Sao hôm nay lòng nặng trĩu. Tỉnh ngộ ra mình đang làm cái đéo gì cho cuộc đời này vậy???
Nhậu xỉn về. Bản tính trong người đàn ông trỗi dậy. 12h đêm gọi cho em. Em không ngại đêm hôm, vẫn dành thời gian cho tôi dù em đã trải qua 1 ngày làm việc mệt mỏi ở công ty. Không biết từ bao giờ câu "anh yêu em" lại dễ nói như vậy. Cách đây không lâu, anh luôn đặt nặng câu nói này, vì đối với anh câu nói này luôn đi liền với trách nhiệm... Nhưng đã biết bao nhiêu lần anh rót vào tai em chỉ để em chiều chuộng anh. Nếu lừa dối mà có tội chắc giờ anh bị đày xuống địa ngục luôn rồi em nhỉ? Em ngoan ngoãn cho anh hưởng thụ khoái lạc mà mọi thằng khác ao ước có được với em. Rồi em nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của anh, âu yếm ôm anh như mọi khi!
Nhưng hôm nay bỗng dưng em kể về cuộc sống về gia đình em, bố mẹ em li dị từ lúc em 4 tuổi, mẹ em bán lưng cho trời bán mặt cho đất, tần tảo sớm hôm để nuôi 2 chị em có 1 cuộc sống như bao người khác. Em vừa tốt nghiệp cấp 3 thì đã chật vật đi khắp nơi xin việc, làm đủ mọi thứ để đỡ đần phần nào cho mẹ. Giờ mới để ý đôi bàn tay chai sạn của 1 cô bé vừa học xong lớp 12, khuôn mặt hiền lành khắc khổ...
Ừm. Anh là fuck boy. Vì những tình cảm quá khứ mà giờ đây anh đã gieo sầu biết bao nhiêu là người trong đó có em. Anh ích kỉ em nhỉ. Anh thấy hận bản thân quá.
Từ giây phút này trở đi anh sẽ khác. Anh muốn sống em tốt hơn và không gặp phải những THẰNG như anh. Sự hiền lành thật thà chăm chỉ của em xứng đáng có những thứ tuyệt vời nhất.
Bài viết này anh viết cho em, cho những cô bé đã tiếp xúc với anh, và cũng là viết cho trái tim chai sạn của anh. Anh từng nói trái tim anh vụn vỡ rồi nhưng từ giờ anh sẽ hàn nó lại. Mỗi ngày một chút...
Tạm biệt Rphang, tạm biệt anh em. Hi vọng anh em có 1 cách nhìn khác. Sống chậm lại và nghe nhìn nhiều hơn. Cuộc sống quanh ta có những thứ thật đáng thương. Thương đến 1 cách lạ thường...
Nhậu xỉn về. Bản tính trong người đàn ông trỗi dậy. 12h đêm gọi cho em. Em không ngại đêm hôm, vẫn dành thời gian cho tôi dù em đã trải qua 1 ngày làm việc mệt mỏi ở công ty. Không biết từ bao giờ câu "anh yêu em" lại dễ nói như vậy. Cách đây không lâu, anh luôn đặt nặng câu nói này, vì đối với anh câu nói này luôn đi liền với trách nhiệm... Nhưng đã biết bao nhiêu lần anh rót vào tai em chỉ để em chiều chuộng anh. Nếu lừa dối mà có tội chắc giờ anh bị đày xuống địa ngục luôn rồi em nhỉ? Em ngoan ngoãn cho anh hưởng thụ khoái lạc mà mọi thằng khác ao ước có được với em. Rồi em nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của anh, âu yếm ôm anh như mọi khi!
Nhưng hôm nay bỗng dưng em kể về cuộc sống về gia đình em, bố mẹ em li dị từ lúc em 4 tuổi, mẹ em bán lưng cho trời bán mặt cho đất, tần tảo sớm hôm để nuôi 2 chị em có 1 cuộc sống như bao người khác. Em vừa tốt nghiệp cấp 3 thì đã chật vật đi khắp nơi xin việc, làm đủ mọi thứ để đỡ đần phần nào cho mẹ. Giờ mới để ý đôi bàn tay chai sạn của 1 cô bé vừa học xong lớp 12, khuôn mặt hiền lành khắc khổ...
Ừm. Anh là fuck boy. Vì những tình cảm quá khứ mà giờ đây anh đã gieo sầu biết bao nhiêu là người trong đó có em. Anh ích kỉ em nhỉ. Anh thấy hận bản thân quá.
Từ giây phút này trở đi anh sẽ khác. Anh muốn sống em tốt hơn và không gặp phải những THẰNG như anh. Sự hiền lành thật thà chăm chỉ của em xứng đáng có những thứ tuyệt vời nhất.
Bài viết này anh viết cho em, cho những cô bé đã tiếp xúc với anh, và cũng là viết cho trái tim chai sạn của anh. Anh từng nói trái tim anh vụn vỡ rồi nhưng từ giờ anh sẽ hàn nó lại. Mỗi ngày một chút...
Tạm biệt Rphang, tạm biệt anh em. Hi vọng anh em có 1 cách nhìn khác. Sống chậm lại và nghe nhìn nhiều hơn. Cuộc sống quanh ta có những thứ thật đáng thương. Thương đến 1 cách lạ thường...




Chia tay Rphang nhưng đừng chui vô massage nha chúc may mắn 



