài.
Đoàn Dự đầu óc trống rỗng, chỉ còn cảm giác khoái lạc chưa từng có. Hắn không nhịn nổi nữa, tay ấn đầu A Châu xuống sâu hơn. Nàng bị nghẹn, nước mắt trào ra, nhưng không đẩy ra, ngược lại còn cố gắng nuốt sâu hơn nữa.
Chỉ vài phút sau, Đoàn Dự đã không chịu nổi. Hắn gầm lên một tiếng, bắn ào ào vào miệng A Châu. Nàng nuốt không kịp, phần còn lại trào ra khóe miệng, chảy xuống cằm, nhỏ giọt lên ngực.
A Châu ngẩng lên, mặt đỏ bừng, môi sưng mọng, giọng khàn khàn:
“Công tử… nhiều quá… thiếp nuốt không hết…”
Đoàn Dự thở hổn hển, mắt mờ đi vì khoái cảm. Hắn biết mình đã phản bội hình bóng Vương Ngữ Yên trong tim, nhưng cơ thể lại thành thực một cách đáng sợ, con cặc sau khi bắn vẫn còn cứng ngắc, thậm chí còn to hơn ban nãy.
A Châu lau miệng, cười dịu dàng, tay lại vuốt ve:
“Công tử yên tâm… chuyện hôm nay chỉ mình thiếp biết thôi… Nhưng thứ này của công tử… thiếp thật sự rất thích… Lần sau… cho thiếp hầu công tử thêm nữa nhé?”
Nàng tựa vào lòng hắn, tay vẫn nắm lấy vật ấy không buông, thì thầm:
“Chỉ cần công tử muốn… thiếp lúc nào cũng sẵn sàng…”
Chương 2:
Buổi trưa hè nắng gắt, gió hồ thổi vào Tham Hợp trang mang theo chút mát mẻ hiếm hoi. Đoàn Dự bước vào gian nhà nhỏ của mình, lập tức đứng sững lại.
A Châu đang quỳ dưới sàn lau bàn thấp, người cúi sát xuống, mông tròn lẳng hếch lên cao. Chiếc váy lụa thiên thanh mỏng tang dính sát vào da vì mồ hôi, hiện rõ đường viền quần lót trắng và khe mông sâu hút. Nàng lắc nhẹ theo nhịp lau, không hay biết chủ nhân đã về.
Đoàn Dự chỉ nhìn một cái mà máu nóng đã dồn xuống dưới. Hắn nuốt nước bọt đánh ực, chân như bị nam châm hút, lặng lẽ tiến lại gần. Tay run run chạm vào vòng eo nhỏ nhắn của nàng.
“A… công tử?” A Châu giật mình quay lại, mặt đỏ bừng. Nàng chưa kịp đứng dậy thì đã cảm thấy một vật nóng hổi, cứng ngắc cách lớp vải chạm nhẹ vào mông mình. Đoàn Dự lúng túng rút tay về, lắp bắp:
“Ta… ta không cố ý… chỉ là… chỉ là cô nương… mông cô nương… tròn quá…”
Hắn nói xong mới thấy mình ngốc nghếch, mặt càng đỏ hơn. A Châu cắn môi, trong lòng mềm nhũn. Nàng biết công tử nhà mình ngây thơ đến mức đáng thương, đến cả hôn còn chưa biết, huống chi chuyện kia.
Nàng dịu dàng đứng dậy, kéo tay hắn ngồi xuống ghế, rồi tự mình ngồi lên đùi hắn, nhẹ nhàng như con mèo.
“Công tử đừng sợ… thiếp không trách công tử đâu… Công tử thích thì cứ sờ… thiếp là nha hoàn của công tử mà…”
Đoàn Dự cứng đờ người, hai tay không biết để đâu. A Châu cầm tay hắn đặt lên ngực mình. Qua lớp lụa mỏng, hắn cảm nhận được hai bầu vú săn chắc, đầu vú nhỏ đã cương lên như hai hạt đậu.
“Đây… đây là… vú của cô nương ư?” Hắn hỏi ngây ngô, mắt tròn xoe.
A Châu phì cười, kéo dây buộc váy, để áo trễ xuống tận eo. Hai bầu ngực trần trắng muốt hiện ra, núm vú hồng hào nhỏ xinh, da thịt mịn màng không một vết sẹo.
