Cuộc đời này cho tôi đi qua nhiều người, có người đi cùng tôi một đoạn ngắn rồi chợt rẽ ở ngã ba đường. Có người đã cùng tôi đi một đoạn rất dài, cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi đến hết đoạn đường đời. Nhưng cuộc đời vốn có những lý lẽ riêng của nó, chúng tôi đã không thể đi cùng nhau nữa. Dù muốn hay không thì một mình tôi vẫn phải bước tiếp đoạn đường còn dang dở.
Hơn một lần tôi tự hỏi chính mình : “Những người từng đi qua đời tôi ấy, họ sẽ đi cùng ai đến cuối đường hay cũng chỉ đi cùng trên những đoạn đường chắp vá khác nhau”. Tôi đã từng rất muốn biết, nhưng sau đó lại thấy không cần thiết nữa, ai bên ai giờ đâu còn quan trọng nữa.
Tôi phải sống cho mình thôi, sống vì người như vậy cũng đủ rồi. Biết là sẽ rất khó để bước đi một mình, bởi làm sao tránh những chông chênh, làm sao quên những thói quen đã từng, nhưng rồi điều gì rồi cũng qua, hôm nay là bầu trời một màu xám chắc chắn ngày mai sẽ là ngày sáng.
Tôi đã cô độc bước đi một đoạn đường đời.
Một con người ngần ấy cô đơn, ngần ấy bế tắc, ngần ấy ước mơ, chỉ có chính mình mới hình dung hết ngần ấy là bao nhiêu mà không có lấy một ai bên cạnh. Một chút ít vỗ về, an ủi cũng không.
Nhưng tôi tin, vào một ngày đẹp trời mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó khi vốn dĩ nó cần phải thế, không nhầm người tự khắc sẽ yêu, không sai lúc tự khắc sẽ thiết tha với chân tình. Làm quen lại với những ngày đi về một mình không ai thăm hỏi, thương yêu bản thân mình hơn và quan tâm mọi người xung quanh nhiều hơn.
Cuối cùng là bớt đi những đêm dài một mình thâu đêm đến sáng.
Xem ảnh/clip 37517