Chào tụi m, có 1 số thứ t cũng chẳng biết chia sẻ cùng ai, t mệt mỏi quá, t cũng ít bạn, chia sẻ với vợ hay gia đình thì cũng chẳng thay đổi được gì, tụi m hoan hỉ nghe t trút tí rác rưởi trong lòng này với nhé

3 năm trước, t có quen 1 thằng nhỏ, trong lúc nó thất bại nhất, t và nó làm cùng nghề. Nó vào nghề trước t, giai đoạn t mới vào nghề, t có nhiều lần hẹn cf, chỉ để ae giao lưu công việc thôi, nhưng nó từ chối vì lý do: bận, mãi sau này t mới biết những ngày tháng đó nó khinh t, nghĩ t ko xứng ngồi cùng bàn. Lúc nó bị hắt hủi, cũng là nó tìm về t, dù vào nghề sau nhưng may mắn t có những người thầy đi trước nâng đỡ, nên kinh nghiệm công việc t có phần khá hơn nó, 3 năm ròng nó theo t, t trau dồi mọi thứ từ kiến thức đến những mối quan hệ bên ngoài, để rồi cách đây hơn tháng, nó trở mặt, nó đâm sau lưng và nói mọi thứ xấu về t cho những mối quan hệ đó, đến nỗi những người từng rất tin tưởng quay lưng, t ko có cơ hội giải thích - càng giải thích họ càng nghĩ t bao biện.
Đỉnh điểm là đây - phần này sẽ hơi "mê tín" 1 tí, nhưng xin phép cho t được kể, đây là đoạn t ức nhất:
T có dắt nó qua làm quen với chú A - có khả năng phán về tương lai rất đúng - dân gian hay gọi là ốp vong, hay miền Nam gọi là dựa xác.
Chú có 1 đứa con gái, sau khi biết gia đình chú có của ăn của để, nó sẵn sàng đá con bồ nó đang quen để gạ bằng được, khi thành công thì đâm t nát bét, tới mức nhà kia ko qua lại thậm chí nghĩ t trù dập nó thời gian qua.
T ức về lòng người, về sự bội bạc, về thủ đoạn, hàng ngày nó vẫn ra rả đạo lý, nhưng nhân cách t thấy sao mà nát quá.
T đang gặp trục trặc nhiều, mất mối quan hệ có thể gầy lại được, cái t sợ là về "phần âm" kia, liệu khi bên kia chấp nhận nó như người trong nhà, t sẽ mặc nhiên thành kẻ thù, "người âm" liệu sẽ quở trách t hay ko? Mọi thứ giờ cứ như sụp đổ vậy, trì trệ từ công việc đến tiền bạc từ dạo đó tới nay.
T phải làm sao đây hả tụi m ơi?
Cảm ơn, vì đã nghe t lải nhải ..