“Công tử muốn sờ thì sờ đi ạ… nhẹ thôi, thiếp nhột lắm…”
Đoàn Dự run run đưa tay lên, chạm nhẹ như sợ làm vỡ. Hắn xoa xoa, bóp bóp vụng về, rồi tò mò cúi xuống ngắm thật gần, thở ra từng hơi nóng hổi phả vào da thịt nàng.
“Thơm quá… mềm quá… sao lại mềm thế này…”
A Châu đỏ mặt, hai tay ôm lấy đầu hắn, dịu dàng hướng dẫn:
“Công tử… muốn hôn thì hôn đi ạ… cứ như hôn tay Ngữ Yên tiểu thư ấy…”
Đoàn Dự ngập ngừng cúi xuống, chạm môi vào núm vú một cái thật nhẹ, rồi lại ngẩng lên nhìn nàng như xin phép. A Châu mỉm cười khuyến khích, hắn mới dám hé miệng ngậm ậm, mút nhẹ như trẻ con bú sữa. Tay còn lại vẫn xoa nắn bên kia, vụng về nhưng đầy thành kính.
Một lúc sau, A Châu thở gấp, kéo tay hắn xuống dưới. Nàng cởi luôn quần lót, ngồi dạng chân ra trên đùi hắn, để lộ đám lông đen nhánh được tỉa gọn và khe hồng hào ướt át.
“Công tử… đây là… chỗ kín của thiếp… công tử muốn nhìn thì nhìn kỹ đi ạ…”
Đoàn Dự trợn tròn mắt, mặt đỏ như gấc:
“Trời ơi… sao lại hồng hồng thế này… còn ướt nữa…”
Hắn run run đưa ngón tay chạm vào mép thịt, thấy nước lồn dính nhớp vội rút tay lại lau lau vào áo mình, lại tò mò chạm tiếp. A Châu cười khúc khích, cầm tay hắn đặt lên hạt le nhỏ xinh.
“Công tử xoa nhẹ chỗ này… thiếp sẽ rất sung sướng…”
Hắn làm theo, ngón tay vụng về miết miết. A Châu rên khe khẽ, hông tự động uốn éo, nước lồn chảy ngày càng nhiều, ướt cả đùi hắn.
Trong lúc đó, con cặc khổng lồ của Đoàn Dự đã căng cứng đến đau nhức, cách lớp quần cọ vào mông A Châu. Nàng cảm nhận được, liền quỳ xuống giữa hai chân hắn, dịu dàng cởi dây lưng.
“Công tử… để thiếp giúp công tử thư giãn… công tử chỉ cần ngồi yên là được…”
Nàng kéo quần xuống, con cặc bật ra đập vào bụng dưới kêu “bộp”. A Châu vẫn giật mình kinh ngạc (dù đã nhìn lần trước), hai tay ôm lấy vuốt ve đầy yêu thương.
Đoàn Dự thở hổn hển, mặt đỏ bừng, hai tay bấu chặt thành ghế:
“A Châu… ta… ta thấy khó chịu quá… nó nóng lắm…”
A Châu mỉm cười, le lưỡi liếm một đường dài từ gốc lên ngọn, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy đầu khấc, mút nhẹ nhàng, tay vuốt ve phần thân còn lại.
Đoàn Dự rên lên, toàn thân run rẩy, lần đầu tiên được nữ nhân hầu hạ như thế này. Hắn chỉ biết ngửa đầu ra sau, thở dốc, để mặc A Châu muốn làm gì thì làm.
Nàng vừa mút vừa ngẩng lên nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh:
“Công tử… thích không ạ? Thiếp hầu công tử có thoải mái không?”
Đoàn Dự gật đầu lia lịa, giọng lạc đi:
“Thích… thích lắm… A Châu… ta… ta sắp… sắp không chịu nổi rồi…”
A Châu mút nhanh hơn, tay vuốt mạnh hơn. Chỉ vài chục giây sau, Đoàn Dự rên lớn một tiếng, bắn ào ào vào miệng nàng. Tinh dịch nhiều đến mức tràn ra khóe môi, chảy xuống cằm.
Hắn thở hổn hển, mắt mờ đi vì khoái cảm. A Châu nuốt hết, lau miệng, rồi lại ngồi lên đùi hắn, ôm cổ, hôn nhẹ lên má.
