Anh em ơi… cho tôi tâm sự chút. Từ ngày đi karaoke, số tôi như bị trời trêu, gặp đúng một em – mà cái duyên nó quật tôi không ngóc đầu nổi. Nhìn em cười là tôi quên hết trời đất, ngồi cạnh em thì tim đập nhanh hơn cả tiếng bass trong phòng
. Mấy lần thử đổi gió, ngồi với bé khác cho bớt lụy… mà được 5-10 phút là tôi tip cho bé rồi rồi mời ra, thà ngồi 1 mình uống bia chứ không cảm nổi.
Thế mới biết, tôi không mê karaoke… mà mê nụ cười, ánh mắt, giọng nói của em. Thú thật với anh em, tôi dắt em đi ăn, dắt em đi uống, đi spa. Chỉ cần thấy em vui, thấy em cười là trong lòng tôi cũng ấm áp, hạnh phúc như vừa thắng kèo bóng vậy
.
Dù biết mình đang bị dắt, đang sa chân, nhưng cái cảm giác được ngồi bên cạnh em – vừa nhậu, vừa nghe em thủ thỉ – nó phê hơn cả men say. Nhưng lý trí vẫn nhắc hoài: đi sâu nữa là mất hết. Nên muốn tìm cách thoát ra, nhẹ lòng hơn. Vậy lên đây mong được giao lưu với anh em khu vực Q12. Biết đâu có kèo đi chơi, đi quậy cùng nhau thì tôi bớt nhớ em, bớt ngu si tình cảm. Chứ cứ thế này chắc tôi thành 'con nợ chung thân' của nụ cười em mất thôi
.
Thế mới biết, tôi không mê karaoke… mà mê nụ cười, ánh mắt, giọng nói của em. Thú thật với anh em, tôi dắt em đi ăn, dắt em đi uống, đi spa. Chỉ cần thấy em vui, thấy em cười là trong lòng tôi cũng ấm áp, hạnh phúc như vừa thắng kèo bóng vậy
Dù biết mình đang bị dắt, đang sa chân, nhưng cái cảm giác được ngồi bên cạnh em – vừa nhậu, vừa nghe em thủ thỉ – nó phê hơn cả men say. Nhưng lý trí vẫn nhắc hoài: đi sâu nữa là mất hết. Nên muốn tìm cách thoát ra, nhẹ lòng hơn. Vậy lên đây mong được giao lưu với anh em khu vực Q12. Biết đâu có kèo đi chơi, đi quậy cùng nhau thì tôi bớt nhớ em, bớt ngu si tình cảm. Chứ cứ thế này chắc tôi thành 'con nợ chung thân' của nụ cười em mất thôi





)