Lúc trước em thường vui vẻ và ko nghĩ nhiều, nhưng gần đây em lại nhận ra một vài điều giống trong sách "The little prince" mà em đã từng được thầy cho đọc khi còn là sinh viên.
...hoàng tử bé đem lòng yêu đoá hồng duy nhất trên tiểu tinh cầu mà cậu đang sống_B612. Hằng ngày cậu ấy tưới nước, bắt sâu, nhổ các cây bao báp (nhổ cỏ), đậy hoa hồng bằng lồng kính chắn gió lùa... Đến khi hoa lớn lên, hoàng tử bé rời tiểu tinh cầu đặt chân đến Trái Đất. Tại đây có hàng ngàn đoá hồng nhưng cậu nhận ra đoá hồng nơi quê nhà mới là duy nhất đối với cậu. Chính thời gian cậu ấy bỏ ra để gắn bó, trải qua cùng hoa hồng mới là điều cậu yêu, và không có đoá hồng nào ngoài kia có thể thay thế được.
Dù đoá hồng ở quê nhà là biểu tượng cho sự đỏng đảnh, kiêu kỳ, nhưng đối với cậu ấy lại là duy nhất.
Khi ngắm sao trên trời, cả đoá hồng và hoàng tử bé đều vui. Hoa hồng vui vì được ngắm những vì sao đẹp, nhưng niềm vui của hoàng tử bé đơn giản chỉ là khi nhìn thấy hoa hồng được vui.
Đáng tiếc là không phải đoá hồng nào cũng có hoàng tử bé của riêng mình, cũng có người yêu thương mình vô điều kiện, luôn chăm sóc, bảo vệ và bênh vực mình trước những sóng gió ngoài kia...
Xem ảnh/clip 1167375 Xem ảnh/clip 1167374