“Công tử đừng lo… chuyện hôm nay chỉ có trời đất và thiếp biết thôi… Lần sau công tử muốn, cứ gọi thiếp… thiếp lúc nào cũng sẵn sàng hầu công tử…”
Đoàn Dự ôm lấy nàng, mặt vẫn còn đỏ bừng, giọng ngây thơ:
“A Châu… cảm ơn cô nương… ta… ta chưa từng sung sướng như thế này bao giờ…”
Nàng cười dịu dàng, vuốt tóc hắn:
“Công tử ngốc… từ nay về sau, để thiếp dạy công tử từng chút một… được không?”
Đoàn Dự thở hổn hển, đầu óc vẫn còn lâng lâng, nhưng vòng tay vẫn siết chặt lấy A Châu như sợ nàng biến mất. Người đẹp trong lòng mềm mại, nóng ấm, mùi hương thiếu nữ hòa lẫn mùi tình dục vừa rồi khiến hạ bộ hắn lại rần rật sống dậy.
Hắn ngập ngừng đưa tay xuống dưới, ngón tay run run lần theo bụng phẳng lì, chạm đến đám lông mềm mại đã ướt sũng. A Châu khẽ “ưm” một tiếng, hai chân vô thức dạng ra thêm chút nữa, để mặc hắn khám phá.
Ngón tay Đoàn Dự lần đầu tiên chạm vào tiểu huyệt ấy: nóng bỏng, ướt át, mềm mại đến khó tin. Hắn ngây ngô xoa xoa hai mép thịt hồng hào, cảm nhận từng nếp gấp nhỏ li ti co bóp dưới đầu ngón tay. Nước lồn ri rỉ chảy ra, dính nhơm nhớp cả bàn tay hắn.
“Trời ơi… sao lại nóng thế này… lại ướt thế này…” Hắn thì thầm, mắt sáng rực, con cặc vừa mới bắn xong lại ngẩng đầu hùng dũng, đập “bộp bộp” vào bụng A Châu.
A Châu mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước, để mặc hắn nghịch ngợm trên thân thể mình hồi lâu. Nàng chỉ khẽ rên, hông tự động uốn éo theo nhịp ngón tay vụng về của hắn.
Một lúc sau, Đoàn Dự ngượng ngùng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
“A Châu… cô nương… có thể… mút cho ta… thêm lần nữa được không?”
A Châu phì cười, trong lòng mềm nhũn vì sự ngây thơ ấy. Nàng không đáp, chỉ dịu dàng đẩy hắn nằm ngửa ra sàn, quỳ giữa hai chân hắn, cúi xuống ngậm lấy con cặc vẫn còn lấp lánh tinh dịch và nước miếng lần trước.
Lần này hắn đã xuất một lần, nên bền bỉ hơn rất nhiều. A Châu mút thật sâu, lưỡi quấn quanh đầu khấc, tay vuốt ve hai hòn dái căng mọng, nhưng con cặc vẫn cứ căng cứng như sắt, không chịu “đầu hàng”.
Đoàn Dự ngửa mặt lên trần nhà, thở dốc, hai tay vô thức lần xuống bóp lấy cặp mông tròn lẳn của nàng, banh ra, lại sờ vào cái khe ướt át đang rỉ nước không ngừng.
Bất ngờ, A Châu xoay người, trèo lên người hắn, tư thế ngược lại. Cái lồn hồng hào ướt át, hai mép thịt sưng mọng, hạt le nhỏ xinh lấp lánh nước ngay trước mặt Đoàn Dự.
Hắn trợn tròn mắt, ngây người vài giây, rồi như bị ma xui quỷ khiến, rướn cổ lên, áp cả khuôn mặt vào đó.
“Ư… công tử…” A Châu rên một tiếng dài đĩ thõa, toàn thân run lên.
Đoàn Dự không còn ngượng ngùng nữa, hai tay banh rộng hai bờ mông, mũi hít hà mùi hương nồng nàn, lưỡi tham lam liếm từ dưới lên, quét qua từng nếp gấp, đâm sâu vào trong huyệt, mút lấy nước lồn ngọt lịm.
A Châu bị kích thích đến run rẩy, miệng vẫn ngậm chặt con cặc khổng lồ, nhưng tiếng rên thoát ra từ cổ họng làm rung động cả thân cặc hắn. Nàng uốn éo hông, ép sát lồn vào mặt hắn, nước lồn tuôn ra ướt đẫm cả má, cằm, cổ Đoàn Dự.
Hắn càng liếm càng hăng, lưỡi quấn lấy hạt le, mút mạnh như muốn nuốt chửng. A Châu toàn thân co giật, lên đỉnh lần đầu trong tư thế này, nước lồn phun mạnh vào miệng hắn. Nàng rời khỏi con cặc một chút, hét lên một tiếng dài vỡ òa:
“A… công tử… thiếp… thiếp chết mất…”
Rồi lại vội vàng ngậm trở lại, mút mạnh hơn, quyết tâm làm hắn xuất tinh lần thứ hai.
Hai người quấn lấy nhau trong tư thế 69, tiếng rên, tiếng mút, tiếng nước lồn chẹp chẹp vang lên không dứt. Đoàn Dự như con thú nhỏ lần đầu được ăn no, tham lam liếm láp, hít hà, còn A Châu thì say mê hầu hạ thứ dương vật khủng bố mà nàng đã mơ tưởng từ lâu.
Cả gian phòng chỉ còn lại mùi tình dục nồng nàn và những tiếng rên rỉ không thể kìm nén.
Chương 3:
Lại một buổi tối vài ngày sau, trăng non treo lơ lửng trên bầu trời Yến Tử Ổ, gió hồ mang theo chút se lạnh của mùa thu. Đoàn Dự sau khi đi tiểu ở hậu viện, lòng vòng mãi không về phòng mình. Hắn vô tình hữu ý đi ngang qua gian phòng nhỏ của A Châu, cửa khép hờ, ánh đèn dầu leo lét hắt ra.
Hắn dừng lại, tim đập thình thịch. Từ sau lần ấy, hắn không thể quên được cảm giác sung sướng khi A Châu hầu hạ. Hắn đẩy nhẹ cửa, lẻn vào như kẻ trộm, thấy nàng đang nằm nghiêng trên giường, say giấc nồng. Bộ đồ ngủ lụa mỏng ôm sát thân thể, lộ rõ đường cong thiếu nữ: vai thon, eo nhỏ, mông tròn lẳn. Đoàn Dự nuốt nước bọt, con lợn lòng nổi lên, hắn lén lút chui vào chăn, nằm sát sau lưng nàng theo kiểu úp thìa, tay vòng qua ôm lấy eo.
A Châu giật mình tỉnh giấc, quay người lại, nhận ra hắn thì mỉm cười nũng nịu, giọng ngái ngủ: “Công tử… muộn thế này còn đến…”
Đoàn Dự ấp úng, mặt đỏ bừng, thân dưới đã cứng ngắc: “Ta… ta không ngủ được… cô nương… cho ta ôm một chút thôi…”
Hắn sượng người, nhưng tay đã bắt đầu hoạt động theo bản năng. Ngón tay run run lần lên từ eo, chạm vào bầu vú săn chắc qua lớp lụa mỏng. Hắn xoa nhẹ, cảm nhận núm vú nhỏ xinh cương lên dưới đầu ngón tay, da thịt mềm mại ấm áp. Tay hắn miêu tả đường cong, bóp nhẹ một cái, rồi trượt xuống bụng phẳng lì, dừng lại ở rốn, xoay vòng tròn như khám phá một báu vật. A Châu nằm yên, mặt đỏ bừng e thẹn, đôi mắt khép hờ để mặc hắn thỏa thích, chỉ khẽ cắn môi để kìm tiếng rên.
Ngón tay hắn tiếp tục xuống dưới, vô thức chạm đến đám lông mềm mại, rồi lần vào khe thịt hồng hào ướt át. Hắn ngây ngô miết miết hai mép lồn, cảm nhận độ ẩm nhớp nháp, nóng hổi như lửa đốt. Ngón giữa lúng túng đâm nhẹ vào trong, co bóp theo từng nếp gấp, nước lồn ri rỉ chảy ra dính đầy tay. Hắn thở dốc, ngạc nhiên thì thầm: “Sao… sao lại ướt thế này… nóng quá…”
Con cặc khổng lồ của hắn căng cứng, chống thẳng vào khe mông nàng qua lớp quần, đầu khấc khẽ chạm vào mép lồn làm A Châu miên man, toàn thân run rẩy. Nàng cảm nhận được sức nóng và độ to lớn ấy, lòng thầm nghĩ: “Nếu thứ này đâm vào… chắc thiếp tan nát mất…” Nhưng nàng vẫn không chủ động, chỉ nằm yên giả vờ e thẹn, để hắn tự do khám phá.
Bất ngờ, Đoàn Dự tụt quần mình xuống, con cặc bật ra đập vào mông nàng một cái “bộp”. Hắn ngượng ngùng hỏi: “A Châu… cô nương… có thể… bú cho ta như lần trước được không?”
A Châu cười mỉm, như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, không nói gì mà quay người xuống dưới, há miệng ngậm lấy đầu khấc to lớn. Nàng mút nhẹ nhàng, lưỡi quấn quanh, tay vuốt ve phần thân còn lại. Đoàn Dự thở hổn hển, hai tay vẫn không ngừng hoạt động: một tay bóp bầu vú săn chắc, núm vú lăn tròn dưới ngón cái; tay kia vẫn đâm ngoáy trong lồn nàng, ngón tay ướt nhẹp ra vào vụng về.
Một lúc sau, hắn thì thầm: “A Châu… ngồi lên như lần trước đi… ta… ta muốn nhìn gần hơn…”
Nàng ngoan ngoãn xoay người, ngồi lên mặt hắn theo tư thế 69, cái lồn hồng hào ướt át ép sát vào miệng hắn. Đoàn Dự rướn lên liếm láp tham lam, lưỡi quét qua hạt le, mút lấy nước lồn ngọt lịm. A Châu rên rỉ, miệng vẫn ngậm chặt con cặc, mút mạnh hơn. Cảm xúc dâng cao với mỗi động tác: hắn liếm sâu hơn, nàng mút nhanh hơn, tiếng chẹp chẹp vang lên không dứt.
Rồi Đoàn Dự không chịu nổi, gầm lên một tiếng, bắn tinh ào ào. Dòng tinh trắng đục bắn thẳng lên trời, văng tung tóe như hình cầu vồng dưới ánh đèn dầu, rơi xuống ngực, bụng nàng và cả mặt hắn. Hắn mệt lả, ôm chặt lấy nàng thiếp đi, thở dốc.
Cái lồn A Châu bị hắn bú liếm qua loa, không kinh nghiệm nhưng vẫn làm nàng nóng hổi, râm ran không nguôi. Đến giờ hắn vẫn chưa biết phải đút cặc vào lồn, chỉ nghĩ đó là chỗ để sờ soạng. Nàng nằm đó, nứng dở dang, không dám chủ động chỉ dẫn. Từ nhỏ A Châu đã được Vương phu nhân huấn luyện để thỏa mãn đàn ông, học đủ trò hầu hạ, nhưng nàng vẫn còn trinh – nguyên nhân là vì Vương phu nhân giữ nàng làm “món quà” đặc biệt cho Mộ Dung công tử, nên chưa từng thực sự gần gũi nam nhân nào. Với lại, thứ dương vật khủng bố của Đoàn Dự làm nàng sợ hãi, nghĩ rằng nó quá to, không thể vừa với cái huyệt nhỏ xinh của mình.
Nàng miên man với cơn râm ran ở háng, nước lồn vẫn rỉ ra không ngừng. Bất chợt, Đoàn Dự nứng trở lại, tay hắn bắt đầu hoạt động, ngón tay lần nữa đâm vào lồn nàng, ngoáy nhẹ. A Châu e thẹn rên rỉ, toàn thân run lên. Rồi đột nhiên, nàng quyết định – dù không dám đụ, nhưng nàng sẽ chỉ hắn bú cho nàng sướng.
A Châu thì thầm, giọng ngượng ngùng nhưng đầy dịu dàng: “Công tử… thiếp… thiếp muốn công tử làm thiếp sướng… như thiếp làm công tử ấy… Công tử… liếm chỗ đó của thiếp đi… nhẹ nhàng thôi…”
Đoàn Dự mở mắt, mặt đỏ bừng, tay vẫn đang miêu tả đường cong trên thân thể nàng. Hắn ngây ngô nhìn xuống cái khe hồng hào ướt át giữa hai chân nàng, nuốt nước bọt đánh ực: “Liếm… liếm chỗ này ư? Nhưng… nhưng ta không biết làm thế nào… cô nương dạy ta đi…”
A Châu mỉm cười e thẹn, hai má ửng hồng dưới ánh đèn dầu leo lét. Nàng ngồi dậy, kéo hắn nằm ngửa ra, rồi nhẹ nhàng trèo lên, ngồi dạng chân ngay trên mặt hắn. Cái lồn xinh đẹp hiện ra sát gần: hai mép thịt sưng mọng vì nứng, hạt le nhỏ xinh lấp lánh nước lồn, đám lông đen nhánh tỉa gọn gàng, mùi hương thiếu nữ nồng nàn phả vào mũi hắn khiến con cặc vừa bắn xong lại cương lên đau nhức.
“Công tử… nhìn kỹ đi ạ… Đây là… hạt le của thiếp… công tử dùng lưỡi liếm nhẹ chỗ này trước… như liếm kẹo ấy… nhẹ thôi, thiếp nhạy lắm…”
Đoàn Dự run run rướn cổ lên, lưỡi hé ra chạm nhẹ vào hạt le hồng hào. A Châu khẽ rên “ưm” một tiếng, toàn thân run nhẹ, tay bấu vào vai hắn. Nàng hướng dẫn tiếp, giọng thở gấp: “Đúng rồi… công tử… liếm vòng tròn đi… chậm rãi… ừ… như thế… thiếp… thiếp sướng lắm…”
Hắn làm theo, lưỡi vụng về quét vòng quanh hạt le, cảm nhận nó cương cứng hơn dưới lưỡi mình. Nước lồn ri rỉ chảy ra, dính vào môi hắn, vị mặn ngọt lạ lẫm khiến hắn càng hăng hái. A Châu uốn éo hông, ép sát hơn, giọng nũng nịu: “Bây giờ… công tử mút nó đi… mút nhẹ như mút núm vú thiếp ấy… ừ… a… công tử giỏi quá…”
Đoàn Dự hé miệng ngậm lấy hạt le, mút nhẹ nhàng, lưỡi quấn quanh. A Châu rên lớn hơn, mắt long lanh nước, tay vuốt tóc hắn: “Sâu hơn nữa… công tử… dùng lưỡi đâm vào trong huyệt thiếp… đây… chỗ khe này… liếm sâu vào…”
Hắn lúng túng đẩy lưỡi vào khe lồn chặt khít, quét qua từng nếp gấp ướt át, mút lấy nước lồn tuôn ra ào ạt. A Châu cong người, rên rỉ không ngừng: “A… công tử… đúng rồi… nhanh hơn… thiếp… thiếp sắp… sắp ra rồi…”
Nàng hướng dẫn hắn xen lẫn tiếng rên: “Dùng tay nữa… công tử… xoa hai mép thịt này… banh ra một chút… ừ… liếm sâu hơn… thiếp thích lắm…”
Đoàn Dự hai tay banh nhẹ hai bờ mông nàng, lưỡi tham lam liếm láp, mặt úp hẳn vào lồn nàng, nước lồn ướt đẫm cằm, cổ. Hắn ngây thơ nhưng đầy nhiệt tình, lưỡi quét từ dưới lên, mút hạt le rồi lại đâm sâu vào huyệt, tiếng chẹp chẹp vang lên dâm đãng.
A Châu không chịu nổi nữa, toàn thân co giật, hét lên một tiếng dài: “Công tử… thiếp… thiếp raaaa…” Nước lồn phun mạnh vào miệng hắn, nàng run rẩy lên đỉnh, tay bấu chặt tóc hắn.
Sau cơn khoái lạc, A Châu thở hổn hển, nằm xuống ôm hắn, hôn nhẹ lên môi: “Công tử… công tử làm thiếp sướng quá… từ nay… công tử nhớ cách này nhé… thiếp sẽ dạy công tử thêm nhiều thứ khác…”
Đoàn Dự ngượng ngùng gật đầu, con cặc vẫn cứng ngắc, nhưng hắn chỉ ôm chặt nàng, lòng đầy hạnh phúc ngây thơ.





